(Đã dịch) Lục Địa Kiện Tiên - Chương 302: Giả trang
Tổ An cười ngượng, gãi đầu nói: "Cái đó khác, loại nhạc cụ ấy ta chỉ biết mỗi một bài đó thôi."
Tạ Tú không kìm được mà cảm thán: "Khiêm tốn vậy à? Hơi không giống tính cách A Tổ chút nào."
Tổ An nghĩ cũng đúng, đằng nào ở thế giới này cũng chẳng ai biết, mình chẳng khác nào một kẻ đạo văn... À phì phì phì, chẳng khác nào một người vận chuyển, đem tinh hoa nghệ thuật của nhân loại ở thế giới kia mang đến thế giới này để phát huy quang đại, hẳn là một việc vô cùng vẻ vang, sao ta phải lăn tăn chứ?
Lúc này Thương Lưu Ngư khẽ ngân nga vài giai điệu, cũng chính là giai điệu của 《 Tiếu Ngạo Giang Hồ 》: "A Tổ, khúc nhạc này ta thực sự thấy rất hay, vừa có cảm giác phóng khoáng tự do, lại có tác dụng khuấy động lòng người, cứ như nghe những bản hành khúc của Thú tộc vậy, rất giống thứ B... B gì mà ngươi dùng để mở màn lần trước?"
Vốn dĩ nàng dạy về văn hóa các dân tộc và ngôn ngữ, kiến thức rộng rãi, nên người khác cũng không nghi ngờ việc nàng từng nghe qua hành khúc của Thú tộc.
"BGM, có nghĩa là nhạc nền," Tổ An nói bổ sung.
"BGM..." Thương Lưu Ngư lẩm bẩm, nàng tinh thông ngôn ngữ các dân tộc, vậy mà lại không biết ngôn ngữ này thuộc tộc nào.
Nàng nghĩ mãi không ra manh mối gì thì đành bỏ qua. "Nghe nói ngươi nhờ khúc nhạc này mà một phát chiếm được trái tim hoa khôi nổi tiếng nhất Thần Tiên Cư, Thu Hồng Lệ?"
Tổ An xua tay: "Đó là chuyện đồn đại trên phố thôi, không thể tin được."
"Không phải sao?" Thương Lưu Ngư có chút giật mình, nghi ngờ nhìn Tạ Tú liếc một chút.
Tạ Tú cũng không kìm được mà nói: "Nhưng hôm đó ngươi thực sự đã nhờ khúc nhạc này mà Thu cô nương phải lòng ngươi đấy chứ."
"Nói gì lạ! Ta đâu phải dựa vào khúc nhạc này mà chiếm được trái tim nàng, mà chính là dựa vào nhan sắc và tài hoa của mình!" Tổ An đáp một cách trịnh trọng.
Tạ Tú: "..."
Thương Lưu Ngư: "..."
Tiểu đội phía sau: "..."
Trên đời này sao lại có hạng người vô liêm sỉ đến thế!
Cuối cùng vẫn là Thương Lưu Ngư khôi phục lại trước. "A Tổ, bao giờ ngươi cũng phổ cho ta một khúc nhạc đi, các khúc nhạc của ngươi đều rất có ý nghĩa."
Trước đó các bản nhạc 《 Quê Nhà Ban Đầu Phong Cảnh 》, 《 Đổ Thần 》, 《 Tiếu Ngạo Giang Hồ Khúc 》 đều mang lại cho nàng cảm giác mới mẻ, hoàn toàn khác biệt với âm nhạc thịnh hành ở thế giới này, nhưng lại cực kỳ phù hợp nhạc lý, nghe thì vừa lạ tai lại dễ dàng lay động lòng người.
"Tốt!" Tổ An một lời đáp ứng.
Tạ Tú đi phía sau, lòng thấy chua xót, nghĩ thầm biết thế này, ta cũng nên học thêm chút âm luật với tỷ tỷ.
Tiếp đó, cả đám người tiến vào Ngân Câu Đổ Phường, Tổ An trực tiếp lấy ra giấy nợ mà Thương Lưu Ngư đã đưa cho hắn trước đó của Mai Hoa Bang, rồi bắt đầu tiếp quản công việc.
Mai Hoa Bang sau khi Mai Siêu Phong chết vốn đã loạn nh�� một bầy ong vỡ tổ, chủ quản Ngân Câu Đổ Phường là Mai Hoa Thất trước đó lại bị Thạch Côn đang thịnh nộ giết chết, bởi vậy càng thêm hỗn loạn.
Giờ đây, Tổ An trên danh nghĩa đại diện cho Sở gia, lại có nhân viên Minh Nguyệt học viện đi theo, đồng thời còn có công tử nhà thành chủ, đến một mức độ nào đó, có thể xem là ba thế lực cấp cao nhất ở Minh Nguyệt thành, người của Ngân Câu Đổ Phường ai dám phản kháng?
Cho dù có mấy kẻ dị nghị, cũng không cần Tổ An hay Thương Lưu Ngư ra tay, mà trực tiếp bị những người của tiểu đội học viện đó giải quyết.
Tạ Tú không biết giao dịch giữa hai bên, không khỏi thầm kinh hãi, tò mò vì sao học viện lại giúp đỡ Tổ An đến thế, gã này thực sự quá đặc biệt, khiến một đám người hận thấu xương, nhưng lại khiến một đám người khác yêu thích đến vậy.
Những người Khương La Phu phái tới quả nhiên rất chuyên nghiệp, rất nhanh đã kiểm kê sơ bộ và niêm phong các loại tài sản, hóa đơn trong Ngân Câu Đổ Phường, đưa tất cả người của Mai Hoa Bang ra ngoài, sau đó dán giấy niêm phong lên cửa.
Về sau, học viện lại phái nhân viên đến đây để tuyển dụng lại nhân sự, cải tạo rồi khai trương lại, vân vân.
Thấy học viện giúp đỡ đến thế, việc Tổ An tiếp quản sản nghiệp của Mai Hoa Bang đã là kết cục đã định, Tạ Tú nghĩ không bằng cũng thuận thế làm ơn cả hai bên một chút, sau đó cũng cho người truyền lời đến một số nha môn để giúp đỡ.
Cứ thế, việc tiến hành rất thuận lợi, làm ít mà được nhiều. Một đoàn người niêm phong từng nhà một trong số các sản nghiệp của Mai Hoa Bang, vốn dự tính phải mất rất nhiều ngày công, kết quả chỉ trong một ngày đã gần như hoàn tất.
"A Tổ, sau khi xong việc hôm nay ngươi phải dẫn bọn ta đi khao một bữa thật ra trò đấy, đúng là mệt mỏi rã rời cả người rồi." Tạ Tú thực ra nửa đường đã hơi sốt ruột, rốt cuộc hạng công tử bột như hắn đến chính sự của mình còn chẳng muốn quản, lấy đâu ra tâm trạng mà làm những việc này.
May mắn là Thương Lưu Ngư thực sự xinh đẹp, bình thường chẳng có cơ hội tiếp xúc, nay được thưởng thức ở khoảng cách gần như vậy cũng xem như một niềm vui giữa trần thế, cho nên hắn mới có thể kiên trì lâu đến vậy.
Tổ An vừa cười vừa nói: "Tú Nhi, trẻ tuổi như vậy mà đã đau lưng chuột rút, cái này e rằng là biểu hiện của thận hư đấy, cần phải đến chỗ Kỷ thần y cắt vài thang thuốc về bồi bổ một chút đi."
Tạ Tú: "..."
Những người xung quanh một trận cười khẽ, ngay cả Thương Lưu Ngư cũng che miệng mỉm cười.
Tạ Tú cạn lời, thầm nghĩ mắt nào ngươi thấy ta thận hư, phương diện đó của ta tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa, chẳng phải những cô nương, tiểu thư kia chia tay ta sao lại muốn chết muốn sống.
Không tin thì chúng ta thi đấu một lần xem sao?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, trong đầu hắn liền hiện lên cảnh tượng nhìn thấy trong bí cảnh kia, cả người trong nháy mắt cứng đờ.
Mẹ nó, vẫn là không so.
Đến từ Tạ Tú phẫn nộ giá trị +66+66+66...
Cảm nhận được oán niệm liên tục của hắn, Tổ An cười ha ha một tiếng: "Đùa thôi mà, lát nữa đương nhiên ta sẽ mời mọi người một bữa ra trò."
Những người xung quanh cùng nhau reo hò, trong nháy mắt tinh thần phấn chấn hẳn lên, Tạ Tú lúc này mới dễ chịu hơn chút.
Chỉ còn lại một nhà cuối cùng, một lúc sau có người túm một gã trung niên ném đến: "Thương lão sư, Tổ lão sư, tên này định bỏ trốn, mà trên người còn mang theo một lượng lớn khế đất và ngân phiếu."
"Người này hình như là Mai Hoa Tứ của Mai Hoa Bang?" Có người nhận ra thân phận của hắn.
Tổ An đoạt lại những khế đất và ngân phiếu đó, hừ một tiếng: "Hèn chi lúc kiểm kê các sản nghiệp của Mai Hoa Bang trước đó, cảm thấy thiếu rất nhiều thứ, hóa ra tất cả đều ở chỗ ngươi đấy à."
Mai Hoa Tứ kia trong mắt lộ ra một tia oán độc: "Họ Tổ, ngươi sẽ không đắc ý được lâu đâu!"
Mai Hoa Bang là một bang phái to lớn như vậy, những năm này ở Minh Nguyệt thành muốn gì được nấy, hắn là lão tứ trong số mấy huynh đệ, sống những tháng ngày không thể an nhàn hơn được, vậy mà Tổ An tên này vừa tới, tất cả đều thay đổi.
Bang chủ chết, Mai Hoa Bang cường thịnh ầm vang sụp đổ, hắn cũng thành kẻ mất chủ, lẽ nào lại không oán hận kẻ đầu têu này?
Đến từ Mai Hoa Tứ phẫn nộ giá trị +999!
Tổ An thở dài một tiếng: "Bang chủ của các ngươi đều chết rồi, ngươi còn ở đây nói lời cay nghiệt thì làm được gì?"
Thương Lưu Ngư không thích nhìn cảnh này, liền nhíu mày đi sang một bên khác. Tạ Tú đương nhiên vội vàng đuổi theo, vì liên hệ với mấy tên của Mai Hoa Bang thực sự hạ thấp đẳng cấp của hắn, vẫn nên vui vẻ bên cạnh cô giáo xinh đẹp.
Mai Hoa Tứ hung tợn nói: "Theo ta được biết, Trần Huyền của Hắc Phong Trại muốn lấy mạng ngươi."
Tổ An cười cười: "Xem ra tin tức của ngươi vẫn khá linh thông đấy, bất quá lâu như vậy ta chẳng phải vẫn sống tốt sao?"
Đồng thời trong lòng thầm nghĩ, việc Trần Huyền và Mai Siêu Phong là huynh đệ ruột, đến cả tầng lớp cao nhất trong nội bộ Mai Hoa Bang phần lớn cũng không biết.
Mai Hoa Tứ cười lạnh nói: "Ngươi có Sở gia che chở, muốn giết ngươi tự nhiên không dễ dàng đâu. Bất quá ngươi sắp đắc tội Cự Kình Bang rồi. Ở Minh Nguyệt thành, chưa từng có ai đồng thời đắc tội Hắc Phong Trại và Cự Kình Bang mà sống sót quá ba ngày."
"Cự Kình Bang?" Tổ An kinh hãi cả người, dạo này hắn đang điều tra bang phái này mà. "Sao ta lại đắc tội Cự Kình Bang?"
"Hừ, bởi vì số khế đất và ngân phiếu này vốn dĩ là dự định đem đi dâng cho bang chủ Cự Kình Bang, ngươi cướp đồ của hắn, đương nhiên sẽ đắc tội Cự Kình Bang." Mai Hoa Tứ trong mắt lóe lên một tia khoái trá. Hiển nhiên, hắn nghĩ đối phương rất có thể sẽ gặp phải báo thù, trong lòng liền cảm thấy rất thoải mái.
"Ngươi hôm nay chuẩn bị cầm những vật này đưa cho bang chủ Cự Kình Bang à?" Tổ An thầm vui vẻ trong lòng. "Ngươi từng gặp bang chủ Cự Kình Bang chưa?"
"Đương nhiên là chưa từng thấy, bất quá ta đã hẹn hắn hôm nay gặp mặt." Mai Siêu Phong chết, Mai Hoa Bang như mặt trời lặn về phía tây, ai nấy đều mưu cầu tương lai cho mình. Mai Hoa Tứ vốn định dùng số sản nghiệp mình đang kiểm soát để đến Cự Kình Bang tìm một tương lai khác.
Bởi vì hắn là cao tầng của Mai Hoa Bang, thêm vào lễ gặp mặt rất hậu hĩnh, cho nên bang chủ Cự Kình Bang vô cùng coi trọng, quyết định tự mình đến tiếp kiến.
Chỉ tiếc chỉ kém một bước, đã bị tên này bắt được, nếu không thì hắn đã sớm tiêu diêu tự tại rồi.
"Ngươi đừng hòng nghĩ có thể moi được tình báo về Cự Kình Bang từ miệng ta, ngược lại ta tuyệt đối sẽ không... Khụ khụ," Mai Hoa Tứ còn chưa nói xong, liền bị Tổ An nhét một viên thuốc vào miệng, không khỏi hoảng sợ, "Phì phì phì, ngươi cho ta ăn cái gì!"
Tổ An mỉm cười: "Cũng chẳng có gì, chỉ là một loại đan dược phong ấn cổ trùng thôi. Nếu trong vòng một ngày không có giải dược khống chế, cổ trùng sẽ nở ra, đồng thời còn đẻ trứng. Máu huyết trong người ngươi sẽ đưa trứng của nó đến ngũ tạng lục phủ, sau đó chính nó sẽ bơi vào trong đầu ngươi, chậm rãi gặm nhấm não của ngươi... Chậc chậc chậc, cũng không biết khi nó gặm nhấm sẽ phát ra âm thanh gì nữa đây?"
"Thôi... đừng nói nữa..." Thấy hắn còn định tả thêm chút từ tượng thanh, Mai Hoa Tứ thầm nghĩ bản thân mình cũng sắp sợ đến tè ra quần rồi không biết chừng.
Độc dược tầm thường ngược lại hắn không sợ lắm, cùng lắm thì ch��t chung thôi, nhưng cái điệu bộ hôm nay này, đến lúc đó e rằng là sống không bằng chết.
Tổ An sắc mặt lạnh lẽo: "Nếu đã biết sợ, vậy thì đem chỗ hẹn gặp của ngươi nói rõ tường tận cho ta. Nếu ta hài lòng, ta sẽ đưa giải dược cho ngươi."
Xem ra loài người cuối cùng đều sợ đám côn trùng này. Trước đó hắn đã suy tính cách hù dọa đối phương, trong đầu hiện lên rất nhiều phim kinh dị, cuối cùng vẫn cảm thấy loại cổ trùng có hiệu quả tốt nhất. Quả nhiên không sai, vừa bắt đầu đã khiến hắn sụp đổ.
"Ta nói, ta nói..." Mai Hoa Tứ giọng run run, vội vàng nói tuốt tất cả những gì mình biết ra như trút đậu.
Sau khi nghe hắn nói xong, Tổ An rơi vào trầm tư, một lúc lâu sau mới nói: "Vậy thì tốt, ngươi dẫn ta đi gặp bang chủ Cự Kình kia, sau khi việc này thành công ta sẽ đưa giải dược cho ngươi."
Mai Hoa Tứ giật mình, vội vàng xua tay: "Tổ đại gia, nếu bị người ta phát hiện, ta chết chắc đấy."
Bản thân Cự Kình Bang xưa nay đã là một tổ chức liếm máu đầu đao, bởi vậy xưa nay hành sự thủ đoạn độc ác, có lúc giết ngư��i không chỉ là giết một người, thậm chí sẽ diệt cả nhà ngươi, cho nên Mai Hoa Tứ mới sợ hãi đến thế.
"Ngươi không cần sợ, đến lúc đó ta sẽ giả trang thành thủ hạ của ngươi trà trộn vào trong, Cự Kình Bang làm sao có thể nhận ra ta chứ? Chỉ cần hoàn thành việc này, ta không chỉ cho ngươi giải dược, còn sẽ bỏ qua cho ngươi, cho ngươi một khoản tiền trợ cấp để an hưởng tuổi già. Cuối cùng lựa chọn thế nào là do ngươi quyết định." Tổ An nghĩ lần này dù thế nào cũng phải điều tra ra các loại tin tức về Cự Kình Bang thần bí kia, để trở về cho lão bà một bất ngờ.
Mai Hoa Tứ sắc mặt âm tình bất định, một lúc lâu sau gật đầu: "Được, hy vọng ngươi đừng nuốt lời!"
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.