Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lãnh Chúa Nông Dân - Chương 4: Chapter 4: Chương Mở Đầu

Cái âm thanh đơn điệu ấy... "bíp... bíp..." của máy đo nhịp tim, có lẽ là thứ cuối cùng mà một kẻ sắp chết như tôi còn nghe được. Tôi đã quen với nó, người bạn đồng hành bất đắc dĩ trong những năm tháng cuối đời.

Rồi, một tiếng "bípppppp..." dài não nề vang lên, như một lời từ biệt. Mí mắt tôi nặng trĩu, chẳng còn sức để mở ra nữa. Bóng tối dần buông xuống, một tấm chăn dịu dàng phủ lên thân thể gầy gò, đau đớn này.

Cuối cùng... cũng được giải thoát rồi.

Giá như... mình có thể sống lại lần nữa...

—o0o—

Một âm thanh đột ngột vang lên, không phải từ tai, mà dường như vọng thẳng vào linh hồn tôi. Nó không ồn ào, nhưng uy nghiêm và trầm lắng, lấp đầy khoảng không vô tận xung quanh.

"HỠI LINH HỒN BÉ NHỎ, ĐỪNG SỢ HÃI."

Cổ họng tôi khô khốc. Tôi cố gắng cất lời, âm thanh phát ra chỉ như tiếng thì thào run rẩy.

"Ngài... là ai?"

"TA LÀ KHỞI NGUỒN CỦA VẠN VẬT. NGƯƠI CÓ THỂ GỌI TA LÀ THƯỢNG ĐẾ."

Đầu óc tôi trống rỗng. Thượng Đế?

"Chặng đường của ngươi ở thế giới cũ đã khép lại. Nhưng ta cảm nhận được khát khao sống mãnh liệt nơi ngươi. Vì thế, ta trao cho ngươi một cơ hội thứ hai." Ngài dừng lại, dường như chờ đợi tôi tiêu hóa thông tin. Rồi Ngài hỏi:

"Trước khi bắt đầu, hãy nói cho ta biết, ngươi thực sự mong muốn một cuộc sống như thế nào?"

Lần đầu tiên. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời có người thật sự hỏi tôi muốn gì.

Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm để nói ra ước nguyện chân thành nhất của mình.

"Thưa Ngài."

"Con không mong cầu quyền lực hay của cải. Con chỉ có một ước mơ nhỏ nhoi.

.. đó là một cơ thể thật sự khỏe mạnh. Một cơ thể không còn bị những cơn đau hành hạ, một cơ thể có thể chạy, có thể nhảy, có thể cảm nhận được sự sống."

"Và... con muốn một cuộc đời bình lặng. Con muốn trở thành một người nông dân. Con muốn cảm nhận đất đai dưới chân mình, tự tay gieo trồng những hạt mầm, tự mình làm ra thức ăn. Con muốn được hít thở không khí trong lành, sống hòa mình với thiên nhiên. Chỉ vậy thôi ạ."

Không gian chìm vào im lặng. Tôi hồi hộp chờ đợi phán quyết, sợ rằng ước mơ của mình quá tầm thường.

"Một nguyện vọng khiêm tốn và chân thành. Ta chấp thuận."

"Ta sẽ ban cho ngươi một thân thể tráng kiện như ngươi mong muốn, và một vùng đất màu mỡ để ngươi bắt đầu cuộc đời làm nông của mình."

Nước mắt nóng hổi bỗng trào ra từ khóe mắt linh hồn của tôi. "Thật... thật sao ạ? Con... con cảm ơn Ngài!"

"Tuy nhiên." Ngài nói tiếp.

"Đó là tất cả những gì ngươi có. Sẽ không có hệ thống, không có phép thuật gian lận hay quyền năng đặc biệt nào khác. Ngươi muốn làm nông dân, vậy hãy sống như một nông dân thực thụ. Dùng chính đôi tay và sức lực của mình để gây dựng nên mọi thứ."

Tôi vội gật đầu lia lịa, nụ cười hạnh phúc nở trên một khuôn mặt vô hình.

"Vâng! Con hiểu rồi! Như vậy đã là món quà tuyệt vời nhất đối với con rồi!"

"TỐT. VẬY THÌ, HÀNH TRÌNH MỚI CỦA NGƯƠI, BẮT ĐẦU TỪ ĐÂY."

Một luồng sáng chói lòa nhưng ấm áp vô cùng bao bọc lấy tôi. Tôi cảm thấy linh hồn mình như được tan ra rồi tái tạo lại, nhẹ bẫng và tràn đầy sinh lực. Ý thức của tôi mờ dần đi trong sự ấm áp ấy, sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một cuộc đời mới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free