Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lãnh Địa Của Soaring - Chương 1: Chapter 1: Đoạt Xá

Bầu trời xanh ngắt, liếc quanh không có lấy một gợn mây để lấp đi cái sự trong veo ấy. Mặt trời như đĩa bồi tụ nóng bức phản chiếu ánh sáng đầy kiêu hãnh xuống sân trường bằng bê tông, không đi dép mà đặt chân lên đây chắc chắn là một cực hình.

Xung quanh trường là một thành thị, nơi lọt thỏm trong một khu đô thị lớn chen chúc, chật chội. Có lẽ đây là một trường học nội thành.

Đang trong tiết học của một giáo viên khó tính, một cậu thiếu niên tên Thiên Phi ngồi trong góc lớp với vẻ suy tư đăm chiêu để ngụy trang cho cơn buồn ngủ kinh khủng do hậu quả của việc làm cú đêm.

Rõ là khó chịu khi cậu nhớ là mình đã hốc hết một ly cà phê đen nhờ mẹ pha cho. Chắc hẳn bà đã cho hơi ít, hoặc đơn giản đây không phải cà phê nguyên chất hay nó đã được pha loãng.

'Mày vẫn đủ sức để suy nghĩ nhỉ, ông thầy đang ở kia... Cố chống lại cơn buồn ngủ nếu không muốn bị đứng góc lớp, tên khốn cú đêm!'

Tuy nhiên dù cố thế nào vẫn không cách nào giúp cậu không gật gù trong giờ học. Biết bản thân sắp không chịu nổi bởi cơn đau đầu khó chịu và nhận thấy cái bạn bàn trên có vẻ đủ to, thật sự đủ để che chắn tầm mắt của ông thầy khó tính.

Cậu mới cho phép bản thân thả lỏng cơ mắt.

'Năm phút...không, chỉ mười phút...'

Thế rồi thân hình trẻ béo với mái tóc bù xù và dài hơn đa số các bạn khác gục xuống bàn.

Nghĩ như nào liền làm như thế, cậu rũ xuống đôi mí mắt trĩu nặng. Ánh nắng dạt dào bên cửa sổ chui qua tấm kính mà chảy đầy trên vai cậu. Tâm trí cậu thật ra mơ màng như thế không phải vì chuyện hôm qua cậu thức đêm để làm mà là vì một điều gì đó, một thứ gì đó không đúng đắn làm cậu không còn là bản thân.

Cái sáng mặt trời nhẹ nhàng trên vai vốn đang bình thường lại mạnh dần bằng lý do nào đó. Rồi một tiếng nổ xảy ra, cả thế gian lóe sáng và mọi thứ dần biến mất.

Để lại vùng hư vô mà trước đó là trái đất.

Không lâu sau, Thiên Phi- người đang nằm trên một cái tảng đá to lớn được chạm khắc vuông vắn- thức giấc. Hoặc là người ở trong thân thể vốn là của Thiên Phi sống lại tại một nơi xa lạ.

...

Tỉnh dậy sau một giấc ngủ tưởng chừng như vô tận. Thiên Phi chớp chớp mắt rồi bắt lấy cái nhìn không mấy thiện cảm từ giám thị với vẻ mặt kinh hoàng.

Như thể cậu vừa làm việc gì đó xấu xa rồi bị phát hiện.

Thiên Phi không biết tại sao khi mở mắt ra mà tầm nhìn của cậu vẫn có vẻ hơi mờ đục, sau vài giây suy nghĩ cậu bèn nói: "Em xin lỗi, cũng tại hôm qua em bận làm bài tập do nhiều quá."

Có chút tự tin với câu trả lời đáng ngờ của mình, Thiên Phi dù là cú đêm nhưng vẫn có chút kỉ luật. Tuy nhiên, cái bàn nơi cậu đang đứng làm cậu bị vướng, dưới chân có vẻ mềm mềm và tiếng động khi cậu đứng lên thật lạ, chẳng lẽ sàn nhà làm bằng gỗ sao?

"Tốt thôi, Eldric! Em ngủ đến lú lẫn rồi sao? Ra ngoài hành lang rửa mặt và đứng đó cho tới khi tỉnh táo lại."

Giọng nói đanh thép của giám thị làm cậu sợ hãi. Một phần bởi ngữ điệu và cách nói làm cậu thấy đôi chút bất ngờ, trong thời khóa biểu thì đây là tiết Anh nhưng cũng không đến mức thầy giáo thể hiện khi nói tiếng Anh đáp lại học sinh chứ.

Cả việc tiếng Anh mà thầy nói lạ hoắc, như thể nói sai hay phát âm lạ ở vài từ.

Và Eldric là ai? Chà, người lũ lẫn ở đây hẳn là ông ấy chứ không phải mình!

'Ông thầy hôm nay bị sao vậy, ờm cả mắt của mình nữa cứ mờ như thể bị cận ấy, còn là loại nặng nữa. Cơn buồn ngủ nãy làm mình thấy kinh dị, nó ảnh hưởng tới não chắc?'

Bất đắc dĩ Thiên Phi đành bước ra khỏi chỗ mà đi ra ngoài theo bản năng, thân thể thiếu niên này như tự dẫn dắt cậu ra ngoài. Bước ra tới hành lang được lát bằng gạch hoa đẹp đẽ, đây rõ ràng cũng là một mảnh trường học vào đầu mùa hạ oi bức và không thể che chắn lỗ tai khỏi cảm giác bị tra tấn bởi âm thanh inh ỏi của lũ ve sầu.

'Cái quái gì vậy?' Đầy vẻ hoang mang, thân thể lại thúc dục cậu đưa tay vào túi mà móc ra một gọng kính kì lạ mà thử đủ cách rồi mới biết phải để nó kẹp chặt vào sống mũi.

Thị lực được lấy lại như mở ra một chân trời mới với cậu, tâm trí trôi dạt như sóng vỗ bờ. Trong hình dạng của một thiếu niên hoàn toàn khác mình mà ngắm nghía lấy thân thể cùng một nơi xa lạ là một trải nghiệm độc đáo hết sức.

Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cậu cố vắt não ra để tìm một lý do đủ thuyết phục như ảo giác? mơ? Hay tác dụng phụ từ việc làm tối qua?

Nhưng vẫn còn đó cơn nóng phảng phất lên da thịt làm mồ hôi cậu thấm qua lớp áo trắng tinh khiến nó sẫm màu đi, tâm trí thông suốt cùng tiếng ve kêu rõ chân thực. Từng cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của cây cỏ khô héo và chút ẩm ướt từ đất đá... Không, đây tuyệt đối là hiện thực.

Dù vậy, một thứ cảm xúc khác trong cậu đã được đánh thức, nó mạnh mẽ hơn nỗi sợ hãi ban nãy. Nó luôn hiện hữu ở mỗi người, một sự háo hức tò mò, một phần trong cậu chính xác đã thức tỉnh sau giấc ngủ.

Dị giới? Phép thuật? Phiêu lưu? Phải chăng cậu vừa trở thành nhân vật chính trong chính những bộ truyện mà cậu từng đọc giấu dưới ngăn bàn?

Lạ lẫm với quan cảnh trước mắt, cũng không kìm nén ánh mắt mà nhìn ra ngoài khuôn viên trường. Hệt như cậu nghĩ, nơi đây là thời trung cổ được phỏng đoán qua bộ trang phục được khoác lên cơ thể trắng trẻo. Tòa nhà xen kẽ tòa nhà, tỏ ra chật chội, đợi vài giây lại có người lướt qua cổng trường với đủ loại phương tiện.

Đi bộ, đi xe bò, xe ngựa kéo blabla, thậm chí cậu còn thấy một người chạy bộ cực kì nhanh mà không hợp lẽ thường khi lướt qua khuôn viên trường rộng cả trăm mét chỉ vài giây.

Sốc lại tinh thần thì cậu vẫn phải xem xét lại thân thể sẽ đồng hành cùng bản thân này đã.

'Ừm, đẹp trai hơn Thiên Phi cũ... chắc là không.'

Nhưng cái thân thể này còn nguyên vẹn cho nên không phải xuyên không mà là loại đoạt xá ư. Vậy cái cậu vốn là Eldric này thật sự đang ở đâu? Chui vào cơ thể của Thiên Phi?

Săm soi một chút, nhìn kĩ một chút thì thấy dáng vẻ này không đến nỗi nào. Xua đuổi vài tư tưởng bậy bạ trong đầu thì đúng là thân thể này trông mang một chút vẻ nữ tính dù là nam, da trắng bóc và lùn tịt.

Mái tóc đen có phần hơi dài được trải chuốt gọn gàng nhưng bị phá hỏng khi cậu cố tình rửa mặt rồi lấy nước vuốt lại. Đồng thời thân thể này có một khí chất khiến cậu hơi ghét trước đây, để giải thích cho hoàn cảnh vừa rồi và việc bị cận thì tên này chắc hẳn là một đứa mọt sách ở thời trung cổ phong cách châu âu này.

Hãy nhìn bàn tay nuột nà này đi, chắc chắn tụi bạn cậu sẽ ước được cầm lấy nó một lần trong đời.

Thế là Thiên Phi săm soi từng chi tiết một trên cái cơ thể nhỏ bé tóc nâu đỏ, cậu đang quên mất giờ giấc và ý định kiểm tra xem nơi đâu là đâu. Trong lớp học... hoặc có lẽ là giảng đường vừa nãy dường như có vẻ mát hơn hẳn nhưng tại sao nhỉ, do điều hòa chắc?

Mồ hôi toát ra lem luốc, đến khi nhem nhuốc ra toàn lưng và tóc cậu có dấu hiệu như mới gội đầu thì cậu mới quyết định cần vào trong lớp tận hưởng sự mát mẻ dễ chịu mà nó đem lại.

Chậm rãi bước đi trên đôi giày nhung sẫm màu, làm vẻ bình thản, giữ tinh thần không dao động bước vào giảng đường khi cậu chả biết cái quái gì ngoài tên của mình. Cậu cần một cái đầu lạnh, hoặc chí ít là có vẻ lạnh để thu thập thông tin mà không bị nghi ngờ, tùy cơ ứng biến.

Nhưng có một vấn đề hiện hữu ngay trước mắt khiến Thiên Phi có chút xấu hổ, rằng cái lớp học hay giảng đường lúc nãy ở đâu vậy?

Lúc ra ngoài vẫn chưa đeo kính, đồng thời cũng chẳng ngoảnh mặt nên giờ có chút lạ. Nếu vào nhầm lớp thì nhục lắm, còn xẩu hổ và bị nghi vấn trí tuệ. Dù thế thì có lẽ vẫn sẽ không có ai nghi ngờ thân phận của Eldric kiểu như bị đoạt xá.

"Đành vậy!" Thật vậy, giờ cậu định dùng một thứ mà cậu không thường xuyên sử dụng trước đây ở thân thể Thiên Phi. Sẽ đau đớn đấy nhưng vẫn nên làm để kiếm chứng xem thân thể này có làm thực hiện được chuyện đó không.

Bước đầu tiên là thả lỏng thân thể, hít thật sâu xong lại thở ra, thư giãn từng thớ cơ bắp xa lạ và để lại một tâm trí trống rỗng. Từng hình ảnh trong quá khứ bằng cách nào đó lại hiện qua.

Bờ mắt cậu nhắm chặt, lông mày nhíu lại tới mức trở lên đậm hơn đồng thời hơi thở ngày càng nặng nề và cơ thể ấy bắt đầu run rẩy.

Rồi tất cả đột ngột dừng lại khi cậu mở mắt, cứ như thể nếu cố thêm tí nữa thì thay vì thành công thì cậu sẽ thành vong.

'Bước về phía trước 31 bước.'

Bất cứ ai trải qua cảm giác vừa rồi đều sẽ biết rằng trạng thái đó thật tệ hại, đấy có lẽ là một siêu năng lực bẩm sinh mà cậu từng tiết lộ cho một số người như mẹ nhưng người mẹ tuyệt vời ấy đếch tin hoặc là không muốn tin...

Có thể coi là một loại khả năng ghi nhớ tất cả mọi thứ, cậu đơn giản là không thể quên bất kể thứ gì. Từ hình ảnh con nhện làm cậu tuyệt vọng sợ hãi, đến nỗi đau rát đít khi bị bố đánh đòn. Tất cả đều được săm lên linh hồn cậu, thứ vốn là một linh hồn nhỏ bé mới 15 tuổi. Giờ đã chi chít những vết sẹo theo thời gian.

Nghe thì có vẻ tuyệt vời cho đến khi biết nó làm bộ não lúc nào cũng mệt mỏi, dày đặc suy nghĩ, hồi tưởng và luôn có vẻ là người sống trong quá khứ, một con người đầy mơ mộng, dễ vỡ.

Để giải quyết vấn đề ấy cậu cần chôn sâu mọi ký ức trong tiềm thức.

Nhưng hậu quả là sẽ chìm trong cả mảng hồi ức nếu cậu cố nhớ về bất cứ thứ gì và cũng sẽ xảy ra khi não bộ cậu trống trơn để lấp đầy nó. Cũng vì suy nghĩ được cấu tạo một phần từ ký ức nên nếu ý nghĩ quá lớn, cậu sẽ phải nhìn lại cả đời mình nếu phải ngẫm về gì đó sâu xa.

Để mà nói thì điều đó cũng sẽ khiến những lựa chọn của cậu thật sự là những lựa chọn mà cậu sẽ không phải hối hận vì đã dành cả cuộc sống từ trước đến giờ để suy xét. Chí ít là Thiên Phi cảm thấy vậy.

Đồng thời, còn làm cậu trở lên ghét ngủ vì nó làm não cậu trống trơn.

Thực vậy, có hôm nào đó cậu ngủ không mơ, hậu quả trong đêm cậu bị mộng du. Và cậu không muốn nghĩ đến chuyện đã xảy ra tối hôm đó.

Ngoài ra, Thiên Phi gọi kĩ năng này là “Vô Thức Hồi Quy” cái tên ngầu đét dù không đúng nghĩa lắm.

Bầu không khí vốn ồn ào bỗng trở lên yên lặng trước mắt Thiên Phi, dừng lại Vô Thức Hồi Quy vẫn có chút không đúng lúc làm hình ảnh cha mẹ bạn bè quá khứ lại chạy qua một lần trong mắt cậu... cả bộ phim hay ho tối hôm trước nữa.

Nhằm phá vỡ sự im lặng, cậu tát mình một cái rồi nhấc cái chân bước đi và cố gắng nổi lên khỏi dòng hồi ức.

'Mong là có cô bạn nào đó ở đây đủ xinh đẹp để mình suy nghĩ về.'

Song cậu lại chậm rãi rảo bước với vẻ bình thản và ngắm nhìn quang cảnh chung quanh, đến giờ cậu mới để ý rằng ngôi trường này đẹp hơn tưởng tượng cũng như định kiến về xã hội châu Âu cũ, có lẽ vì đây là ngôi trường quý tộc hoặc đại loại thế. Ngoài ra, cậu không biết bản thân đây là đang xuyên không về quá khứ hay đoạt xá người ở nơi nào đó khác. Đây có phải trái đất không?

Vẻ bình thản của cậu hơi khựng lại rồi lại tiếp tục ra vẻ khi thấy một người cũng cố tỏ vẻ ấy bước tới chỗ cậu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free