Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 862: Nước Cờ Thần Tốc: Điểm Yếu Chết Người Của Thẩm Đại Nhân

Gió đêm lùa qua kẽ lều, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đất trời biên ải. Lâm Dịch ngồi trước chiếc bàn gỗ sờn cũ, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những đường nét chằng chịt trên bản đồ trải rộng. Xung quanh anh là sự tĩnh lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt của ngọn đuốc, tiếng gió rít qua khe cửa lều và âm thanh xa xăm, mơ hồ của doanh trại đang chìm vào giấc ngủ. Đôi lúc, một tiếng bước chân tuần tra nặng nề lướt qua, hoặc tiếng binh sĩ ho khan trong đêm, nhắc nhở anh về thực tại đang tồn tại ngay bên ngoài cánh cửa.

Tâm trí Lâm Dịch không hề an yên như vẻ ngoài trầm tĩnh của anh. Những lời của Lão Tăng Viên Giác vẫn còn vang vọng, như một bản hòa âm u uẩn, khó hiểu nhưng đầy sức nặng. "Buông bỏ mới là giải thoát, và bình an nội tại mới là tài sản quý giá nhất." Anh đã đi quá xa khỏi mục tiêu ban đầu của mình chăng? Từ một thiếu niên gầy gò, chỉ mong cầu sinh tồn và bảo vệ gia đình nhỏ bé, anh đã trở thành một người lãnh đạo, một kẻ thao túng cục diện, một vị tướng đang trên đà chinh phạt. Con đường ấy, liệu có thực sự dẫn anh đến "bình an nội tại" hay chỉ là một vòng xoáy không lối thoát?

Cổ Ngọc Phù trong túi áo vẫn âm ỉ ấm nóng, như một trái tim thứ hai đập khẽ khàng, liên kết anh với những thứ nằm ngoài mọi lý giải khoa học mà anh từng biết. Cái cảm giác kỳ lạ đó, nó không còn là một sự tò mò thuần túy nữa, mà đã biến thành một lời nhắc nhở thường trực về những bí ẩn đang dần hé lộ. "Thiên Lôi Giáng Thế," linh khí mỏng manh, lời cảnh báo về "thiên cơ" – tất cả đều chỉ ra rằng anh đang dấn thân vào một ván cờ lớn hơn, nơi những quân cờ không chỉ là phàm nhân, mà còn là những thế lực siêu nhiên mà anh chưa thể nắm bắt.

"Nếu ta không nhanh chóng kết thúc cuộc chiến này, e rằng hậu quả sẽ còn lớn hơn," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói khẽ như một tiếng thở dài. Anh không thể lùi bước. Anh đã đi đến nước này, đã có quá nhiều người đặt niềm tin vào anh, đã có quá nhiều sinh mạng phụ thuộc vào những quyết định của anh. Buông bỏ ư? Nếu buông bỏ vào lúc này, những người anh muốn bảo vệ sẽ ra sao? Vùng đất anh dày công xây dựng sẽ về tay ai? Ý nghĩa của bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu hy sinh sẽ là gì?

Anh biết, Lão Tăng không phán xét. Lão Tăng chỉ nói về quy luật. Nhưng quy luật ấy, trong một thế giới đang vặn vẹo bởi loạn lạc và sự can thiệp của những kẻ siêu phàm, liệu có còn đúng đắn? Hay chính anh, với tri thức và khả năng thích nghi của mình, phải tìm ra một quy luật mới, một con đường mới để "sinh tồn" trong một vũ trụ đang dần mở rộng ra ngoài những gì anh từng biết?

Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên bên ngoài, rồi tấm màn lều được vén lên. Bạch Vân Nhi bước vào, mang theo một chồng tài liệu mới, được buộc gọn gàng bằng sợi đay. Ngoại hình của nàng vẫn thon thả, thanh thoát như thường lệ, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo lại thoáng vẻ lo lắng khi nhìn thấy Lâm Dịch đang trầm tư. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái, như thể nàng vừa trở về từ một buổi giao dịch quan trọng.

"Chủ công," Bạch Vân Nhi nhẹ giọng, đặt chồng tài liệu xuống góc bàn, "người vẫn chưa nghỉ ngơi sao? Đã quá nửa đêm rồi."

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi bản đồ. "Không sao. Ta đang suy nghĩ một vài chuyện. Có lẽ, những lời của Lão Tăng Viên Giác đã gieo vào lòng ta một hạt giống nghi hoặc." Anh ngừng một chút, rồi nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi. "Nhưng dù thế nào đi nữa, ưu tiên hàng đầu vẫn là sinh tồn. Và để sinh tồn, chúng ta phải dọn dẹp chướng ngại vật trước mắt."

Bạch Vân Nhi gật đầu, hiểu ý. Nàng biết Lâm Dịch không phải là người dễ dàng bị dao động, nhưng lời của Lão Tăng Viên Giác chắc chắn đã tác động không nhỏ đến anh. "Chủ công nói phải. Ta vừa thu thập được một tin tức trọng yếu. Có lẽ đây là thứ chúng ta cần để đánh gục Thẩm Đại Nhân."

Ánh mắt Lâm Dịch lập tức trở nên sắc bén. Mọi suy tư về thiên cơ, về quy luật, tạm thời bị đẩy lùi v�� một góc. Giờ đây, chỉ còn lại sự tập trung vào đối thủ trước mắt. "Nói đi."

Bạch Vân Nhi tiến lại gần bản đồ, chỉ tay vào một khu vực. "Tin tức này đến từ nội bộ của Thẩm Đại Nhân, thông qua mạng lưới thương nhân của ta. Sau sự kiện 'Thiên Lôi Giáng Thế', quân sĩ của Thẩm Đại Nhân đã suy sụp tinh thần nghiêm trọng. Hắn đã cố gắng trấn an, nhưng chỉ là bề ngoài. Điều quan trọng là, trong cơn hoảng loạn, hắn đã ra lệnh tịch thu toàn bộ số lương thảo dự trữ khẩn cấp của các vùng phụ cận, vốn được dùng để cứu trợ nạn dân sau lũ lụt và mất mùa, để bổ sung cho quân đội của mình."

Lâm Dịch nhíu mày. "Tịch thu lương thảo cứu trợ? Hắn điên rồi sao? Dân chúng sẽ phản ứng thế nào?"

"Đó chưa phải là tất cả, Chủ công," Bạch Vân Nhi tiếp lời, giọng nàng trầm xuống, ánh mắt lộ vẻ khinh thường. "Không chỉ tịch thu, mà còn có tin đồn rằng một phần lớn số lương thảo đó đã bị chuyển vào kho riêng của Thẩm Đại Nhân và các thân tín, thay vì phân phát cho quân sĩ một cách công bằng. Thậm chí, một số lượng lớn binh lính của hắn đã không được nhận lương thực đầy đủ trong những ngày qua, trong khi các tướng lĩnh lại sống trong nhung lụa."

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Dịch. Đây không chỉ là một tội ác quân sự, mà là một đòn chí mạng vào uy tín và lòng tin. Trong thời loạn, lương thực là mạng sống, và sự công bằng là thứ duy nhất có thể giữ chân binh sĩ. Thẩm Đại Nhân đã tự tay đào mồ chôn mình.

"Còn nữa," Bạch Vân Nhi tiếp tục, "trong nỗ lực tuyệt vọng để duy trì trật tự, Thẩm Đại Nhân đã ra lệnh xử tử một số binh sĩ có biểu hiện dao động, thậm chí là vài tướng lĩnh cấp thấp dám lên tiếng phản đối việc tịch thu lương thực. Hắn gọi đó là 'trấn an quân tâm', nhưng thực chất chỉ làm tăng thêm sự căm phẫn và sợ hãi trong hàng ngũ của mình."

Lâm Dịch im lặng lắng nghe, ánh mắt từ băn khoăn đã chuyển sang sắc bén, cuối cùng là một sự quyết đoán lạnh lùng. "Hắn đã tự đưa đầu vào rọ. Hắn đã tự tay phá hủy niềm tin cuối cùng của binh sĩ đối với mình." Anh cảm nhận được s��c ấm của Cổ Ngọc Phù trong túi áo, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của mình. Có lẽ, "sinh tồn" không chỉ là né tránh nguy hiểm, mà còn là tận dụng mọi cơ hội, ngay cả khi cơ hội đó đến từ sự suy đồi của kẻ thù. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Và thông tin này, chính là một vũ khí hạng nặng.

"Vậy ra, điểm yếu của Thẩm Đại Nhân không phải là quân sự, mà là lòng người," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đầy sức nặng. "Hắn có thể có quân đội, nhưng hắn đã mất đi tinh thần và niềm tin của họ. Hắn có thể có quyền lực, nhưng hắn đã tự biến mình thành kẻ thù của chính dân chúng và binh lính của mình." Anh ngẩng đầu nhìn Bạch Vân Nhi, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng sắc lạnh. "Tin tức này phải được lan truyền. Không phải chỉ trong doanh trại của hắn, mà còn ra khắp các vùng lân cận, đến tai mọi người dân."

Bạch Vân Nhi hiểu ý. "Chủ công muốn..."

"Ta muốn binh lính của hắn biết rõ bộ mặt thật của kẻ mà họ đang chiến đấu vì," Lâm Dịch nói dứt khoát. "Ta muốn dân chúng biết rõ kẻ đã cướp đi miếng ăn cuối cùng của họ. Ta muốn hắn phải tự nhìn thấy đế chế của mình sụp đổ từ bên trong, không phải vì sức mạnh quân sự áp đảo của ta, mà vì chính sự tàn ác và thối nát của hắn." Anh đứng dậy, vươn vai. "Đây là nước cờ quyết định. Nó sẽ đẩy nhanh quá trình sụp đổ của Thẩm Đại Nhân, và có lẽ, cũng là cách nhanh nhất để chúng ta thoát khỏi vòng xoáy của 'quy luật thiên địa' mà Lão Tăng đã nhắc tới. Bởi vì, nếu chúng ta kéo dài cuộc chiến, không ai biết những 'tai ương' nào sẽ ập đến."

Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng dần được thay thế bằng sự tin tưởng và quyết tâm. "Ta sẽ chuẩn bị ngay. Mạng lưới tình báo của ta sẽ hoạt động hết công suất. Chúng ta sẽ dùng mọi kênh, từ thương nhân, người hát rong, đến những tin đồn thổi trong chợ búa, để lan truyền những tội ác của hắn."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo hiếm thấy. "Không chỉ vậy. Chúng ta sẽ đích thân mang những lời đó đến tai binh lính của hắn. Chuẩn bị Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Tr��. Ta cần một đội quân tinh nhuệ, những người có thể hành động trong im lặng, như bóng ma." Anh nhìn ra ngoài lều, nơi màn đêm vẫn còn bao trùm. "Trận chiến này, không chỉ là binh đao, mà còn là một cuộc chiến của lòng người. Và Thẩm Đại Nhân, hắn đã thua ngay từ khi bắt đầu."

***

Cùng lúc đó, trong Thành Cổ Thiên Phong, màn đêm u ám càng khiến cho không khí trở nên nặng nề. Gió lạnh rít qua các mái ngói cong vút, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng ai oán. Thành Cổ Thiên Phong, vốn là một trung tâm sầm uất với những kiến trúc đá vững chãi và công trình điêu khắc tinh xảo, giờ đây chìm trong sự im lặng đáng sợ. Tiếng trò chuyện ồn ào của tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường, tất cả đều đã biến mất, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch của một thành phố đang run rẩy trước bờ vực. Chỉ thỉnh thoảng, tiếng va chạm kiếm và dao động linh khí từ một trận giao tranh nhỏ hay một cuộc tuần tra vội vã vang lên từ xa, rồi lại chìm vào im lặng. Mùi gia vị nồng nàn hay thức ăn đường phố hấp dẫn giờ chỉ còn là ký ức, thay v��o đó là mùi ẩm mốc, mùi kim loại và hương trầm thoang thoảng từ những ngôi đền thờ vắng lặng.

Trong thư phòng rộng lớn của mình, Thẩm Đại Nhân đang ngồi sụp xuống ghế, nét mặt tiều tụy, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và lo lắng. Chòm râu bạc phơ của hắn lấm lem bụi bẩn, không còn giữ được vẻ uyên bác giả tạo như trước. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn chỉ càng làm nổi bật thêm những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt hắn, phản chiếu sự tuyệt vọng và tức giận đang gặm nhấm tâm can. Hắn đã mất đi quá nhiều trong những ngày qua: quân đội hao hụt, lương thảo cạn kiệt, và tinh thần binh sĩ thì chạm đáy sau cái quái quỷ 'Thiên Lôi Giáng Thế'.

"Chúng ta còn bao nhiêu quân? Bao nhiêu lương thảo?" Thẩm Đại Nhân gầm gừ, giọng khàn đặc. Hắn đấm mạnh xuống bàn, khiến lọ mực đổ nhào, mực đen vương vãi trên giấy trắng. "Cái tên Lâm Dịch khốn kiếp đó... Hắn dám! Hắn dám chống lại ta, một quan lớn triều đình, kẻ được hoàng thượng tin tưởng!" Hắn vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng mình đang bị dồn vào đư��ng cùng bởi một thiếu niên xuất thân biên thùy, một kẻ không có chút gốc gác hay tu vi nào.

Lão quản gia, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đứng khúm núm một góc, không dám ho he lời nào. Đôi mắt tinh ranh của ông ta đảo qua lại, đầy sợ hãi. "Dạ... Đại nhân... quân số đã giảm đi một nửa... lương thảo thì chỉ đủ dùng thêm ba ngày nữa..." Ông ta lí nhí, không dám nhìn thẳng vào chủ.

"Ba ngày? Chỉ ba ngày thôi sao?" Thẩm Đại Nhân đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu. "Thế còn số lương thảo ta đã ra lệnh thu gom từ các phủ huyện lân cận? Chẳng phải ta đã điều động cả trăm xe ngựa để vận chuyển sao? Đã đến đâu rồi?"

Lão quản gia nuốt nước bọt, lắp bắp. "Dạ... số đó... vẫn đang trên đường... một phần đã được nhập vào kho tư của ngài và các tướng lĩnh thân cận..."

"Câm mồm!" Thẩm Đại Nhân gầm lên, ném thẳng chiếc nghiên mực rỗng vào tường. "Ngươi dám nói ta tham ô? Ngươi dám nói ta không lo cho binh sĩ?" Sự giận dữ của hắn không che giấu được nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn biết mình đã làm gì, và hắn biết những gì mình làm sẽ gây ra hậu quả lớn đến mức nào. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để duy trì quân đội, để duy trì quyền lực, hắn phải bất chấp tất cả.

Đúng lúc đó, cửa thư phòng bật mở. Một binh lính hớt hải chạy vào, quân phục xộc xệch, vẻ mặt trắng bệch vì sợ hãi. "Bẩm... bẩm Đại nhân! Không hay rồi!"

"Chuyện gì nữa?" Thẩm Đại Nhân gắt gỏng, lòng hắn đã dâng lên một dự cảm chẳng lành.

"Có... có những mảnh giấy... Chúng xuất hiện khắp doanh trại! Trong các lều, trong bếp, trong nhà xí... Chúng nói... chúng nói Đại nhân đã... đã tham ô lương thảo, đã bỏ mặc binh sĩ, đã cướp bóc của dân lành!" Người binh lính run rẩy, giọng nói đứt quãng.

Thẩm Đại Nhân giật lấy một vài mảnh giấy từ tay binh lính. Ánh đèn dầu hắt lên những dòng chữ viết vội vàng nhưng rõ ràng, tố cáo tội ác của hắn một cách trần trụi. "Thẩm Đại Nhân cướp bóc của dân lành, bỏ đói binh sĩ!" "Lương thảo cứu trợ nạn dân vào kho riêng Thẩm Đại Nhân!" "Thẩm Đại Nhân giết tướng lĩnh trung thành để che giấu tội ác!"

Gương mặt Thẩm Đại Nhân từ tái mét chuyển sang tím tái, rồi méo mó vì tức giận và sợ hãi. Hắn không thể tin được. Những bí mật thâm sâu nhất của hắn, những tội ác mà hắn đã cố gắng che giấu, giờ đây lại được phơi bày một cách trắng trợn. Đây không chỉ là một cuộc tấn công quân sự, mà là một đòn chí mạng vào tận gốc rễ uy tín của hắn. Hắn đã nghĩ rằng mình có thể dùng quyền lực để bưng bít tất cả, nhưng Lâm Dịch đã tìm ra cách để đào sâu vào tận những vết nhơ tối tăm nhất của hắn.

"Vô lý! Hoang đường!" Thẩm Đại Nhân gào lên, ném mạnh tập giấy xuống đất, nước bọt văng tung tóe. "Đây là âm mưu! Là vu khống! Cái tên Lâm Dịch khốn kiếp đó... Hắn dám dùng thủ đoạn bỉ ổi này!" Hắn nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt chứa đầy hận thù. "Lão quản gia! Lập tức! Sai người đi thu gom tất cả những mảnh giấy này! Đốt hết chúng đi! Giết sạch những kẻ dám truyền bá tin đồn! Ta không cho phép bất kỳ ai tin vào những lời xằng bậy này!"

Lão quản gia vội vàng cúi đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng. "Dạ... dạ, Đại nhân. Thuộc hạ sẽ lập tức làm theo." Nhưng trong lòng ông ta, một nỗi sợ hãi không tên đã dấy lên. Những lời này, liệu có phải là sự thật? Binh sĩ đã bàn tán xì xào, dân chúng đã oán thán. Một khi tin đồn đã lan ra như cháy rừng, liệu có còn cách nào để dập tắt nó? Thẩm Đại Nhân đã mất đi sự kiểm soát, không chỉ đối với quân đội của mình, mà còn đối với chính vận mệnh của hắn.

***

Rạng sáng, màn đêm vẫn còn bao trùm, nhưng ở phía chân trời xa xăm đã lấp ló một vệt sáng mờ nhạt, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Sương đêm dày đặc bao phủ khu vực tiền tuyến gần với doanh trại địch, khiến mọi thứ chìm trong một màu xám bạc mơ hồ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lạnh cắt da thịt và mùi đất ẩm đặc trưng của vùng biên ải. Chỉ có ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên đỉnh đầu, cùng những ngọn đuốc lập lòe từ xa, soi sáng con đường mờ ảo.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng nhanh nhẹn và đôi mắt lanh lợi, dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ gồm ba mươi người. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác ẩn chứa sự kiên định và dũng mãnh. Đội quân này được Lâm Dịch lựa chọn kỹ lưỡng, mỗi người đều là những tinh binh thiện chiến, được huấn luyện để hành động trong im lặng và hiệu quả. Họ di chuyển lặng lẽ như những bóng ma, bước chân nhẹ bẫng trên nền đất ẩm ướt, gần như không gây ra tiếng động.

"Nhanh lên! Trước khi trời sáng, mọi binh sĩ của hắn phải biết bộ mặt thật của Thẩm Đại Nhân!" Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng hắn khẽ đến mức chỉ có người đứng cạnh mới nghe rõ. Hắn không còn là Trần Nhị Cẩu ngây ngô ngày nào, mà đã trở thành một chỉ huy quân sự thực thụ, hiểu rõ tầm quan trọng của từng mệnh lệnh của Lâm Dịch.

Vương Đại Trụ gật đầu, siết chặt thanh trường đao trong tay. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt kiên định thể hiện rõ sự trung thành và quyết tâm.

Họ nhanh chóng vượt qua hàng rào phòng thủ lỏng lẻo của địch. Tinh thần của quân Thẩm Đại Nhân đã suy sụp quá nhiều, khiến cho việc canh gác trở nên hời hợt. Vài toán lính gác ngủ gật hoặc lơ là nhiệm vụ, tạo điều kiện thuận lợi cho đội quân của Lâm Dịch thâm nhập sâu hơn vào doanh trại.

Mỗi người lính mang theo một túi vải chứa đầy những cuộn giấy mỏng, được cuộn chặt và buộc bằng sợi chỉ mảnh. Trên mỗi cuộn giấy là những dòng chữ tố cáo Thẩm Đại Nhân, được viết bằng mực đen rõ ràng, dù chữ viết có thể hơi thô kệch. Nội dung là những tội ác mà Bạch Vân Nhi đã điều tra được: tịch thu lương thảo cứu trợ, tham ô công quỹ, giết hại binh sĩ và tướng lĩnh để bịt miệng.

Họ lướt qua các lều trại của binh sĩ, cẩn thận luồn tay vào khe cửa, thả những cuộn giấy vào bên trong. Một số cuộn được kẹp dưới các tảng đá gần khu vực nấu ăn, một số khác được vứt vào các giếng nước (dù mực nước không cao), thậm chí một vài binh sĩ táo bạo còn lẻn vào khu vực kho lương thực, thả chúng vào giữa các bao gạo để đảm bảo tin tức sẽ lan truyền nhanh chóng khi binh sĩ bắt đầu phân phát lương thực vào sáng sớm. Ti��ng giấy sột soạt nhẹ trong đêm, như những cánh bướm đêm đang bay lượn, mang theo lời nguyền chết chóc cho kẻ thù.

Trần Nhị Cẩu quan sát xung quanh, đôi mắt hắn sắc như chim ưng, đảm bảo không có ai phát hiện ra hành động của họ. Hắn nhớ lại lời Lâm Dịch: "Đây không chỉ là một cuộc chiến quân sự, mà là một cuộc chiến của lòng người." Hắn chưa từng nghĩ rằng những mảnh giấy mỏng manh lại có thể trở thành vũ khí mạnh mẽ đến vậy. Nhưng hắn tin Lâm Dịch. Hắn đã chứng kiến Lâm Dịch biến không thành có, biến yếu thành mạnh không biết bao nhiêu lần.

"Xong rồi!" Vương Đại Trụ khẽ thì thầm khi thả cuộn giấy cuối cùng vào một đống củi khô.

"Rút lui!" Trần Nhị Cẩu ra hiệu. Đội quân tinh nhuệ nhanh chóng rút lui khỏi doanh trại địch một cách bí mật, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài những "quả bom" thông tin đang chờ phát nổ.

Khi họ vừa ra khỏi phạm vi doanh trại, từ xa, một vài tiếng nổ nhỏ vang lên, kèm theo tiếng la hét hoảng loạn và tiếng trống đánh dồn dập. Đó là những toán quấy rối nh�� của Lâm Dịch, đang thực hiện nhiệm vụ đánh lạc hướng, tạo ra sự hỗn loạn ban đầu ở các vị trí biên của địch. Tiếng ồn ào ấy như một bức màn che hoàn hảo cho cuộc rút lui của Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, đồng thời cũng là phát súng hiệu cho một ngày hỗn loạn sắp bắt đầu trong doanh trại của Thẩm Đại Nhân.

Sương đêm vẫn còn bao phủ, nhưng vệt sáng ở chân trời đã rõ ràng hơn. Lâm Dịch đứng trên đỉnh đồi, nhìn về phía doanh trại địch. Cổ Ngọc Phù trong túi áo vẫn ấm áp, như một lời động viên thầm lặng. Anh không biết Lão Tăng Viên Giác sẽ nói gì về hành động này của anh, về việc anh tiếp tục dấn thân vào cuộc chiến tranh giành quyền lực. Anh không chắc liệu mình có đang "nghịch thiên" hay không. Nhưng anh biết một điều: để sinh tồn, để bảo vệ những người anh yêu quý, anh phải chiến đấu. Và trong cuộc chiến này, anh sẽ dùng mọi tri thức, mọi mưu lược mà mình có, không chỉ là binh đao, mà còn là những lời nói, những tin đồn, những thứ có thể đánh tan lòng tin của cả một quân đội. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và Lâm Dịch sẽ tự tay giành lấy sự công bằng cho mình và những người anh quan tâm.

Nước cờ đã đi. Phần còn lại, sẽ do chính những binh sĩ của Thẩm Đại Nhân định đoạt. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free