Lạc thế chi nhân - Chương 876: Bí Mật Bị Che Giấu: Thao Túng Cổ Đại
Trong sâu thẳm lòng đất, nơi ánh sáng hiếm hoi len lỏi qua những vết nứt của thời gian, một di tích cổ xưa đang hé lộ những bí mật động trời. Không khí nặng nề, ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi của đất đá mục rữa, kim loại gỉ sét và một mùi hương ngọt nhẹ của linh khí cổ xưa đã ngủ yên hàng thiên niên kỷ. Những bức tường khổng lồ được làm từ vật liệu không rõ nguồn gốc, mang màu xám tro, lấp lánh những mảnh vỡ lơ lửng như những tinh thể pha lê vỡ vụn. Trên đó, các ký tự lạ lẫm phát sáng mờ ảo, cùng những hình chạm khắc tinh xảo mô tả các sinh vật thần thoại với đôi cánh rộng, ánh mắt sâu thẳm, dường như đang dõi theo từng cử động của những kẻ xâm nhập. Tiếng vo ve yếu ớt của năng lượng còn sót lại từ một thời đại đã mất, tiếng vọng xa xăm của những âm thanh không xác định, và thỉnh thoảng, tiếng năng lượng dâng trào như một hơi thở nặng nề của chính di tích, tạo nên một bản giao hưởng kỳ dị của quá khứ.
L��m Dịch đứng giữa khu vực lưu trữ thông tin chính của di tích, Cổ Ngọc Phù trong tay anh thỉnh thoảng lại rung nhẹ, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc. Đôi mắt anh căng thẳng, quét qua từng phiến đá, từng cuộn da cổ được Chu Thiên cẩn trọng đặt ra trên một chiếc bàn đá tự nhiên. Chu Thiên, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, đôi râu dài và cặp kính đặc trưng, đang cặm cụi, tập trung cao độ, lật từng trang cuộn da, đọc lẩm bẩm những văn tự cổ mà y đã dành cả đời để nghiên cứu. Y nhíu mày, đôi khi ngừng lại, day day thái dương, rồi lại lao vào mê cung của các ký tự. Lão Tăng Viên Giác đứng cạnh đó, dáng người gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ kỹ, gương mặt hiền từ nhưng đôi mắt lại chứa đựng vẻ ưu tư sâu sắc, như thể ông đã linh cảm được phần nào những gì sắp được hé lộ. Bạch Vân Nhi đứng phía sau Lâm Dịch một bước, ánh mắt thông minh, sắc sảo của nàng không ngừng quan sát Lâm Dịch, vừa lo lắng, vừa tò mò. Nàng biết, mỗi khi Lâm Dịch chìm vào suy tư như vậy, là lúc có điều gì đó cực kỳ quan trọng đang diễn ra trong tâm trí anh. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng canh gác ở hai bên lối vào, ánh mắt cảnh giác quét quanh không gian rộng lớn, đầy bí ẩn. Dù không hiểu rõ những gì đang xảy ra, nhưng họ cảm nhận được sự nghiêm trọng tột độ của tình hình.
"Thật khó tin, những văn tự này..." Chu Thiên thở dài, giọng nói khàn khàn vì quá tập trung. Y chỉ vào một ký tự trên phiến đá, "chúng không chỉ nói về linh khí, mà còn về một sự kiện... một sự kiện đã thay đổi mọi thứ." Khi ngón tay y chạm vào ký tự đó, Cổ Ngọc Phù trong tay Lâm Dịch chợt rung mạnh hơn, ánh sáng mờ ảo của nó bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn, như có ý thức, chiếu thẳng vào ký tự mà Chu Thiên đang chỉ. Ký tự đó như được "thức tỉnh", phát ra một quầng sáng nhạt, khiến đường nét của nó trở nên sắc nét lạ thường.
Lâm Dịch nhíu mày, cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc từ Cổ Ngọc Phù, một sự kết nối đã giúp anh khám phá rất nhiều bí mật. Trong tâm trí anh, một câu hỏi mơ hồ hiện lên: *Cổ Ngọc Phù, ngươi muốn nói gì với ta?* Anh biết, vật phẩm này không ch��� là một công cụ, nó còn là một thực thể có trí tuệ, hoặc ít nhất là một phần của một hệ thống có trí tuệ. Nó đang dẫn dắt anh, từng bước một, đi sâu vào một mê cung mà anh chưa từng dám tưởng tượng.
Lão Tăng Viên Giác nhẹ nhàng tiến lên, nhìn vào phiến đá. "Cổ nhân có câu, thiên cơ bất khả lộ. Nhưng đôi khi, thiên cơ lại tự hé lộ cho những người hữu duyên." Giọng ông trầm ấm, mang theo một chút ưu tư, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Ông đã từng chứng kiến quá nhiều sự thay đổi của thế giới, quá nhiều bí mật bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.
Chu Thiên tiếp tục giải mã, tốc độ nhanh hơn khi Cổ Ngọc Phù dường như "mở khóa" một phần của văn tự. Những thông tin bắt đầu tuôn chảy ra, không còn rời rạc nữa mà kết nối lại thành một dòng chảy ý nghĩa. Y lẩm bẩm: "Đây là... một bản ghi chép về... một nền văn minh cực kỳ phát triển... trước cả thời kỳ Đại Kiếp... Họ tự gọi mình là... 'Người Dẫn Dắt'." Y ngừng lại, lau mồ hôi trên trán, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc. "Họ đã phát hiện ra... sự tồn t���i của 'thế giới bên ngoài' và mối đe dọa 'thấm nhiễm' từ nó. Và họ đã đưa ra một quyết định... một quyết định táo bạo đến mức... không thể tưởng tượng được."
Lâm Dịch cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. "Quyết định gì?" Anh hỏi, giọng nói của anh khô khốc. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho những bí mật lớn, nhưng sự "táo bạo không thể tưởng tượng" này nghe có vẻ còn đáng sợ hơn bất cứ lời tiên tri nào.
"Họ đã tạo ra... 'Phong Ấn Thiên Địa'," Chu Thiên thì thầm, "nhưng không phải chỉ để phòng vệ. Các ghi chép nói rằng... họ đã chủ động 'phong ấn' một phần lớn linh khí của thế giới... để làm suy yếu sức mạnh của 'thế giới bên ngoài' khi chúng cố gắng 'thấm nhiễm' vào. Nhưng đồng thời, cũng để... 'kiểm soát' sự phát triển của thế giới này. Để duy trì một 'trạng thái cân bằng' mà họ cho là tối ưu. Họ tin rằng, nếu linh khí quá dồi dào, thế giới sẽ phát triển quá nhanh, thu hút sự chú ý của những 'kẻ săn mồi' từ bên ngoài, và sớm muộn cũng sẽ bị hủy diệt."
Lâm Dịch hít một hơi sâu. "Kiểm soát..." Từ này vang vọng trong tâm trí anh, mang theo một ý nghĩa hoàn toàn khác. Anh đã từng nghĩ "Phong Ấn" là một cơ chế phòng vệ đơn thuần, một bức tường chắn. Nhưng "kiểm soát" lại gợi lên một hình ảnh u ám hơn nhiều, một bàn tay vô hình đang thao túng vận mệnh của cả một thế giới. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng cũng không nên bị ai đó định đoạt thay.*
Bạch Vân Nhi siết chặt tay, đôi mắt nàng mở to kinh ngạc. "Vậy tức là... linh khí mỏng manh hiện tại... không phải do tự nhiên suy thoái, mà là... do họ cố ý?"
Lão Tăng Viên Giác khẽ nhắm mắt, rồi mở ra. "Con người luôn sợ hãi những điều mình không hiểu. Và những điều mình sợ hãi, họ tìm cách kiểm soát." Ông dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Họ đã tạo ra một 'hệ thống' để duy trì sự cân bằng, nhưng cái giá phải trả là... sự tự do."
Chu Thiên run rẩy chỉ vào một phần khác của phiến đá. "Và đây... đây là một bản đồ... không phải là bản đồ thế giới như chúng ta biết, mà là bản đồ của các 'điểm nút' chính của Phong Ấn. Và có vẻ như... có một 'trung tâm điều khiển' chính, một nơi mà từ đó họ có thể... 'điều chỉnh' toàn bộ hệ thống."
Cổ Ngọc Phù trong tay Lâm Dịch chợt phát ra một luồng sáng mạnh mẽ hơn nữa, như một lời khẳng định. Nó không chỉ rung động, mà còn như đang kéo anh đi, hướng về một khu vực sâu hơn trong di tích, nơi mà anh chưa từng chạm tới. Những ký tự trên phiến đá, trên cuộn da bỗng chốc như mờ đi, nhường chỗ cho một cảm giác thôi thúc mãnh liệt. Lâm Dịch biết, Cổ Ngọc Phù đang chỉ đường. Nó đang dẫn anh đến trái tim của bí mật này. Anh nhìn những người bạn đồng hành của mình, ánh mắt kiên định. "Chúng ta phải đi tiếp."
Không một ai phản đối. Với một cái gật đầu, Lâm Dịch cất Cổ Ngọc Phù, bước chân anh dứt khoát hướng về phía sâu trong di tích, nơi ánh sáng của Cổ Ngọc Phù dẫn lối. Cả nhóm theo sau, mỗi người mang một nỗi niềm riêng, nhưng chung một sự quyết tâm và một nỗi lo lắng không thể nói thành lời. Âm thanh bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như những nhịp đập của m��t trái tim đang tìm kiếm sự thật. Mùi ozon giờ đây nồng nặc hơn, báo hiệu sự hiện diện của năng lượng mạnh mẽ. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đi ngay phía sau Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén, cảnh giác với bất cứ nguy hiểm nào có thể ẩn nấp trong bóng tối. Lão Tăng Viên Giác và Chu Thiên đi sau cùng, trao đổi ánh mắt nặng trĩu. Họ biết, những gì đang chờ đợi phía trước có thể thay đổi hoàn toàn cục diện thế giới.
Cổ Ngọc Phù không chỉ là một chiếc chìa khóa. Nó là một tấm bản đồ, một la bàn, và hơn thế nữa, một phần của chính hệ thống mà nó đang giúp Lâm Dịch khám phá. Mỗi khi Lâm Dịch tiến gần đến một điểm nút năng lượng, hoặc một khu vực quan trọng, Cổ Ngọc Phù lại phát sáng mạnh mẽ hơn, như thể đang kết nối với một mạng lưới vô hình. Những bức tường ở khu vực này không còn là đá xám tro đơn thuần nữa, mà được bao phủ bởi những mạch năng lượng phát sáng yếu ớt, tạo thành những hoa văn phức tạp. Những tiếng vo ve giờ đây trở nên rõ ràng hơn, như hàng ngàn con ong đang bay lượn trong một tổ ong khổng lồ.
Lâm Dịch cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực. Anh biết, càng đi sâu, anh càng tiến gần đến chân tướng, và cũng càng tiến gần đến những mối hiểm nguy tiềm tàng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh tự nhủ, *nhưng đôi khi, để sinh tồn một cách có ý nghĩa, người ta phải đối mặt với những thứ lớn hơn cả bản thân mình.*
Họ đi qua những hành lang dài, tối tăm, đôi khi phải luồn lách qua những mảnh vỡ lơ lửng trong không khí, như những khối đá không trọng lượng. Khứu giác của Lâm Dịch nhạy bén nhận ra mùi kim loại mạnh hơn, mùi của những cỗ máy cổ xưa đã ngừng hoạt động từ lâu. Cuối cùng, Cổ Ngọc Phù dẫn họ đến một không gian rộng lớn, hình vòm, ở trung tâm là một cấu trúc đá đồ sộ, được chạm khắc tinh xảo, trông giống như một bàn điều khiển khổng lồ hoặc một tấm bia trung tâm. Nó không phải là một bệ thờ, mà là một cỗ máy, một thiết bị với hàng ngàn biểu tượng phức tạp, những đường rãnh và khe hở, dường như được thiết kế để tương tác với năng lượng.
Đây chính là trung tâm điều khiển cổ xưa, trái tim của cái gọi là "Phong Ấn Thiên Địa".
Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng vo ve đều đặn của năng lượng, và tiếng thở dốc của chính nhóm người Lâm Dịch. Ánh sáng từ Cổ Ngọc Phù trong tay anh bỗng trở nên rực rỡ đến chói mắt, như một ngọn hải đăng trong màn đêm vĩnh cửu. Nó kéo anh lại gần tấm bia đá, như có một lực hút vô hình. Lâm Dịch cảm thấy trái tim mình đập dồn dập trong lồng ngực. Đây không phải là nơi để do dự. Anh đưa Cổ Ngọc Phù chạm vào tấm bia đá trung tâm.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, lan tỏa khắp không gian. Ánh sáng mạnh đến mức khiến mọi người phải nheo mắt hoặc quay mặt đi. Cùng lúc đó, một dòng thông tin khổng lồ, những hình ảnh và cảm xúc dồn dập ập vào tâm trí Lâm Dịch. Anh cảm thấy như đầu mình sắp nổ tung, hàng triệu mảnh ghép của lịch sử, của khoa học, của những quyết định tàn nhẫn được sắp xếp lại một cách chóng mặt.
Anh thấy một nền văn minh cổ đại hùng mạnh, với những thành phố bay lượn trên bầu trời, những cỗ máy khổng lồ kiểm soát thời tiết, và những cá nhân có thể điều khiển linh khí một cách dễ dàng. Anh thấy một cuộc chiến tranh tàn khốc với những sinh vật kỳ lạ, ghê rợn từ "thế giới bên ngoài", những kẻ muốn "thấm nhiễm" và đồng hóa thế giới này. Và rồi, anh thấy quyết định ghê gớm đó: các "Người Dẫn Dắt" đã quyết định không chiến đấu đến cùng, mà là "phong ấn" thế giới. Họ đã xây dựng một mạng lưới năng lượng khổng lồ, không chỉ để làm suy yếu kẻ thù, mà còn để "cắt giảm" linh khí của thế giới, để giữ cho thế giới ở một trạng thái "yên bình" và "không hấp dẫn" đối với những kẻ săn mồi vũ trụ.
Đó không phải là một sự bảo vệ thuần túy. Đó là một sự kiểm soát tối cao. Một nhà tù khổng lồ được ngụy trang dưới danh nghĩa "bảo tồn".
"Không thể nào... một cuộc phong ấn... quy mô như thế này!" Lâm Dịch thốt lên, giọng anh nghèn nghẹt, những hình ảnh vẫn còn xoay mòng mòng trong đầu. Anh ôm lấy đầu mình, cố gắng nắm bắt từng mảnh ký ức không thuộc về anh, những ký ức về một nền văn minh đã tự phong ấn số phận của chính mình và của cả những thế hệ sau.
Chu Thiên, với đôi mắt nheo lại vì ánh sáng chói lòa, cố gắng hiểu những gì Lâm Dịch đang trải qua. Y nghe thấy lời của Lâm Dịch, và một sự kinh ngạc tột độ hiện rõ trên gương mặt y. "Đây là... sự kiện Đại Hoang trước cả Đại Kiếp? Một thế lực đã... thao túng cả dòng chảy linh khí?" Y không dám tin vào tai mình. Những nghiên cứu cả đời của y về linh khí và các nền văn minh cổ đại bỗng chốc sụp đổ.
Lão Tăng Viên Giác khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa sự u hoài và thấu hiểu. "Thiên đạo vô thường, nhân tâm khó đoán. Có vẻ như, sự thật còn thâm sâu hơn những gì ta từng nghĩ." Ông đã từng nói về chu kỳ thịnh suy của linh khí, về Đại Kiếp và Thần Phạt. Nhưng sự thật này lại còn khủng khiếp hơn nhiều. Nó không phải là một quy luật tự nhiên, mà là một sự thao túng có chủ đích.
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt trắng bệch. Nàng cảm nhận được sự khủng khiếp trong những lời nói của anh, dù nàng không thể tr��c tiếp trải nghiệm những hình ảnh đó. Nàng tiến lại gần, đặt tay lên vai Lâm Dịch, cố gắng an ủi. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng sững sờ, ánh mắt hoang mang. Họ không hiểu hết, nhưng họ biết, điều Lâm Dịch vừa chứng kiến là một thứ gì đó vượt xa mọi tưởng tượng của họ về thế giới.
Cổ Ngọc Phù vẫn tiếp tục phát sáng, nhưng ánh sáng của nó giờ đây dịu đi, như một lời thì thầm cuối cùng. Nó đã truyền tải thông điệp. Nó đã hé lộ sự thật. Lâm Dịch cảm thấy như mình vừa sống qua hàng ngàn năm lịch sử, chứng kiến sự trỗi dậy và sụp đổ của một nền văn minh, và quyết định sai lầm của họ.
Anh cảm nhận được sự mâu thuẫn sâu sắc trong lòng. Một mặt, anh hiểu động cơ của "Người Dẫn Dắt": họ muốn bảo vệ thế giới khỏi sự hủy diệt. Nhưng mặt khác, anh căm phẫn sự kiêu ngạo của họ, khi họ tự cho mình quyền định đoạt số phận của toàn bộ sinh linh, phong ấn tiềm năng phát triển, biến cả thế giới thành một khu bảo tồn dưới sự kiểm soát của họ. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh nghĩ, *nhưng khi tri thức đi kèm với quyền lực tuyệt đối, nó có thể trở thành một sự độc tài tàn nhẫn nhất.*
Cổ Ngọc Phù dần dần tắt đi ánh sáng, chỉ còn lại vẻ ngoài ngọc bích mờ ảo trong lòng bàn tay Lâm Dịch. Nhưng những thông tin mà nó truyền tải thì vẫn còn đó, như những vết sẹo hằn sâu trong tâm trí anh. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, từ từ đứng thẳng dậy, đôi mắt anh vẫn còn hơi thất thần. Anh biết, đây không phải là lúc để suy sụp. Đây là lúc để đối mặt với sự thật.
Sau những khám phá chấn động, nhóm Lâm Dịch lui về một khu vực tương đối an toàn hơn trong di tích, một hang động rộng rãi với một dòng suối ngầm chảy qua, tạo nên tiếng róc rách nhẹ nhàng, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. Ánh sáng yếu ớt từ một vài viên đá phát quang trên trần hang chiếu xuống, tạo nên những bóng hình kỳ quái. Bên ngoài, chắc hẳn đã là chiều tối, nhưng bên trong di tích, thời gian dường như ngưng đọng. Dù không còn phải đối mặt trực tiếp với những luồng năng lượng khổng lồ, nhưng cảm giác lạnh lẽo và ẩm ��ớt vẫn bám riết lấy họ. Lâm Dịch ngồi xuống một tảng đá phẳng, đôi mắt vẫn còn đờ đẫn, cố gắng sắp xếp lại mớ thông tin khổng lồ và kinh hoàng trong đầu. Cổ Ngọc Phù vẫn nằm trong tay anh, lạnh lẽo và tĩnh lặng, như thể vừa trút bỏ một gánh nặng ngàn đời.
Chu Thiên và Lão Tăng Viên Giác ngồi đối diện anh, ánh mắt họ trao đổi nặng nề, những khuôn mặt già nua hiện rõ vẻ ưu tư. Bạch Vân Nhi quỳ xuống cạnh Lâm Dịch, đôi mắt nàng đầy lo lắng, nhẹ nhàng vuốt nhẹ lưng anh. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng canh gác ở cửa hang, cố gắng tạo ra một không gian riêng tư cho những cuộc thảo luận nghiêm túc này, dù trong lòng họ đầy rẫy sự hoang mang, không hiểu rõ những gì vừa diễn ra.
"Họ... họ không chỉ muốn bảo vệ. Họ muốn kiểm soát. Toàn bộ thế giới này... là một cái lồng lớn," Lâm Dịch khẽ nói, giọng anh khàn đặc, như thể vừa nói chuyện hàng giờ liền. Anh nhìn vào khoảng không vô định, những hình ảnh về nền văn minh "Người Dẫn Dắt", về cuộc chiến với "thế giới bên ngoài", và đặc biệt là quyết định phong tỏa linh khí, vẫn còn ám ảnh tâm trí anh. Anh cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào. Không phải là sự phẫn nộ bộc phát, mà là một ngọn lửa âm ỉ, bùng cháy từ sâu thẳm trong lý trí. Anh, một người đến từ thế giới hiện đại, nơi con người luôn đấu tranh cho tự do, lại phải chứng kiến một sự thật rằng cả thế giới anh đang sống lại là một nhà tù khổng lồ do một nền văn minh cổ đại tạo ra.
Lão Tăng Viên Giác thở dài, tiếng thở dài của ông vang vọng trong hang động. "Mỗi thời đại đều có những bí mật và những người nắm giữ chúng. Vấn đề là, con người luôn tìm kiếm quyền lực, ngay cả khi nó đồng nghĩa với việc định đoạt số phận của kẻ khác. Những 'Người Dẫn Dắt' đó, họ tin rằng họ đang làm điều đúng đắn. Nhưng cái quyền được lựa chọn, được phát triển theo cách của riêng mình, lại bị họ tước đoạt." Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Họ đã tạo ra 'bình an giả tạo' bằng cách phong tỏa tiềm năng."
Chu Thiên trầm ngâm, đôi mắt y vẫn còn sự kinh ngạc. "Nếu đúng như vậy, thì 'Thần Cơ Môn' mà chúng ta tìm hiểu... có lẽ chỉ là một công cụ, hoặc tệ hơn, là những kẻ bị lừa dối. Họ được trao cho tri thức về Phong Ấn, được giao nhiệm vụ duy trì nó, nhưng không hề biết được mục đích thực sự phía sau. Chúng ta đang đối mặt với một nền văn minh cổ đại... hoặc một tàn dư của nó vẫn còn hoạt động trong bóng tối, giữ vững cái 'Phong Ấn' này."
Lâm Dịch siết chặt Cổ Ngọc Phù trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Anh nhớ lại những lời chế giễu vì không có linh căn, những cuộc chiến tranh giành quyền lực thế tục, những cuộc sống khốn khó vì thiếu thốn linh khí. Tất cả những điều đó, giờ đây, không còn là do "thiên ý" hay "tự nhiên" nữa. Tất cả đều là hậu quả của một quyết định hàng ngàn năm trước, một sự thao túng có chủ đích. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh nghĩ, *nhưng sinh tồn trong một cái lồng, liệu có còn là sinh tồn thực sự?*
Bạch Vân Nhi khẽ hỏi, giọng nàng run rẩy: "Vậy... chúng ta phải làm gì? Phá bỏ phong ấn sao? Nếu thế giới bên ngoài thực sự nguy hiểm...?" Nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt nàng.
Lâm Dịch lắc đầu. "Không phải phá bỏ một cách mù quáng. Mà là tìm hiểu. Tìm hiểu cách nó hoạt động, tìm hiểu những điểm yếu của nó, và quan trọng nhất, tìm hiểu xem liệu có còn những 'Người Dẫn Dắt' đó tồn tại hay không. Hay là có những 'kẻ kế thừa' đã nắm giữ quyền lực này." Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Chu Thiên và Lão Tăng Viên Giác. "Chúng ta cần tìm thêm các 'điểm nút' khác. Càng nhiều thông tin, càng có nhiều cơ hội."
Lão Tăng Viên Giác gật đầu chậm rãi. "Đúng vậy. Nếu có một hệ thống, ắt hẳn phải có những 'lỗ hổng', những 'điểm yếu' hoặc những 'cơ chế khẩn cấp'. Không có thứ gì là hoàn hảo tuyệt đối, ngay cả một sự phong ấn quy mô vũ trụ."
Chu Thiên đứng dậy, sự mệt mỏi trên khuôn mặt y được thay thế bằng một sự hưng phấn của nhà khoa học. "Các ghi chép cũng nhắc đến một số khu vực mà Phong Ấn không hoàn toàn phát huy tác dụng, hoặc bị suy yếu do các yếu tố địa lý hoặc các sự kiện thiên tai. Đó có thể là những 'lỗ hổng' chúng ta cần tìm kiếm."
Lâm Dịch nhìn ra xa, vượt qua cả bức tường đá của di tích, hướng về bầu trời tối đen bên ngoài. Anh biết rằng cuộc chiến tranh giành quyền lực thế tục giữa các vương triều, các thế gia giờ đây chỉ là một trò trẻ con, một vở kịch nhỏ bé trên sân khấu lớn của vũ trụ. Trách nhiệm của anh không còn chỉ là bảo vệ ngôi làng nhỏ bé, hay xây dựng một vùng đất bình yên. Nó đã trở thành một gánh nặng lớn hơn nhiều: gánh nặng về vận mệnh của cả một thế giới bị thao túng. Anh không phải là một anh hùng, cũng không khao khát trở thành một. Anh chỉ là một người đàn ông muốn sống một cuộc sống bình thường, nhưng số phận lại đẩy anh vào một vị trí mà anh không thể từ chối.
Anh không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng siêu nhiên, nhưng anh có tri thức, có mưu lược, và quan trọng hơn cả, anh có ý chí sinh tồn mạnh mẽ, và một khao khát tự do cháy bỏng. Anh sẽ không để thế giới này tiếp tục bị giam cầm. Anh sẽ không để những người thân yêu của anh sống trong một cái lồng lớn.
Ánh mắt anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không phải của một người anh hùng xưng bá, mà là của một người buộc phải đối mặt với số phận của mình, và số phận của tất cả những người hắn quan tâm. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng hắn biết, hắn không thể lùi bước. Cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến vì tự do và vận mệnh của thế giới, chỉ mới bắt đầu. Và Lâm Dịch, một con người bình thường, sẽ là người tiên phong trong cuộc chiến đó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.