Kiếm Đạo Tà Quân - Chương 944: Cái U khí tức
"Tiểu Vũ, Tiểu Vũ..."
Phụ Cổ Tâm Nhân dẫn đầu xông vào sân nhỏ, quen đường quen nẻo đi thẳng về phía khuê phòng của Vạn Tiểu Vũ.
Lưu Tinh cùng Doanh Hoang thì đang chờ ở trong lương đình, căn bản không dám đi lung tung trong sân, nơi này khắp nơi đều là trận pháp cùng cấm chế, một khi đi nhầm rất có thể gặp phải tai họa bất ngờ, ngay cả Doanh Hoang cũng phải thành thật, thần sắc ngưng trọng đánh giá cảnh sắc chung quanh.
"Cẩn thận?"
Từ trong nhà gỗ vọng ra tiếng nữ tử, một vị bạch y nữ tử thần sắc tiều tụy bước ra, chính là Vạn Tiểu Vũ, phía sau nàng còn có một nha hoàn thiếp thân.
"Tiểu Vũ, muội làm sao vậy?" Ph��� Cổ Tâm Nhân thấy Vạn Tiểu Vũ thần sắc tiều tụy, vội xông lên nắm lấy tay nàng, lo lắng hỏi han.
Chỉ mới hơn nửa năm không gặp, sao nàng lại thành ra thế này?
"Tâm Nhân, gia gia cùng Cung bá mất tích rồi." Vạn Tiểu Vũ vừa nói vừa thương tâm, Phụ Cổ Tâm Nhân nghe mà ngẩn người.
"Muội nói cái gì? Muội nói gia gia của muội mất tích?" Phụ Cổ Tâm Nhân đầu tiên là cảm thấy khó tin, với thực lực của Vạn Cổ Thiên, đương kim Vô Tận Đại Lục có mấy ai là đối thủ của hắn, trừ phi hắn tự mình muốn mất tích.
"Muội đừng vội, kể lại đầu đuôi sự tình cho ta nghe." Phụ Cổ Tâm Nhân trong lòng bình tĩnh hơn Vạn Tiểu Vũ nhiều, lúc này kéo tay nàng ngồi xuống.
Vạn Cổ Thiên mất tích?
Tin tức này nếu truyền ra, toàn bộ Thần Võ Thành sợ rằng sẽ rối loạn, thậm chí cả Thần Vực cũng náo động.
Tuy Phụ Tông Tuyết còn sống, nhưng hắn hiếm khi đặt chân đến Thần Vực.
Chỉ bằng vào Kiếm Tiên Tông, Hoang Cổ Thánh Địa, Thái Cổ Võ Tông, Kiếm Thành, những môn phái này làm sao có thể ngăn cản Thông Thiên Ma Giáo?
"Nửa năm trước, ta bị một trận gió lạnh đánh thức, tỉnh lại liền thấy miếng ngọc này, gia gia cùng Cung bá đều biến mất..."
Nói xong, Vạn Tiểu Vũ đưa cho Phụ Cổ Tâm Nhân một khối ám ngọc lớn bằng nắm tay.
"Nơi này từng có đánh nhau, hơn nữa thời gian không lâu, người giao chiến tu vi cực cao, khí tức khuếch tán trong trận pháp vô cùng âm sát." Doanh Hoang nhìn cảnh sắc chung quanh, đột nhiên thần sắc ngưng trọng nói.
Lưu Tinh hơi sững sờ, hắn cứ tưởng Doanh Hoang đang thưởng thức cảnh sắc, ai ngờ hắn lại nói ra những lời này.
"Ngươi nói nơi này đã từng có đánh nhau? Ý gì?" Lưu Tinh tò mò nhìn Doanh Hoang.
Doanh Hoang sắc mặt càng thêm ngưng trọng, nói: "Từ khí tức chung quanh mà xét, sự việc ít nhất đã xảy ra nửa năm, trong đó có một người là Vạn Cổ Thiên, ta nhớ rõ khí tức của hắn, Thánh Vương khí tức, đối thủ ít nhất phải là Thánh Hoàng cảnh, còn một cỗ khí tức là của ai thì không rõ."
Nghe vậy, Lưu Tinh trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Doanh Hoang.
Thánh Vương a! Hắn không ngờ Vạn Cổ Thiên lại đạt đến Thánh Vương cảnh giới, còn mạnh hơn cả Cửu Dương Tà Quân.
Thánh Hoàng?
Toàn bộ Vô Tận Đại Lục chỉ có hai vị Thánh Hoàng a!
Thông Thiên Ma Giáo Độc Cô Vô Bại là Ma Tổ cảnh giới, Phụ Tông Tuyết là Kiếm Hoàng cảnh giới, tức là Thánh Hoàng.
Phụ Tông Tuyết khống chế một loại kiếm trận khủng bố, ngược lại có thể chống lại Độc Cô Vô Bại hai ba phần, nhưng Vạn Cổ Thiên hoàn toàn không phải đối thủ của Độc Cô Vô Bại, có điều nhiều năm như vậy Độc Cô Vô Bại cũng không ra tay với Vạn Cổ Thiên, chẳng lẽ giờ không nhịn được nữa?
"Là Độc Cô Vô Bại?" Lưu Tinh dò hỏi.
Doanh Hoang lắc đầu, nói: "Khí tức của hắn ta cũng quen thuộc, khí tức của người này có chút giống người của tà giáo Ngoại Vực, có điều ngoài Tà Hoàng năm đó ra, tà giáo không có cường giả nào ở Vô Thiên cả."
Tà Hoàng mà Doanh Hoang nhắc đến là nhân vật của vạn năm trước, năm đó đã bị Thái Thúc Trường Thiên đánh chết, hồn phi phách tán.
Thái Thúc Trường Thiên tuy là giáo chủ Thông Thiên Ma Giáo, hành sự cổ quái, nửa chính nửa tà, đối với việc tà giáo Ngoại Vực ngang nhiên xâm lấn Vô Tận Đại Lục rất bất mãn, cùng Đông Phương Bá, cung chủ Thiên Cung, liên thủ đánh cho tà giáo Ngoại Vực tan tác.
Về sau Thái Thúc Trường Thiên cưới con gái của Đông Phương Bá.
Doanh Hoang vung tay bắt lấy khí tức chung quanh, trong đó có một đoàn khí tức màu đỏ sẫm mang theo lực ăn mòn rất mạnh, nếu không có trận pháp chung quanh ngăn cản, cái sân nhỏ thanh nhã này không chừng đã biến thành bộ dạng gì.
Nhìn khí tức màu đỏ sẫm trong tay Doanh Hoang, lòng Lưu Tinh chợt nảy lên, nhỏ giọng nói: "Chẳng lẽ là hắn?"
"Ai?"
Doanh Hoang nhìn hắn hỏi.
Ánh mắt Lưu Tinh có chút ngây dại, cảm thấy khó tin, bởi vì khi người nọ thoát khốn chỉ có Tà Hoàng cảnh giới, Sinh Tử Cảnh mà thôi, ngắn ngủn hơn mười năm làm sao có thể đạt tới Thánh Hoàng cảnh giới?
"Cái U."
Lưu Tinh lạnh lùng nói ra, hắn cảm nhận được khí tức quen thuộc từ trong tay Doanh Hoang, là Cái U.
"Đại Tà Linh Cái U? Hắn không phải đã chết rồi sao?" Doanh Hoang đầy vẻ nghi hoặc, năm đó thực lực của hắn mạnh nhất trên đại lục, với loại âm linh như Đại Tà Linh Cái U, hắn căn bản không để vào mắt, có điều khi x��a con âm linh này quả thật đã quấy cho Vô Tận Đại Lục bất an.
Về sau chợt nghe nói Đại Tà Linh bị Kiếm Thần Phụ Cổ Kiếm Thiên đánh chết, lúc ấy hắn vẫn còn tự do, cũng nghe qua chuyện này, không để trong lòng, hôm nay lại nghe đến tên Cái U, Doanh Hoang mới hồi tưởng lại.
"Năm đó Đại Tà Linh Cái U ngang trời xuất thế, rất nhiều người cho rằng hắn chính là âm linh Tà Hoàng của tà giáo Ngoại Vực, hắn ngưng tụ âm linh của những tà sĩ đã chết của tà giáo vào một thân, biến thành Cái U."
Doanh Hoang trầm ngâm nói, sớm biết Cái U khủng bố như vậy, năm đó hắn nên nuốt lấy luyện hóa.
Sắc mặt Lưu Tinh càng thêm âm trầm, hắn đã hơn mười năm không nghe được tin tức của Cái U, không ngờ lại nghe được tin tức của hắn trong sân của Thánh Vương Vạn Cổ Thiên ở Thần Võ Thành.
"Hắn sao có thể trưởng thành nhanh như vậy?" Lưu Tinh trong lòng vô cùng kinh hãi, nhìn khí tức màu đỏ sẫm biến mất trong tay Doanh Hoang, trong lòng hắn có một cảm giác rất xấu.
Không bao lâu Phụ Cổ Tâm Nhân cùng Vạn Tiểu Vũ cùng nha hoàn thiếp thân đến, thấy sắc mặt Phụ Cổ Tâm Nhân khó coi, Lưu Tinh biết nàng đã biết chuyện Vạn Cổ Thiên cùng Cái U tranh đấu.
"Vạn gia gia mất tích rồi!" Mắt Phụ Cổ Tâm Nhân hơi đỏ hoe, nhìn hai người nói.
"Cái gì?" Lưu Tinh phản ứng khá lớn.
Doanh Hoang xoa ngón tay, dường như đã sớm đoán được kết quả này, rất bình tĩnh.
Lưu Tinh phản ứng lớn như vậy chủ yếu là vì quá trùng hợp.
Hắn đến Quỳnh Thổ Thị, thánh thạch của Quỳnh Thổ Thị mất tích.
Hắn đến Thần Võ Thành, Vạn Cổ Thiên của Thần Võ Thành mất tích, Vạn Cổ Thiên mất tích tương đương với thánh thạch mất tích.
Nói đi thì nói lại, với thực lực Thánh Vương của Vạn Cổ Thiên làm sao có thể mất tích? Chẳng lẽ là Cái U? Dù Cái U có là Thánh Hoàng cảnh cũng không thể bắt đi Vạn Cổ Thiên?
Chẳng lẽ Vạn Cổ Thiên ngay cả cơ hội đào tẩu cũng không có?
Lưu Tinh nghĩ đến vấn đề, Doanh Hoang cũng đang suy tư, hắn biết rõ sự khác biệt về thực lực giữa Thánh Vương và Thánh Hoàng, Thánh Hoàng chặn giết Thánh Vương quả thật rất dễ dàng, nhưng Vạn Cổ Thiên tấn chức Thánh Vương đã gần vạn năm, thủ đoạn rất nhiều, thêm vào trận pháp trong sân này, muốn bắt đi Vạn Cổ Thiên là điều rất khó, chẳng lẽ còn có người giúp đỡ?
Nếu thật sự có, thực lực của người giúp đỡ tuyệt đối phải trên Thánh Hoàng?
Sẽ là ai?
Hắn đã đặt chân khắp Ngoại Vực, biết rõ tình hình thế lực của Ngoại Vực, có bốn người thực lực ngang với thế lực của Độc Cô Vô Bại.
Có gần hai mươi người thực lực ở Thánh Hoàng cảnh giới.
Có gần bảy mươi người thực lực ở Thánh Vương cảnh giới.
Nhìn khắp Tinh Không này, thực lực của Vạn Cổ Thiên cũng có thể lọt vào Top 100, người có thể bắt đi hắn thật sự không nhiều.
Doanh Hoang dùng ngón tay thô ráp gõ lên mặt bàn đá, trong đầu không ngừng hồi tưởng từng gương mặt một, cuối cùng ánh mắt hắn ngưng lại, lạnh nhạt nói: "Chẳng lẽ là hắn?"
Dịch độc quyền tại truyen.free