Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương 52: Kết cục bi thảm

Môi Đông Phương Tinh Thần run run, hắn nghiêng mắt nhìn đám thị vệ phía sau như cầu xin, nhưng không được. Toàn thân lập tức run rẩy kịch liệt, suýt ngã khỏi yên ngựa.

“Đến đây đi, mỹ nữ như vậy, chỉ cần là một nam nhân bình thường, làm gì có ai không động lòng? Cho nên thái tử gia động lòng như thế, thực sự là chuyện rất đỗi bình thường. Đây chính là minh chứng rõ ràng rằng, thái tử gia Đông Triệu vẫn là một nam nhân vô cùng bình thường.”

Lăng Thiên cười ôn hòa, tiến lên một bước: “Cũng là đàn ông, ta hiểu rõ ý nghĩ của thái tử gia, cho nên ta sẽ cho ngươi cơ hội tự mình trải nghiệm việc cướp bóc mỹ nhân. Đến đây đi, ta chỉ là một thằng thư sinh hủ lậu nghèo kiết xác, ngươi chỉ cần giết ta, ngươi có thể ôm mỹ nhân đem về, sẽ không có bất kỳ ai ngăn cản ngươi nữa!”

Lăng Thiên tao nhã cười một cách phong độ, từng bước tiến dần về phía trước, khẩu khí ôn hòa, ánh mắt ôn nhu, khuôn mặt hiền lành, nhưng giờ khắc này lại cảm thấy từ trên người Lăng Thiên tản ra một thứ uy áp vô hình. Tự nhiên người ta sẽ biết kẻ trước mắt này không phải một thư sinh yếu ớt trói gà không chặt, mà trái lại là một cao thủ võ lâm tuyệt đỉnh! Nhất thời trong lòng thái tử gia bắt đầu luống cuống, đột nhiên run rẩy kêu lên: “Ngươi... ngươi dám động đến ta? Bản cung chính là thái tử đương triều, sau này sẽ là vua của một nước! Ngươi dám làm ta mất một cọng tóc, chắc chắn sẽ phải đối mặt với sự trả thù của quốc lực triều đình! Ngươi... đứng lại... cho bản cung!”

Lăng Thiên nở nụ cười quỷ dị: “Ta rất sợ hãi nha. Thân phận của ngươi ta biết từ lâu rồi. Nếu không phải đã biết thân phận của ngươi, sao ta lại hỏi nguyện vọng của lão bà ư?” Vừa nói vừa đưa hai tay lên ôm vai, vờ rùng mình ra vẻ, khẽ mỉm cười nhìn về phía Đông Phương Tinh Thần: “Đông Triệu thái tử gia điện hạ? Ngươi nói ta dám động đến ngươi sao? Ha ha... thái tử đương triều, quả nhiên là một thân phận rất cao quý.”

Uỵch một tiếng, Đông Phương Tinh Thần cuối cùng cũng bị dọa cho vỡ mật, toàn thân rã rời, ngã vật từ trên ngựa xuống, lộn nhào ra sau như muốn tìm một nơi an toàn...

Đông Phương Hận thở dài một tiếng. Sở dĩ vừa rồi hắn không ra tay là vì hy vọng thanh niên thư sinh thần bí này sẽ kiêng kỵ nơi đây là địa bàn Đông Triệu, mà Đông Phương Tinh Thần lại là thái tử của nước này. Ngay cả khi phải trả giá bằng một hình phạt nhỏ, hắn cũng chưa chắc đã chấp nhận nổi. Tuy rằng thư sinh trẻ tuổi này vừa mới hiển lộ thực lực vô cùng đáng sợ, nhưng nếu bỗng nhiên trở thành kẻ địch của một nước, thật sự là không có cửa thắng.

Thế nhưng, thư sinh này vừa rồi đã nói rõ là muốn động thủ với Đông Phương Tinh Thần. Nếu như mình vẫn không ra tay, e rằng sau này khó thoát tội. Cho nên, hắn phải động thân, lắc mình che chắn trước người Đông Phương Tinh Thần: “Các hạ quả thật cao minh, bất quá lúc nãy phu nhân cũng không gặp chuyện gì to tát, mà bên ta cũng đã thiệt mạng tám người, cái giá đó chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao? Không bằng lúc này cả hai bên cùng buông tay, sau này chúng ta vẫn có thể là bằng hữu, gặp mặt cũng không khó xử. Đông Triệu chúng ta tất nhiên sẽ sâu sắc cảm ơn ân tình của các hạ. Được chứ?”

Đông Phương Hận đương nhiên không phải kẻ hiền lành đến mức đó. Nhưng khi thấy Lăng Thiên hiển lộ võ công cực kỳ cao cường, khiến hắn cực kỳ kiêng dè. Thậm chí hắn biết mình cũng không phải đối thủ của thanh niên trước mắt này, cho nên mới dùng lời lẽ mềm mỏng để nói chuyện.

“Kết giao bằng hữu ư? Lão hỗn đản! Con mẹ nó, ngươi là lão hồ đồ sao?” Lăng Thiên nở nụ cười trào phúng: “Vị thái tử gia của các ngươi muốn cướp vợ của ta. Còn muốn giết ta diệt khẩu! Kết giao bằng hữu ư? Lão hỗn đản! Nếu vợ ngươi bị kẻ khác cướp đi, ngươi có đi tìm kẻ đó mà kết giao bằng hữu không? Kết giao cái đầu mi! Nếu ta không có chút võ công này, lão vương bát đản nhà ngươi có thể yêu cầu ta kết giao bằng hữu với các ngươi sao?”

Lăng Thiên có chút phẫn nộ, chửi ầm lên. Hắn tức giận không phải vì Đông Phương Tinh Thần dám làm càn. Có hắn ở đây, dù Đông Phương Tinh Thần có gan to bằng trời thì hắn cũng có thể xử lý được! Hắn giận hơn là vì sợ kế hoạch của mình sẽ bị giảm tác dụng. Cho nên, Lăng đại công tử rất tức giận. Vừa tức giận vừa phiền muộn tột độ!

Đông Phương Hận bị hắn mắng đến mức khuôn mặt già nua cũng đỏ bừng. Phẫn nộ nói: “Người thanh niên kia! Lão phu là vì muốn tốt cho ngươi! Thái tử gia của ta dù không phải người tốt, nhưng thủy chung vẫn là thái tử điện hạ của Đông Triệu ta! Một mình ngươi dù có mạnh hơn nữa thì liệu có thể làm gì chứ? Lẽ nào có thể chống đỡ với quốc lực của Đông Triệu ta sao? Thật đúng là đồ không biết điều! Lão phu đã hạ mình khuyên nhủ, ngươi lại còn ăn nói lỗ mãng. Thật sự muốn chết sao?”

“Úi chà!” Lăng Thiên khinh thường nhổ một bãi nước bọt. Phẫn nộ mắng một câu: “Thái tử Đông Triệu ư? Tính là cái thá gì? Lão vương bát, bây giờ cút ngay ra một bên cho lão tử! Lão tử hôm nay không muốn giết ngươi. Thức thời thì nghe lời một chút, ngoan ngoãn chút đi! Cút ngay! Để ông đây mất hứng, ta sẽ làm thịt lão già nhà ngươi trước đấy!”

“Đây là chức trách của ta, có điều mạo phạm. Đông Phương thế gia Đông Phương Hận xin lĩnh giáo cao chiêu của các hạ!” Đối phương cứ mở miệng là một tiếng “lão hỗn đản”, một tiếng “lão vương bát”. Dù cho tính tình Đông Phương Hận có tốt đến mấy cũng không thể chịu đựng nổi. Hắn chậm rãi rút trường kiếm ra, nghiêm nghị nói.

Nhưng dù là như vậy, Đông Phương Hận thấy đối phương rõ ràng không thèm để hoàng thất Đông Triệu vào mắt, Đông Phương Hận thậm chí biết dù mình có mang tên tuổi của Đông Phương Thế gia ra, cũng không chắc có tác dụng gì nhiều. Nhưng hắn vẫn còn ôm một hy vọng mong manh, báo ra lai lịch của mình, vẫn hy vọng đối phương kiêng dè vài phần.

“Trách nhiệm ư? Chức trách của ngươi là giúp chủ nhân đi cướp phụ nữ hả? Có gì mạo phạm ư? Ta cướp vợ ngươi rồi nói có gì mạo phạm, ngươi nghĩ sao? Xì! Vợ ngươi bản công tử không có hứng thú đâu!” Lăng Thiên cả giận nói: “Lại nói Đông Phương thế gia? Ha ha ha, Đông Phương thế gia! Ha ha... thật sự là nực cười. Ngươi còn không mau về chịu tang, lại còn dây dưa ở đây, thật đúng là không biết trời cao đất dày!”

“Nhanh chóng về chịu tang?” Đông Phương Hận cả kinh.

“Ngươi trở về sẽ biết. Ta cũng không có hứng thú nhiều lời với ngươi. Ngươi đã không chịu tránh ra, ta đây sẽ bắt ngươi cút sang một bên!” Lăng Thiên âm hiểm cười một tiếng, thân thể đột nhiên nhoáng lên, thoắt cái đã đến gần. Đông Phương Hận hét lớn một tiếng, trường kiếm phân tâm thuận thế đâm ra, lại đột nhiên phát hiện xung quanh thân thể mình lúc này cùng lúc xuất hiện tám cái bóng của Lăng Thiên. Mỗi một cái bóng đều tựa như thật, trên mặt tự nhiên hiện lên nụ cười tàn khốc đầy dị thường, mạnh mẽ tung chưởng đánh về phía hắn!

Đông Phương Hận quá sợ hãi, biết rằng đây là một cao thủ khinh công tuyệt đỉnh, bởi vì di chuyển quá nhanh mà lưu lại tàn ảnh. Hắn liền lùi lại phía sau nhanh như chớp. Đối phương tung ra một chiêu cao minh như vậy, tuyệt đối không phải thứ mình có khả năng phá giải hay chống đỡ. Ý niệm vừa lóe lên trong đầu, chân còn chưa kịp động đậy thì “bang bang bịch” ba tiếng vang lên, hắn đã ngã nhào xuống, không ngừng phun ra từng ngụm máu tươi...

Lăng Thiên nói sẽ bắt hắn cút ra, lúc này Đông Phương Hận quả nhiên thực sự bị đánh văng ra ngoài. Thương thế tuy nghiêm trọng nhưng chưa đến mức nguy hiểm tính mạng. Đây chính là vì Lăng Thiên đã ra tay lưu tình, dù sao mạng hắn vẫn còn có tác dụng nhất định!

“Không được tới... đây!” Đông Phương Tinh Thần hét thảm một tiếng. Vừa đứng lên đã bị Lăng Thiên một cước đạp ngã trên mặt đất. Mặt Lăng Thiên lộ ra nụ cười như ác ma, tay dụng sức, roẹt một tiếng đã xé nát cẩm bào trên người Đông Phương Tinh Thần, cười khẩy nói: “Thái tử điện hạ, hôm nay lão tử cho ngươi được sung sướng một phen! Vận khí của ngươi thực sự không tệ, lão tử sẽ lưu lại tính mạng cho ngươi! Nhất định sẽ lưu cho ngươi một mạng, quyết không nuốt lời!”

Đông Phương Tinh Thần nghe thấy đối phương nói không giết mình, yên lòng đôi chút, nhưng rồi hắn cảm thấy vù vù vài tiếng, khắp người mát lạnh. Không ngờ một mảnh vải che thân cũng chẳng còn, giữa ban ngày ban mặt lộ ra thân trần truồng. Ở phía sau Lăng Thiên, Tiêu Nhạn Tuyết thét lên một tiếng chói tai, vội vàng đưa tay che mắt. “Tên háo sắc, đồ lưu manh! Ai cho chàng làm như vậy...”

Lăng Thiên ngạc nhiên, buồn bực thầm nghĩ, không cởi y phục thì sao mà “giải phẫu” được chứ? Nàng nha đầu này chẳng phải chính nàng yêu cầu sao? Ta nghiêm túc làm theo đúng “trách nhiệm” mà lại bị gọi là đồ háo sắc, lưu manh là sao?

“Ngươi... ngươi muốn làm gì?” Đông Phương Tinh Thần bất tri bất giác vươn hai tay ôm lấy bộ phận mà đối phương đang không chút hảo ý nhìn chằm chằm, trong lòng đột nhiên nổi lên một cảm giác đại sự cực kỳ không ổn. Lẽ nào đối phương mắc bệnh chán nữ yêu nam, lại nhìn trúng mình rồi sao? Nếu không thì vì sao lại cởi quần áo của mình chứ?

Nếu Lăng Thiên biết hắn đang nghĩ gì, sợ rằng đã sớm lao tới cho hắn vài cái bạt tai rồi!

“Hừm! Cái thứ nhỏ như cây tăm, mà còn che chắn như bảo bối vậy. Để ta cắt sớm đi, đỡ mất mặt.” Ánh mắt của Lăng Thiên đảo qua, cười nhạt nói: “Hôm nay ta giúp ngươi làm một việc tốt, sau này cũng đỡ bị người đời chê cười.”

Không chờ Đông Phương Tinh Thần kịp có bất kỳ phản ứng nào, một đạo bạch quang chợt lóe lên trong tay Lăng Thiên, một thanh đoản kiếm tinh xảo đã nằm trong tay hắn, không chút do dự cắt xuống phía dưới... Bạn đang đọc truyện tại -

“A... a...” Đông Phương Tinh Thần kêu thảm một tiếng kinh thiên động địa, tiếng kêu thảm thiết bi ai đến cực điểm. Máu tươi phía dưới lập tức bắn tung tóe, tràn ra. Một cặp gì đó tựa như trứng bồ câu theo nhát kiếm của Lăng Thiên bị văng ra ngoài... Vẫn thấy chưa đủ hả dạ, đoản kiếm của Lăng Thiên lại lướt qua phía trước một nhát nữa, tức thì lại chém đứt thêm một thứ gì đó..

“Không phải chỉ là một thủ thuật nhỏ thôi sao? Xem ngươi kích động la hét ầm ĩ kìa. Phải bình tĩnh! Bình tĩnh lại đi chứ?” Lăng Thiên khinh thường liếc nhìn Đông Phương Tinh Thần, cầm đoản kiếm còn dính máu thịt của Đông Phương Tinh Thần lướt lên một nhát, lập tức lại xuất hiện hơn mười vết máu... Sau đó mới chậm rãi thu đoản kiếm lại.

Xem ra, vị thái tử gia này e rằng sau này chỉ có thể vác thân thể trần truồng mà tiến vào thành, chứ không thể mặc được bất kỳ áo quần nào nữa rồi...

Lăng Thiên chậm rãi đứng lên, như trút được gánh nặng mà nói: “May mà ngươi làm việc trong hoàng cung, bằng không như thế này thật khó mà an bài cho ngươi. Mau về hỏi thăm những người làm việc trong hoàng cung đi, làm sao cho thuận tiện thì làm đó. Chắc chắn sẽ không còn như trước đây nữa rồi.”

Đông Phương Tinh Thần đau đến mức mồ hôi đầm đìa, toàn thân ướt sũng, ngay cả sức lực để kêu lên cũng không có... Lăng Thiên hết lần này đến lần khác truyền cho hắn một đạo chân khí, giữ cho đầu óc hắn luôn tỉnh táo. Bởi vậy, hắn muốn ngất xỉu cũng không được...

Hơn mười tên thị vệ trân trân nhìn chủ nhân của mình bị một kẻ chẳng coi ai ra gì biến thành thái giám. Toàn thân mồ hôi nhễ nhại, mắt mở trừng trừng, hơn trăm cặp chân cùng run lẩy bẩy, hệt như đang gảy đàn tỳ bà... Người nào cũng biết rõ sự tình đã đến mức này thì khi mình trở về cũng khó thoát khỏi tội chết, nhưng đối mặt với một tên thiếu niên thư sinh như ác ma này, bọn chúng dù nói thế nào cũng không đủ dũng khí tiến lên động thủ...

Trong số đó, có vài kẻ mặt cắt không còn giọt máu đột nhiên cảm thấy hạ thân nóng ran, cứ thế mà tiểu tiện tại chỗ không sao khống chế nổi. Nước tiểu chảy ra khiến ống quần khe khẽ run rẩy...

Lăng Thiên cười lớn một tiếng, nhẹ nhàng xoay người, không thèm quay đầu lại, đúng lúc đáp xuống lưng ngựa của mình, rồi lớn tiếng cười nói: “Thỏa mãn! Thật là thỏa mãn! Muốn động đến vợ người khác, kết cục chính là như vậy đấy!”

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free