(Đã dịch) Lục Địa Kiện Tiên - Chương 744: Tề Vương phi
Mị Ly đang lơ lửng giữa không trung, lại tỏ ra khá thảnh thơi: “Kẻ ra mặt lại là một cao thủ. Ngươi gây ra chuyện lớn thế này định giải quyết thế nào? Báo trước nhé, bản cung sẽ không nhúng tay vào đâu.”
Thấy vẻ kiêu ngạo ấy của nàng, Tổ An không khỏi nhớ đến một người cũng tự xưng bản cung và từng chịu 1800 thương từ hắn: “Yên tâm, không cần ngươi ra tay, đây cũng là người quen.”
“Ồ?” Mị Ly có chút hiếu kỳ. Nhìn khí tức lão giả vừa bay ra ngoài, hẳn là cửu phẩm đỉnh phong. Bây giờ tu vi của Tổ An tuy không đến mức không có lực đánh một trận, nhưng chắc chắn vẫn chưa phải đối thủ của lão ta, không biết hắn lấy đâu ra sự tự tin này?
Lúc này, lão giả vác trường kiếm, lạnh lùng nhìn Tổ An và Hầu Ngũ đang nằm dưới chân hắn: “Các hạ đến Tề Vương phủ gây sự, quả nhiên là ăn gan hùm mật gấu.”
Tổ An lạnh nhạt nói: “Ngươi ăn nói lớn lối thật đấy. Chúng ta Tú Y sứ giả làm việc cho Thiên Tử, chẳng lẽ lại không bằng Tề Vương phủ các ngươi à?”
Gã này đúng là người quen cũ, chính là cao thủ Hàn Phượng Thu, người từng cứu Tề Vương thế tử lần trước. Quả thực kiếm khí của hắn có phần sắc bén.
Hàn Phượng Thu hô hấp cứng lại: “Đừng hòng lấy danh nghĩa Hoàng thượng ra mà trấn áp chúng ta. Các ngươi làm việc cho Thiên Tử cũng không thể cứ thế mà hành động vô lối. Đến Tề Vương phủ vô duyên vô cớ làm trọng thương thị vệ Vương phủ, phải biết họ cũng là những thị vệ có biên chế trong triều đình. Hôm nay lão phu có đánh chết ngươi, Hoàng thượng cũng sẽ không trách tội chúng ta đâu.”
Vừa dứt lời, hắn đã vận sức chờ ra tay. Danh tiếng Kim bài Tú Y sứ giả lừng lẫy, hắn cũng không dám khinh thường, bất quá chưa từng nghe nói vị Kim bài sứ giả này đột phá đến Tông Sư, cho nên luận tu vi có lẽ cũng không bằng hắn.
Về phần trận pháp của đám Tú Y sứ giả kia, bây giờ phe mình có nhiều thị vệ vây quanh như vậy, bọn họ cũng không dám xằng bậy mà trợ giúp.
Nghĩ rõ ràng tất cả, hắn càng thêm tự tin, đang định ra tay thì lại nghe đối phương mở miệng.
“Ai nói ta vô duyên vô cớ?” Tổ An chỉ vào Hầu Ngũ trên mặt đất: “Tên này vừa nói chúng ta là chó săn. Mà ai cũng biết, Tú Y sứ giả chỉ làm việc theo chỉ thị của Hoàng thượng, chẳng phải ngươi đang mắng Hoàng thượng là chó ư?”
“Tôi không có, tôi không có ý đó…” Hầu Ngũ vốn vẻ mặt oán độc, bây giờ lại sợ đến mật xanh mật vàng.
Hàn Phượng Thu: “…”
Hắn cũng thấy câm nín. Đám thị vệ này ngày thường có phải ăn nói quen thói vô phép không, ngay cả với Tú Y sứ giả cũng dám ăn nói xằng bậy.
Tổ An nói tiếp: “Vừa rồi ta thấy Hàn tiên sinh lời nói với Hoàng thượng dường như cũng chẳng lấy gì làm cung kính. Chẳng lẽ hiện tại người của Tề Vương phủ đều như vậy sao? Không biết là do trên bảo dưới làm, hay có nguyên nhân nào khác?”
“Ng��ơi đừng hòng nói xằng!” Hàn Phượng Thu lập tức sốt ruột. Ai cũng nói Tú Y sứ giả khó chơi, hôm nay gặp mặt quả là thế. Để bọn họ tóm được lỗi, không chết cũng phải lột da.
Về vũ lực, hắn cũng không sợ đối phương, nhưng đối phương hở một chút là lôi Hoàng đế ra, hắn lo lắng sẽ gây phiền toái cho Tề Vương, khiến Tề Vương rơi vào thế khó.
Tên Tú Y sứ giả này thật quá vô sỉ!
— QUẢNG CÁO —
Đến từ Hàn Phượng Thu phẫn nộ giá trị +233 +233 +233. . .
Đúng lúc này, một giọng nữ uy nghiêm vang lên: “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”
Tổ An quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cỗ xe ngựa mạ vàng sang trọng đang dừng gần đó, xung quanh còn có một đội thị vệ bảo hộ.
Thị vệ trong vương phủ vội vàng hành lễ: “Gặp qua Vương phi!”
“Vương phi?” Tổ An trầm ngâm. Dựa theo tình báo điều tra trước đó, Tề Vương phi Bích Phương Hoa là chị cùng cha khác mẹ của Thái tử phi. Hai người tuy là chị em, nhưng tuổi tác lại chênh lệch khá nhiều. Ngay cả con trai của Tề Vương phi là Triệu Trị cũng lớn hơn Thái tử phi không ít tuổi.
Cha của Bích Linh Lung là Bích Tề, quả là trâu già gặm cỏ non, lại cưới một người vợ trẻ tuổi, mới dẫn đến sự chênh lệch tuổi tác lớn đến vậy.
Mối quan hệ giữa hai chị em Thái tử phi và Tề Vương phi không mấy tốt đẹp, đến mức có thể nói là nước với lửa. Thứ nhất, Thái tử và Tề Vương đang tranh đoạt ngôi vị quân vương, lập trường của họ đương nhiên đối lập. Thứ hai, có lẽ cũng liên quan đến mẹ của họ, người vợ kết tóc đầu tiên của Bích Tề và người vợ sau này của ông ta đều thuộc loại vừa gặp đã có thể đánh nhau túi bụi.
Lúc này Hàn Phượng Thu chạy đến bên cạnh xe ngựa nhỏ giọng bẩm báo chuyện vừa xảy ra. Một lát sau giọng Tề Vương phi truyền đến: “Ta còn tưởng chuyện gì to tát. Tề Vương bây giờ quả thực không có ở phủ. Nếu Thập Nhất đại nhân có điều muốn hỏi, thì hỏi ta cũng được. Mời Thập Nhất đại nhân vào phủ.”
Mị Ly khẽ cười một tiếng: “Ngược lại là một người phụ nữ thông minh, giải quyết dứt khoát, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề cốt lõi, còn những vấn đề nhỏ khác thì d�� giải quyết.”
Tổ An âm thầm cảm thán, phụ nữ của Tề Vương sao mà khéo léo thế không biết.
Hắn liền thuận đà nói: “Vậy làm phiền Vương phi.”
Rất nhanh cửa xe ngựa mạ vàng mở ra, một đôi chân trắng nõn, thon dài thẳng tắp bước ra. Tổ An nhìn mà trợn tròn mắt. Quỷ quái gì thế này, Tề Vương phi tuổi tác đâu còn nhỏ nữa, sao đôi chân này vẫn săn chắc, quyến rũ như thiếu nữ vậy?
Hắn vội vàng tự cảnh báo mình trong lòng, nhanh chóng nghĩ đến cái gã Triệu Trị xui xẻo kia. Con trai đã lớn đến vậy, đừng có khẩu vị nặng nề thế.
Ngay sau đó, một bóng người xinh đẹp bước xuống xe ngựa. Dáng người cao ráo mảnh mai, dung nhan diễm lệ nhưng lạnh lùng. Mái tóc được búi gọn gàng, tùy ý cài trâm ngọc, càng tôn lên chiếc cổ thon dài trắng ngần. Cả người toát lên vẻ cao quý, trang nhã.
Tổ An sững sờ, không phải kinh ngạc vì dung mạo của người phụ nữ trước mắt, mà là bởi thân phận của nàng.
Bởi vì đôi chân dài này đúng là của người quen! Hiệu trưởng mỹ nhân Khương La Phu!
Khương La Phu chẳng lẽ là Tề Vương phi?
Tổ An cả người bỗng thất hồn lạc phách.
Bất quá ngay sau đó hắn liền buông lỏng một hơi, bởi vì lại có một người phụ nữ trung niên khác bước xuống từ trong xe ngựa. Trông thấy bà được chăm sóc rất tốt, lúc trẻ chắc hẳn là một mỹ nhân, chỉ là những nếp nhăn nơi khóe mắt đã tố cáo dấu vết thời gian trên người bà.
“Vương phi cẩn thận!” Khương La Phu ở một bên nhắc nhở, vừa đưa tay đỡ đối phương xuống bậc.
“Vị hiệu trưởng mỹ nhân của ngươi và Tề Vương phủ quan hệ dường như không tệ nhỉ?” Mị Ly đi tới bên cạnh Tổ An trêu ghẹo nói. Đương nhiên nàng nhận ra Khương La Phu, cũng biết nàng và Tổ An có quan hệ.
Tổ An nhíu mày. Bây giờ hắn và Tề Vương bên này quan hệ khẩn trương, lỡ như cuối cùng mọi người trở mặt thành thù, thì quả thực phiền muộn.
Đi ngang qua hắn, Khương La Phu cũng tò mò liếc nhìn Tổ An một cái. Nàng cũng đã được nghe nói về vị Kim bài Tú Y sứ giả mới xuất hiện gần đây này, đối với hắn cũng có chút hiếu kỳ.
Không biết vì sao, nàng vốn không thích Tú Y sứ giả, luôn cảm thấy bọn họ u ám và khát máu, nhưng người trước mắt này lại khiến nàng có một cảm giác thân thiết khó hiểu.
Nàng khẽ lắc đầu, xua tan loại cảm giác hoang đường này khỏi tâm trí, sau đó cùng Tề Vương phi vào phủ.
Tổ An thì bị một thị nữ khác mời vào. Đám Tú Y sứ giả bên cạnh có chút lo lắng, nhưng Tổ An xua tay ra hiệu không sao, bảo họ cứ chờ ở đây.
Hàn Phượng Thu cũng có chút bội phục: “Thập Nhất đại nhân thật can đảm!”
Hắn thầm nghĩ: Kim bài Tú Y sứ giả quả nhiên đều là thế hệ bất phàm. Dưới trướng Hoàng đế có nhiều nhân tài như vậy, đại kế của Vương gia e rằng có chút khó khăn đây.
“Tề Vương phủ ngự hạ chi thuật ta cũng rất bội phục.” Tổ An chú ý tới cũng có người dẫn thị vệ bị thương kia đi. Thấy vẻ mặt thị vệ đó cảm động đến rơi nước mắt, hiển nhiên là Vương phi đã ngầm ban thưởng và an ủi hắn.
Hàn Phượng Thu ngượng ngùng cười cười, cũng không có trả lời.
Rất nhanh Tổ An liền bị đưa vào phủ, một đường quanh co khúc khuỷu, đến một lương đình trong sân vườn.
Hàn Phượng Thu đứng từ xa một bên, hiển nhiên là để tránh hiềm nghi không tiếp cận nữ quyến Vương phủ.
Lúc này Tề Vương phi đang ngồi ở giữa, Khương La Phu ngồi bên cạnh, bên cạnh còn có mấy tiểu nha hoàn hầu hạ.
— QUẢNG CÁO —
Không thể không nói, Tề Vương phi so với nàng quả thực lu mờ đi nhiều. Điều duy nhất đáng khen ngợi có lẽ chỉ còn lại khí chất vương phi cao quý.
Bảo sao Bích Tề lại sủng ái mẹ con tiểu nữ nhi Bích Linh Lung hơn, quả thực nhan sắc vượt trội hơn người chị này rất nhiều.
“Ngươi tìm Tề Vương vì chuyện gì? Hiện tại có thể nói.” Tề Vương phi lạnh nhạt nói.
Tổ An bèn nói rõ ý đồ của mình. Tề Vương phi hừ một tiếng: “Nực cười! Một người sống sờ sờ, ngươi đi điều tra rồi biến mất, sao lại đổ lỗi lên đầu Tề Vương phủ?”
“Mọi người đều biết, Âu Vũ là người từng được Tề Vương đề bạt năm xưa.” Tổ An bình thản nhìn nàng.
“Đều là thần tử triều đình, làm gì có chuyện phân chia bè phái,” Tề Vương phi lạnh nhạt nói, “Vương gia đề bạt nhân tài xưa nay chỉ lấy tài năng làm trọng, chẳng hề xen l���n tư lợi.”
“Nhưng gia quyến của Âu Vũ ra khỏi thành lại mang theo lệnh bài của Vương phủ.” Tổ An tiếp tục truy vấn, cẩn thận quan sát biểu cảm của nàng.
Tề Vương phi nhíu mày, nhưng rất nhanh đáp lời: “Nhưng có chứng cứ chứng minh đó là lệnh bài của Tề Vương phủ ta sao?”
Gặp Tổ An không đáp lời, nàng khẽ cười một tiếng: “Trong kinh thành có rất nhiều Thân Vương, Quận Vương. Lệnh bài Vương phủ về cơ bản đều giống nhau, thị vệ thành môn nhận nhầm cũng là chuyện bình thường.”
Tổ An chìm vào trầm tư. Đúng lúc này Tề Vương phi lên tiếng: “Ta đã trả lời ngươi nhiều vấn đề như vậy, ngươi cũng nên trả lời ta một vấn đề.”
“Vương phi thỉnh giảng.”
“Ngươi quanh năm trong cung, có thể nhận biết Đông Cung Thái Tử Xá Nhân Tổ An?”
Nghe đến cái tên này, Khương La Phu ngồi bên cạnh, nét mặt vốn bình tĩnh bỗng hiện lên một tia kinh ngạc.
Tất cả các quyền lợi đối với bản biên tập này đều thuộc về truyen.free, mong quý độc giả ủng hộ bản gốc.