Kiếm Đạo Tà Quân - Chương 5: Không xứng cùng không tư cách
Lưu Tinh trong lòng có thể khẳng định, thiếu nữ váy lam trước mặt, hắn tuyệt đối không quen biết, hoặc là nói ở Lưu Vân Trấn chưa từng xuất hiện một người lãnh ngạo, cao quý mà xinh đẹp như vậy.
Hắn rất khó hiểu nhìn Lưu Mãn.
"Lưu Tinh, ngươi có thể không biết nàng là ai, nhưng Vân Khê ngươi biết chứ." Thấy vẻ mặt Lưu Tinh nghi hoặc, Lưu Mãn khẽ cười một tiếng nói.
"Vân Khê?" Sắc mặt Lưu Tinh hơi ngưng trọng, hắn đương nhiên biết Vân Khê.
Khi hắn ba tuổi, Vân Khê hai tuổi, hai nhà đã định cho bọn họ một mối oa oa thân.
Lúc đó Lưu Chính Quân không để ý, hơn nữa Vân Khê nhìn qua đích xác đáng yêu, lớn lên tất nhiên là một mỹ nhân, cho nên li���n gật đầu đồng ý.
Có thể Vân gia bất quá là muốn dựa vào Lưu gia mà thôi.
Theo Lưu Tinh cùng Vân Khê dần dần lớn lên, cộng thêm hai người không thường gặp mặt, quan hệ không được hòa hợp, đối với mối oa oa thân kia mọi người gần như đã quên.
Đặc biệt là Lưu Tinh mấy năm nay vẫn luôn bị người xưng là phế vật, đâu còn tâm trí nghĩ tới chuyện Vân Khê, càng không ai nguyện ý dính vào hắn nửa điểm quan hệ.
"Nàng chính là Vân Khê tỷ tỷ, Vân Thường." Lưu Mãn vẫn như cũ cười khẽ, tựa hồ có vài phần chế nhạo.
"Vân Thường?" Lưu Tinh hơi nhíu mày, hắn nhớ ra rồi, Vân Khê đã từng nói với hắn, nàng thật sự có một vị tỷ tỷ.
"Nguyên lai nàng là Vân Thường." Các đệ tử Lưu gia vây quanh Lưu Tinh cách đó không xa đều chấn kinh.
Mười năm trước, Vân Thường được Uông Mai Tuyết trưởng lão của Vân Hải Thư Viện mang đi, may mắn tiến nhập Vân Hải Thư Viện, một trong tứ đại tông môn của Phi Tuyết Vương Triều.
Khi đó, Lưu Tinh và Vân Khê mới vừa định oa oa thân chưa được ba năm, cũng chính từ khi đó, Vân gia và Lưu gia lui tới ngày c��ng ít.
Nhìn thần sắc Vân Thường, trên mặt Lưu Tinh không có vẻ tươi cười, có thể hắn đã đoán được mục đích đến đây của người sau.
Tứ đại tông môn của Phi Tuyết Vương Triều, mặc dù là quân vương của vương triều, cũng không được bọn họ để vào mắt, bọn họ mới là thế lực lớn nhất của Phi Tuyết Vương Triều.
Ngoại trừ tứ đại tông môn, còn có thất đại gia tộc. Chuyện này, Lưu Tinh ít nhiều có chút hiểu, thảo nào Vân Thường nhìn qua lãnh ngạo cao quý, tu luyện từ Vân Hải Thư Viện, thân phận địa vị, tự nhiên xa xa so với hắn, một đệ tử của gia tộc nhỏ ở trấn này, cao hơn rất nhiều.
"Là Vân Khê tỷ tỷ, tự nhiên cũng là tỷ tỷ của Lưu Tinh ta, không biết Vân Thường tỷ, đến tìm ta có chuyện gì?" Lần đầu gặp mặt, Lưu Tinh coi như rất có lễ nghĩa, không chút hoang mang hỏi, thậm chí trên mặt còn mang theo dáng tươi cười.
Có thể thần sắc Vân Thường, vẫn luôn lãnh ngạo, từ khi mọi người thấy nàng đến bây giờ, nét mặt của nàng tựa hồ không hề thay đổi.
Nhìn ánh mắt mang theo nụ cười của Lưu Tinh, trong mắt nàng lóe l��n một tia vẻ chán ghét.
"Ngươi chính là Lưu Tinh, người có oa oa thân với muội muội ta?" Mặc dù Vân Thường đã có thể xác định thiếu niên trước mặt đúng là Lưu Tinh, có thể nàng vẫn hỏi ra.
"Ta đúng là Lưu Tinh." Thấy Vân Thường nghếch mũi lên trời, nụ cười trên mặt Lưu Tinh hơi thu liễm, trong lòng có chút khó chịu.
"Tốt, hiện tại ta nói, ngươi nghe." Vân Thường vênh mặt hất hàm sai khiến, nhìn Lưu Tinh, giống như một công chúa cao cao tại thượng ra lệnh cho hạ nhân của mình, cái loại tư thế này tương đối khiến Lưu Tinh phản cảm, thế nhưng hắn bất vi sở động, hắn ngược lại muốn xem Vân Thường đến làm gì?
"Tốt, Vân Thường tỷ muốn phát biểu, Lưu Tinh ta tự nhiên nghe." Lưu Tinh sắc mặt bình tĩnh, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.
"Thứ nhất, ta không phải tỷ tỷ của ngươi, đừng gọi thân thiết như vậy, chúng ta còn chưa thân đến thế."
"Thứ hai, thân phận phế vật của ngươi, căn bản không xứng với muội muội ta, cho nên, ta nhắc nhở ngươi tốt nhất nên hủy bỏ ý niệm thành thân với muội muội ta."
"Thứ ba, loại tiểu nhân v���t như ngươi, không xứng lên đại điện, cho nên, ngươi phải tự mình hiểu lấy, đừng lôi gia tộc ngươi, phụ thân ngươi ra mà nói chuyện."
"Còn có, ngươi căn bản không cách nào bảo vệ muội muội ta, cho nên, ta sẽ không đem muội muội gả cho loại phế vật như ngươi."
Vân Thường 'xoẹt xoẹt' liệt kê cho Lưu Tinh một hai ba, mỗi một điểm đều là xem nhẹ Lưu Tinh, châm chọc vũ nhục.
Nghe xong điều thứ nhất, lòng Lưu Tinh liền trầm xuống, có chút lạnh lùng. Sau điều thứ hai, trên mặt hắn hiện đầy sương lạnh.
Về phần điều thứ ba, khiến hắn phẫn nộ nhất, hắn, Lưu Tinh, là tiểu nhân vật, không xứng lên đại điện, ngươi, Vân Thường, lại là cái gì?
Lưu Tinh càng không ngờ, Vân Thường lại cuồng đến mức chạy đến Lưu gia hắn để nói với hắn chuyện này, ngôn ngữ châm chọc, đến từ hôn.
Chuyện oa oa thân, tuy rằng không phải là rất chính quy, ít nhất là trưởng bối hai bên gật đầu đồng ý, ngươi, Vân Thường, là cái thá gì, chuyện này đến lượt ngươi nói sao?
"Ha hả..." Sau cùng hết thảy tâm tình đều hóa thành một tiếng cười lạnh, Lưu Tinh nhìn Vân Thường, ánh mắt không hề lùi bước.
Hắn có thể cảm giác được thực lực Vân Thường mạnh hơn hắn, nội lực hùng hồn, ít nhất cũng là cảnh giới khí mạch tứ trọng trở lên.
"Ta nghĩ ngươi hiểu lầm rồi, thứ nhất, ta gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ, là xem trên mặt mũi Vân Khê, bạn chơi của ngươi, tôn trọng ngươi, nếu ngươi không biết xấu hổ, ta cũng có thể gọi ngươi tiện nhân."
"Thứ hai, ta không phải là phế vật, bởi vì ta đang tu luyện. Về phần chuyện oa oa thân với muội muội ngươi, Vân Khê, ta nghĩ ngươi còn chưa có tư cách can thiệp. Trừ phi..."
"Trừ phi cái gì?" Trên mặt Vân Thường từ lâu đầy sương lạnh, Lưu Tinh cũng dám nhục mạ nàng là 'tiện nhân', khiến nàng vô cùng phẫn nộ, cho nên nàng lạnh lùng hỏi.
"Trừ phi cha mẹ ngươi đều mất, mới có tư cách của một người tỷ tỷ để nói chuyện." Lưu Tinh cười lạnh.
"Thứ ba, ta là tiểu nhân vật, bây giờ là tiểu nhân vật, tương lai là tiểu hoặc là đại, đây không phải là ngươi quyết định, về phần đại điện, loại phụ nữ dùng lỗ mũi nhìn người như ngươi, là tuyệt ��ối không xứng lên, bởi vì ngươi ngay cả bậc thang cũng tìm không thấy."
"Còn có, ngươi không phải người trong cuộc, phụ mẫu khoẻ mạnh, chuyện này không đến lượt ngươi làm chủ, cút về kia đi thôi."
"Được rồi, còn một điểm cuối cùng, cái oa oa thân này, bản thân ta chưa từng để ý qua. Lúc đầu nếu không phải phụ thân ngươi muốn nịnh bợ Lưu gia ta, sao có thể có chuyện này."
"Ngươi, ngươi, hỗn đản..." Vân Thường bị Lưu Tinh nói, tức giận đến cả người run rẩy, con ngươi đều đỏ lên.
Lúc này, đoàn người trên quảng trường đều sợ ngây người.
Vân Thường đến từ hôn cho muội muội, trực tiếp tìm tới Lưu Tinh, đây là đương nhiên, thế nhưng Lưu Tinh so với Vân Thường còn cuồng ngạo hơn.
Ngay cả Lưu Mãn cũng xem đến ngây người, nàng cũng chỉ là ngây người, cũng không để ý, nàng tuy rằng và Vân Thường là bạn tốt, nhưng và Lưu Tinh không có vấn đề gì.
Nói xong, Lưu Tinh liền xoay người rời đi, thần sắc hờ hững.
Có thể Vân Thường sớm đã bị Lưu Tinh làm cho tức giận hồ đồ, làm sao dung hắn rời đi, kình khí trong cơ thể bộc phát ra, chân khí cuồn cuộn, nội lực vô cùng mạnh mẽ, một chưởng Hàn Băng, đánh về phía bóng lưng Lưu Tinh.
"Đánh lén ta?" Lưu Tinh giận dữ, Vân Thường này chẳng những là tiện nhân, lại còn đê tiện như vậy, dĩ nhiên đánh lén hắn.
"Liệt Dương Chưởng." Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, quay người một chưởng đánh về phía Hàn Băng Chưởng của Vân Thường.
Có thể khí tức của hắn căn bản không thể so sánh với Vân Thường, còn chưa tới gần Vân Thường, đã bị cách không đông cứng, trên thân thể bao trùm một tầng sương lạnh băng tinh, tiếp theo một chưởng của Vân Thường rơi vào lồng ngực hắn, băng tinh vỡ nát, hắn phun ra một ngụm máu tươi bay ra ngoài.
"Ngươi..." Trong mắt Lưu Tinh lộ vẻ giận dữ, bất quá hắn đồng dạng khiếp sợ, thực lực của Vân Thường thật mạnh, không thua gì một ít trưởng lão trong tộc, e rằng là khí mạch ngũ trọng.
"Hừ, ngươi chỉ có chút thực lực ấy, đến xách giày cho muội muội ta cũng không xứng." Vân Thường trên cao nhìn xuống lạnh lùng nhìn Lưu Tinh, hừ nhẹ một tiếng.
"Được rồi, không nhớ nói cho ngươi biết, muội muội ta đã được Nhạc Linh Kiếm Khách trưởng lão của Phi Tuyết Kiếm Tông thu làm đệ tử, nhìn lại ngươi xem, thân phận gì, hạng người gì, sao có thể xứng đôi muội muội ta." Vân Thường nói lần nữa, khiến đệ tử Lưu gia nhộn nhịp khiếp sợ.
Lưu Tinh đứng lên, lau đi vết máu nơi khóe miệng, nhìn Vân Thường, lời của nàng, khiến trong lòng hắn hơi kinh hãi. Nói thật, hắn và Vân Khê đều không quen thuộc, bất quá sinh sống tại một trấn, ngẩng đầu không gặp cúi đầu thấy, không thể nào không gặp được, nhớ lần cuối gặp mặt là nửa năm trước, sao lại nhanh như vậy đã bái nhập Phi Tuyết Kiếm Tông?
"Thì sao?" Lưu Tinh lạnh lùng nhìn Vân Thường, tục ngữ nói: Trai hiền không cùng nữ đấu, nhưng Vân Thường này quá đáng đánh.
Chân khí Vân Thường cách không đả thương người, nội lực gấp mấy chục lần hắn, khí tức kéo dài, mang theo khí lạnh, chắc là cảnh giới khí mạch ngũ trọng.
Thực lực này so với Lưu Thần, thiên tài của Lưu gia hắn, còn lợi hại hơn, xem ra qua mấy năm nữa, Vân gia vượt lên trước Lưu gia bọn họ là chuyện sắp t��i.
"Sao? Ngươi đã định trước không thể đến với muội muội ta, ngươi vẫn nên nhận rõ bản thân đi. Phượng hoàng sao lại cùng chim sẻ bay chung, ngươi đã định trước không có hy vọng." Vân Thường cười nhạt không ngớt.
Lưu Tinh trong lòng giận dữ, Vân Thường dĩ nhiên nói hắn là chim sẻ, muội muội nàng là phượng hoàng, thật đúng là cuồng vọng, không phải là đệ tử Phi Tuyết Kiếm Tông, Vân Hải Thư Viện sao? Có gì thần kỳ sao? Ai là chim sẻ, ai là phượng hoàng, còn chưa biết được đâu?
"Hừ, ta cho ngươi biết, chuyện hôn nhân này ta vẫn nhận định." Lạnh lùng nhìn Vân Thường, Lưu Tinh tức giận hừ nói, vốn dĩ hắn cũng không coi trọng chuyện oa oa thân kia, thậm chí có thể nói đã quên, bị Vân Thường náo loạn như vậy, hắn lại càng muốn làm ngược lại.
"Ngươi đứng lại đó cho ta, lời còn chưa nói rõ ràng..." Vân Thường ở sau người tức giận dậm chân.
"Bảo Vân Tổ Lương đến, hoặc là Vân Khê tự mình đến, ngươi còn chưa có tư cách này." Lưu Tinh vứt lại một câu lạnh lùng: "Còn có, ba tháng sau, ta sẽ tìm ngươi quyết đấu, đòi lại sự nhục nhã vừa rồi."
"Hừ, chỉ bằng ngươi, một phế vật..." Vân Thường thần sắc lãnh ngạo vô cùng, nhìn bóng lưng Lưu Tinh rời đi, hừ nhẹ một tiếng.
Vân Thường căn bản không nghĩ đến, Lưu Tinh lại quật cường cố chấp như vậy, không biết thời thế.
"Xem ra ta nhất định phải khiến hắn nhận rõ chênh lệch giữa hắn và muội muội ta." Vân Thường trong lòng âm thầm nghĩ, đã có chủ ý.
Đôi khi, một lời nói vô tình có thể khơi dậy ngọn lửa tiềm ẩn trong tim người. Dịch độc quyền tại truyen.free