Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 555: Siết Chặt Mạch Máu: Kế Hoạch Kiểm Soát Đường Vận

Bầu trời đêm đã bắt đầu nhạt dần, những vì sao đã ẩn mình sau bức màn mây xám. Một ngày mới sắp bắt đầu, và với nó, một cuộc chiến mới, khốc liệt hơn bao giờ hết, đang chờ đợi. Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng đè lên vai, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ. Đây không phải là lúc để chùn bước. Đây là lúc để hành động.

"Chúng ta sẽ không để hắn biến vùng biên thùy này thành địa ngục," Lâm Dịch nói, giọng nói vang vọng trong hang động. "Không bao giờ."

***

Ánh nắng ban mai hiếm hoi của vùng biên thùy len lỏi qua khe cửa sổ bằng gỗ, chiếu rọi lên tấm bản đồ cũ kỹ trải trên chiếc bàn sờn màu. Trong căn nhà gỗ đơn giản, mái tranh của Lâm Dịch tại Thôn Làng Sơn Cước, bầu không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của đêm. Bên ngoài, tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng trẻ con đang nô đùa rộn rã đâu đó trong làng và tiếng lợn ụt ịt quen thuộc, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với những kế hoạch đầy cam go đang được vạch ra bên trong. Mùi khói gỗ thoang thoảng từ những bếp lửa mới nhóm, quyện với mùi đất ẩm và mùi thức ăn dân dã mới nấu, len lỏi vào không gian, mang theo một cảm giác vừa mộc mạc, vừa gắn bó đến nao lòng.

Lâm Dịch khẽ vuốt phẳng những nếp gấp trên tấm bản đồ, ánh mắt sắc bén lướt qua từng con đường mòn, từng dòng sông, từng điểm dân cư được đánh dấu một cách tỉ mỉ. Đây không chỉ là một bản đồ địa lý thông thường, mà là toàn bộ mạch máu giao thương, là nguồn sống của vùng biên thùy này, nay đã bị Thẩm Đại Nhân biến thành những sợi xích vô hình xiết chặt cổ người dân. Hắn nhìn sang Bạch Vân Nhi, nàng đang ngồi ngay ngắn đối diện, cây bút lông mảnh mai lướt thoăn thoắt trên giấy, ghi chép cẩn thận từng lời hắn nói. Vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát của nàng toát lên vẻ chuyên nghiệp, và đôi mắt thông minh, sắc sảo luôn dõi theo hắn, sẵn sàng đưa ra những phân tích sâu sắc. Kế bên, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng nghiêm trang, dù trên gương mặt Nhị Cẩu còn mang chút ngái ngủ, nhưng đôi mắt hắn đã tràn đầy nhiệt huyết. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng sừng sững như một bức tường, khuôn mặt chất phác của hắn biểu lộ sự kiên định tuyệt đối.

"Kế hoạch này, ta gọi nó là 'Siết Chặt Mạch Máu'," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên quyết. "Chúng ta không thể để Thẩm Đại Nhân biến người dân thành con tin của sự khan hiếm. Hắn muốn kiểm soát nguồn cung để thao túng cả vùng này, vậy thì chúng ta sẽ cắt đứt những cánh tay vươn ra của hắn. Kế hoạch này là xương sống cho sự sống còn của chúng ta." Hắn dùng ngón tay chỉ vào một tuyến đường chính trên bản đồ, nơi các đoàn xe thương nhân thường qua lại. "Toàn bộ các tuyến đường vận chuyển chính, từ phía Nam lên, từ phía Đông sang, đều phải nằm dưới sự kiểm soát chặt chẽ. Mục tiêu là ngăn chặn triệt để hành vi tuồn hàng hóa ra bên ngoài một cách phi pháp và đặc biệt là việc tích trữ sai mục đích của Thẩm Đại Nhân."

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngước nhìn Lâm Dịch. "Nhưng việc này sẽ gây ra nhiều bất mãn và có thể gặp phải phản kháng dữ dội, Lâm huynh. Các thương nhân đã quen với việc tự do buôn bán, và Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ lợi dụng sự bất mãn đó để gây rối. Hơn nữa, việc thiết lập và duy trì các trạm kiểm soát đòi hỏi một lượng lớn nhân lực và tài nguyên, chưa kể đến nguy cơ đụng độ với những kẻ liều lĩnh." Nàng nói, giọng rõ ràng, dứt khoát nhưng vẫn đầy sự quan tâm.

Lâm Dịch gật đầu, thừa nhận những lo ngại của nàng. "Đúng vậy, Bạch cô nương. Đó là lý do chúng ta phải chuẩn bị kỹ càng. Ta biết sẽ có phản kháng, nhưng đó là cái giá phải trả để bảo vệ sự sống còn của vùng này. Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc tự cứu lấy mình. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, chúng ta cần cả sức mạnh để bảo vệ tri thức đó." Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi và Bang Hắc Sa sẽ là lực lượng chủ chốt trong việc giám sát các tuyến đường mòn nhỏ, những con đường bí mật mà các thương nhân gian xảo hay dùng để lách luật. Ta cần ngươi lập danh sách chi tiết các điểm nóng, và chuẩn bị nhân lực để tuần tra liên tục. Đặc biệt chú ý đến những dấu hiệu bất thường, những đoàn xe vận chuyển vào ban đêm hoặc những kẻ có hành vi lén lút."

Trần Nhị Cẩu vỗ mạnh vào ngực, đôi mắt sáng rực. "Đại ca cứ yên tâm! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Mấy cái đường mòn, ngõ hẻm đó, Nhị Cẩu và đám huynh đệ trong bang rành như lòng bàn tay. Đứa nào dám lén lút tuồn hàng, Nhị Cẩu sẽ tóm gọn, không để lọt một con chuột nào!" Giọng hắn tự nhiên, đầy nhiệt huyết, nhưng cũng toát lên sự trung thành tuyệt đối. Hắn đã sẵn sàng cho hành động, khuôn mặt ngây ngô thường ngày giờ đây lại hiện rõ vẻ quyết đoán.

Tiếp đó, Lâm Dịch hướng ánh mắt về phía Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi sẽ phụ trách các tuyến đường chính, nơi có lượng hàng hóa lớn qua lại. Ngươi và đội dân quân của Thôn Làng Sơn Cước sẽ thiết lập các trạm kiểm soát kiên cố, vừa là nơi kiểm tra hàng hóa, vừa là chốt phòng thủ. Ta cần một hệ thống kiểm tra minh bạch, rõ ràng, nhưng cũng phải đủ nghiêm ngặt để không ai dám qua mặt. Việc này không chỉ là để bắt giữ kẻ gian, mà còn là để trấn an dân chúng, cho họ thấy chúng ta đang hành động để bảo vệ họ."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, giọng nói to, rõ ràng và đầy kiên định. "Cứ giao cho ta việc lập rào chắn và tuần tra, Lâm huynh. Huynh đệ sẽ không để lọt một con chuột nào! Ta sẽ cho xây dựng những chốt chặn vững chắc, và sẽ đích thân chỉ huy anh em tuần tra ngày đêm. Ai dám có ý đồ xấu, ta sẽ không khách khí!" Vết sẹo nhỏ trên má hắn dường như càng khiến vẻ mặt thêm cương nghị.

Lâm Dịch lại quay về phía bản đồ, chỉ tay vào các điểm chiến lược. "Chúng ta sẽ thiết lập ba trạm kiểm soát chính trên các con đường lớn dẫn vào vùng này, và ít nhất năm đội tuần tra cơ động cho các tuyến đường nhỏ. Các trạm kiểm soát sẽ được trang bị đủ người, đủ vũ khí, và có cả sổ sách ghi chép chi tiết từng chuyến hàng, từng loại hàng hóa. Bạch cô nương sẽ giúp ta xây dựng một hệ thống ghi chép hiệu quả, đảm bảo mọi thứ đều có thể truy xuất nguồn gốc."

Bạch Vân Nhi đã nhanh chóng ghi lại những điểm chính. "Ta sẽ chuẩn bị các mẫu sổ sách, và hướng dẫn cách thức ghi chép. Chúng ta cần một hệ thống mã hóa đơn giản để tránh bị làm giả. Đồng thời, chúng ta cũng cần phải tính toán đến việc dự trữ lương thực và nước uống cho các trạm kiểm soát, cũng như luân phiên nhân lực để tránh kiệt sức." Nàng nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng đầy sự chu đáo.

Lâm Dịch trầm ngâm nhìn bản đồ, trong đầu hắn là vô vàn những tính toán và dự liệu. Hắn biết, Thẩm Đại Nhân không phải là một kẻ dễ chơi. Lão cáo già này đã giăng một cái lưới quá rộng, và việc "siết chặt mạch máu" của hắn chắc chắn sẽ gây ra sự phản kháng dữ dội. Hắn không thể chỉ dùng sức mạnh. Hắn cần cả sự khôn khéo, sự kiên nhẫn, và khả năng thích nghi vượt trội của một người đến từ thế giới hiện đại. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Và nếu muốn có được sự công bằng, chúng ta phải tự mình giành l���y." Hắn hình dung ra cảnh các trạm kiểm soát sẽ hoạt động như thế nào, dân quân và Bang Hắc Sa sẽ phối hợp ra sao. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng mức độ khốc liệt không hề thua kém. Nó là cuộc chiến giành quyền kiểm soát sinh mệnh của cả một vùng đất.

Cảm giác căng thẳng trong căn phòng gỗ dần tăng lên, nhưng cũng đi kèm với một sự quyết tâm sắt đá. Đây không chỉ là một kế hoạch tác chiến, mà còn là một tuyên bố. Một tuyên bố rằng Thôn Làng Sơn Cước, và những người dân ở đây, sẽ không cúi đầu trước sự áp bức. Lâm Dịch siết chặt tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh mặt trời đã bắt đầu tỏa sáng rực rỡ hơn. Một ngày mới đã thực sự bắt đầu, và cùng với nó, một cuộc chiến cam go đã chính thức mở màn.

***

Tiết trời giữa trưa ở Cánh Đồng Bất Tận dường như muốn đốt cháy mọi thứ bằng ánh nắng gắt. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo mùi đất khô và cỏ dại, nhưng không đủ xua đi cái oi bức đang bao trùm. Trên con đường đất đỏ bụi mù, một trạm kiểm soát tạm thời đang dần thành hình. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, cùng với một đội dân quân nhỏ, đang hối hả làm việc dưới cái nắng như đổ lửa. Những cọc gỗ được đóng sâu xuống đất, dây thừng giăng ngang, và vài tấm vải bạt thô sơ được căng lên, tạo thành một chốt chặn đơn giản nhưng hiệu quả. Tiếng gió xào xạc trên những thảm cỏ dại mênh mông, tiếng chim hót xa xăm và tiếng côn trùng vo ve không ngừng nghỉ, tất cả đều bị lu mờ bởi sự hối hả, tiếng hô hoán của những người đang làm nhiệm vụ.

Trần Nhị Cẩu, dù mồ hôi nhễ nhại, vẫn hăng hái chỉ đạo. Hắn đang dùng một cây gậy dài để kiểm tra độ chắc chắn của cọc rào. "Này, anh em! Cố lên chút nữa! Đóng sâu vào! Đừng để bọn gian thương có kẽ hở mà lọt qua!" Giọng hắn vẫn tự nhiên, pha chút chất phác nhưng đầy sự nhiệt huyết. Hắn quay sang Vương Đại Trụ, người đang vác một khúc gỗ lớn một cách dễ dàng, đặt vào vị trí. "Đại Trụ huynh, chỗ này có cần thêm mấy lớp rào nữa không? Để đảm bảo chắc chắn tuyệt đối!"

Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt chất phác l��m lem bụi đất, mồ hôi chảy thành dòng. "Cứ làm cho chắc vào, Nhị Cẩu. Lâm huynh đã dặn phải cẩn thận. Mấy kẻ muốn lách luật thì nhiều thủ đoạn lắm." Giọng hắn to, rõ ràng, vang vọng giữa không gian rộng mở. Hắn chỉnh lại vị trí của một tảng đá lớn, dùng nó làm vật chặn cho đường đi. "Cứ xếp hàng ngay ngắn! Ai có ý định lén lút thì đừng trách ta không khách khí!"

Đúng như dự đoán của Lâm Dịch, chỉ sau một thời gian ngắn, những chiếc xe bò, ngựa thồ hàng hóa từ các thương nhân bắt đầu tụ tập, tạo thành một hàng dài kéo dài trên con đường bụi bặm. Tiếng bánh xe ngựa kẽo kẹt, tiếng lộc cộc của vó ngựa, tiếng người nói chuyện ồn ào dần dần lấn át cả tiếng gió. Sự bất mãn bắt đầu xuất hiện khi các thương nhân bị yêu cầu dừng lại để kiểm tra gắt gao.

Một thương nhân béo tốt, ăn mặc có vẻ khá giả, bước xuống từ xe bò, lau mồ hôi trên trán. "Này, mấy vị quan binh! Kiểm tra gì mà gắt gao thế này! Hàng hóa của chúng ta không chờ được đâu! Lỡ mất giờ giao hàng thì ai chịu trách nhiệm?" Giọng hắn càu nhàu, đầy vẻ khó chịu.

Trần Nhị Cẩu bước tới, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy. "Thương nhân này, đây không phải quan binh, đây là dân quân của Thôn Làng Sơn Cước. Và đây là lệnh của Lâm Dịch huynh. Trong thời loạn, phải kiểm soát chặt chẽ để tránh kẻ gian lợi dụng. Ai có hàng hóa rõ ràng thì không sợ gì! Chỉ cần kiểm tra xong là sẽ được đi ngay." Hắn nói, cố gắng giải thích một cách rõ ràng nhất.

Một thương nhân khác, gầy gò hơn, chen lên. "Làm gì có cái luật lệ này! Bao nhiêu năm nay chúng ta buôn bán tự do, giờ tự dưng lại dựng trạm kiểm soát! Có phải muốn thu thêm thuế má gì không?" Giọng hắn đầy vẻ nghi ngờ.

Vương Đại Trụ tiến lên một bước, thân hình vạm vỡ của hắn tỏa ra một áp lực vô hình. "Im lặng! Đây là vì sự an nguy của cả vùng này! Ai có hàng hóa rõ ràng, cứ trình sổ sách ra! Ai không rõ ràng, có ý định tuồn hàng ra ngoài hoặc tích trữ sai mục đích, thì đừng trách chúng tôi không nể tình! Mấy người cứ xếp hàng! Ai có ý định lén lút thì đừng trách ta không khách khí!" Giọng hắn gằn xuống, mang theo uy lực không thể chối cãi.

Đám thương nhân tuy vẫn lầm bầm, nhưng không dám làm lớn chuyện. Họ đành chấp nhận xếp hàng, chờ đợi đến lượt. Trần Nhị Cẩu và đội dân quân bắt đầu kiểm tra từng xe, từng kiện hàng. Họ mở các hòm gỗ, kiểm tra từng bao tải, đối chiếu với sổ sách mà các thương nhân mang theo. Một vài thương nhân cố gắng hối lộ bằng cách nhét vài đồng bạc vào tay dân quân, nhưng đều bị từ chối thẳng thừng.

"Tiểu ca, chỉ là chút lễ mọn, mời các huynh đệ uống nước." Một lão thương nhân già cả, râu bạc phơ, cố gắng dúi một túi tiền nhỏ vào tay một dân quân.

Người dân quân trẻ tuổi, gương mặt còn non nớt nhưng ánh mắt kiên định, lắc đầu. "Không cần đâu lão trượng. Đây là quy định. Chúng tôi chỉ làm đúng phận sự. Mời lão trượng trình hàng hóa ra kiểm tra."

Cách đó không xa, ẩn mình trong một bụi cây rậm rạp, Thám tử Mạc đang lặng lẽ quan sát mọi động tĩnh. Dáng người gầy gò, lén lút của hắn hòa vào màu xanh của cây cỏ, đôi mắt tinh ranh không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn cẩn trọng ghi lại những gương mặt khả nghi, những hành vi bất thường, những lời càu nhàu đầy ẩn ý của các thương nhân. Hắn đặc biệt chú ý đến một vài kẻ mặc quần áo tương đối sạch sẽ, nhưng lại có vẻ mặt lo lắng thái quá khi xe hàng của họ bị kiểm tra kỹ lưỡng. Thám tử Mạc biết rõ, những kẻ này có thể là tay chân của Thẩm Đại Nhân, hoặc ít nhất là những kẻ đang tìm cách trục lợi từ sự hỗn loạn. Hắn không bỏ qua một chi tiết nào, từ cách một người cúi đầu tránh ánh mắt của dân quân, đến cách một kẻ khác cố tình đánh rơi một vật gì đó để gây mất tập trung. Đây là công việc của hắn, và hắn luôn làm nó một cách chuyên nghiệp, giữ khoảng cách và không để lại dấu vết.

Ánh nắng vẫn gay gắt, gió vẫn thổi mạnh, mang theo bụi đất và những lời than vãn. Cánh Đồng Bất Tận, nơi từng là biểu tượng của sự rộng mở và tự do, giờ đây đã trở thành một chiến trường thầm lặng, nơi cuộc chiến giành quyền kiểm soát nguồn cung đang diễn ra một cách căng thẳng và đầy thử thách. Lâm Dịch biết, đây m��i chỉ là khởi đầu. Sự phản kháng sẽ không dừng lại ở những lời càu nhàu. Thẩm Đại Nhân chắc chắn sẽ có những động thái lớn hơn để phá hoại kế hoạch này.

***

Chiều tà, những tia nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho một bầu trời màu tím than nhuộm bởi những đám mây xám xịt. Trên tháp canh cao nhất của Đồn Gác Biên Giới, gió lớn thổi ào ạt, mang theo hơi lạnh từ những ngọn núi xa xôi và mùi bụi đất nồng nặc. Tiếng lính tuần tra hô hoán vọng lại từ phía xa, tiếng vũ khí va chạm lanh canh đâu đó trong doanh trại, tất cả tạo nên một bầu không khí căng thẳng, kỷ luật và đầy cảnh giác.

Lâm Dịch đứng trên tháp canh, thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm nhỏ bé trước sự hùng vĩ của cảnh vật xung quanh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ẩn chứa một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Hắn nhìn về phía xa, nơi trạm kiểm soát trên Cánh Đồng Bất Tận chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo, nhưng trong tâm trí hắn, mọi hoạt động ở đó đều hiện lên rõ ràng như vừa diễn ra trước m���t. Hắn cảm nhận được sức nặng của gió đang táp vào mặt, cảm nhận được sự lạnh lẽo của khối đá dưới chân mình, và đặc biệt, cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đang đè nặng lên đôi vai.

Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, vóc dáng thanh thoát của nàng uyển chuyển theo làn gió. Nàng đưa cho Lâm Dịch một cuộn giấy đã ghi chép cẩn thận, trên đó là những phân tích ban đầu về hiệu quả của các trạm kiểm soát, những điểm cần cải thiện, và cả những rủi ro tiềm tàng. "Lâm huynh, theo báo cáo của Nhị Cẩu và Đại Trụ, các trạm kiểm soát đã đi vào hoạt động tương đối ổn định. Tuy nhiên, sự phản kháng của các thương nhân là không nhỏ. Một vài kẻ đã cố gắng tìm cách lách luật, thậm chí là hối lộ, nhưng đều bị ngăn chặn. Thám tử Mạc cũng đã ghi nhận một vài gương mặt lạ thường xuyên xuất hiện quanh các trạm kiểm soát, có thể là tai mắt của Thẩm Đại Nhân." Nàng nói, giọng điềm tĩnh, rõ ràng.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi về phía chân trời. "Mọi thứ mới chỉ bắt đầu, Bạch cô nương. Thẩm Đại Nhân sẽ không dễ dàng chấp nhận việc này. Hắn đã xây dựng mạng lưới của mình quá lâu, quá tinh vi. Việc chúng ta siết chặt nguồn cung chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến lợi nhuận của hắn, và hắn sẽ tìm mọi cách để phá hoại, để trả đũa." Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh lẽo của đêm, cố gắng xoa dịu sự căng thẳng trong lòng.

Trong nội tâm Lâm Dịch, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Hắn biết, những quyết định của hắn đang ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của hàng ngàn người dân vô tội, thậm chí là những thương nhân đang buôn bán lương thiện. Việc kiểm soát chặt chẽ như vậy chắc chắn sẽ gây ra sự bất tiện, thậm chí là thiệt hại cho một số người. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Nếu không làm, Thẩm Đại Nhân sẽ nghiền nát tất cả, biến vùng biên thùy này thành một cái chợ đen khổng lồ, nơi sinh mạng con người bị định giá bằng vàng bạc. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận hy sinh một phần nhỏ để bảo vệ toàn b���." Sự giằng xé giữa các giá trị đạo đức mà hắn mang theo từ thế giới hiện đại và sự cần thiết phải thực dụng, thậm chí tàn nhẫn trong thời loạn để đảm bảo sự sống còn của cộng đồng, đang gặm nhấm tâm trí hắn.

"Chúng ta cần phải dự đoán các động thái tiếp theo của hắn," Bạch Vân Nhi tiếp lời, phá vỡ dòng suy nghĩ của hắn. "Có lẽ hắn sẽ không tấn công trực diện ngay lập tức. Hắn có thể thông qua các con đường ngầm, các mối quan hệ cũ để tìm cách tuồn hàng hóa, hoặc lợi dụng sự bất mãn của dân chúng để gây rối, kích động họ chống đối chúng ta. Hắn cũng có thể tìm cách chia rẽ liên minh của chúng ta, đặc biệt là với Bang Hắc Sa."

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. "Chính xác. Một lão cáo già như hắn sẽ không bao giờ ra mặt trực tiếp. Chúng ta cần phải nắm rõ từng bước đi của hắn. Bạch cô nương, hãy cùng ta phân tích các khả năng. Ta cần một bản danh sách các đối tác làm ăn cũ của Thẩm Đại Nhân, những con đường vận chuyển bí mật mà hắn có thể sử dụng. Và chúng ta cũng cần phải củng cố mối quan hệ với Bang Hắc Sa, để họ không bị lung lay bởi những thủ đoạn của hắn." Hắn quay sang nhìn Bạch Vân Nhi, trong ánh mắt có một sự tin tưởng tuyệt đối.

"Ta sẽ làm ngay, Lâm huynh." Bạch Vân Nhi đáp, giọng nói kiên định. Nàng biết, đây không phải là lúc để chùn bước.

Lâm Dịch siết chặt tay, nhìn ra bầu trời đêm đang dần bao trùm lấy vùng biên thùy. Sự ổn định mà hắn đã cố gắng xây dựng bấy lâu nay, mong manh như tơ mành. Chỉ cần một sai lầm nhỏ, mọi thứ có thể sụp đổ. "Mình phải cứng rắn hơn nữa," hắn thầm nhủ. "Không chỉ cứng rắn với kẻ thù, mà còn phải cứng rắn với chính mình." Hắn nhớ đến những lời của Mã Đại Ca, về một Binh trưởng Trần đứng sau Thẩm Đại Nhân, và những thế lực ngầm còn lớn hơn nữa. Kế hoạch này, việc kiểm soát các tuyến đường vận chuyển, sẽ không chỉ đẩy Thẩm Đại Nhân vào thế đường cùng, buộc hắn phải có những hành động quyết liệt và nguy hiểm hơn để chống trả, mà còn có thể làm bộc lộ thêm những mắt xích tham nhũng và cấu kết sâu rộng hơn trong hệ thống quan trường và thế giới ngầm, vượt ra ngoài tầm ảnh hưởng của Thẩm Đại Nhân.

Liệu sự thành công hay thất bại của kế hoạch này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng tồn tại của cộng đồng Lâm Dịch, và cả mối quan hệ với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa và Binh trưởng Triệu. Hắn biết, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, một cuộc chiến không chỉ giành giật từng hạt gạo, từng tấm vải, mà còn là giành giật niềm tin, giành giật tương lai. Bóng đêm dần buông xuống, bao trùm lấy Đồn Gác Biên Giới, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa quyết tâm vẫn cháy sáng rực rỡ, bất chấp mọi giông bão đang chờ đợi phía trước. Hắn phải bảo vệ những người hắn yêu thương, và bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng, dù cho cái giá phải trả có là gì đi nữa.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free