Lãnh địa hoan hỉ - Chương 5: Chapter 5: Charkra
Một ngày qua đi, Mito ngủ dậy nhìn nam nhân trong ngực thở dài.
Nàng từ giờ chỉ còn có thân hình nam nhân này không thể chữa thêm ai nữa.
Giờ đặt cả gia tộc trước mắt cũng không bằng một sợi lông tơ nam nhân của mình.
Bờ môi chớp động đưa đến môi Phúc, một nụ hôn nhẹ thỏa mãn bản thân, từ từ cởi ra quần áo cả hai ôm lại với nhau.
Phúc giữa trưa tỉnh dậy nhìn vị mỹ phụ trần truồng, một đôi mắt như kéo tơ đối mắt cậu.
Cậu né tránh ánh mắt cô nói:
_ Xin lỗi, lúc đó ta không thể kiểm soát bản thân.
Mito lắc nhẹ đáp lại:
_ Không sao, từ giờ phu quân của thiếp là chàng, toàn bộ của thiếp đều là của chàng.
_ Lên dù chuyện gì xảy ra thì chàng cũng không sai, chỉ cần không vất bỏ thiếp là được.
Nghe câu trả lời này, hai mắt Phúc sáng lên, lật Mito xuống, hai môi trao đổi lưỡi.
Hai tay sờ lên cặp vú căng mọng, ngón tay bóp lấy nhũ hoa, nhào nặn.
Qua một chút trao đổi, Mito đẩy Phúc nằm xuống nhẹ nhàng hôn lên hai trứng cậu.
Cái lưỡi nhẹ nhàng liếm lap dương vật cậu, dùng tay kích thích trứng miệng mút lấy dương vật.
Tiếng mút không ngừng vang lên trong phòng, một tay lui xuống âm đạo xoa cô bé.
Mito vừa mút vừa tự sử, hai tay Phúc bị kích thích nắm chặt ga giường.
Mút mãi đến lúc cả hai cùng lên đỉnh, miệng bị lấp đầy bởi tinh trùng phồng lên, âm hộ thì như vòi phun nước bắn tung tóe.
Cực khoái mắt trợn trắng, một tiếng ựng toàn bộ tinh trùng đi vào bụng cô, lượng lớn Chakra tăng cường.
Phúc ngồi dậy nhìn mỹ phụ ửng hồng đầy quyến rũ, một lưỡi thè ra biểu thị toàn bộ tinh trùng đều đã bị ăn hết.
Một cái kích thích, Phúc bé Mito lên để xuống cả hai kết nối, đầu dùi vào trong lòng ngực thơm ngon.
Hai tay bắt mông, Mito để tay quàng cổ cậu, cả hai phối hợp nhấp nhô, tiếng da thịt đập vào nhau, âm thanh dâm thủy ma sát liên tục vang vọng.
Những âm thanh dâm dục của cả hai vang vọng khắp pháo đài, miệng cậu cắn lấy nhũ hoa của Mito, một tiếng rên khẽ từ miệng cô.
Tay Mito đặt lên đầu Phúc dùi vào ngực:
_Tướng công ahh...
Cả hai thác loạn gần tối đến khi Mito mệt rã rời mới ngừng lại.
Phúc hôn nhẹ mỹ phụ rời đi chuẩn bị thức ăn cho hai người, giờ cậu là người có gia đình không thể lông bông mãi được.
Toàn bộ sinh vật sống khu đảo đã diệt tuyệt, may mắn lương thực dự chữ bộ lạc trong hang đá riêng.
Xuống tầng hầm, nhìn vô đám trùng như đum dừa, to bằng cả con lợn lớn.
Loài này cậu gọi là bọ bò vì vị con bọ này giống thịt bò, lại thêm da của chúng dính càng nhiều ánh sáng càng dầy cũng là lý do tránh được mưa máu.
Lấy thịt đi nấu, dùng Chakra thanh lọc rau cung nước, vác nồi chảo ra nấu, trăng lên cao Mito thức giấc khập khiễng đỡ tường đi.
Như có cảm ứng, Phúc đến bế Mito ra bàn ăn cơm:
_ Mời cả nhà ăn cơm.
Cả hai nhẹ nhàng ăn đồng thời Phúc cũng giải thích tình hình của thế giới này, Mito cười nhẹ:
_ Thần thiếp có chút tâm đắc trang trí nhà cửa, mai có thể cho thiếp thiết kế cho lâu đài không?
Phúc vừa nhai thịt vừa nói:
_ Nàng muốn làm gì cứ làm ta không có tính thẩm mỹ lắm.
_ Mới cả ta còn phải thanh lọc cho đảo tránh nước máu ảnh hưởng đến chúng ta.
Cứ thế trôi qua, ngày cùng nhau thanh lọc thổ nhưỡng, để mộc nhân trồng cây giống, trang trí pháo đài, hoan hỉ, ngủ.
Cứ thế một đường thẳng diễn ra đến một ngày, nhìn chỉ còn hai ba con bọ bò Phúc trầm tư:
_ Chúng ta không còn thịt để ăn nữa!
Mito ôm lấy Phúc:
_ Giờ chỉ còn cách tìm động vật ở thế giới khác thôi sao?
Phúc cầm lấy tay cô nói:
_ Đó không phải năng lực của ta, hệ thống cũng lâu rồi không xuất hiện nữa.
Bỗng nhiên bảng thông báo xuất hiện:
_ Nhiệm vụ thu thập thực phẩm.
_ 0/1000 bò, 0/1000 trâu, 0/1000 vịt, 0/1000 gà, 0/10 loại rau.
_ Mỗi loại rau tính 100 cân.
_ Thời hạn 0/17 ngày.
Vừa nhận được nhiệm vụ Phúc trực tiếp chuyền tống đi mất.