Kiếm Đạo Tà Quân - Chương 392: Sống 3000 năm?
"Dạ dày của một người, làm sao có thể tự thành một thế giới?"
Lưu Tinh có chút không dám tin, hơn nữa còn là một thế giới lớn như vậy, so với Vương tiểu vực giới còn kinh khủng hơn nhiều. Hắn rốt cuộc bị quái vật gì nuốt vào dạ dày?
"Tiểu tử, lão phu chỉ cảm thấy nơi này giống như dạ dày, còn có phải thật hay không thì ngươi nên tự mình xem xét kỹ càng." Gương đồng lão giả nói.
Trong lòng Lưu Tinh có chút dự cảm không tốt, nếu thật là dạ dày, hắn làm sao có thể đi ra ngoài?
Còn nữa, Cơ Vấn Nguyệt bọn họ có phải cũng bị hút vào đây không?
Nghĩ đến ma phong kinh khủng trước đó, bọn họ không có khả năng tránh thoát, nói không chừng cũng ở trong cơ thể của tồn tại kinh khủng này.
Lưu Tinh cố gắng giữ cho tâm bình tĩnh trở lại, tiếp tục di chuyển trong huyết sắc thiên địa, tìm kiếm lối ra. Nếu đã có thể đi vào, khẳng định cũng có đường ra.
Nếu nơi này thật là dạ dày, chứng tỏ hắn bị người hoặc quái vật nuốt vào trong cơ thể. Dạ dày lớn như vậy, đường hô hấp khẳng định cũng rất lớn, đi ra ngoài chắc không thành vấn đề.
Tính toán thời gian, hắn đã tiến vào Tuyệt Ma Thâm Uyên được ba ngày, thời gian trôi qua thật nhanh.
Đi vòng vo trong huyết sắc thiên địa cả một ngày, vẫn không tìm được lối ra, Lưu Tinh rất phiền muộn.
"Càn khôn trong dạ dày, bây giờ phải làm sao? Căn bản không đi ra được, chẳng lẽ phải ở chỗ này chờ chết?" Lưu Tinh âm thầm than thở.
"Ai, tiểu tử xui xẻo, bản vương gặp phải ngươi coi như là xui tám đời. Ta, Long vương vĩ đại, còn muốn dẫn ngươi ngạo thị thiên hạ, làm sao có thể chết ở cái nơi này?" Hắc Thủy Huyền Giao thò đầu ra, nghe Lưu Tinh nói đây là dạ dày của một người, nhất thời cũng buồn bực.
"Tiểu tử, ngươi đang nói chuyện với bản vương sao?" Hắc Thủy Huyền Giao nhe răng trợn mắt nhìn Lưu Tinh.
"Em gái ngươi, câm miệng cho ta." Lưu Tinh trừng mắt nhìn Hắc Thủy Huyền Giao.
"Hỗn đản tiểu tử, ngươi dám mắng muội muội của bản vương, ta muốn bóp chết ngươi." Hắc Thủy Huyền Giao giận dữ, một đôi thú trảo vồ về phía cổ Lưu Tinh.
"Ngươi còn có muội muội?" Lưu Tinh ngẩn người.
"Hỗn đản tiểu tử, ngươi còn nói?" Lão con rệp giận không kềm được.
"Được, được, ta không nói, khái khái..." Lưu Tinh ho nhẹ một tiếng, tránh thoát khỏi thú trảo của Hắc Thủy Huyền Giao, nói: "Ngươi đừng rảnh rỗi, muốn sống thì cùng ta tìm kiếm lối ra."
Hắc Thủy Huyền Giao bay ra, nhìn quanh một lượt, nói: "Bản vương cảm thấy nơi này giống như là bên trong cơ thể một con quái thú?"
"Quái thú?" Lưu Tinh ngẩn người, con quái thú này cũng quá lớn đi.
"Mặc kệ là người hay quái thú, tìm được lối ra trước đã." Lưu Tinh nói.
Một người một thú lại tiếp tục đi vòng vo trong huyết sắc thiên địa.
Nửa ngày sau, Hắc Thủy Huyền Giao mang về một con ma thú cấp năm tam giai.
"Di?"
Lưu Tinh ngẩn người, vội vàng đi tới bên cạnh Hắc Thủy Huyền Giao, hỏi: "Con ma thú này từ đâu ra?"
"Chúng ta từ đâu tới thì nó cũng từ đó tới." Hắc Thủy Huyền Giao liếc nhìn Lưu Tinh.
Lưu Tinh nhìn kỹ, đó là một con ma báo màu đen, dài sáu bảy mét, hai mắt đỏ đậm, hung thần dị thường, bị Hắc Thủy Huyền Giao chế trụ, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ.
"Ta đã xem qua, trước đây ở đây không có ma thú, chắc chắn nó đến từ nơi khác. Hỏi nó xem nó từ đâu đến đây." Lưu Tinh nói với Hắc Thủy Huyền Giao.
Hắc Thủy Huyền Giao bắt đầu giao lưu với con ma báo đen, rất nhanh biết được ở sâu trong thế giới màu đỏ này có một vòng xoáy lớn, con ma báo đen này đã thông qua vòng xoáy đó để tiến vào đây.
"Vòng xoáy?"
Lưu Tinh hơi sửng sốt, bảo con ma báo đen dẫn đường.
Một người một thú theo sát phía sau, nửa ngày sau đến một nơi có vòng xoáy. Vòng xoáy không lớn lắm, cao khoảng một dặm, bên trong tỏa ra thú khí vô cùng mãnh liệt.
"Quả nhiên là một con thú." Lưu Tinh âm thầm kinh hãi, nếu đoán không sai, vòng xoáy trước mặt hắn chắc chắn là khí huyệt sinh ra trong cơ thể con quái thú này.
"Đi."
Lưu Tinh nói với Hắc Thủy Huyền Giao và con ma báo đen. Con ma báo đen do dự một chút, rồi không đi theo Lưu Tinh nữa.
Lưu Tinh cũng không để ý, cùng Hắc Thủy Huyền Giao nhảy vào vòng xoáy, rồi tiến vào một lối đi lớn.
Đường kính thông đạo rộng chừng một dặm, có thể thấy rõ đây là một thông đạo.
Ầm!
Đúng lúc này, một luồng khí lưu hung hãn từ phía sau mãnh liệt lao tới.
"Mau tránh ra!"
Lưu Tinh gầm nhẹ một tiếng, phóng người lên, nhưng khí lưu kia vô cùng hung hãn, tựa như Vạn Tượng đạp Thiên, ù ù kéo đến, rất nhanh nuốt chửng Lưu Tinh và Hắc Thủy Huyền Giao.
"Mẹ nó..."
Không biết qua bao lâu, Lưu Tinh và Hắc Thủy Huyền Giao mới bị khí lưu cuốn đến một thế giới khác. Nơi này không phải là đan điền của quái thú, mà giống như là trái tim.
"Di, hình như có người?"
Lưu Tinh đứng vững thân thể, quan sát thế giới này. Nơi đây u ám, thỉnh thoảng lại có tiếng ù ù truyền đến, như là tiếng tim đập của quái thú, khiến Lưu Tinh run lên.
"Kia đích thật là một ngư���i." Hắc Thủy Huyền Giao nhìn chằm chằm vào vị trí trung tâm của thế giới này.
"Ta còn cảm nhận được khí tức Hỏa Diễm." Lưu Tinh nhíu mày, thầm nghĩ chẳng lẽ là Ngân Hỏa Lạc Nhật?
Bởi vì chỉ có thể nhìn thấy hư ảnh, căn bản không thể nhìn rõ là ai.
"Đi, đi giết tiểu tử kia." Hắc Thủy Huyền Giao gào khóc, lao tới.
"Ngươi chắc chắn có thể giết hắn?" Lưu Tinh trừng mắt nhìn Hắc Thủy Huyền Giao.
"Ta giết không chết hắn, chẳng phải còn có ngươi sao?" Hắc Thủy Huyền Giao quay đầu lại nói.
"Lão con rệp, ta thật phục ngươi." Lưu Tinh trừng mắt nhìn Hắc Thủy Huyền Giao.
"Ngươi ăn của bản vương thì sao chứ, trước đây có không biết bao nhiêu Vũ vương ăn ta..."
"Câm miệng cho ta!"
Nghe lão con rệp khoác lác, Lưu Tinh chỉ muốn đá cho hắn mấy cái, lão gia hỏa này quá vô liêm sỉ.
Không lâu sau, hai người đến cách hư ảnh ngàn mét, liền thấy quanh thân hư ảnh có ngọn lửa màu đen hừng hực thiêu đốt, hơi thở nóng bỏng kinh khủng khiến người ta không dám tới gần.
Hư ảnh khoanh chân ngồi trên mặt đất, trước mặt bay lơ lửng một cái Tiểu Đỉnh, tựa hồ đang luyện đan, tập trung tinh thần, căn bản không phát hiện ra bọn họ.
Một lúc sau, hư ảnh đứng lên, vẻ mặt tức giận nói: "Không đúng, không đúng, lại luyện sai rồi. Cái này đều sai rồi mười vạn lần, Thiên Địa Tạo Hóa Đan, thật là khó luyện..."
Hư ảnh lẩm bẩm, Lưu Tinh và Hắc Thủy Huyền Giao nghe xong, nhất thời ngây dại.
Người kia là ai vậy?
Ở trong cơ thể quái thú luyện đan, còn sai tới mười vạn lần? Trời ạ, lại còn luyện Thiên Địa Tạo Hóa Đan. Lưu Tinh tuy rằng không biết Thiên Địa Tạo Hóa Đan là đan dược gì, nhưng trong cơ thể hắn có Cửu Dương Tạo Hóa Đan, nghĩ đến phẩm cấp cũng không sai biệt lắm. Cửu Dương Tạo Hóa Đan đã kinh khủng như vậy, Thiên Địa Tạo Hóa Đan mà người này luyện chế chắc cũng vậy?
Lẽ nào hắn là Thánh Nhân?
"Di, sao lại có một tiểu oa nhi và một con rắn nhỏ?" Hư ảnh đột nhiên xoay người, ánh mắt thâm thúy trong nháy mắt rơi vào Lưu Tinh và Hắc Thủy Huyền Giao, khiến bọn họ run rẩy cả người.
Ánh mắt kia rất bình tĩnh, nhưng lại khiến người ta không dám nhìn thẳng, bởi vì quá mạnh mẽ.
Chỉ cần nhìn một chút, dường như có cảm giác khiến người ta trầm luân.
"Lại đây, lại đây, tiểu oa nhi..." Hư ảnh vẫy tay với Lưu Tinh, Lưu Tinh không tự chủ được tiến lại gần.
"Nóng quá!"
Lưu Tinh kêu lên một tiếng.
"À, được rồi, Cửu U thánh hỏa." Hư ảnh lúc này mới nhớ ra Cửu U thánh hỏa chưa được cất giấu, vung tay lên, ngọn lửa lưu ly màu đen biến mất.
"Cửu U thánh hỏa?"
Lưu Tinh kinh hãi, người này rốt cuộc là ai? Trên người lại có Cửu U thánh hỏa?
Hắn đã nghe nói về Cửu U Địa ngục, Cửu U thánh hỏa chắc chắn đến từ Cửu U Địa ngục, người này còn từng đến Cửu U Địa ngục sao?
"Lại đây, lại đây, tiểu oa nhi." Đến gần hư ảnh, Lưu Tinh mới phát hiện người này thật sự cao lớn, hắn đứng trên mặt đất phải ngẩng đầu lên mới có thể thấy mặt người kia.
"Tiểu oa nhi, ta thấy trong cơ thể ngươi cũng có Hỏa Diễm, ngươi có biết luyện đan không?" Hư ảnh nhìn Lưu Tinh hỏi.
"Vãn bối hiểu sơ một chút." Lưu Tinh bình tĩnh đáp.
Hư ảnh người con ngươi sáng ngời, khoanh chân ngồi xuống, nói: "Tiểu oa nhi, ngồi xuống đi."
Hắc Thủy Huyền Giao bay tới, rơi xuống sau lưng Lưu Tinh, lẩm bẩm: "Tiểu tử, bản vương thấy người này không giống người tốt, chúng ta mau đi thôi."
Lưu Tinh không để ý đến hắn, dù sao hiện tại cũng đang ở trong cơ thể quái thú, căn bản không ra được. Coi như người trước mặt không phải người tốt thì sao?
Không đi ra được cũng là chết, bị hư ảnh giết chết cũng là chết, đều là chết, thì có gì khác nhau?
Nói không chừng có thể từ miệng người này biết được cách đi ra ngoài.
"Ha ha, tiểu oa nhi, ngươi có thể luyện ra cực phẩm đan dược không?" Hư ảnh nhìn Lưu Tinh cười nói.
"Thượng phẩm đan dược." Lưu Tinh gật đầu, nói: "Tiền bối có thể gọi ta là Lưu Tinh."
"À à, ngươi tên là Lưu Tinh." Hư ảnh gật đầu, vẻ mặt hiền lành.
Rồi nói tiếp: "Thượng phẩm đan dược, hình như chưa từng nghe qua."
"Thượng phẩm đan dược là cấp bậc gì?" Hư ảnh tò mò hỏi.
Lưu Tinh càng kinh ngạc.
Đan đạo chia làm chín cảnh giới, theo cảnh giới tấn chức có thể luyện được đan dược phẩm cấp khác nhau. Thấp nh��t là hạ phẩm đan dược, tiếp theo là trung phẩm đan dược, thượng phẩm đan dược, cực phẩm đan dược, tuyệt phẩm đan dược, rồi đến vương phẩm đan dược trên cả tuyệt phẩm. Phía sau còn có hoàng phẩm đan dược và thánh phẩm đan dược.
Người này lại không biết thượng phẩm đan dược là cấp bậc gì? Sống lâu quá hóa hồ đồ rồi!
Lưu Tinh suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Tiền bối đang tu luyện đan dược gì?"
"Thiên Địa Tạo Hóa Đan, tuyệt phẩm đan dược, ta đã luyện hơn ba ngàn năm, vẫn chưa thành công, ngươi nói có tức người không?" Hư ảnh nói, Lưu Tinh trong nháy mắt ngây dại.
"À, ha ha, đích xác rất tức giận." Lưu Tinh cười khan một tiếng, nuốt một ngụm nước bọt nhìn người kia.
Hơn ba ngàn năm? Đùa gì thế?
Cửu Dương Tà Quân cũng không thể sống hơn ba ngàn năm! Người này rốt cuộc là ai? Lẽ nào ta gặp được đỉnh cường giả trên đại lục?
"Tiền bối, tiểu tử muốn hỏi một chút, làm sao có thể rời khỏi nơi này?" Lưu Tinh suy nghĩ một chút rồi hỏi hư ảnh, đây mới là chuyện hắn quan tâm nhất, còn Thiên Địa Tạo Hóa Đan quá xa vời đối với hắn.
"Rời khỏi nơi này?" Hư ảnh khẽ cau mày, hỏi: "Ngươi vào bằng cách nào?"
"Bị một luồng ma phong rất mạnh hút vào." Lưu Tinh nói thật.
Hư ảnh cau mày, suy nghĩ một hồi rồi nói: "Không đúng, không đúng, ta cũng không nhớ rõ ta đã vào bằng cách nào, còn về việc làm sao đi ra ngoài, ta vẫn chưa nghiên cứu. Nếu không thì thế này đi, ngươi ở đây với ta một ngàn năm, đợi ta luyện ra Thiên Địa Tạo Hóa Đan, đến lúc đó ta sẽ đưa ngươi ra ngoài, thế nào?"
"Hả?"
Lưu Tinh nhất thời choáng váng!
Ở lại một ngàn năm?
Đùa gì thế!
Dịch độc quyền tại truyen.free