Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Lạc Tôn - Chương 8: Lão Tử Tên Phạm Thái Huyền

Đại Ma Cảnh là một khu rừng rậm nằm ở phía nam Thương Huyền đế quốc, nơi đây ẩn chứa vô số sinh vật huyền bí và nguy hiểm. Đáng sợ hơn cả là những ma thú khổng lồ, chúng sở hữu những nguyên lý chuyển hóa vật chất phức tạp mà ngay cả những người uyên bác nhất cũng khó lòng hiểu thấu. Với khả năng đó, chúng sớm đã phát triển trí tuệ không thua kém gì con người, và được đế quốc phong là “Ma thú cấp thần”.

Điều đáng sợ hơn nữa là, càng đi sâu vào Đại Ma Cảnh, số lượng ma thú càng thưa thớt, nhưng cấp độ của chúng lại tăng lên đáng kể. Đại Ma Cảnh luôn chìm trong màn đêm u ám bởi những tán cây khổng lồ che phủ, nhưng lạ thay, ngay trung tâm lại là một khu vực thoáng đãng, tráng lệ. Và đó cũng chính là nơi cư ngụ của sâm lâm chi vương, Băng Hỏa Hoàng.

Thế nhưng, bằng một sức mạnh thần kỳ nào đó, Dạ Viêm lại hồi sinh trong hình hài một đứa trẻ, và càng khó tin hơn khi hắn xuất hiện ngay tại nơi ở của Băng Hỏa Hoàng. Càng kỳ lạ hơn nữa, Băng Hỏa Hoàng lại chịu ngoan ngoãn nằm im, không hề đụng chạm đến Dạ Viêm, dù điều này ảnh hưởng lớn đến tôn nghiêm của nó.

Bỗng nhiên, mặt hồ đột ngột thay đổi. Một góc hồ đột nhiên xuất hiện một cái hố kỳ lạ, được bao bọc bởi lớp băng mỏng xung quanh, trông hệt như mặt nước bị tách ra.

Từ trong hố băng, một bóng hình cường tráng dần dần bước lên. Người này cao chừng một thước tám, đôi vai rộng mở như thể đang gánh hai ngọn núi. Cơ thể hắn như được đúc bằng đồng, từng đường nét rõ ràng, săn chắc đến lạ thường.

“Ngươi dọa đứa trẻ sợ rồi kìa!”

Băng Hỏa Hoàng khó chịu đáp:

“Không phải hôm nay có ngươi ở đây, ta sớm đã ăn nó rồi.”

Người đàn ông bật cười sảng khoái: “Ha ha ha. Ngươi vẫn cứng nhắc như vậy. Nếu thích, cứ nhận đứa bé này làm con nuôi đi!”

“Đi đi, đi đi. Mang con chuột nhát này đi, đừng để ta đổi ý.”

“Ha ha ha.” Hắn cười lớn rồi từ từ đưa tay lên vuốt nhẹ chùm râu trắng muốt của mình.

Tức thì, hắn búng tay một cái. Nước trong hồ liền dâng lên, vừa dâng vừa đóng băng, đẩy cơ thể hắn lại gần đứa bé.

“Vậy hôm khác ta sẽ đến thăm ngươi.”

Băng Hỏa Hoàng đột nhiên ngập ngừng, khó chịu nói: “Ngươi... nhớ dắt thằng bé theo.”

Hắn không nhịn được liền cười phá lên, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện, khoái chí trêu chọc: “Được, được. Cha miêu!”

“Lão tử là hổ!”

Vừa dứt câu, bóng dáng của người kia biến mất tức thì, chỉ để lại trên cánh đồng hoa một bông tuyết nhỏ lấp lánh như sắp tan biến.

oOo

Dạ Viêm dần dần tỉnh lại, một mùi hăng rất khó chịu xộc vào mũi hắn. Mùi hăng khó chịu ấy liên tục xộc mạnh, kèm theo cơn đói hành hạ Dạ Viêm không ngừng.

Hắn cảm nhận được tâm trí mình như bị một lưỡi vũ khí sắc bén nào đó chém vào. Cơn đói cùng lúc hành hạ, khiến hắn không thể kìm nén cảm xúc mà òa khóc.

Dạ Viêm không hiểu tại sao mình lại khóc, hắn cố gắng nén nước mắt lại nhưng dường như điều đó càng không thể; càng cố nén, tiếng khóc của hắn lại càng rõ ràng hơn.

Trong lúc đang khóc, hắn chợt nghe thấy một mùi thơm khó tả đâu đây. Một mùi hương có thể lấn át cả mùi hăng ban nãy, thứ cảm giác này khiến Dạ Viêm trong nháy mắt liền ngừng khóc, giơ tay định với lấy cái bát đang tỏa mùi hương kia.

Đây là một bát sữa vẫn còn nóng hổi, hắn không biết đây là sữa gì và hắn cũng không muốn biết, bây giờ hắn chỉ muốn được thỏa mãn cái bụng đói này mà thôi.

Đột nhiên, người đàn ông kia từ dưới nhà bước lên, lấy bát sữa xuống giúp hắn. Lúc này, Dạ Viêm chợt dừng lại, hắn nhìn về phía người kia rồi chớp mắt, hoài nghi về mọi thứ xung quanh: “Tên này là ai? Bắt cóc trẻ con hả? Sao lại nhắm vào mình chứ?!”

Người đàn ông kia nhẹ nhàng đỡ hắn dậy, đút cho hắn từng thìa sữa một. Động tác của người kia vô cùng thuần thục, tốc độ đút sữa không quá nhanh cũng không quá chậm. Chỉ trong vài phút, hắn đã xử lý xong bát sữa ấy.

Sau khi ăn no, Dạ Viêm lại rơi vào trạng thái buồn ngủ và cuối cùng vẫn thiếp đi trong vòng tay người đàn ông lớn tuổi kia.

Cho đến hôm sau, hắn tỉnh lại lần nữa. Lần này hắn bình tĩnh nhìn nhận tình hình xung quanh, mọi thứ đối với hắn đều vô cùng xa lạ. Có những đồ vật mà hắn thậm chí còn chưa từng nhìn thấy khi còn sống.

Người đàn ông kia thấy hắn thức dậy liền vội chạy đến. Hắn búng tay một cái, chỗ nước trên bàn liền được dâng lên giữa không trung và nhanh chóng được đun sôi.

Dạ Viêm nhìn thấy cảnh này liền kinh ngạc. Đây là Hoang thuật sao? Nhưng lại không cảm nhận được sự điều động của huyền khí, mà hoang thuật vốn không có tác dụng đời thường như thế này. Đây rốt cuộc là cái gì?

Người kia lại tiếp tục lấy lên một viên đan màu trắng kỳ lạ bỏ vào thủy cầu đó. Thủy cầu nhanh chóng được chuyển sang màu trắng và lại tỏa ra một mùi thơm quen thuộc.

“Đây là sữa?”

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu hắn. Hắn lại nhìn xung quanh một lần nữa. Quả thực nơi đây không phải là Đại Hoang, đây là một nơi vô cùng xa lạ. Từ kiến trúc đến các đồ gia dụng, mọi thứ đều khó hiểu và lạ lẫm trước mắt hắn; dù chưa xác định được đây là đâu, hắn có thể chắc chắn rằng đây không phải nơi mình từng sinh sống trước kia.

Lại lần nữa, hắn lại được người đàn ông kia cho uống sữa. Và tất nhiên là sau khi no bụng, hắn lại chìm vào giấc ngủ yên bình.

oOo

Thời gian thấm thoát trôi qua, Dạ Viêm cuối cùng cũng đã trải qua tám tháng tại thế giới này. Dường như cơ thể của hắn có phần vượt trội hơn hẳn những đứa trẻ thông thường. Hắn giờ đây đã có thể đi đứng một cách thành thạo, dễ dàng trèo lên những chiếc ghế mà trước đây hắn từng rất khổ sở mới chinh phục được.

“Ba ba.”

Tuy đã có thể đứng được nhưng dường như lưỡi hắn lại vẫn chưa thể cử động linh hoạt, hắn vẫn chưa thể nói được những câu nói đầu tiên.

Sau khi điều khiển được cơ thể, Dạ Viêm nhận thấy huyền khí của thế giới này nồng đậm đến kinh ngạc. Không lẽ thứ mà cha Hùng sử dụng không phải là Hoang thuật?

Người đàn ông với bộ râu trắng muốt kia tên là Phạm Hùng. Ông đã đặt cho Dạ Viêm cái tên Thái Huyền. Vì ông nuôi nấng Dạ Viêm như con ruột nên hắn cũng mang họ Phạm. Từ đó, Dạ Viêm trở thành Phạm Thái Huyền.

Phạm Thái Huyền lại nghiêng đầu suy tư một lát, hắn vẫn không hiểu được thủ đoạn kia của cha Hùng thật sự là gì. Cả người như bị vong nhập, ngẩn ngơ giữa tòa lâu đài rộng lớn.

“Mặc kệ nó là gì? Tu luyện trước đã.”

Nghĩ rồi, hắn liền tìm một nơi vô cùng “đắc địa”. Nơi này nhìn qua có vẻ cũng giống như tòa lâu đài này vậy, chỉ khác là nó nhỏ bé hơn rất nhiều. Dẫu sao nơi đó cũng vẫn rất phù hợp với một cơ thể nhỏ bé như hắn.

Dạ Viêm bắt đầu hấp thụ huyền khí của thế giới này, một cảm giác ấm áp chạy dọc cơ thể hắn. Huyền khí từ từ thâm nhập qua da thịt, thẩm thấu vào từng giọt máu của hắn. Cơ thể Phạm Thái Huyền cũng bắt đầu có những thay đổi lớn hơn, từng lớp da của hắn dần bong ra, nhường chỗ cho một lớp kim quang nhàn nhạt, khiến cơ thể thêm cứng cáp.

Từ trên đỉnh đầu hắn xuất hiện một làn khói màu xanh nhàn nhạt bốc lên. Dần dần, làn khói ấy càng dày đặc, lượng huyền khí được hắn vận chuyển cũng nhiều hơn, khiến cơ thể bành trướng lên vài phần. Phạm Thái Huyền dường như đang muốn hòa làm một với đất trời, cơ thể hắn trở nên nặng hơn, cảm giác như nền nhà xung quanh đã sụt xuống vài phân.

Lúc này, hắn bất ngờ bị đưa vào não hải của bản thân. Không phải chỉ đến Luân Hồi cảnh mới có thể tìm kiếm Thức hải sao?

Thật không ngờ, lần này tuy hắn đã sống lại nhưng cái trống đồng kia vẫn còn nằm sừng sững ở đó, thậm chí ngay cả cây đàn nhỏ kia cũng thâm nhập vào trong Thức hải của hắn.

Đang lúc còn trầm ngâm suy nghĩ thì giọng nói của cha Hùng vang lên làm cắt ngang sự tập trung của hắn.

“Thái Huyền, con lại đi đâu rồi?”

“Ông già chết tiệt. Sao cứ phá ta mãi thế!”

Nghĩ tới đây, hắn liền cố gắng chui ra khỏi nơi “đắc địa” này nhưng lại đột nhiên cảm thấy ngứa ngứa bên tai.

“Grừ...”

“Chết rồi, ông già nói nhà có nuôi một con sư tử đen có tên là Tiểu Hắc, không lẽ...”

Suy nghĩ vừa lóe lên, hắn vội quay đầu lại thì quả thực là Tiểu Hắc. Nhìn nó có vẻ khá là tức giận, hai chân đang trong tư thế sẵn sàng hất văng Phạm Thái Huyền ra ngoài.

“Ba ba ba, ba baaa... ba?” (ta nói ta đi lạc vào đây, ngươi có tin không?)

“Gàooo.”

Quả nhiên không ngoài dự đoán, hắn lần này đã bị Tiểu Hắc một cước đá lăn ra ngoài, vừa hay ngã thẳng vào người ông già.

Phạm Hùng thấy con trai bị đối xử như vậy thì nổi giận trách mắng Tiểu Hắc: “Ngươi làm cái gì thế hả? Có tin ta làm thịt ngươi không?”

Sở dĩ Phạm Hùng vẫn còn mắng như vậy là vì Phạm Thái Huyền vẫn chưa gặp chuyện ngoài ý muốn. Mặc dù Tiểu Hắc có đá hắn ra ngoài nhưng lực đạo vẫn còn được kiềm chế, không gây tổn hại đến cơ thể hắn.

Phạm Thái Huyền nhăn mặt ra vẻ bức bối, được thể có ông già ở đây liền quay sang lườm Tiểu Hắc.

“Baaa...” (ta nhớ ngươi rồi!)

Phạm Hùng nhẹ nhàng bế đứa bé lên, hai tay nâng niu vô cùng. Ông vỗ nhẹ vài cái vào lưng Phạm Thái Huyền an ủi: "Được rồi, được rồi. Hôm nay ta dẫn con đi gặp cha Miêu của con nha."

Phạm Thái Huyền chợt bừng tỉnh, không kiềm được mà bật cười vui vẻ: "Thế gian lại có người tên Miêu ư? Đã thế còn là một nam tử nữa chứ."

Nghĩ tới đây, hắn liền vểnh mặt lên lộ rõ vẻ châm chọc, điều không thể có ở một đứa trẻ.

Phạm Hùng cũng rất ngạc nhiên, ông thầm nghĩ, đây liệu có thật sự là đứa trẻ mới tập đi ư?

Nhưng rồi mạch suy nghĩ đó bị cắt đứt khi ông nhìn vào gương mặt như búp bê sứ của đứa bé. Ông theo bản năng ngửa cổ lên trời, nửa thân trên cũng thuận thế ngả ra sau, cười rất sảng khoái.

"Ha ha ha. Thế mới là con trai ta... Đi chúng ta đi gặp cha Miêu."

Hai cha con phóng như bay về phía nam. Vốn tưởng rằng chuyến đi lần này sẽ vô cùng hoành tráng khi Phạm Thái Huyền biết được họ sẽ đi qua thành Linh Cung sầm uất.

Nhưng lần này quả thật là rất "hoành tráng". Hắn dần cảm thấy khó chịu, cảm giác như đang nằm giữa đại dương mênh mông và phải hứng chịu hàng vạn đợt thủy triều đánh tới.

“Lão già. Ta hận ông!”

Phạm Thái Huyền nhăn mặt, hắn cảm nhận được trong lồng ngực mình như bị một chiếc cối xay đảo trộn.

“Ngươi... Lão già khốn nạn, sao không đi xe cơ chứ!”

Quả nhiên chuyến đi này rất "hoành tráng" như hắn mong đợi. Con đường mà Phạm Hùng đi lúc này không phải là đường phố như trước mà là... nóc nhà.

Phạm Hùng mỗi lần búng tay đều tạo ra một khối băng dưới chân, dùng lực đẩy của băng để phóng cơ thể bay đi. Do đó, Phạm Thái Huyền nằm trong ngực ông cũng phải chịu ảnh hưởng của phản lực mỗi khi ông già bước lên khối băng.

Linh Cung thành là một tòa thành cấp trung, tọa lạc ở phía đông nam Thương Huyền đế quốc. Phía tây nam tòa thành tiếp giáp với Đại Ma Cảnh, phía đông lại giáp với Khương Lan đế quốc hùng mạnh. Vì là hai nước đối lập nên Linh Cung thành luôn được phát triển về vũ khí hơn hẳn. Những bức tường của tòa thành này cũng cao hơn rất nhiều, nơi cao nhất lên tới cả trăm thước.

Sở dĩ tòa thành này có tên Linh Cung là vì ngoài việc đầu tư vào vũ khí, nơi đây còn chú trọng đẩy mạnh tri thức cho người dân, nhằm đảm bảo toàn thành có thể chiến đấu bất cứ lúc nào.

Bay suốt hai canh giờ, cuối cùng hai cha con đã vào được trung tâm của Đại Ma Cảnh. Mà Phạm Thái Huyền lúc này cũng không nhịn được mà ngủ thiếp đi ngon lành. Dù sao hắn cũng mới chỉ là trẻ con, làm sao chịu nổi cảm giác say xe này chứ.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, mời quý độc giả theo dõi trên trang chính thức của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free