Lạc thế chi nhân - Chương 557: Ám Lưu Dưới Biên Cương: Bóng Đen Thổ Phỉ
Bóng đêm càng lúc càng sâu, nhưng trong lòng Lâm Dịch, ngọn lửa quyết tâm vẫn cháy bùng, sáng rực rỡ, bất chấp mọi giông bão đang chờ đợi phía trước. Hắn phải cứng rắn hơn nữa, không chỉ với kẻ thù, mà còn với chính bản thân mình. Hắn đã chấp nhận định mệnh của một kẻ sinh tồn ở thế giới này, và giờ đây, định mệnh đó đang đẩy hắn vào một cuộc chiến không khoan nhượng.
***
Trong sâu thẳm Thạch Động Ẩn Cư, ánh đèn dầu leo lét hắt những vệt sáng vàng vọt lên vách đá ẩm ướt, tạo nên những bóng đổ xiêu vẹo, đầy ám ảnh. Không khí trong động đặc quánh mùi đất đá, hơi lạnh ẩm len lỏi qua từng khe hở, khiến người ta có cảm giác như đang bị bao bọc bởi sự cô lập hoàn toàn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ đá trên trần vang vọng, phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng lại càng làm tăng thêm vẻ u tịch của nơi này.
Lâm Dịch ngồi trên một phiến đá phẳng lì, đôi mắt sâu thẳm dán chặt vào tấm bản đồ trải rộng trước mặt. Ánh đèn dầu yếu ớt không đủ để soi rõ từng chi tiết, nhưng hắn đã thuộc lòng mọi con đường, mọi dòng sông, mọi điểm mốc trên đó. Ngón tay hắn lướt nhẹ qua những ký hiệu đánh dấu mạng lưới của Thẩm Đại Nhân, đặc biệt dừng lại ở một vị trí mới được khoanh tròn – nơi được cho là có liên hệ với vị Phó quản lý Ngự Sử Đài bí ẩn. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng sâu trong đáy mắt, một tia cảnh giác sắc lạnh chợt lóe lên.
“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn tự nhủ, lặp lại câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn ở thế giới này. Nhưng giờ đây, thứ tri thức hắn vừa có được lại chẳng hề mang lại sự an tâm, trái lại, nó chỉ gieo thêm những hạt mầm lo lắng. “Một Phó quản lý Ngự Sử Đài… Điều đó có nghĩa là Thẩm Đại Nhân không chỉ đơn thuần là một kẻ buôn lậu, một thương nhân trục lợi thông thường. Hắn ta đã ăn sâu bám rễ vào hệ thống quyền lực, đến mức có thể thao túng cả một quan chức cấp cao của Ngự Sử Đài – cơ quan vốn có trách nhiệm giám sát và đàn hặc quan lại.” Suy nghĩ này khiến Lâm Dịch cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Sự thối nát đã lan rộng đến mức nào? Liệu còn bao nhiêu kẻ như Thẩm Đại Nhân, bao nhiêu quan chức như vị Phó quản lý kia đang cấu kết để hút máu Đại Hạ?
Bạch Vân Nhi ngồi đối diện Lâm Dịch, trên tay là một tập báo cáo cũ, nhưng ánh mắt nàng không rời khỏi Lâm Dịch. Nàng hiểu rõ sự căng thẳng đang đè nặng lên vai hắn. Nàng đã chứng kiến hắn từ một thiếu niên gầy gò, hoang mang, dần trở thành một người lãnh đạo kiên cường, một trụ cột của cả vùng biên thùy này. Nhưng lần này, mối đe dọa dường như đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát thông thường. "Lâm huynh, với thông tin này, chúng ta cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết," nàng nói khẽ, giọng nói trầm ấm nhưng đầy kiên định. "Ngự Sử Đài là cơ quan quyền lực, nếu không xử lý khéo léo, chúng ta có thể tự mình chui vào bẫy."
Lâm Dịch gật đầu, mi mắt khẽ cụp xuống. “Ta hiểu. Vấn đề không còn là Thẩm Đại Nhân nữa. Hắn chỉ là một mắt xích trong một mạng lưới lớn hơn, phức tạp hơn. Hắn ta có tham vọng, có mưu đồ riêng, nhưng cũng có thể chỉ là con cờ trong tay kẻ khác. Chúng ta cần phải nhìn xa hơn, nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc của hắn.” Hắn ngừng một lát, rồi thở dài. “Và điều đó có nghĩa là nguy hiểm sẽ tăng lên gấp bội.”
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, lén lút xuất hiện ở cửa động. Thám tử Mạc, với đôi mắt tinh ranh và vẻ mặt nghiêm trọng hơn thường lệ, bước vào. Những bước chân của anh ta nhẹ bẫng trên nền đất đá, nhưng sự xuất hiện của anh ta lại mang theo một luồng không khí căng thẳng, cấp bách. Mùi đất ẩm trong hang động bị xua đi một chút bởi mùi khói nhẹ vương trên áo Thám tử Mạc, dấu hiệu của những chuyến đi đêm, của những nơi anh ta vừa ghé qua.
"Lâm huynh, Bạch cô nương," Thám tử Mạc khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng gió hú rít qua các khe đá. "Có tin tức khẩn cấp."
Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Thám tử Mạc. "Nói đi."
Thám tử Mạc hít một hơi sâu, đôi mắt anh ta phản chiếu ánh đèn dầu chập chờn, lộ rõ vẻ lo lắng. "Trong ba ngày qua, đã có ít nhất bảy ngôi làng nhỏ ở rìa vùng biên phía Tây bị tấn công. Không chỉ là cướp bóc thông thường, Lâm huynh. Chúng là những cuộc tấn công có tổ chức, tàn bạo, và… có mục đích."
Bạch Vân Nhi đặt tập báo cáo xuống, nhíu mày. "Có tổ chức? Thổ phỉ thông thường hiếm khi hành động theo kiểu đó. Chúng thường chỉ đánh úp, cướp đoạt rồi rút lui nhanh chóng."
"Chính xác, Bạch cô nương," Thám tử Mạc tiếp lời. "Những kẻ tấn công không giống thổ phỉ chúng ta thường gặp. Chúng có kỷ luật, có trang bị tốt hơn, thậm chí còn có cả vài khẩu nỏ hạng nặng, và chúng hành động theo đội hình. Chúng không chỉ cướp bóc lương thực, mà còn đốt phá nhà cửa, giết hại người dân một cách dã man, như thể muốn gieo rắc sự hoang mang tột độ. Điều đáng nói là các cuộc tấn công này lại tập trung vào những làng mạc nằm gần các tuyến đường vận chuyển chính mà chúng ta vừa thiết lập trạm kiểm soát."
Lâm Dịch ngón tay gõ nhẹ lên tấm bản đồ, nhịp nhàng. "Trang bị tốt hơn? Nỏ hạng nặng? Và nhắm vào các làng gần tuyến đường vận chuyển? Điều này không hề ngẫu nhiên." Hắn nhìn Thám tử Mạc, ánh mắt dò xét. "Ngươi có điều tra được nguồn gốc của chúng không? Liệu chúng có liên hệ gì với các bang phái thổ phỉ lớn trong vùng, hay là một thế lực mới nổi?"
"Chúng tôi đã cố gắng truy vết, nhưng chúng rất giỏi che giấu dấu vết," Thám tử Mạc đáp. "Tuy nhiên, có một vài thông tin lượm lặt được từ những người may mắn sống sót. Họ nói rằng những kẻ tấn công không có vẻ gì là dân địa phương. Chúng nói một giọng lạ, và có vẻ như có một thủ lĩnh bí ẩn chỉ đạo phía sau. Có tin đồn rằng chúng được một 'quý nhân' nào đó tài trợ, cung cấp vũ khí và lương thực."
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một hình ảnh rõ ràng hiện lên trong đầu hắn. "Một quý nhân… và tấn công các tuyến đường huyết mạch của chúng ta… Điều này không phải là trùng hợp." Hắn mở mắt ra, nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi và Thám tử Mạc. "Thẩm Đại Nhân. Chắc chắn là Thẩm Đại Nhân."
Bạch Vân Nhi gật đầu đồng tình. "Hắn ta đang bị chúng ta siết chặt nguồn cung. Hắn không thể trực tiếp tấn công các trạm kiểm soát của chúng ta vì đó sẽ là hành động công khai chống lại liên minh. Vì vậy, hắn ta đã thuê thổ phỉ để quấy phá, gieo rắc hoang mang, và gián tiếp làm suy yếu tuyến phòng thủ của chúng ta, cũng như khiến các thương nhân phải chùn bước khi vận chuyển hàng hóa qua đây."
"Không chỉ vậy," Lâm Dịch bổ sung, giọng nói trầm hẳn. "Hắn ta còn muốn thử phản ứng của chúng ta, xem chúng ta có thể chịu đựng đến mức nào. Và quan trọng hơn, hắn muốn tạo ra một tiền lệ. Nếu chúng ta không thể bảo vệ các làng mạc, không thể đảm bảo an toàn cho tuyến đường, thì uy tín của chúng ta sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Các thương nhân sẽ quay lưng, và chúng ta s�� mất đi sự ủng hộ của dân chúng. Đó là một nước cờ thâm độc."
Thám tử Mạc cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe Lâm Dịch phân tích. Anh ta đã từng nghe nhiều về sự tàn nhẫn của Thẩm Đại Nhân, nhưng việc hắn ta có thể tổ chức một nhóm thổ phỉ quy mô lớn, có kỷ luật và trang bị tốt đến vậy, lại là một mức độ khác. "Có vẻ như tên Thẩm Đại Nhân này đã có sự chuẩn bị từ rất lâu rồi, Lâm huynh. Hắn ta không chỉ tích trữ lương thực, mà còn âm thầm xây dựng một lực lượng riêng."
"Đúng vậy. Và có lẽ, mối liên hệ với Phó quản lý Ngự Sử Đài không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ các hoạt động phi pháp của hắn," Lâm Dịch suy tư, ngón tay lướt trên bản đồ, theo dõi các điểm tấn công được đánh dấu. "Có thể vị Phó quản lý này đã giúp hắn ta che giấu việc chiêu mộ và huấn luyện lực lượng này, hoặc thậm chí là cung cấp thông tin tình báo về các tuyến đường của chúng ta." Hắn nhíu mày. "Nhưng điều gì đã khiến một quan chức cấp cao của Ngự Sử Đài lại phải nhúng tay sâu đến vậy vào chuyện của một tên thương nhân ở biên thùy?"
Bạch Vân Nhi cũng trầm ngâm. "Có thể không phải chỉ vì tiền. Có thể có một thỏa thuận nào đó lớn hơn, hoặc một thế lực đứng sau cả Thẩm Đại Nhân và vị Phó quản lý kia."
Lâm Dịch gật đầu. "Đó là điều chúng ta cần tìm hiểu. Mạc huynh, hãy tiếp tục cử người điều tra sâu hơn vào mối liên hệ giữa Thẩm Đại Nhân và vị Phó quản lý đó. Đặc biệt chú ý đến nguồn gốc của nhóm thổ phỉ này. Chúng xuất hiện từ đâu? Ai đã huấn luyện chúng? Vũ khí của chúng được lấy từ đâu? Mọi chi tiết đều quan trọng." Hắn nhìn Thám tử Mạc với ánh mắt kiên định. "Và hãy đảm bảo rằng những người của ngươi phải tuyệt đối cẩn trọng. Một khi Thẩm Đại Nhân đã lộ diện con bài này, hắn sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ bí mật của mình."
"Thuộc hạ hiểu rõ," Thám tử Mạc đáp, giọng nghiêm túc. "Tôi sẽ phái những người giỏi nhất, ẩn mình trong bóng tối, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Nhiệm vụ này sẽ nguy hiểm hơn bao giờ hết, nhưng chúng t��i sẽ hoàn thành."
Lâm Dịch gật đầu, sau đó quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, hãy chuẩn bị ngay một bản đồ chi tiết hơn về các làng mạc bị tấn công, và các tuyến đường vận chuyển. Chúng ta cần phải phân tích kỹ lưỡng chiến thuật của chúng, và dự đoán bước đi tiếp theo của Thẩm Đại Nhân." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa động, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Gió hú rít qua các khe đá, mang theo hơi lạnh buốt. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
"Chúng ta không thể để Thẩm Đại Nhân đạt được mục đích," Lâm Dịch nói, giọng điệu đầy quyết đoán. "Nếu hắn ta thành công trong việc gieo rắc nỗi sợ hãi, thì mọi nỗ lực của chúng ta trong việc xây dựng một tuyến phòng thủ vững chắc sẽ đổ sông đổ bể. Chúng ta phải phản công, và phải phản công một cách dứt khoát."
Bạch Vân Nhi hiểu ý hắn. Nàng biết, hắn đang cân nhắc một chiến lược táo bạo hơn, không chỉ là phòng thủ thụ động. Nàng cầm cây bút lông, bắt đầu ghi chép những chỉ thị mới của Lâm Dịch, ánh mắt nàng cũng ánh lên vẻ kiên định không kém. "Tôi sẽ liên lạc với Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ ngay lập tức, thông báo cho họ về tình hình mới và yêu cầu họ củng cố các trạm kiểm soát. Chúng ta cần đảm bảo rằng không một chuyến hàng nào bị gián đoạn, và tinh thần của dân chúng không bị lung lay."
Lâm Dịch quay lại nhìn nàng, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Đúng vậy. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng không có nghĩa là chúng ta phải cúi đầu trước cường quyền. Chúng ta sẽ chiến đấu, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người tin tưởng vào chúng ta." Hắn lại nhìn ra bóng tối, nơi những bí ẩn về thế lực tu hành, về bản chất thực sự của Đại Hạ vương triều, và về những kẻ đang thao túng vận mệnh của vùng đất này, vẫn còn nằm sâu trong đó. Cuộc điều tra này sẽ không chỉ vạch trần Thẩm Đại Nhân, mà còn có thể kéo Lâm Dịch vào một cuộc chiến tranh giành quyền lực lớn hơn, nơi mà mỗi bước đi đều có thể là một lưỡi dao hai lưỡi.
***
Rạng sáng, màn sương mù dày đặc vẫn bao phủ Thôn Làng Sơn Cước, khiến cho những mái tranh, những vách nhà gỗ hiện lên mờ ảo như trong một bức tranh thủy mặc. Không khí se lạnh, mang theo mùi khói gỗ từ những bếp lửa vừa nhóm, mùi đất ẩm ướt sau một đêm dài và thoảng chút hương cỏ dại từ những cánh đồng xung quanh. Tiếng gà gáy rải rác từ xa, cùng với tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó trong làng, tạo nên một bản hòa âm quen thuộc của cuộc sống bình dị. Nhưng dưới chân tháp canh chính, bầu không khí lại hoàn toàn khác. Sự bình yên giả tạo của buổi sớm mai không thể xua tan đi vẻ căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt của những người đang tập trung tại đây.
Lâm Dịch đứng trên tháp canh, đôi mắt quét một lượt khắp khu làng. Hắn đã sống ở đây đủ lâu để cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong nhịp sống của người dân. Dù vẫn cố gắng duy trì vẻ bình thường, nhưng những ánh mắt cảnh giác hơn, những bước chân vội vã hơn, và những câu chuyện thì thầm về "thổ phỉ" đã cho thấy nỗi lo lắng đang âm ỉ. Hắn biết, tinh thần của cộng đồng là một yếu tố sống còn trong thời chiến, và việc duy trì nó là một thử thách không kém gì việc đối phó với kẻ thù trực tiếp.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh hắn, trên tay cầm một cuộn bản đồ mới được vẽ vội. Nàng đang kiểm tra các vị trí phòng thủ, các lối vào, lối ra của làng, ghi chú lại những điểm cần củng cố. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, hai cánh tay đắc lực của Lâm Dịch, cũng có mặt. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, đang cẩn thận kiểm tra lại vũ khí của mình. Vương Đại Trụ, vạm vỡ và chất phác, với vết sẹo nhỏ trên má, đang trầm ngâm nhìn về phía những con đường mòn dẫn vào làng, nơi sương mù còn chưa tan hết.
"Tình hình các trạm kiểm soát thế nào rồi?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn nhưng rõ ràng, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Trần Nhị Cẩu lập tức bước tới, gương mặt đầy vẻ sốt sắng. "Báo cáo đại ca! Tối qua, trạm kiểm soát số ba ở phía Tây Bắc đã bị một toán thổ phỉ nhỏ quấy phá. Chúng không tấn công trực diện, chỉ bắn vài mũi tên lửa vào các lều trại rồi bỏ chạy. Nhưng chúng đã giết chết hai người dân đang trên đường về làng, và cướp sạch một xe hàng rau củ của thương nhân. May mắn là không có thương vong nào trong lực lượng tuần tra của chúng ta." Ánh mắt Nhị Cẩu ánh lên sự căm phẫn. "Bọn khốn kiếp đó, chúng không chỉ cướp bóc, mà còn cố tình làm hại dân lành để gây hoang mang!"
Vương Đại Trụ tiếp lời, giọng nói to và rõ ràng, nhưng mang theo chút lo lắng. "Các trạm khác thì chưa có biến động lớn, nhưng chúng ta nhận được nhiều tin báo về việc các làng nhỏ xung quanh bị quấy phá. Như Thám tử Mạc đã nói, bọn thổ phỉ này khác hẳn. Chúng không chỉ hung hãn hơn, mà còn có vẻ… có mục đích rõ ràng. Chúng không chỉ tìm tiền, mà còn muốn phá hủy mọi thứ, muốn biến những làng mạc đó thành bình địa." Hắn siết chặt nắm đấm. "Tinh thần của binh lính cũng bắt đầu lung lay, Lâm huynh. Nhiều người chưa từng thấy cảnh tượng tàn khốc như vậy. Họ sợ hãi cho gia đình mình."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn không ngừng phân tích. Hắn biết, lời của Vương Đại Trụ là sự thật. Nỗi sợ hãi là một thứ vũ khí đáng sợ, có thể làm sụp đổ mọi ý chí chiến đấu. "Không ai muốn phải đối mặt với cái chết, đặc biệt là khi nó đến từ những kẻ tàn bạo vô nhân tính," hắn thầm nghĩ. "Nhưng chúng ta không có lựa chọn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải đối mặt với những điều tồi tệ nhất."
"Chúng đang thử chúng ta," Lâm Dịch nói, giọng hắn không hề nao núng. "Thẩm Đại Nhân muốn xem chúng ta có thể bảo vệ được bao nhiêu, và chúng ta có đủ ý chí để chống lại hắn hay không. Hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, phá vỡ niềm tin của dân chúng vào chúng ta, và làm suy yếu ý chí chiến đấu của các ngươi."
Hắn quay sang nhìn thẳng vào Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, ánh mắt kiên định. "Nhưng chúng ta sẽ không cho phép hắn làm điều đó. Chúng ta sẽ không lùi bước. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chúng ta phải tự mình giành lấy sự công bằng đó, giành lấy quyền được sống bình yên."
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu hô lên, ánh mắt đầy quyết tâm. Dù có chút sợ hãi, nhưng lòng trung thành và ý chí chiến đấu của hắn luôn bùng cháy khi nghe Lâm Dịch nói.
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Chúng tôi sẽ nghe theo sự sắp xếp của Lâm huynh. Chỉ cần Lâm huynh chỉ ra, chúng tôi sẽ chiến đấu đến cùng."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin. Hắn biết, mình có thể tin tưởng vào những người này. "Tốt. Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ đợi. Chúng ta sẽ phản công, nhưng không phải một cách mù quáng." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, hãy đánh dấu tất cả các làng mạc bị tấn công lên bản đồ. Chúng ta cần tìm ra quy luật, tìm ra trọng tâm mà bọn chúng nhắm tới. Có thể chúng đang cố gắng cắt đứt một tuyến đường cụ thể, hoặc cô lập một khu vực nào đó."
Bạch Vân Nhi đã nhanh chóng trải bản đồ ra trên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt trên tháp canh. Nàng dùng bút lông chấm mực, đánh dấu những điểm được báo cáo. "Hầu hết các cuộc tấn công đều tập trung ở phía Tây và Tây Bắc, gần các tuyến đường vận chuyển ch��nh đến Thành Thiên Phong, và cũng gần những khu vực mà Thẩm Đại Nhân có nhiều kho hàng bí mật."
"Vậy thì mục tiêu của hắn ta đã rõ ràng," Lâm Dịch nói. "Hắn muốn cắt đứt nguồn cung của chúng ta, và đồng thời bảo vệ các kho hàng của hắn. Đây là một cuộc chiến về hậu cần, không chỉ là chiến đấu trên chiến trường."
Hắn chỉ tay vào bản đồ. "Trần Nhị Cẩu, ngươi hãy tăng cường các đội tuần tra ở các tuyến đường nhánh, đặc biệt là những con đường nhỏ ít người qua lại. Bọn thổ phỉ có thể lợi dụng những con đường này để thâm nhập sâu hơn. Cử những người giỏi trinh sát nhất của ngươi đi theo dõi, tìm kiếm dấu vết của chúng. Đừng giao chiến trực tiếp nếu không cần thiết, mục tiêu là thu thập thông tin và báo cáo."
"Vâng, đại ca!" Nhị Cẩu đáp, lập tức ghi nhớ chỉ thị.
"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. "Ngươi hãy tập trung củng cố phòng thủ cho các làng mạc lớn hơn, và chuẩn bị lực lượng cơ động. Nếu có làng nào bị tấn công, chúng ta phải phản ứng nhanh chóng, kh��ng để chúng có thời gian cướp bóc và tàn phá. Hãy sử dụng những chiếc xe ngựa tốc độ cao để vận chuyển quân tiếp viện, và đảm bảo rằng chúng ta có đủ lương thực và nước uống cho các đội quân này." Hắn dừng lại một chút. "Và quan trọng nhất, hãy trấn an tinh thần binh lính. Nói với họ rằng chúng ta sẽ không bỏ rơi bất kỳ ai. Chúng ta là một khối thống nhất."
"Rõ, Lâm huynh!" Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ.
Lâm Dịch lại nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần ló dạng, xua tan màn sương mù. Hắn biết, những chỉ thị này chỉ là tạm thời, chỉ là những biện pháp đối phó trước mắt. Để thực sự đánh bại Thẩm Đại Nhân, hắn cần một kế hoạch toàn diện hơn, một cú đánh chí mạng vào tận gốc rễ. "Chúng ta không thể để mình bị cuốn vào những cuộc giao tranh nhỏ lẻ không ngừng," hắn thầm nghĩ. "Chúng ta cần phải bảo vệ lực lượng của mình, đồng thời vạch trần bộ mặt thật của Thẩm Đại Nhân và những kẻ đứng sau hắn."
"Vân Nhi, hãy gửi thư khẩn cấp đến Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa," Lâm Dịch nói. "Thông báo về tình hình mới, nhưng không đi vào chi tiết về mối liên hệ với Phó quản lý Ngự Sử Đài. Chỉ nói rằng có một nhóm thổ phỉ quy mô lớn, có tổ chức đang quấy phá biên giới, gây áp lực lên các tuyến đường vận chuyển. Hỏi xem lực lượng của họ có bị ảnh hưởng không, và đề nghị họ tăng cường cảnh giác. Nếu có thể, hãy đề xuất một cuộc họp khẩn cấp để bàn bạc chiến lược chung."
Bạch Vân Nhi ghi lại. Nàng biết, việc liên lạc với các đồng minh là cần thiết, nhưng cũng phải hết sức thận trọng. Thông tin về Phó quản lý Ngự Sử Đài quá nhạy cảm, có thể gây ra sự hoang mang không cần thiết, hoặc tệ hơn, khiến Thẩm Đại Nhân có cơ hội phản công.
Lâm Dịch quay lại nhìn bản đồ. Trong đầu hắn, những suy nghĩ hiện đại liên tục tuôn chảy, phân tích, tổng hợp. Hắn đang cố gắng hình dung ra một "kế hoạch tổng thể", một chiến lược "đánh rắn động cỏ" để buộc Thẩm Đại Nhân phải lộ mặt hoàn toàn. "Chúng ta không thể chỉ phòng thủ," hắn tự nhủ. "Chúng ta phải tấn công vào đi��m yếu của hắn. Và điểm yếu lớn nhất của hắn chính là sự phụ thuộc vào mạng lưới đen tối đó, và mối liên hệ với vị Phó quản lý kia."
"Các ngươi hãy đi sắp xếp đi," Lâm Dịch nói, giọng dứt khoát. "Ta sẽ ở đây, tiếp tục suy nghĩ về các chiến lược. Mỗi người một việc, nhưng phải đồng lòng. Cuộc chiến này sẽ khó khăn, nhưng chúng ta sẽ vượt qua." Hắn nhìn ba người thuộc hạ thân tín, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa nặng nề vừa kiên cường. "Sinh tồn không phải là một đặc ân, nó là một cuộc chiến không ngừng nghỉ."
***
Giữa trưa, gió mạnh ào ạt thổi qua Đồn Gác Biên Giới, cuốn theo bụi đất và làm bay phần phật những lá cờ vải thô màu xám. Bầu trời u ám, những đám mây đen kịt vần vũ như báo hiệu một cơn bão sắp đến, càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều, hoang tàn của tiền đồn này. Đồn gác được xây dựng đơn giản từ gỗ và đá, với những bức tường thấp và một vài tháp canh sơ sài, nhưng nó lại là một trong những chốt chặn quan trọng nhất trên tuyến phòng thủ phía Tây của liên minh, nơi ch���u nhiều áp lực từ các cuộc quấy phá gần đây.
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cưỡi ngựa đến, trên mình vẫn còn vương vấn mùi đất và khói từ chuyến đi. Họ vừa vượt qua vài làng mạc bị tấn công, và cảnh tượng hoang tàn, những khuôn mặt thất thần của người dân vẫn còn ám ảnh trong tâm trí. Mùi khói cháy vẫn còn vảng vất trong không khí, hòa lẫn với mùi mồ hôi và sắt lạnh của binh khí. Khi họ đặt chân xuống, vài người lính trong đồn, với vẻ mặt mệt mỏi và đôi mắt đầy cảnh giác, lập tức bước ra nghênh đón. Trang phục của họ lấm lem bụi bẩn, và vũ khí của họ, dù đã được lau chùi cẩn thận, vẫn ánh lên vẻ đã trải qua nhiều trận chiến.
"Trần huynh, Vương huynh!" Một binh lính trẻ tuổi, gương mặt còn non choẹt nhưng đã có vài vết sẹo, vội vã chạy đến. "Các huynh đến rồi! Tình hình bên ngoài thế nào? Bọn thổ phỉ có còn quấy phá không?" Giọng nói của cậu ta chất chứa sự lo lắng và mệt mỏi.
Trần Nhị Cẩu vỗ vai cậu lính, cố gắng trấn an. "Bình tĩnh, Tiểu Cường. Lâm huynh đã có chỉ thị mới. Chúng ta đến đây để truyền đạt mệnh lệnh và thị sát tình hình." Hắn nhìn quanh, đôi mắt nhanh nhẹn quét qua những công sự phòng thủ. Mặc dù đã được gia cố, nhưng rõ ràng chúng vẫn còn sơ sài trước một mối đe dọa lớn.
Vương Đại Trụ bước đến gần một nhóm binh lính đang ngồi nghỉ, gương mặt chất phác của hắn lộ rõ vẻ quan tâm. "Các huynh đệ đã vất vả rồi. Tình hình thế nào? Có khó khăn gì không?"
Một người lính già hơn, với bộ râu lởm chởm và đôi mắt trũng sâu, thở dài. "Khó khăn thì nhiều lắm, Vương huynh. Bọn thổ phỉ lần này khác hẳn. Chúng đông hơn, mạnh hơn, và tàn nhẫn hơn. Chúng có vũ khí tốt, lại còn biết cách đánh úp, rút lui nhanh gọn. Chúng ta gần như không thể bắt được chúng." Hắn chỉ vào một vết cháy xém trên bức tường gỗ. "Mới đêm qua, chúng lại kéo đến, bắn vài mũi tên lửa vào đây. May mà không có thiệt hại lớn, nhưng tinh thần anh em thì… ai cũng sợ hãi cho gia đình mình ở nhà."
"Chúng tôi biết," Trần Nhị Cẩu nói, giọng trầm lại. "Đại ca Lâm Dịch đã nắm rõ tình hình. Đây không phải là bọn thổ phỉ thông thường nữa. Có kẻ đứng sau giật dây, muốn gây rối loạn và làm suy yếu chúng ta." Hắn dừng lại, nhìn vào từng gương mặt mệt mỏi, lo lắng. "Nhưng các huynh đệ hãy yên tâm. Đại ca Lâm Dịch sẽ không bỏ rơi ai. Chúng ta là một liên minh, và chúng ta sẽ cùng nhau chống lại chúng."
"Lâm huynh đã có kế hoạch gì chưa?" Một người lính khác hỏi, ánh mắt đầy hy vọng. Họ đã đặt niềm tin rất lớn vào Lâm Dịch, người đã dẫn dắt họ vượt qua bao khó khăn.
Vương Đại Trụ gật đầu. "Có chứ. Lâm huynh đã ra lệnh tăng cường phòng thủ, tổ chức các đội tuần tra cơ động, và chuẩn bị lực lượng phản ứng nhanh. Chúng ta sẽ không để bọn chúng muốn làm gì thì làm. Hơn nữa, Lâm huynh cũng đã gửi thư cho Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, thông báo về tình hình và đề nghị họ tăng cường cảnh giác." Hắn cố gắng truyền đi sự tự tin của Lâm Dịch. "Chúng ta sẽ không chiến đấu một mình."
"Nhưng bọn chúng… chúng quá đông," người lính già lẩm bẩm, ánh mắt nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn đồi trùng điệp ẩn hiện trong màn mưa bụi. "Vũ khí của chúng cũng rất tinh xảo. Tôi thấy chúng có cả những chiếc nỏ lớn, bắn tên đi xa và mạnh hơn nhiều so với nỏ thông thường của chúng ta."
Trần Nhị Cẩu nhíu mày. "Nỏ lớn? Ngươi chắc chứ?" Hắn nhớ lại lời Thám tử Mạc đã báo cáo. Điều này càng khẳng định sự bất thường của nhóm thổ phỉ này. "Điều đó cho thấy chúng được trang bị rất tốt, không giống một nhóm thổ phỉ bình thường." Hắn thầm nghĩ, "Đây không phải là một cuộc chiến đơn giản. Thẩm Đại Nhân đã dồn hết sức lực để phá hoại chúng ta."
Vương Đại Trụ nhìn vào khuôn mặt hoang mang của những người lính. "Các huynh đệ, ta hiểu nỗi lo lắng của các ngươi. Gia đình các ngươi là tất cả. Nhưng cũng chính vì thế, chúng ta phải kiên cường hơn nữa. Nếu chúng ta lùi bước, bọn chúng sẽ tiến sâu hơn, và lúc đó, gia đình chúng ta sẽ là người chịu thiệt thòi đầu tiên." Hắn đặt tay lên vai một người lính trẻ. "Hãy tin tưởng vào Lâm huynh. Hắn sẽ tìm ra cách. Điều quan trọng nhất bây giờ là chúng ta phải giữ vững vị trí, cảnh giác cao độ, và không được hoảng loạn."
Trần Nhị Cẩu tiếp lời. "Chúng ta sẽ cử thêm người đi tuần tra, tìm kiếm dấu vết của bọn chúng. Nếu phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường, lập tức báo cáo về Thôn Làng Sơn Cước. Không được hành động một mình. Mạng lưới tình báo của chúng ta đang hoạt động, và chúng ta sẽ sớm tìm ra được kẻ đứng đằng sau bọn thổ phỉ này."
Cả hai người đi một vòng quanh đồn gác, kiểm tra các chốt phòng thủ, các điểm yếu có thể bị tấn công. Họ lắng nghe những lời than phiền, những nỗi lo lắng từ binh lính, ghi nhận mọi chi tiết về các cuộc tấn công vừa qua. Mùi ẩm ướt của đất và đá, mùi khói còn sót lại từ những vụ cháy, cùng với tiếng gió rít qua những kẽ hở của bức tường gỗ, tất cả đều tạo nên một không khí nặng nề, u ám.
Khi trở lại chỗ ngựa, Vương Đại Trụ quay sang Trần Nhị Cẩu, giọng nói trầm hẳn. "Tình hình tệ hơn chúng ta nghĩ, Nhị Cẩu. Bọn chúng không chỉ gây rối, mà còn cố tình làm suy yếu tinh thần binh lính. Nếu cứ tiếp diễn th�� này, e rằng sẽ khó mà giữ vững được tuyến phòng thủ."
Trần Nhị Cẩu gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. "Đúng vậy. Bọn chúng quá tàn nhẫn, và có vẻ như không hề sợ hãi. Đây không chỉ là thổ phỉ thông thường. Chắc chắn có kẻ mạnh hơn, tàn độc hơn đứng sau giật dây." Hắn nhớ lại lời Lâm Dịch đã nói về Thẩm Đại Nhân và vị Phó quản lý Ngự Sử Đài. "Lâm huynh có lý. Có vẻ như Thẩm Đại Nhân đang cố gắng lợi dụng bọn chúng để tạo ra một cuộc khủng hoảng lớn hơn, buộc chúng ta phải phân tán lực lượng và suy yếu dần."
Hai người cưỡi ngựa trở về, mang theo không chỉ những thông tin về tình hình chiến sự, mà còn cả gánh nặng của sự lo lắng. Họ biết rằng, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Áp lực đang đè nặng lên mọi phía, từ những cuộc tấn công tàn bạo của thổ phỉ đến những âm mưu thâm độc của Thẩm Đại Nhân, và cả sự mục ruỗng của hệ thống quan trường.
Nhưng trong lòng họ, một niềm tin vững chắc vẫn không hề phai nhạt. Họ tin vào Lâm Dịch, vào khả năng suy luận và chiến lược của hắn. Hắn chưa bao giờ làm họ thất vọng. Dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy, họ sẽ cùng hắn chiến đấu đến cùng.
***
Đêm khuya buông xuống Thạch Động Ẩn Cư một lần nữa, nhưng lần này, không khí không còn vẻ tĩnh mịch như trước. Tiếng gió hú rít qua các khe đá nghe rõ hơn, như những tiếng than khóc của vùng đất đang bị xé nát. Ánh đèn dầu vẫn leo lét, nhưng không đủ xua đi những bóng tối sâu thẳm đang vờn quanh. Trên bàn đá, tấm bản đồ giờ đây đã chằng chịt những ký hiệu mới, những vòng tròn đánh dấu làng mạc bị tấn công, những mũi tên chỉ hướng di chuyển của bọn thổ phỉ.
Lâm Dịch ngồi trước bản đồ, đôi mắt hắn đã hằn lên những tia đỏ vì thiếu ngủ. Hắn không ngừng phân tích, cố gắng tìm ra một quy luật, một điểm yếu trong chiến thuật của kẻ thù. Bạch Vân Nhi ngồi bên cạnh, lặng lẽ pha cho hắn một chén trà nóng. Mùi hương thảo mộc nhẹ nhàng bay lên, nhưng cũng không thể làm dịu đi sự căng thẳng trong không khí.
"Các làng mạc bị tấn công đều nằm trên tuyến đường vận chuyển chính, hoặc các nhánh phụ dẫn đến đó," Lâm Dịch nói, giọng khàn đặc. "Rõ ràng là Thẩm Đại Nhân muốn cắt đứt huyết mạch của chúng ta. Hắn ta muốn cô lập chúng ta, khiến chúng ta không thể nhận được tiếp tế, và không thể đưa hàng hóa ra ngoài." Hắn đặt ngón tay lên một điểm trên bản đồ. "Và điều đáng lo ngại là, các báo cáo từ Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cho thấy quy mô của bọn thổ phỉ lớn hơn nhiều so với dự đoán ban đầu. Chúng có kỷ luật, có trang bị tốt, và có vẻ như được huấn luyện bài bản. Điều này không thể là công sức của một tên thương nhân đơn thuần."
Bạch Vân Nhi gật đầu. "Mạc huynh cũng vừa gửi thêm tin tức. Có vẻ như những kẻ tấn công không chỉ nói giọng lạ, mà còn sử dụng một số ký hiệu đặc biệt để liên lạc với nhau. Chúng tôi đang cố gắng giải mã những ký hiệu đó, nhưng có vẻ như chúng không thuộc bất kỳ bang phái thổ phỉ địa phương nào."
"Ký hiệu đặc biệt…" Lâm Dịch lẩm bẩm. "Điều đó càng khẳng định rằng đây là một lực lượng có tổ chức, được chuẩn bị kỹ lưỡng. Và nếu Thẩm Đại Nhân có thể huy động một lực lượng như vậy, với sự hỗ trợ từ một quan chức Ngự Sử Đài, thì âm mưu của hắn ta không chỉ dừng lại ở việc trục lợi nữa rồi." Hắn nhắm mắt lại, một cảm giác nặng nề đè lên vai. "Hắn ta đang xây dựng một thế lực, có thể là để cạnh tranh với các thế lực khác trong thời loạn, hoặc thậm chí là để tự xưng vương một góc."
"Nhưng điều gì có thể khiến một Phó quản lý Ngự Sử Đài lại giúp đỡ một kẻ như Thẩm Đại Nhân đến vậy?" Bạch Vân Nhi hỏi, ánh mắt nàng đầy suy tư. "Nếu không phải vì tiền, thì chắc chắn phải có một lý do lớn hơn."
Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh. "Có thể vị Phó quản lý này cũng chỉ là một con cờ. Hoặc có thể hắn ta tin rằng Thẩm Đại Nhân có thể mang lại cho hắn ta lợi ích lớn hơn, quyền lực lớn hơn trong tương lai. Trong thời loạn, lòng người dễ thay đổi, và những kẻ cơ hội sẽ luôn tìm cách leo lên cao nhất." Hắn thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. "Sự thối nát của Đại Hạ vương triều đã quá rõ ràng. Những kẻ như Thẩm Đại Nhân đang lợi dụng sự suy yếu đó để trục lợi, để thâu tóm quyền lực."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa động, nhìn ra màn đêm. "Mạc huynh đã nói rằng thông tin về Phó quản lý Ngự Sử Đài quá nhạy cảm, không nên tiết lộ cho Binh trưởng Triệu và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa vội. Ta đồng ý. Chúng ta không thể đánh cược vào việc họ sẽ tin tưởng chúng ta hoàn toàn, hoặc rằng họ sẽ không bị lung lay bởi một thế lực lớn đến vậy. Hơn nữa, nếu thông tin này bị lộ, có thể Thẩm Đại Nhân sẽ lập tức thủ tiêu vị Phó quản lý kia, xóa bỏ mọi dấu vết, và chúng ta sẽ mất đi một mắt xích quan trọng."
"Vậy chúng ta sẽ làm gì, Lâm huynh?" Bạch Vân Nhi hỏi, ánh mắt đầy tin tưởng nhìn hắn. Nàng biết, hắn sẽ luôn tìm ra một con đường.
Lâm Dịch quay lại, trên tay hắn là chiếc Cổ Ngọc Phù lạnh buốt. Hắn khẽ vuốt ve bề mặt ngọc, cảm nhận sự bí ẩn toát ra từ nó. "Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ tấn công. Nhưng không phải tấn công vào những kẻ thổ phỉ. Chúng ta sẽ tấn công vào gốc rễ của vấn đề: vào Thẩm Đại Nhân và mạng lưới của hắn." Hắn nhìn vào bản đồ, nơi những tuyến đường vận chuyển, những làng mạc, những kho hàng được đánh dấu. "Nếu Thẩm Đại Nhân dùng thổ phỉ để quấy phá tuyến đường của chúng ta, thì chúng ta sẽ dùng thông tin để quấy phá mạng lưới của hắn."
"Vân Nhi, hãy chuẩn bị một kế hoạch để tung tin đồn," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn ánh lên vẻ sắc sảo của một chiến lược gia. "Tin đồn về việc Thẩm Đại Nhân đang cấu kết với một quan chức cấp cao của Ngự Sử Đài để tham ô, bòn rút của công, và dùng tiền đó để nuôi dưỡng một đội quân thổ phỉ bí mật. Tin đồn này phải được lan truyền một cách khéo léo, không quá lộ liễu, nhưng đủ để gieo rắc sự nghi ngờ trong lòng các quan chức khác, trong lòng các bang phái giang hồ, và trong lòng dân chúng."
Bạch Vân Nhi hiểu ý hắn. "Tạo áp lực từ bên trong. Khiến hắn ta phải tự mình bộc lộ sơ hở."
"Chính xác," Lâm Dịch gật đầu. "Thẩm Đại Nhân có thể mạnh, nhưng hắn không thể đối phó với sự nghi ngờ và lòng tham của tất cả mọi người. Nếu chúng ta khiến các đồng minh của hắn nghi ngờ hắn, khiến các đối thủ của hắn chú ý đến hắn, thì hắn sẽ tự động rơi vào thế bị động."
Hắn dừng lại, nhìn ra ngoài cửa động, nơi những ngọn đồi đã chìm vào bóng tối sâu thẳm. "Đồng thời, chúng ta vẫn phải củng cố phòng thủ. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu sẽ tiếp tục nhiệm vụ của họ. Và Thám tử Mạc sẽ tiếp tục điều tra sâu hơn về vị Phó quản lý Ngự Sử Đài. Chúng ta cần bằng chứng không thể chối cãi để khi thời cơ đến, chúng ta có thể giáng một đòn chí mạng."
Trong lòng Lâm Dịch, một cảm giác nặng nề vẫn còn đó. Hắn biết, việc tung tin đồn, việc đối phó với những âm mưu chính trị này không phải là điều hắn mong muốn. Nhưng ở thế giới này, để sinh tồn và bảo vệ những người hắn yêu thương, hắn không thể giữ mình trong sạch hoàn toàn. Hắn phải học cách sử dụng mọi công cụ, mọi chiến thuật, dù cho nó có tàn nhẫn đến mấy.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Và ta phải tự mình tạo ra sự công bằng cho những người ta bảo vệ." Ngọn lửa quyết tâm trong mắt hắn bùng cháy mạnh mẽ, xua tan đi sự mệt mỏi. Cuộc chiến này sẽ là một cuộc thử thách lớn, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Những bí ẩn về thế lực tu hành, về bản chất thực sự của Đại Hạ vương triều, và về những kẻ đang thao túng vận mệnh của vùng đất này, vẫn còn nằm sâu trong bóng tối. Nhưng Lâm Dịch biết, hắn không thể lùi bước. Hắn phải cứng rắn hơn nữa, không chỉ với kẻ thù, mà còn với chính bản thân mình, để bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng, dù cho cái giá phải trả có là gì đi nữa. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Lâm Dịch sẽ không dừng lại.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.