Lãnh Chúa Nông Dân - Chương 6: Chapter 6: Rìu đá giáo gỗ
Nước uống thì coi như ổn rồi. Nhưng đồ ăn... vẫn là con số không tròn trĩnh. Chả có gì trong tay cả. Bụng tôi đang gào thét dữ dội.
Tôi cố tính toán thời gian. Chắc cũng khoảng một tiếng mười lăm phút kể từ khi cái thân tôi lạch bạch rơi xuống thế giới này. Tất nhiên là ước lượng thôi, bởi vì làm gì có cái đồng hồ nào để mà nhìn cho chính xác được.
Cái bụng cứ réo ùng ục không ngừng, nhưng kỳ lạ thay, cơ thể tôi không cảm thấy mệt mỏi gì mấy. Chắc chắn là nhờ tác dụng của cái thân hình khoẻ mạnh như trâu bò này rồi. Tuy nói vậy, nhưng tôi không dám chắc nó bất tử hay hoàn toàn không cần nạp năng lượng đâu. Thành thử ra, tốt nhất vẫn nên kiếm cái gì đó bỏ vào dạ dày trước đã.
Vấn đề nằm ở cái rỗ đựng nước. Toàn rừng là rừng, làm sao tôi vừa mang theo cái thứ cồng kềnh ấy vừa rong ruổi tìm thức ăn cho tiện được? Gượng ép lắm. Thế nên tôi đành quyết định: lấy cây nấm khổng lồ này làm tâm điểm, loanh quanh dò xét khu vực lân cận thôi. Hy vọng kiếm được vài trái cây rừng hay cái gì tương tự vậy.
Vừa bước được vài bước ngắn ngủn, mắt tôi đã dính ngay vào một đống vỏ hạt cứng ngắc. Chúng bị đập nát tan tành, vứt bừa bãi trên nền đất còn ẩm nhẹp dưới gốc một cây cổ thụ sần sùi. Có vẻ mới xảy ra không lâu.
Tôi lập tức ngồi xổm xuống, lụm một mảnh vỏ lên xem xét kỹ. Lớp vỏ dày cộp, những vết vỡ nham nhở rõ ràng cho thấy chúng đã bị một lực cực mạnh – có lẽ là răng hay công cụ gì đó – đập cho bể toác ra. Mắt tôi bắt đầu leo dọc lên thân cây xù xì đầy rêu, cố gắng truy tìm nguồn gốc của đống vỏ này.
Và rồi... trên cao vời vợi, lủng lẳng giữa những tán lá còn đẫm sương đêm, lấp ló mấy chùm quả màu nâu sậm. À ha! Thức ăn! Nó ở ngay trên đầu tôi này!
Cây cao nghều. Trèo lên chắc chắn là bất khả thi rồi. Phương án khả dĩ nhất lúc này có lẽ là... ném đá. Tôi bèn đi lùng sục quanh khu vực, cúi xuống nhặt nhạnh mấy viên đá cuội vừa tay cầm, có trọng lượng đủ nặng, rồi quay trở lại vị trí cũ, ngước cổ lên nhắm nghía.
Viên đá đầu tiên phóng đi... vèo một cái, bay chệch mục tiêu cả một quãng xa. Lần thứ hai cũng chẳng khá hơn là bao. Vất vả lắm, sau gần chục lần hì hục ném trật, rốt cuộc cũng có một viên đá đạt đích
Rộp! cú va chạm khô khốc khiến vài quả hật lên rồi rơi lộp độp xuống tấm thảm lá dày bên dưới.
Tôi vội nhặt chúng lên. Lớp vỏ bên ngoài cứng như đá cuội. Tôi đặt một quả lên mặt phẳng của một tảng đá lớn, tay cầm chặt một viên đá khác rồi dồn hết sức đập mạnh xuống.
Bụp! bụp! bụp! Sau vài nhát kiên trì, lớp vỏ cuối cùng cũng nứt toác ra, để lộ phần nhân màu trắng ngà bên trong. Một mùi thơm béo ngậy, đặc trưng của hạt rừng, xộc thẳng lên mũi.
Tôi cẩn thận tách bỏ những mảnh vụn vỏ dính xung quanh, thổi phù phù cho sạch. Ngửi lại lần nữa cho chắc ăn. Ừm... Cắn thử một miếng nhỏ xíu. Vị bùi bùi, béo ngậy, điểm xuyết chút ngọt thanh, lập tức lan toả khắp đầu lưỡi. Thế là tôi ăn nốt phần còn lại, nhai chậm rãi.
Chỉ một mẩu nhỏ thôi, nhưng nó đã làm dịu đi đáng kể cơn đói cồn cào đang thiêu đốt bên trong.
Tôi ngước mắt nhìn lên. Trên kia vẫn còn lủng lẳng khá khá hạt. Chỗ này chắc đủ cho tôi sống qua vài ngày yên ổn. Việc cần làm bây giờ là thu thập thêm thật nhiều, rồi nghĩ cách cất trữ chúng cho kỹ. Và... tôi cũng cần kiếm một công cụ đập vỏ tử tế hơn, chứ cứ dùng đá tạm bợ kiểu này thì bất tiện và tốn sức quá thể.
Chốc lát sau, trong lòng tôi đang chứa khoảng hai mấy hạt đầy ấp.
Tôi quay trở về bên dưới cây nấm khổng lồ. Vất tất cả hạt có trong lòng xuống đất, khiến chúng lăn lông lốc. Và do là mang theo nước không tiện nên tôi sẽ định cư tại đây luôn.
Phần mũ và phiến nấm tuy khá mềm dẻo, nhưng bù lại phần thân của nó lại cứng như bê tông. Tôi đã thử gõ vào đó vài cú và nó thật sự kêu lốc cốc y rang bê tông. Nói tóm lại là khá thích hợp để làm nơi cư trú.
Bây giờ thì nước và đồ ăn đã có đủ, mặc dù chỉ là tạm thời. Hiện tại tôi nghĩ mình nên làm một bộ dụng cụ thô sơ.
Nói là làm, tôi bắt tay vào công cuộc chọn đá. Việc này đối với tôi hơi khó, vì trắng ra là nào giờ tôi khá kén chọn. Và tôi hoàn toàn mù tịt với mấy món đồ thủ công thế này.
Mấy hòn đá chung quanh đây thì hòn nào cũng to, nhưng lại hiếm hòn nào có cạnh sắt.
Tôi nhìn đống đá lổn nhổn dưới chân. Toàn là đá cuội tròn trĩnh hoặc phiến to bản nhưng cạnh cùn lì. Thôi thì, không có tự nhiên thì tự mình tạo ra vậy. Chọn lấy một hòn đá cứng chắc, kích cỡ vừa nắm tay, tôi bắt đầu công cuộc "chế tác".
Việc đầu tiên là tìm một "cái búa". Tôi lượm lên một hòn đá to hơn, nặng trịch, mặt tương đối phẳng. Cầm chắc trong tay, tôi nhắm vào cạnh viên đá nhỏ hơn đặt trên tảng đá lớn, rồi... bụp! một cú giáng mạnh. Tiếng va chạm chói tai, lửa tóe lên loé sáng. Viên đá nhỏ chỉ sứt mất một mẩu nhỏ xíu, lởm chởm chứ chẳng ra hình thù gì. Tay tôi hơi tê rần.
Bụp! Bụp! Bụp! Tôi cố gắng kiên trì, dồn lực vào từng nhát đập. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Mấy ngón tay cầm "búa" đau nhức vì rung lắc. Viên đá mục tiêu dần vỡ vụn, nhưng những mảnh vỡ cứ bắn tứ tung, không chịu tạo thành cái lưỡi sắc nào cả. Chết tiệt! Khó hơn tưởng tượng nhiều.
Ngồi thở phì phò, tôi ngắm nghía đống đá vụn. Tay phải tôi đỏ ửng lên, có chỗ hơi trầy xước vì mảnh đá bắn vào. Cái nghề đẽo đá này khó nhằn thật. Có lẽ phải chọn loại đá khác? Hay là kỹ thuật của tôi quá kém cỏi?
Hình như... người ta dùng một hòn đá cứng đập vào cạnh một hòn đá khác, chứ không phải đập trực tiếp lên mặt nó? Với lại, phải chọn đá có vân, dễ tách lớp? Ái chà, kiến thức nửa vời đúng là tai hại.
Tôi bỏ viên đá cũ, đi tìm một phiến đá mỏng hơn, màu sẫm, có vẻ giòn. Đặt nó nghiêng trên tảng đế, dùng cạnh sắc của hòn "búa" đập mạnh vào rìa phiến đá.
RẮC! Một tiếng nứt rõ ràng. Một mảnh dài, mỏng, sắc cạnh văng ra.
Có vẻ như đã thành công rồi chăng?
Nhặt mảnh đá lên. Nó dài cỡ một gang tay, một cạnh khá sắc, dù vẫn còn thô ráp. Tôi cẩn thận dùng hòn đá nhỏ hơn gõ nhẹ xung quanh viền, gọt bớt những chỗ gồ ghề, làm cho cạnh sắc thêm phần đều đặn. Không được hoàn hảo, nhưng so với viên đá cuội lúc đầu, đây đã là một bước tiến vượt bậc.
Giờ đến đoạn hóc búa: ghép cái lưỡi đá sắc lẻm kia vào cán. Tôi ngắm nghía phiến đá dài cỡ bàn tay, cạnh vừa được gọt cho bén ngót. Khục. Trong bụng dậy lên hình ảnh cây rìu hoàn hảo. Nhưng... làm sao gắn chắc vào cây cán đây?
Vuốt mồ hôi ròng ròng trên trán, tôi sực nhớ. Chung quanh đây đầy đá sắc nhọn, cứng rắn, thiếu gì thứ để khoét một cái lỗ trên cán cơ chứ!
Thế là, tôi lục trong đống cành khô sáng nhặt, chọn ra một khúc gỗ thẳng đuột, cỡ ngón chân cái, dài gần sải tay.
Tay nắm chặt hòn đá nhọn hoắt vừa vỡ ra lúc nãy. Áp mũi nhọn ấy lên đầu khúc gỗ, tay kia quắp lấy hòn đá tròn chắc nịch, giáng mạnh xuống.
Cốc! Tiếng khô khốc. Mặt gỗ chỉ hằn một vết lõm tèm lem, chẳng thấm vào đâu.
Ái chà! Khó thật đấy! Nhưng đã quyết là không lùi. Tôi đổi chiêu: dùng mũi đá nhọn, ấn sâu rồi cọ đi cọ lại thật dai sức trên một chấm nhỏ xíu.
Cào... cào... cào... Mồ hôi nhễ nhại rơi tí tách. Từng hạt mùn gỗ li ti bắn ra. Tay tôi rần rần như kiến bò, mỏi nhừ cả cánh tay. Mỗi lần cọ chỉ ăn sâu thêm chút xíu, nhưng bền bỉ mãi rồi cũng tạo được cái lỗ tí hon, sâu chừng đốt ngón út. Chậm mà chắc, còn hơn không!
Bỗng, mắt tôi dính vào một hòn đá lạ trong đống – nó có hình cái nêm tự nhiên, đầu nhọn vừa khớp y chang cái lỗ đang khoét dở.
À ha! Trời giúp rồi! Tôi cắm phập nó vào, rồi dùng hòn đá nặng đập nhẹ lên đỉnh.
Cốc... cạch... cốc... Lỗ sâu thêm rõ rệt! Cứ thế, vừa dùng đá nêm đóng sâu, vừa dùng đá nhọn xoáy tròn cho rộng miệng, cái lỗ trên đầu cán dần dà mở mang, sâu và rộng hơn hẳn. Làm được rồi! Khục khục!
Song song đó, tôi chỉnh lại phần chuôi lưỡi đá. Đặt nó lên mặt phẳng, cầm hòn đá nặng đập nhẹ từng nhát tỉ mỉ, gọt bớt những chỗ thừa thãi.
Cạch... cạch... Tôi sợ nó vỡ vụn như bánh đa.
May sao, chỉ lăn tăn vài mảnh vụn, phần chuôi đã thon thả hơn, dường như vừa vặn với cái lỗ đang chờ. Chuẩn bị xong xuôi!
Để cho chắc ăn, tôi nhỏ vài giọt nước dự trữ vào lỗ gỗ cho nó nở nang thêm tí chút. Rồi, nín thở, đặt phần chuôi đá vào miệng lỗ. Tay cầm hòn đá tròn, đập nhẹ nhàng nhưng dứt khoát lên đỉnh chuôi.
Bụp... bụp... bụp... Mỗi nhát đập, phiến đá lún sâu thêm một chút vào thớ gỗ. Âm thanh chuyển từ bộp bộp sang cạch cạch đanh lại, chắc nịch. Cuối cùng, phiến đá đã ngồi gọn ghẽ trong lỗ, phần chuôi chìm hẳn, chỉ phô ra lưỡi sắc lạnh.
Lắc thử... Ồ! Không hề nhúc nhích! Chắc như keo dính.
Tay nắm chặt cây rìu thô ráp. Nó nặng trịch, cán gỗ mát lạnh. Tôi chọn ngay một nhánh cây con cỡ ngón tay út mọc chỏng chơ gần đấy. Vung lên...
Phịch! Nhánh cây gãy lìa chỉ sau một nhát. Lưỡi đá vẫn sáng loáng, không sứt mẻ.
Kuh! Đúng như ý! Mắt liếc sang đống hạt cứng đầu đang chất đống, tôi bật cười khà khà.
"Giờ thì... tụi mi coi chừng 'bảo bối' mới của ta đây!"
Vài khắc sau khi ăn xong mấy hạt cứng được "hung thần" rìu đá xử lý nhanh gọn. Tôi ngồi tựa lưng vào gốc, tay vuốt ve lưỡi rìu đá còn thơm mùi gỗ tươi, đầu óc tôi lại rộn ràng ý nghĩ mới.
Vì sẳn tiện có rìu rồi, phải nghĩ tới chuyện phòng thân chứ? Mấy con thú rừng ban ngày im hơi lặng tiếng, nhưng đêm xuống thì... Ừm. Cần một thứ gì đó dài tay, để giữ khoảng cách an toàn. Một cây giáo!
Nhưng... giáo gỗ hay giáo đá?
Tay sờ lên phiến đá sắc lạnh của lưỡi rìu, tôi chợt lưỡng lự. Sao không làm luôn giáo đá cho sắc nhỉ? À... Nghĩ lại thì không ổn. Làm lưỡi giáo bằng đá, nhỏ và dài thế kia, dễ gãy lắm. Chỉ cần đâm trúng xương con mồi to to, hay vướng rễ cây là... rắc! Công toi.
Hơn nữa, gắn lưỡi đá nhỏ xíu lên cán dài? Chuyện đó còn khó gấp bội lần gắn lưỡi rìu to bản. Thôi thì, tạm thời cứ giáo gỗ vậy. Gỗ dẻo dai, dễ uốn nắn, đâm xuyên thịt mềm cũng đủ dùng. Quan trọng là... làm nhanh được!
Thế là tôi đứng dậy, mắt quét quanh tìm kiếm. Cần một cây gỗ thẳng, dài cỡ hai sải tay, thật dẻo và chắc. Mấy cây non quanh đây trông bất tiện rồi.
Ánh mắt bất giác dừng lại ở một bụi cây dạng tre nứa gì đó, thân nhỏ cỡ ngón chân cái, mọc thẳng tắp, vươn cao.
À, chính nó! Tôi bước tới, tay rìu vung lên... Phạch! Phạch! Hai nhát chắc nịch, một cây đổ gục. Tôi chọn đoạn giữa thân, dài hơn người, thẳng đuột, gõ nhẹ thử... cộc cộc... nghe âm thanh đặc, chắc nịch. Tốt!
Giờ thì biến nó thành cây giáo. Tôi ngồi bệt xuống đất, kẹp cây gỗ dài giữa hai chân. Tay phải cầm rìu đá, bắt đầu gọt tỉa phần ngọn. Khứa... khứa... Từng lớp vỏ xù xì bong ra.
Tôi tập trung gọt sao cho phần ngọn thon nhỏ dần, tạo thành một mũi nhọn thô sơ. Cẩn thận... cẩn thận... Tay rìu phải thật khéo, kẻo lỡ tay chặt đứt ngọn. Sạch... sạt... Mồ hôi lại rịn. Mũi giáo dần lộ ra, thô ráp nhưng đã có hình dáng.
Chưa đủ sắc! Tôi để cây giáo nằm ngang, dùng lưỡi rìu đá cà nhẹ nhưng đều tay dọc theo hai bên mũi nhọn. Cạo... cạo... cạo... Từng lớp gỗ mỏng bong ra, mũi giáo dần sắc bén hơn.
Thỉnh thoảng, tôi lại dựng đứng giáo lên, dùng móng tay ướm thử độ nhọn. Hừm... còn hơi cùn. Lại tiếp tục cà. Tay trái giữ giáo, tay phải miệt mài cạo. Cảm giác gỗ mài vào đá, sàn sạt, nghe rất đã tai. Cuối cùng, mũi giáo cũng đủ sắc để đâm xuyên... Ừm, ít nhất là xuyên qua bụng con cá to, tôi nghĩ vậy.
Vẫn chưa hài lòng, tôi lại lật lên mấy hòn đá nhỏ sắc cạnh vừa nhặt.
Khục... Phải tìm cách mài cho nó bén như dao mới được! Bắt đầu cà mạnh và đều dọc theo hai bên mũi gỗ.
Cọ... cọ... cọ... Từng phôi gỗ mỏng như mảnh trấu bong ra. Tay trái không ngừng xoay nhẹ cây giáo, canh sao cho lưỡi đá ăn đều cả hai mặt.
Kiên nhẫn... kiên nhẫn... Mồ hôi muối mặn rơi xuống hòa lẫn bụi gỗ. Ngón tay cầm đá tê rần vì rung lắc.
Bỗng, tôi nhớ tới mấy cành cây khô gãy gập tự nhiên, đầu nhọn hoắt. À ra vậy! Có thể dùng kỹ thuật chẻ! Tôi đặt mũi giáo lên một tảng đá phẳng, dùng rìu đá chặt nhẹ một nhát dọc theo sống lưng mũi nhọn.
Tách! Một mảnh gỗ mỏng tách ra, để lộ lớp gỗ mới sắc hơn. Lại tiếp tục cà đá. Cọ... cọ... Mũi giáo giờ đã sắc lạnh, nhọn hoắt, sờ vào thấy ram ráp đầy uy lực. Công nghệ mài đá chính hiệu! Khục khục!
Cầm cây giáo gỗ dài hơn người lên. Nó nhẹ hơn rìu đá nhiều. Tôi đứng theo thế võ, một tay nắm gần giữa, tay kia nắm đuôi giáo, giả vờ đâm về phía trước. Vút! Tiếng không khí bị xé. Ngon!
Tôi nhắm một lá cây to bản cách xa vài bước, đâm mạnh tới...
Bụp! Mũi giáo xuyên thủng lá, cắm phập vào thân cây phía sau nhưng không sâu. Kuh! Đâm xuyên luôn! Rút giáo ra, vết đâm trên lá gọn lỏn. Mũi giáo vẫn nguyên vẹn, cứng cáp.
Tôi cười hì hì, xoay cây giáo trong tay. Giờ thì yên tâm hơn chút rồi. Ban ngày dùng rìu, tối về cắm giáo cạnh nằm. Mấy ông anh thú rừng mà mon men tới... Ừm, sẽ biết tay!
Khục khục. Tuy là giáo gỗ, nhưng đâm trúng bụng phình hay mắt mở to... cũng đủ đau điếng rồi. Còn hơn là tay không!
À... Nhưng mà, nhìn đống mùn gỗ vương vãi sau quá trình chế tác, tôi chợt nghĩ: Phí của giời quá! Bèn gom gọn chúng lại.