(Đã dịch) Lăng Thiên Truyền Thuyết - Chương 126: Thu xong phải tính sổ
"Sao muội còn chưa đi? Còn không mau lên đường ngay cho ta, bên đó còn bao nhiêu việc cần muội về giải quyết kìa!" Mắt Lăng Thiên trợn lên, tức giận nói.
"Hừ." Lê Tuyết hừ một tiếng, rõ ràng cũng có chút bực bội nói: "Chính huynh cũng không dám quay về đối mặt với người ta, lại định để muội đi trước giúp huynh 'dập lửa' sao? Nào có chuyện tốt như vậy? Bản tiểu thư không có ác như huynh đâu, đừng có mà coi ta là đồ ngốc chứ!"
Nhìn khắp thế gian hiện nay, nếu nói ai là người hiểu rõ Lăng Thiên nhất thì chính là Lê Tuyết. Ngay cả những người thân cận nhất của Lăng Thiên như Lăng lão phu nhân, Sở Đình Nghi phu nhân, hay người yêu như Lăng Thần, huynh đệ thân thiết như Lăng Kiếm, có lẽ cũng chẳng bằng nàng!
Lăng Thiên cố nhiên đã sống hai kiếp người, thì Lê đại tiểu thư đây chẳng phải cũng vậy sao? Lăng Thiên cho dù có thể che mắt cả thiên hạ, nhưng lại không có cách nào làm khó được vị đại tiểu thư này!
Lăng Thiên có phần chán nản. Thì ra nha đầu kia vừa nhìn đã sớm nhận ra ý đồ của mình, cũng biết rõ mình muốn nàng đi làm việc gì, nhưng hết lần này đến lần khác nàng lại vờ không hiểu, cố tình giả ngây giả ngô mà ở lại.
"Qua đây!" Lăng Thiên sải bước vào trong trướng bồng gần đó.
"Muội không đi! Thật sự nghĩ muội ngốc đến thế sao?" Hai chân của Lê Tuyết như cắm rễ trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích. Nàng vốn thông minh lanh lợi đương nhiên biết rằng lúc này Lăng Thiên rất tức giận, đi theo hắn thì chẳng có gì tốt đẹp, làm sao mà nghe lời hắn được chứ!
"Muội còn phản đối nữa sao! Muội không ngốc, bản công tử sẽ biến muội thành kẻ ngốc!" Lăng Thiên đang sải bước đi, đột nhiên chuyển hướng, vút một tiếng, đến phía sau Lê Tuyết, nhanh như chớp điểm vào huyệt đạo của nàng, vác nàng lên vai rồi cứ thế mà đi. Hắn biết Lê Tuyết khó đối phó, sợ rằng muốn bắt được nàng sẽ phải tốn không ít công sức, thậm chí rất có thể sẽ khiến nàng bỏ trốn mất dạng. Thế nên hắn dứt khoát thừa lúc nàng chưa phòng bị, bất ngờ tập kích, trực tiếp điểm vào huyệt đạo, bắt gọn nàng ta.
"Thả muội xuống! Thật bất lịch sự! Đồ lưu manh!" Thân thể Lê Tuyết bị hắn vác trên vai nhất thời vừa giận dữ lại vừa cực kỳ xấu hổ tột độ, thậm chí cả những lời nói chỉ dùng ở kiếp trước cũng bật ra. Đôi tay nhỏ bé lại càng ra sức đập vào người hắn, nhưng nội lực của n��ng bị phong bế, loại lực yếu ớt như thế này, cho dù là giúp Lăng Thiên đấm lưng cũng chẳng đủ, chỉ như gãi ngứa cho hắn mà thôi. Lăng Thiên hừ một tiếng, vai vừa nghiêng xuống tức thì làm cho nửa người nàng buông thõng xuống mặt đất. Lê Tuyết bị hắn phong bế nội lực, đánh hắn chẳng nhằm nhò gì cả, nhưng hắn lại thả nàng xuống như vậy, tư thế lúc này thực sự là cực kỳ bất nhã.
Hai tay Lăng Thiên ôm lấy đầu gối Lê Tuyết, dựng ngược nàng lên như vác bao tải. Khuôn mặt xinh đẹp của Lê đại tiểu thư vừa vặn dí sát vào mông của Lăng Thiên, theo mỗi bước chân của hắn mà không ngừng lắc lư va đập. Khuôn mặt Lê Tuyết nhất thời đỏ bừng như gấc, phẫn nộ mắng chửi: "Lăng Thiên ngươi, cái tên hỗn đản nhà ngươi! Mau buông ta xuống! Ngươi ngươi... Đợi lát nữa xem bản cô nương sẽ trừng trị ngươi thế nào!"
Lăng Thiên vừa đến cửa trướng bồng đột nhiên dừng lại, trêu chọc nói: "Huynh khuyên muội ngàn vạn lần đừng có giãy giụa. Hai ngày nay ta toàn ăn thịt quay, khiến cho bụng khó chịu vô cùng, liên tục bị tiêu chảy, bình thường không khống chế được liền đánh rắm. Vạn nhất muội..."
"Đừng nói nữa! Tên đầu heo nhà ngươi thật đáng ghét!" Hắn còn chưa dứt lời, Lê Tuyết đã trở nên "hiền lành" hơn. Nàng phải hiền lành, vì vị trí hiện tại quá mức xấu hổ, cái miệng nhỏ nhắn và gương mặt xinh đẹp của mình đang dí sát vào chỗ đó... Nếu lỡ Lăng Thiên mà thật sự... Vậy thì chẳng phải là...
Trong miệng Lê đại tiểu thư phát ra tiếng ken két, đó là tiếng hai hàm răng nghiến vào nhau, nhưng nàng thật sự không dám mở miệng nói nữa!
Âm mưu đã được thực hiện, Lăng Thiên thầm cười trộm trong lòng. Một cao thủ nội công siêu cấp như hắn, lục phủ ngũ tạng so với thường nhân cường tráng hơn rất nhiều, làm gì có chuyện rối loạn tiêu hoá. Kỳ thực lẽ nào Lê Tuyết lại không rõ đạo lý này? Nhưng dù sao nàng cũng là con gái, nên không dám đánh cược. Dù sao một nội công cao thủ có thể khống chế khí tức toàn thân, việc đánh rắm kỳ thực cũng là phóng thích một luồng khí tức từ trong cơ thể ra ngoài, vạn nhất...
Hai người tiến vào trong trướng bồng. Lăng Thiên vẫn chưa hạ Lê đại tiểu thư xuống, chỉ cầm lấy đôi chân nhỏ của nàng, kéo xuống phía trước một chút, đặt thắt lưng nàng yên vị trên vai mình, rồi như không có chuyện gì nói: "Trên chiến trường ta xin chấn thiên lôi, vì sao muội không cho hả? Muội rõ ràng biết ta muốn muội trở về, sao lại còn lưu lại? Cho ta một lời giải thích hợp lý, hoặc ít nhất là một lý do đi."
Cuộc chiến kết thúc, thời gian rất dư dả. Lăng đại công tử bắt đầu thời kỳ tính sổ. Việc Lê Tuyết không ngờ lại không cho mình chấn thiên lôi, để mình thỏa cơn nghiện, Lăng Thiên vẫn canh cánh trong lòng. Một trò vui như vậy, đâu phải lúc nào cũng được xem chứ!
"Huynh mau thả muội xuống, muội sẽ nói cho huynh lý do." Lê Tuyết bị Lăng Thiên vác trên vai, từng luồng khí đậm đặc mùi nam tử ào vào trong lỗ mũi, nhịn không được mà đỏ bừng mặt, khiến tim nàng như đập nhanh hơn.
"Bốp!" Lê Tuyết "a" một tiếng kêu lên sợ hãi. Thật không ngờ Lăng Thiên lại không chút khách khí mà vỗ một chưởng lên vòng mông của nàng, cười hắc hắc nói: "Nói mau! Thành thật khai ra cho ta! Chậm một chút nào là bị đánh một chút đó."
Lê Tuyết cố sức vặn vẹo muốn tuột xuống, kịch liệt giãy giụa. Nhưng nội lực của nàng đã bị phong bế, làm sao có thể giãy ra khỏi Lăng Thiên? Lăng Thiên thấy nàng giãy giụa, trong lòng tức giận, không nhịn được lại bộp bộp bộp vỗ thêm vài cái lên vòng mông nở nang của nàng. Vỗ thêm vài cái, Lăng Thiên không ngờ lại dần dần cảm thấy rất có cảm giác. Hiện tại mới là cuối hạ đầu thu nên Lê Tuyết mặc quần áo không dày lắm. Bàn tay của Lăng Thiên chụp đến, hầu như là áp sát vào da thịt nàng. Quả thật là xúc cảm tuyệt vời. Chợt mơ hồ cảm thấy sau mỗi cái vỗ, vòng mông đầy đặn lại nhộn nhạo một chút. Lăng Thiên nổi hứng thú, chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực, sớm đã quên béng mất việc "nghiêm hình bức cung", tay trái tay phải thay nhau vỗ đôm đốp.
Tay trái vỗ, rồi đổi sang tay phải, tay phải vỗ lại đổi về tay trái vỗ đều đều. Lăng Thiên rõ ràng dần dần có một loại cảm giác như đang vỗ trống, không khỏi càng vỗ càng hăng say.
Lăng Thiên đương nhiên sẽ không dùng quá sức, hắn cũng không nỡ dùng lực, nhưng chính là chút lực lượng đó, cũng vẫn tạo ra những tiếng bốp bốp, thanh thúy dễ nghe. Lê Tuyết lúc đầu kêu la không dứt, không ngừng ra sức giãy giụa. Một lát sau không biết vì sao, sức giãy giụa đột nhiên yếu hẳn, sắc mặt ửng hồng, hai mắt khép hờ, cái miệng nhỏ nhắn gắt gao mím chặt. Thân thể theo từng nhát vỗ của Lăng Thiên thi thoảng lại run rẩy, nhưng tiếng rên rĩ nho nhỏ như tiếng sáo vẫn không kiềm chế được mà thoát ra ngoài. Trong trướng bồng nhất thời tràn ngập một hương thơm thoang thoảng như lan, như xạ hương. Đó chính là hương thơm nữ nhi chỉ xử nữ mới có!
Lăng Thiên tức thì cảm thấy có gì đó khác thường, vội vã hạ nha đầu kia xuống, ôm lấy nàng chăm chú nhìn. Chỉ thấy toàn thân nha đầu này nóng rực, giống như không xương, mềm nhũn ngả lên người hắn, dường như không hề hay biết việc hắn hạ nàng xuống, hoàn toàn không còn dáng vẻ của ma nữ như lúc trước.
Lăng Thiên nhất thời ngẩn ra, đột nhiên như nghĩ đến cái gì đó, thân thể run bần bật như bị điện giật, vội vàng cuống quýt ném cái th��n thể mềm mại đang ở trong lòng mình ra, tựa như là bị phỏng vì cầm phải củ khoai lang nóng.
"Ai nha!"
Cái gọi là giường xếp chẳng qua cũng chỉ là chăn đệm trải tạm trên mặt đất mà thôi, đương nhiên không thể sánh bằng với chiếc giường lớn thoải mái dễ chịu ở trong nhà. Lúc này thân không nội lực, Lê Tuyết thậm chí còn yếu ớt hơn cả những nữ tử bình thường khỏe mạnh, thình lình bị đẩy ngã xuống giường xếp, đương nhiên là đau đớn, khiến nàng kêu thét một tiếng chói tai. Trong giây lát mở mắt ra liếc nhìn Lăng Thiên, mặt tức thì lại đỏ bừng như trái đào, cũng không biết là nghĩ cái gì, không những không tìm Lăng Thiên "báo thù", mà ngược lại đưa một tay ra bên cạnh kéo lấy chăn đệm, cũng không màng bẩn thỉu, thoáng cái đã trùm kín.
Một lúc lâu sau, từ trong chăn truyền ra tiếng thút thít nhẹ nhàng, lúc đầu rất nhỏ, về sau càng lúc càng lớn.
Trong trướng bồng nhất thời tràn ngập một không khí vô cùng khó xử.
Lăng Thiên vẻ mặt xấu hổ, cười gượng, xoa xoa tay đứng bên cạnh, bộ dạng luống cuống, chân tay không biết đ�� vào đâu. Trong lòng tự mắng mình hàng trăm, hàng ngàn lần: "Hành vi vừa rồi đâu phải là hành động của một người ca ca đối với muội muội mình? Sao mình lại hồ đồ như vậy, sao lại 'tiện tay' như thế chứ? Hiện tại làm thế nào cho xong đây?" Cổ họng khô khan, hắn ho khụ khụ hai tiếng. Cố tình muốn hỏi gì đó, nhưng rồi lại phát hiện ra mình hiện tại thực sự không có lời nào để hỏi, đành phải ho khụ khụ hai tiếng nữa.
Vì vậy, trong trướng bồng tựa nh�� có người mắc bệnh lao quỷ quái, luôn có vài tiếng ho khan nghe rất khó chịu. Cứ thế tẻ nhạt nửa ngày, ho khan cũng nửa ngày. Lăng Thiên kỳ vọng Lê Tuyết có thể thò đầu ra nói một lời, trong lòng hạ quyết tâm, chỉ cần nàng ta nói một câu đầu tiên là được, hắn có thể "trèo lên gậy", giả bộ chịu tội vài cái cũng được. Nhưng lại ngoài dự liệu của hắn chính là, Lê Tuyết một mực không thò đầu ra, chỉ có tiếng nghẹn ngào nhè nhẹ như tiếng sáo, thì thào xót xa.
Lăng Thiên đứng ngồi không yên, gãi gãi đầu, thực sự không thể chịu nổi sự trầm mặc này. Thật vất vả mới nghe thấy tiếng khóc của vị đại tiểu thư tựa hồ nhỏ đi một chút, rốt cục lắp bắp hỏi: "Muội... đau hả?"
Lời vừa ra khỏi miệng, Lăng Thiên gần như không nhịn được muốn véo cái miệng rộng của mình một cái, "Hỏi gì vậy? Thế không phải là vén chuyện xấu lúc trước mình làm ra hay sao? Thật sự là ngu không ai bằng! Đần độn quá đi thôi!"
"...Hừ."
Đột nhiên một chuyển biến lớn nghiêng trời lệch đất xuất hiện! Lê Tuyết một tay vén chăn ra, vẻ mặt dị thường tức giận, ngồi dậy: "Còn không mau giải huyệt đạo cho muội, huynh đang chờ cái gì đây? Định làm thêm chuyện gì nữa đây!"
Ách... Lăng Thiên chớp chớp mắt. Vừa mới rồi vẫn còn khóc lóc, thế nào mà hiện tại đã chợt ngang tàng bạo ngược như thế này? Ta ngất ngây, xem ra đầu óc ta có vấn đề, mắt cũng có vấn đề. Ta ta... Ta nhất định là nhìn lầm rồi.
Thấy biểu tình kinh ngạc trên mặt Lăng Thiên, mặt Lê Tuyết lại đỏ bừng lên, đột nhiên nhào người đến, nắm lấy cổ tay Lăng Thiên, thẹn quá hóa giận, hung hăng há mồm ngoạm xuống.
"Ái ôi..." Lăng Thiên hét thảm một tiếng, giống như sói tru giữa đêm trăng.
Lê Tuyết cắn vào cánh tay Lăng Thiên, sau đó mở miệng lẩm bẩm nói: "Đã tỉnh lại chưa? Có cần phải làm thêm một chút nữa không?"
"Tỉnh, tỉnh, triệt để tỉnh rồi..." Lăng Thiên không dám dùng nội lực chống đỡ, sợ hàm răng của nàng bị chấn thương. Một nhát cắn này thực sự đau đến mức toàn thân run rẩy: "Cô cô à... Xin lão nhân gia ngài nới lỏng cái miệng ra, tốt nhất là nhả ra đi được không?" Lăng Thiên cau mặt.
Lê Tuyết rốt cục hài lòng hả hê, nhả tay Lăng Thiên ra rồi đứng lên. Lúc này, Lăng Thiên không dám chậm trễ, vạn phần cẩn thận, mau chóng giúp vị tiểu cô nãi nãi này giải huyệt đạo.
Lê Tuyết hừ lạnh hai tiếng, vươn tay duỗi chân vài cái, liếc nhìn Lăng Thiên, trên mặt lại đỏ bừng lên, làm như không có chuyện gì nói: "Huynh còn muốn thẩm vấn ta hay không? Còn muốn tính sổ với ta hay không? Nói đi, sao lại không nói, huynh câm hay điếc đây?! Lăng đại công tử!"
"Không, không dám nữa." Lăng Thiên thầm thở dài, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve vết cắn rất sâu ở trên cánh tay mình, trong lòng thầm kêu to: "Dưới chân núi, nữ nhân là hổ dữ, nếu gặp phải ngàn vạn lần phải tránh xa ngay..."
Mọi nội dung bản dịch thuộc về truyen.free, độc giả vui lòng đọc tại nguồn chính thức để ủng hộ dịch giả.