Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Lạc Tôn - Chương 12: Song Hoàng Chi Tranh

Băng thành cao chừng trăm dặm, toàn bộ kiến trúc đều vô cùng kiên cố, dường như có thể tấn công kẻ ngoại xâm bất cứ lúc nào.

Tường thành khắc vô số vòng tròn chuyển hóa, đại pháo luôn trong tư thế sẵn sàng. Còn Băng Hỏa Hoàng thì đứng ở nơi cao nhất tòa thành, chiễm chệ ngồi trên ngai vàng của mình.

Toàn bộ trung tâm Đại Ma Cảnh được kết giới băng bao trùm, tường thành vươn dài ra xung quanh, thậm chí có thể che chắn một nửa Đại Ma Cảnh.

Từ trên ngai vàng, Băng Hỏa Hoàng nhìn về phía cự thú kia, đôi mắt nó khẽ híp lại, dường như đã biết trước mọi chuyện. Nó chợt gầm lên một tiếng, ma thú trong Đại Ma Cảnh nhanh chóng tập hợp, kết thành một đội quân ma thú không hề thua kém gì con người.

Ngay dưới chân Băng Hỏa Hoàng là mười con hung thú khác nhau xếp hàng ngay ngắn. Chúng đứng nghiêm nghị trước mặt nó, cả cơ thể cúi rạp xuống như đang nghênh đón một vị quân vương.

Binh đoàn ma thú bên dưới cũng đã tập trung đầy đủ, dẫn đầu là một sinh vật khá to lớn. Sinh vật này cao chừng ba thước, phần lưng nhô lên cao hơn hẳn. Bốn chân nó nhỏ nhắn hơn nhiều so với cơ thể, nhưng dù vậy chúng ít nhất cũng to bằng cột đá của một căn nhà cấp thấp.

Sinh vật này có bộ lông màu trắng không khác gì Băng Hỏa Hoàng, chỉ là nó không có cánh và sức mạnh tương tự. Nó có một cái đầu nhỏ, hai mắt tỏa ra quang mang băng lãnh, trên trán còn có biểu tượng hình mặt trăng sáng chói. Ánh mắt nó toát lên khí chất vương tử kết hợp với ý chí chiến đấu bất khuất.

“Phụ Hoàng, người đó vẫn chưa đến sao?”

Băng Hỏa Hoàng khẽ nghiêng đầu, quay người sang một bên, lim dim chợp mắt.

Sinh vật kia dường như hiểu ý Băng Hỏa Hoàng, liền nhanh chóng lui ra, hú lên một tiếng vang trời, triệu tập hàng vạn ma thú về một chỗ.

Đây chính là một đứa con khác của Băng Hỏa Hoàng, một sinh vật cấp cao đã có ý thức riêng và sử dụng được giả kim thuật.

Sinh vật này chính là Nguyệt Lang Vương, một dòng dõi biến dị của loài Lôi Lang, nên nó mang trong mình sức mạnh to lớn hơn. Băng Hỏa Hoàng cũng vì thấy nó đặc biệt nên đã tha cho nó và nhận làm con nuôi.

Trong băng cung, Băng Hỏa Hoàng lúc này cũng khẽ mở mắt. Hai mắt nó trầm ngâm, trong veo như đang lưu luyến điều gì đó, đôi cánh cũng vô thức rung nhẹ.

“Thì ra ngươi cũng không hẳn là kẻ tuyệt tình nhỉ?”

Từ ngoài cổng điện, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Người này cao chừng thước tám, cơ thể vạm vỡ cùng bộ râu ngắn càng làm toát lên khí chất hiên ngang của hắn.

Băng Hỏa Hoàng như nhìn thấy tri kỷ, mấy sợi râu khẽ rung lên, nói: “Ngươi đến rồi? Con người.”

“Ai cha. Ta cũng có tên mà. Đồ mèo to x��c.”

Đứng trước bậc đế vương của Đại Ma Cảnh mà dám trêu ghẹo nó như vậy, quả thực trong đế quốc này chỉ có hai người: Người đầu tiên là Phạm Hùng, kế đến là Phạm Thái Huyền. Nay Phạm Thái Huyền đã bị Băng Hỏa Hoàng ném về thành phố, vậy thì sự hiện diện kia ắt hẳn là Phạm Hùng.

Lần này, Băng Hỏa Hoàng không phản bác lời nói của Phạm Hùng nữa, dường như nó đang suy nghĩ về điều gì đó quan trọng hơn. Nó không thèm để ý đến Phạm Hùng, quay mặt đi chỗ khác, tiếp tục thiếp đi.

“Trời cũng sắp sáng rồi. Hắn bây giờ cũng đã ở ngoài rìa Đại Ma Cảnh, ngươi không lo sao, hắn mạnh hơn ngươi nhiều.”

Băng Hỏa Hoàng vẫn không để ý đến hắn. Thấy vậy, hắn cũng quay người rời đi: “Ta còn có chuyện quan trọng, coi như ta giúp ngươi diệt năm vạn tên. Dù sao chuyện của ma thú, ta không tiện nhúng tay vào.”

Nói rồi, Phạm Hùng dùng băng thuật, thoát ra ngoài.

Yên ắng một lúc, mãi cho đến khi trời hửng sáng, một bóng dáng cao chừng ba mét với biểu tượng mặt trăng trên trán lao thẳng vào băng cung.

Hơi thở Nguyệt Lang Vương lúc này trở nên rối loạn, bộ lông đã không còn trắng tinh khôi như trước nữa, mà bê bết những vệt máu loang lổ, đến ngay cả ánh trăng trên trán nó cũng phai mờ đi vài phần.

Nguyệt Lang Vương bước vào băng điện được một đoạn thì bắt đầu chao đảo, bốn chân nhỏ cuối cùng không giữ được cơ thể mà nằm gục xuống. Tuy nhiên, ánh mắt của nó vẫn kiên định như trước, nhìn thẳng về phía Băng Hỏa Hoàng, khó khăn nói:

“Phụ Hoàng, hắn... đích thân ra trận rồi...”

Lúc bấy giờ, Băng Hỏa Hoàng mới tỉnh lại từ giấc ngủ, cặp mắt sáng rực lên hai màu lam hồng. Nó chậm rãi đứng dậy, thấp giọng hỏi: “Tên kia đâu?”

“Người đó sau khi diệt một tốp quân liền rời đi rồi.”

Nghe thế, Băng Hỏa Hoàng mới từ từ để lộ uy thế của mình. Song dực mở ra, râu hùm vểnh ngược, hai mắt trợn tròn để lộ ra quang mang lam hồng sắc bén đến run người. Răng nanh và móng vuốt nhanh chóng được hàn băng bọc lại, kéo dài và sắc nhọn. Bộ lông trên người nhanh chóng được khoác lên một chiếc áo choàng hỏa diệm vô cùng diễm lệ. Song dực mở ra huyền ảo vô cùng, lông vũ như những làn khói mềm mại uyển chuyển, hệt như những vị thiên sứ tối cao.

Băng Hỏa Hoàng bước ra đến cổng điện, liền vẫy đuôi một cái, khối bảo thạch bám ở đuôi nó ngay lập tức bung ra, ánh sáng từ đôi cánh cũng theo đó giảm đi vài phần.

“Ngươi chắc cũng biết thằng nhóc đó rồi. Mang cái này cho nó.”

Nguyệt Lang Vương vốn mang huyết mạch của Lôi Lang nên rất trung thành, nó luôn làm theo mệnh lệnh của vị đế vương kia, luôn muốn sát cánh cùng chủ nhân. Nhưng lần này, nó lại làm trái với ý muốn của bản thân, phản đối lại mệnh lệnh của Băng Hỏa Hoàng.

“Phụ Hoàng, con còn có thể...”

“Đây là lệnh.”

Băng Hỏa Hoàng quát lớn, giọng điệu của nó lúc này như lấn áp cả giang sơn.

Âm vang lớn tới nỗi khiến toán quân tiên phong của cự thú hình người kia phải lùi bước.

Mà Nguyệt Lang Vương, dù có chống đối lại bản tính của mình, thì dưới sức ép này nó cũng không thể không tuân lệnh, nhẹ nhàng điều hòa hơi thở rồi mang khối bảo thạch kia chạy ra khỏi Đại Ma Cảnh.

“Nhóc con, ta chờ ngươi hồi sinh ta!”

Sau uy áp của Băng Hỏa Hoàng, đám ma thú của Đại Ma Cảnh như được tiếp thêm sức mạnh, thừa cơ xông lên tiêu diệt toán quân tiên phong, trận chiến cũng vì thế mà dịu đi phần nào.

Bốn canh giờ trôi qua, cự thú kia, khi thấy tàn dư quân mình, liền tức tối, nó thét lên âm thanh làm rung động cả một vùng trời. Ánh mắt sắc bén nhìn về đám thuộc hạ.

“Có thế mà các ngươi cũng không làm được. Xứng đáng được ta ban cho cái chết.”

Nói rồi, nó đập mạnh bàn tay xuống đất, một vòng tròn chuyển hóa hiện ra, từ dưới chân nó dần nhô lên một cây thiết bổng cao chừng trăm dặm. Đám ma thú tàn dư thấy khí thế chủ nhân như vậy liền rụt rè sợ hãi, bị ép đến không thể di chuyển. Một số nhanh chóng bỏ chạy ngay từ đầu, một số khác vì quá sợ mà tứ chi nhũn ra, không thể nhúc nhích.

“Gràooo.”

Sinh vật kia gầm lên một tiếng rồi dùng thiết bổng quét ngang một lượt, sức mạnh của nó dường như có thể hủy diệt mọi thứ nếu muốn. Một đường côn này như bao hàm sức mạnh của toàn bộ núi non, sức vụt thậm chí lên đến hàng vạn tấn, một con đường mòn từ bìa rừng đến bức tường đầu tiên của băng thành nhanh chóng được mở ra. Thập đại hung thú của Băng Hỏa Hoàng cũng vì thứ sức mạnh này mà bốn con chết, hai con mất khả năng chiến đấu.

Đường vừa mở xong thì một âm thanh cũng mang uy áp không kém truyền tới cự thú kia. Đây là một âm thanh trầm ổn nhưng trong veo, khác hẳn với chất giọng khàn đặc kia. Tiếng nói cất lên như phá tan áp lực vô hình mà cự thú kia mang đến cho ma thú Đại Ma Cảnh. Sông núi đang run lên liền ngay lập tức trở lại thái bình, gió không còn thổi, cây cối không còn lắc lư, thậm chí ngay cả mặt nước cũng trở nên tĩnh lặng, trải phẳng như gương.

“Nham Hoàng, hoan nghênh đến nhà của ta.”

Cự thú kia được gọi là Nham Hoàng, và đúng như những gì có thể thấy. Nó có vóc dáng cao lớn, thậm chí cao lớn hơn Băng Hỏa Hoàng rất nhiều, ít nhất gấp mười lần. Vẻ ngoài của Nham Hoàng là hình dáng của một con cự viên đen tuyền, nó mang một thứ sức mạnh cơ thể cực lớn, kèm theo đó việc thông thạo cang thuật giả kim lại càng khiến sức mạnh của nó tăng lên đáng kể.

Và đúng như tên gọi, nó cũng là một bậc quân vương trong giới ma thú, cấp bậc ngang hàng với Băng Hỏa Hoàng. Tuy nhiên, nếu nói về sức mạnh, có lẽ nó đã sớm vượt qua Băng Hỏa Hoàng rất nhiều rồi, càng đừng nói ánh sáng của Băng Hỏa Hoàng đã mờ đi không ít.

Nham Hoàng là vua của rừng rậm Khương Lan tại Khương Lan đế quốc. Với cơ thể to lớn cùng sức mạnh cơ bắp khổng lồ, nó đã sớm mang trong mình lực lượng của hơn ba mươi ngọn núi rồi. Kèm theo việc tinh thông cang thuật giả kim, sức mạnh của nó lại càng tăng lên đáng kể, một quyền đánh xuống như hủy diệt phân nửa Đại Ma Cảnh.

“Mèo con, bỏ lại Đại Ma Cảnh. Ta sẽ để ngươi đi.”

Băng Hỏa Hoàng vẫn không hề nao núng, nó vẫn giữ bộ dạng kiêu ngạo như trước. Vốn sinh ra đã là chúa tể muôn loài, giờ đây nó còn có thêm sự trợ giúp của giả kim thuật. Đối với nó, việc từ bỏ địa bàn, bị người khác khuất phục là điều không thể xảy ra. Nó khẽ híp mắt, lùi về phía ngai vàng, chiễm chệ ngồi xuống.

“Không biết tốt xấu, ta sẽ diệt toàn bộ các ngươi. Sau đó, sẽ đem con dân của ngươi nghiền thành bột mịn, làm thức ăn cho con cháu ta.”

Nham Hoàng thấy Băng Hỏa Hoàng không hề có chút động tĩnh thì liền cảm thấy xấu hổ, nó cắm mạnh thiết b��ng xuống đất khiến Đại Ma Cảnh lại thêm một cơn rung chấn nữa. Còn Băng Hỏa Hoàng ở trên cao lúc này từ tốn đưa một chân xuống nền, khẽ nhấn một cái, mặt đất dần trở nên yên tĩnh.

“Khốn kiếp! Ta sẽ giết hết các ngươi, giết hết cả con cháu ngươi, để mấy con mèo nhà ngươi từ hôm nay tuyệt chủng!”

Dường như mấy câu đe dọa này không hề hấn gì với Băng Hỏa Hoàng. Chỉ thấy nó hừ nhẹ một tiếng, song dực xòe ra diễm lệ, thấp giọng nói.

“Giết!”

Chỉ một chữ thôi, chỉ một chữ “Giết” đã khiến cho ngàn vạn ma thú như phát cuồng. Tính hiếu chiến của ma thú được đẩy lên cao trào, toàn bộ ma thú như được tiếp thêm sức mạnh, điên cuồng lao lên. Đôi mắt chúng đỏ rực, như muốn nhuộm đỏ cả thế giới này. Thập đại hung thú nay chỉ còn là Tứ đại hung thú; tuy đối thủ phía trước có mạnh, nhưng lần này chúng được vua của mình tiếp sức, những vết thương trước đó dường như chưa từng xuất hiện, cảm giác yếu đuối trong cơ thể dần biến mất, hung hãn xông lên nghênh chiến.

Mà Nham Hoàng lúc này cũng không chịu kém cạnh, nó vội rút thiết bổng lên, quét một đường tiên phong, hủy diệt vô số ma thú Đại Ma Cảnh.

“Mèo con chết tiệt. Xử hết chúng nó.”

Đám ma thú cấp dưới của Nham Hoàng cũng theo tiếng gọi quân vương lao lên, một số thì sẵn sàng chiến đấu, một số khác lại sợ hãi, chỉ muốn rút lui. Thế nên cho dù đội quân của Nham Hoàng có đông hơn gấp mười lần thì vẫn giữ được trạng thái cân bằng giữa hai quân.

Nham Hoàng vừa đi vừa quét sạch đám ma thú, chạy nhanh về phía băng cung, thét lớn.

“Mèo con, xuống đây chết đi.”

Và đương nhiên, một kẻ mang dòng máu quân vương như Băng Hỏa Hoàng không thể nhẫn nhịn sự khiêu khích này. Nó cũng nhanh chóng lao từ ngai vàng xuống, tiến vào giao chiến với Nham Hoàng.

Hai bậc đế vương tức tốc lao vào nhau, tạo ra một vụ nổ lớn chưa từng có, một bên dữ dội cuồng bạo, một bên mềm mại êm dịu. Hai luồng sức mạnh va chạm vào nhau khiến một vùng trời mây chợt mở ra một lỗ hổng cực đại.

Bản biên tập này được đăng tải độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free