Kiếm Đạo Tà Quân - Chương 937: Tà Tổ
Nghe thanh âm lạnh lẽo bên tai, không mang theo chút cảm tình nào, Lưu Tinh dựng tóc gáy, sắc mặt không khỏi tái nhợt vài phần, nhìn về phía nơi phát ra thanh âm, là cỗ quan tài thủy tinh.
Thanh âm này quen thuộc làm sao!
Tà Tổ?
"Hắn đã cho ta trái tim rồi, sao có thể còn sống?" Lưu Tinh mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán, đến giờ hắn vẫn chưa từng nghe ai không có tim mà vẫn sống sót cả?
Chẳng lẽ Thánh Giả có thể vô tâm mà sống?
Thánh Giả thần thông quảng đại, không phải thứ Lưu Tinh có thể suy nghĩ tới.
"Thánh Giả?"
Tựa hồ nhìn thấu tâm tư Lưu Tinh, thanh niên mặc áo bào đỏ thẫm đứng lên từ trong quan tài thủy tinh, một đôi mắt s���c bén tản ra đao mang khủng bố, mái tóc đen tung bay, trên khuôn mặt tuấn tú mang theo nụ cười lạnh lùng yêu dị.
Người này chính là Tà Tổ thanh niên mà ban đầu hắn thấy, nhân vật thời Thái Cổ, biết rõ sự tồn tại của Tuế Nguyệt Lão Nhân, đích thị là nhân vật rất giỏi thời đó.
"Thánh Giả trong mắt ta chẳng qua là con sâu cái kiến, vào thời của ta chỉ cần một ánh mắt đủ để diệt sát hắn, tiểu tử ngươi nắm giữ con mắt của lão tổ Thần Nhãn tộc, nhưng không cách nào phát huy uy lực của nó, quả thực là phung phí của trời, thêm vào Vạn Tà Thánh Tâm của ta đối với tu luyện của ngươi có trợ giúp cực lớn, hiện tại mới chỉ Bán Thánh cảnh giới, quá làm ta thất vọng rồi!"
Tà Tổ thanh niên lạnh lùng liếc Lưu Tinh, mặt đầy vẻ khinh thường. Hơn mười năm trôi qua, Lưu Tinh mới có được thực lực như hôm nay quả thực khiến người thất vọng, đổi lại tuyệt thế thiên tài khác, chỉ sợ đã là Thánh Giả cường đại rồi.
"Chuyện của ta liên quan gì đến ngươi?"
Lưu Tinh cố nén sự kinh hãi trong lòng, cũng lạnh lùng nói ra.
Tà Tổ thanh niên cư���i lạnh một tiếng, nói: "Chuyện của ngươi vốn không liên quan gì đến ta, nhưng ta đã chọn ngươi, ngươi tu luyện quá chậm ảnh hưởng đến kế hoạch của ta..."
"Kế hoạch của ngươi? Ý gì?" Thần sắc Lưu Tinh ngưng trọng, chọn hắn? Kế hoạch? Hắn bị người coi là quân cờ sao?
"Ngươi không cần hiểu, vô tận đại lục này vốn là một khối bảo địa, thời Thái Cổ phát sinh biến hóa, tạo thành thiên địa bản nguyên nghiêm trọng trôi qua, từ đó sinh ra Thần Cảnh càng ngày càng ít, ngươi là người có đủ Đại Khí Vận, vốn có thể thay đổi tất cả, nhưng xem ra số mệnh trên người ngươi cũng đang trôi qua, nếu không thay đổi Càn Khôn, ngươi muốn đạt tới Thánh cảnh cũng khó khăn!" Tà Tổ tuôn ra một bí mật lớn khiến Lưu Tinh kinh sợ không thôi.
"Thiên địa bản nguyên? Cái gì đó? Còn có, làm sao thay đổi Càn Khôn, cải biến số mệnh?" Lưu Tinh căn bản không hiểu những thứ này, trong 《 Vô Tận Biển Học 》 cũng không có thuyết pháp về thiên địa bản nguyên.
"Đợi ngươi đạt tới Thánh cảnh đỉnh phong tự nhiên sẽ biết thiên địa bản nguyên là gì? Về phần như thế nào thay đổi Càn Khôn, thời đại mới sắp tới, tối đa ba năm năm nữa phong ấn Thiên Chi Giới mà các ngươi cho là sẽ vỡ tan, nghênh đón thời đại mới, đến lúc đó vô số thiên tài xuất hiện, muốn thay đổi Càn Khôn, cải biến số mệnh, chính là đánh bại tất cả thanh niên thiên tài, một đường vô địch, hấp thu số mệnh của bọn hắn để cường đại chính mình."
Tà Tổ lạnh lùng nói ra, hắn bình thản lại khiến Lưu Tinh hít ngược khí lạnh, thời đại mới? Vô số tuyệt thế thiên tài?
"Bọn hắn đều rất lợi hại sao?" Lưu Tinh có chút không cho là đúng, hắn hiện tại là Bán Thánh cảnh giới, trong thế hệ thanh niên của vô tận đại lục, số người có thể thắng hắn tuyệt đối không quá một bàn tay.
"Hừ, ngươi cho rằng đạt tới Bán Thánh cảnh giới là lợi hại sao? Chưa nói đến những thanh niên thiên tài của Thiên Chi Giới, theo ta được biết, Thương Thiên Hạo kia cũng không yếu hơn ngươi, còn có Tà Nguyệt công tử của tà giáo Ngoại Vực, Thánh Tử của Thánh Đình, Ma Huyết Công Tử của Ma giáo Ngoại Vực, Nhật Nguyệt công tử của Quang Minh Đỉnh, Thần Thôn Ninh Sủng..."
"Ninh Sủng?" Con ngươi Lưu Tinh trừng lớn, hắn mới rời Thần Thôn hơn một năm, Ninh Sủng đã trở nên cường đại như vậy sao? Chẳng lẽ là do Thánh Huyết Thần Tinh thạch?
"Độc Cô Thần Thiên kia, còn có hoàng tử Cửu Đầu Kỳ Lân Thú tộc cũng không phải đèn đã cạn dầu, ngươi còn cảm thấy mình rất lợi hại sao? Từ khi ngươi thua Độc Cô Thần Thiên, số mệnh của ngươi đã trôi qua rồi, bất quá hiện tại nhờ Huyền Không thạch, số mệnh bắt đầu chậm rãi khôi phục, nhưng quá chậm!"
"Huyền Không thạch?" Lưu Tinh mặt đầy phiền muộn.
"Chính là Trấn Thần Thạch, chuyện này sau này ngươi sẽ biết." Tà Tổ lạnh lùng nói.
Sắc mặt Lưu Tinh ngưng trọng, lạnh nhạt nói: "Ngươi dẫn ta đến đây không phải chỉ để nói cho ta những chuyện này chứ?"
"Đây chỉ là thứ nhất, thứ hai là giúp ngươi một tay, để ngươi nhanh chóng phát triển." Tà Tổ lạnh lùng nói, rồi không đợi Lưu Tinh phản ứng, hắn lập tức đặt bàn tay lớn lên trái tim Lưu Tinh, khiến Lưu Tinh không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Một cỗ tà khí thô như thùng nước lập tức tràn ra từ trái tim, lan tràn về phía toàn thân hắn, trong nháy mắt đó hai mắt hắn trở nên huyết hồng, tản ra Tà Quang cường đại.
"A, ngươi..."
Trong mắt Lưu Tinh lộ vẻ giận dữ, hắn không phải kẻ ngốc, hắn biết Tà Tổ đang làm gì, đây là triệt để phóng thích hắn, phóng thích tà khí trong tim, trong cơ thể, khiến hắn nhập tà đạo.
Hắn áp chế nhiều năm như vậy, không ngờ kết quả vẫn là lưu lạc tà đạo, tương lai vẫn không thoát khỏi việc bị người người truy sát.
"Tiểu tử, ngươi áp chế làm gì, nhập tà đạo có gì không ổn? Ai nói tà đạo là kẻ tội ác tày trời?"
"Hừ, theo ta biết năm xưa ngươi chính là kẻ tội ác tày trời, giết người như ngóe, những bạch cốt bên ngoài kia sợ đều là kiệt tác của ngươi!" Lưu Tinh giận dữ, không ngờ hắn cố gắng nhiều năm như vậy, vận mệnh vẫn bị người chưởng khống, cảm giác này siêu cấp khó chịu, hắn muốn khống chế vận mệnh của mình, hắn cần phải cường đại hơn!
"Chính tà trong một ý niệm, ta lúc đầu đích thật đã làm chuyện sai lầm, vì thế ta cũng đã trả một cái giá rất lớn, ta cho ngươi nhập tà đạo, không phải để ngươi đi theo con đường cũ của ta, chẳng lẽ Cửu Dương Tà Quân không nổi danh khắp thiên hạ, không phải tội ác tày trời?"
Lưu Tinh bị Tà Tổ nói á khẩu không trả lời được, xác thực, Cửu Dương Tà Quân chỉ là tính cách vừa chính vừa tà, không phải giết lung tung người vô tội, cuối cùng còn tàn sát tám mươi mốt ma thành, ngược lại đại khoái nhân tâm.
"Hừ!"
Tà Tổ thu tay lại, hừ lạnh một tiếng, Tà Quang khủng bố bao phủ toàn thân Lưu Tinh, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười tà.
Tà khí cường đại bộc phát ra từ trong thân thể Lưu Tinh, khiến cả vùng thiên địa này rung chuyển, giờ phút này hắn cảm thấy mình tiến vào một loại cảnh giới khác, loại cảnh giới này khó nói rõ, hắn phát hiện mình có thể điều khiển phương viên thiên địa, hình thành lĩnh vực của mình, đây là giới hạn chi lực mà Thánh cảnh mới có.
"Ta..." Lưu Tinh mặt đầy vẻ không thể tin, hắn tuy có năng lực này nhưng vẫn chưa vượt qua Nhập Thánh Cảnh.
"Tiểu tử ngươi vốn ngộ tính cực cao, lại không biết phóng thích chính mình, thế nên tốc độ tu luyện quá chậm, nhớ kỹ, chính tà trong một ý niệm, ở tại tâm." Tà Tổ dặn dò.
Nhưng Lưu Tinh không tin Tà Tổ lại có lòng tốt như vậy, lạnh nhạt nói: "Ngươi giúp ta như vậy rốt cuộc có mục đích gì?"
"Tiểu tử, ngươi cũng đã nhìn ra, ta vẫn chưa chết, mục đích giúp ngươi tự nhiên là có một ngày cần ngươi giúp ta thoát khốn."
"Quả nhiên, thiên hạ này không có bữa trưa miễn phí!" Sắc mặt Lưu Tinh âm trầm, không nói gì thêm, cũng không gật đầu đáp ứng, Tà Tổ cũng không để ý, hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
"Ngươi tuy đã có được giới hạn lực lượng, nhưng lại không hiểu áo nghĩa cùng Pháp Tắc Chi Lực, cái này tặng cho ngươi." Nói xong, đầu ngón tay Tà Tổ bắn ra một khối huyết ngọc rơi vào tay Lưu Tinh, khiến hắn như nhặt được chí bảo, cuồng hỉ không thôi.
Thế sự xoay vần, ai biết được ngày mai ra sao. Dịch độc quyền tại truyen.free