Lục Gia Tiểu Tức Phụ - Chương 241
Ở phía nam có ba cánh cửa sổ lớn, lúc này đều đã được treo lên cao, tuy đang nằm trên giường nhưng chỉ liếc mắt một cái nàng vẫn có thể trông thấy bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, cùng với những cây dương thụ cao ngất.
Vách tường đều được trát từ bùn đất, phần lớn đều hết sức bằng phẳng, nhưng vẫn có chỗ đã rạn nứt, hiển nhiên phòng có này đã có chút tuổi đời.
Trong phòng bày biện khá đơn giản, vách tường phía tây dựng ba chiếc tủ đã dần bị tróc lớp sơn đỏ đang dựa sát tường, các loại đồ dùng hằng ngày được bày biện chỉnh tề trên tủ, cây kéo, lược, gương các loại, còn có cả ấm trà và một túi hoa quả khô.Phía bắc trống không, cánh cửa sổ trên vách tường rộng mở, phía góc đông bắc bày biện một cái tủ quần áo cũng đã cũ.Còn lại chính là vài cái ghế gỗ.Xa lạ lại quen thuộc.Xa lạ là vì sau bảy tuổi nàng đã không còn ở những căn phòng như này nữa, quen thuộc là vì trước bảy tuổi nàng cũng là trẻ con của nông gia, sau đó phụ thân bài bạc thua lỗ đành lòng bán luôn thứ nữ như nàng.
Đại tỷ thì hứa sẽ nhanh chóng làm việc kiếm tiền, đệ đệ được giữ lại là để nối dõi tông đường, cho nên vật hi sinh chỉ có thể là nàng.Nhắm mắt lại, Quản Bình thu hồi những kí ức tức cảnh sinh tình này.Bên trong phòng bếp phụ nhân đang nhóm lửa, còn chồng của bà thì đang thương lượng xem có nên đi lên trấn trên mời lang trung hay không, người phụ nhân có vẻ không quá nguyện ý, nhưng nam nhân ôm nàng vào nhà thì kiên quyết muốn đi.Quản Bình mở mắt ra, mở miệng nói: "Bá mẫu, cháu không bị thương, mọi người không cần mời lang trung , cháu, chỉ là cháu có chút đói...""Thực sự không bị thương sao?" Lý thị để nữ nhi nhóm lửa, còn bà thì vén mành đi vào, ân cần hỏi thăm.
Bà vừa nhìn cũng biết cô nương này không giống như đang bị thương nên mới suy nghĩ không cần mời lang trung , nếu như trên người có miệng vết thương, bà tuyệt đối sẽ không thấy chết mà không cứu, ngăn cản nhi tử.Quản Bình không nhìn phụ tử sau lưng Lý thị, bình thản gật đầu, "Thực sự không có việc gì, bá mẫu chịu cứu cháu, cho cháu cơm ăn thì cháu đã là vô cùng cảm kích rồi.
Chờ cháu ăn cơm xong lại có sức thì sẽ lập tức đi ngay, tuyệt đối không làm phiền bá mẫu.".