Kiếm Đạo Tà Quân - Chương 881: Đấu Lôi Khung
Ngươi khỏe chứ?
Ninh Sủng không rõ Lôi Khung lời này là ý gì? Là đang nói nàng thiện lương hay là chỉ nàng thật ngốc nghếch? Nàng suy nghĩ một chút, không cảm thấy mình ngốc, vậy chính là thiện lương rồi.
Người hiền lành ắt có hảo báo, nàng tin tưởng.
Lôi Khung nhìn Ninh Sủng, trong lòng nghĩ nàng xác thực so với ba năm trước đây thành thục tĩnh táo hơn nhiều, quan trọng nhất là xinh đẹp hơn.
"Ngươi cứ như vậy cùng ta tỷ đấu sao?" Lôi Khung nhìn Ninh Sủng nói, hắn thấy Ninh Sủng không có chút nào chuẩn bị, điều này có chút không hợp lẽ thường.
Dù sao hắn đã khôi phục mười phần, Ninh Sủng muốn đánh bại hắn đã rất khó, vậy mà hắn không thấy trong mắt nàng sự khẩn trương cùng bất an, chỉ có bình tĩnh.
Đây coi như là tự tin sao?
"Ngươi muốn ta thế nào so đấu với ngươi? Muốn ta thu hồi kiếm?" Ninh Sủng bĩu môi có chút bất mãn, nàng đã rất hào phóng để người sau nghỉ ngơi mười phần. Dựa theo quy củ nàng không cần để Lôi Khung nghỉ ngơi, có thể trực tiếp xuất thủ, cũng có thể nói không tốn nhiều sức là có thể thắng, vậy mà hắn dường như được một tấc lại muốn tiến một thước.
"Không, ngươi hiểu lầm."
Lôi Khung lắc đầu, hắn không hề sợ hãi Ninh Sủng kiếm trong tay, cũng có thể nói không thèm để ý.
"Ngươi đã chuẩn bị xong chưa?"
Ninh Sủng lười cùng hắn nói nhảm, phải biết rằng trong lúc nói nhảm Lôi Khung cũng có thể khôi phục thương thế, đối với nàng mà nói lại càng không lợi, nàng vốn đã để cho mười phần, không thể lại để thêm, bất kể như thế nào, có thể gặp được Lôi Khung bị thương là vận khí của hắn, chỉ là nàng không có nắm chắc vận may này mà thôi, cũng không muốn nắm chặt vận may bực này.
"Đương nhiên, ngươi có thể xuất thủ."
Lôi Khung cũng không nói nhảm nữa, nhìn chằm chằm Ninh Sủng, trong mắt lôi tia ngang dọc xé rách, phảng phất một tấm lưới lôi tia muốn bao phủ cả thiên địa này.
Ninh Sủng chỉ liếc nhìn, nắm chặt trường kiếm, thanh kiếm này không phải Lưu Tinh cho nàng, mà là cha nàng cho nàng, kiếm dài ba thước chín, kiếm rộng ba tấc ba, có thể nói là trường kiếm.
Thân kiếm ở giữa có một rãnh hình cung cạn không đến một tấc, một mực thông đến mũi kiếm, bên trong rãnh hình cung có ánh hoàng quang nhạt lóe ra, thần lực quán chú hào quang càng thêm sáng, là kiếm quang, rất chói mắt.
Lôi Khung nhíu mày, hai mắt híp lại, nhìn chằm chằm kiếm trong tay Ninh Sủng lộ ra vẻ không thể tin nổi, thanh kiếm này hắn chưa từng thấy qua cũng không biết, cũng không để ý đến.
Nhưng vừa rồi trong nháy mắt đó, ánh mắt của hắn bị kiếm quang làm cho đau nhức, cho nên mới nheo mắt lại, không muốn để người khác thấy khóe mắt hắn đau đớn mà chảy ra thủy quang.
"Thật là sắc bén kiếm quang!"
Lôi Khung trong lòng kinh ngạc, trong Thần Thôn không ai sử dụng kiếm, từ khi Lưu Tinh xuất hiện mới bắt đầu có ki���m đạo, đây là lần đầu tiên hắn gặp qua uy lực của kiếm đạo.
Két két...
Lôi điện lay động trong lòng bàn tay, Lôi Khung nắm chặt tay, một cổ khí sóng lôi điện từ trên nắm tay hắn tràn ngập ra, khí xen lẫn lôi điện xuyên toa trong không khí, tích đùng ba rung động.
Động tác của Ninh Sủng rất đơn giản, trường kiếm trong tay gạt nhẹ, vòng tròn kiếm quang sinh thành, tự thân tản ra khí tức bàng bạc.
Tiếp theo hai người liền động, tốc độ cực nhanh, khí sóng kích động, mơ hồ có thể thấy không gian trên tế đàn vặn vẹo dâng lên, thế cho nên thân ảnh hai người có chút hư ảo, rất không chân thật.
Ninh Sủng thi triển Phi Tuyết Thập Tam Kiếm, kiếm thứ ba, Khí Quán Trường Thiên. Một đạo kiếm khí từ không trung bổ về phía Lôi Khung, đạo kiếm ý này rất mạnh, tựa như từ bầu trời giáng xuống. Vô số hoa tuyết tranh nhau rơi xuống, mỗi phiến hoa tuyết như kiếm sắc bén xé rách không gian, phát ra những âm thanh phốc phốc.
Lôi Khung biết một kiếm này rất sắc bén, so với Dạ Bán Thiên cùng Tần Hổ thi triển ra lợi hại hơn không chỉ gấp mười lần.
Thân ���nh hắn hư hoảng, vừa muốn phòng bị thực thể kiếm của Ninh Sủng, lại vừa muốn đón đỡ một kiếm bay tới từ trên bầu trời, thần sắc cẩn thận, xoay người một quyền đánh ra, có một đạo quyền ảnh to lớn rất ngưng thật đánh ra, đánh ra đồng thời bước chân hắn nhảy qua động, một quyền khác hướng Ninh Sủng đánh tới, tốc độ nhanh đến đáng sợ, sấm chớp mưa bão vang lên dưới chân, tế đàn có chút run rẩy.
Lôi tia mang theo kình khí điên cuồng hướng tới, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ninh Sủng vô cùng bình tĩnh, trong con ngươi ảnh ngược lôi điện quyền ảnh, nhìn Lôi Khung tới gần, nàng lần thứ hai sử xuất một kiếm, Phi Tuyết thứ chín Kiếm, Đạp Tuyết Vô Ngân.
Đạp Tuyết Vô Ngân tách ra mà lý giải, đạp tuyết không khó lý giải, quan trọng nhất là Vô Ngân, Đạp Tuyết Vô Ngân, kiếm cũng không có vết, lại xưng Vô Ngân Chi Kiếm, ý tại Vô Ngân.
Những bông tuyết vừa tranh nhau rơi xuống biến mất, trong lúc bất chợt lại xuất hiện quanh thân Ninh Sủng, thân ảnh nàng khẽ nhúc nhích đạp trên tuyết rơi, vô ngân đi tới, những bông tuyết kia khi nàng giẫm lên vẫn đang phiêu động, căn bản không bị ảnh hưởng, giống như ngừng hình ảnh, chỉ có nàng đang động.
Về phần kiếm, vô ngân cũng không có ảnh, đã nhìn không thấy kiếm đi đâu.
Thấy cảnh này, trong con ngươi Lưu Tinh lóe lên tia sáng, âm thầm gật đầu, ngộ tính của Ninh Sủng xác thực hơn hẳn Dạ Bán Thiên cùng Tần Hổ.
"Lôi Thuẫn."
Lôi Khung khẽ quát một tiếng, lôi điện rậm rạp đan vào quanh thân ngưng kết thành lưới bảo vệ thân thể, đồng thời ở trước mặt hắn còn có lôi tường dày xuất hiện, lôi tường này hoàn toàn do lôi điện dày đặc cấu thành.
Trong nháy mắt lôi tường hình thành, một đạo kiếm quang đột nhiên xuất hiện, ngay sau đó là kiếm ngưng thật rơi vào trên lôi tường, phát ra những âm thanh két két.
Lôi điện dọc theo thân kiếm điên cuồng khởi động, thần lực ngăn trở không cách nào rơi vào trên người thiếu nữ, ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh như vậy, bởi vì nàng biết Lôi Khung có thể ngăn cản một kích này. Nếu không thể thì cũng không có tư cách để ba vị thôn trưởng coi trọng.
Kiếm tiếp tục tiến thêm mấy tấc, chung quy bị cản trở lại, không cách nào đi tới.
Tay phải Lôi Khung thúc lôi tường ngăn trở một kiếm của Ninh Sủng, nếu không có lôi tường dày, một kiếm này có thể đâm thủng phòng ngự của hắn.
Ninh Sủng không để ý, kiếm hư ảo tiêu thất, một đạo kiếm ảnh còn ở lại trên lôi tường, thân ảnh của nàng cũng theo đó tiêu thất, bởi vì hoa tuyết còn đang bay múa, vây quanh Lôi Khung xoay tròn, sau một khắc nàng xuất hiện ở nơi khác, trường kiếm rung động liên tục đâm ba kiếm, một kiếm nhanh hơn một kiếm, một kiếm mạnh hơn một kiếm.
Tốc độ phản ứng của Lôi Khung cực nhanh, tay phải chụp động, lôi tường hình thành ở một mặt khác, kiếm của Ninh Sủng lần thứ hai rơi vào trên lôi tường, lần này là hợp với ba kiếm, uy lực tự nhiên bất đồng, kiếm đâm vào bên trong lôi tường, kiếm quang khuếch tán, lôi tia hé ra.
Lôi Khung nhíu mày, tay trái xuất động vỗ vào tay phải, lôi lực kinh khủng ngưng tụ đem lôi tường vỡ vụn bổ tốt.
Kiếm lần thứ hai tiêu thất, hoa tuyết vẫn đang bay múa, giống như lạc tuyết vô tận, chỉ khoảng nửa khắc quanh thân Lôi Khung đều là thân ảnh của Ninh Sủng, cũng đều là kiếm ảnh, tốc độ nhanh đến mức đáng sợ.
Lôi Khung khẽ quát một tiếng đem lôi tường rút lui hóa thành quang tráo lôi điện bảo vệ toàn thân, hai tay hắn nắm thành quả đấm không ngừng xuất kích, cho nên khắp nơi quanh thân đều là quyền ảnh, quyền ảnh cùng kiếm ảnh va chạm, phần lớn kiếm ảnh đều là hư, cho nên rất dễ bị đánh nát.
Song quyền của hắn rốt cục cùng thực thể kiếm đụng vào nhau, hỏa quang văng khắp nơi, lôi điện cuồng bạo, hai đạo nửa cung tròn hình cung lấy kiếm cùng quyền cùng xuất hiện, hai người giằng co.
Hai mắt Lôi Khung hiện lên điện lưu, trong ngực di động, y bào rung động dữ dội, hắn lần đầu tiên bắt đầu nhìn thẳng vào Ninh Sủng, kiếm đạo của Ninh Sủng đích xác không thể khinh thường, hắn bắt đầu nghiêm túc, nếu không hắn sẽ thất bại.
Nếu bại bởi Ninh Sủng đây chính là mất hết mặt mũi, gia tộc trong Thần Thôn cũng sẽ chịu ảnh hưởng.
Thôn trưởng thái công đang nhìn hắn, hắn không thể thua, cũng không dám thua.
"Lôi Phách Càn Khôn."
Lôi Khung giận quát một tiếng, lôi điện trên song quyền bùm bùm rung động, đột nhiên kình khí tăng vọt, lôi điện trên thân thể điên cuồng xé rách, tóc đen của hắn vũ động, tốc độ ra quyền nhanh hơn rất nhiều, chỉ có thể nhìn thấy lôi điện quyền ảnh, quyền ảnh khắp bầu trời, trên tế đàn đều là lôi điện, càn khôn hơi rung chuyển.
Ninh Sủng bứt ra lui về phía sau, thân pháp linh động, một đạo quyền ảnh ngưng thật theo sát không buông, hướng về phía thân ảnh nàng đánh tới.
Dịch độc quyền tại truyen.free, nơi bạn tìm thấy những câu chuyện độc đáo và hấp dẫn.