Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kiếm Đạo Độc Tôn - Chương 741 : Không Đế Ý Chí

“Cút ngay!”

Khương Thiên thực lực cường đại vô cùng, nếu Diệp Trần chưa đột phá, đều phải toàn lực ứng phó mới có thể miễn cưỡng chiếm ưu thế hơn đối phương. Vì vậy, Tôn Thiên Lãng tuy là Bán Bộ Vương Giả nhưng do chưa chuẩn bị kỹ càng, cũng bị đẩy lùi hơn mười bước, may mắn là vẫn không để đối phương thoát thân.

Mất đi cơ hội lần này, Khương Thiên lập tức lâm vào khốn cảnh. Tuy hắn không sợ Tôn Thiên Lãng cùng Mộ Dung Khuynh Thành liên thủ, có thể giữ vững cục diện không bị đánh bại trong thời gian ngắn, nhưng muốn phá vòng vây thoát ra ngoài thì càng thêm khó khăn.

“Diệp Trần, ngươi tốt nhất nên thả ta đi, cơn thịnh nộ của Cổ gia ta, ngươi không chịu nổi đâu.”

Lòng Thiết Thủ Vương lạnh toát, Diệp Trần đã có thể giết Bạo Phong Vương, khẳng định cũng có thể giết hắn, chỉ là vấn đề thời gian. Hắn chỉ còn cách đặt hy vọng vào uy danh của Cổ gia, khiến Diệp Trần buông tha mình.

“Ngươi nghĩ điều đó là sự thật sao?”

Diệp Trần liên tục công kích Thiết Thủ Vương, không cho đối phương cơ hội thở dốc.

“Ta đối với Cổ gia vô cùng quan trọng, ngươi thật sự không sợ Vương Giả Cổ gia ta đến đây đánh chết ngươi sao?” Thiết Thủ Vương sắc mặt dữ tợn kêu lên.

“Đã ta đã giết Bạo Phong Vương, thì ta vốn không định buông tha các ngươi.”

Hoặc là không giết, một khi đã muốn giết, thì phải giết tất cả. Buông tha bất kỳ ai cũng sẽ khiến tin tức bị tiết lộ, Diệp Trần không tin Thiết Thủ Vương sẽ giữ bí mật. Đối phương không thể tự mình giết mình, nhất định sẽ tiết lộ tin tức cho Không Đế. Không Đế là một Phong Đế Vương Giả đương thời, là Vương Giả chi Vương. Một Bạo Phong Vương có lẽ sẽ không khiến Không Đế hạ mình truy sát y, nhưng nếu thêm cả Khương Thiên phía trước thì chưa chắc.

Bồi dưỡng thiên tài vô cùng khó khăn, đặc biệt là tuyệt thế thiên tài có Thiên Sinh Đạo Thể như Khương Thiên, vạn năm hiếm có. Một khi Diệp Trần đánh chết Khương Thiên, lại để tin tức bị tiết lộ, rất khó tưởng tượng Không Đế sẽ tức giận đến mức nào, e rằng Long Vương cũng không thể ngăn cản được hắn.

“Hỗn đản, tên điên nhà ngươi! Ngươi giết Bạo Phong Vương, ngươi nhất định sẽ đắc tội Không Đế. Nếu giết ta, hai vị Vương Giả của Cổ gia ta cũng sẽ không bỏ qua ngươi. Gặp phải ba vị Vương Giả truy sát, cho dù ngươi chạy trốn đến Long Thần Thiên Cung cũng vô dụng, ngươi nhất định phải chết!”

Thiết Thủ Vương gào thét một tiếng, tức đến sùi bọt mép, chân nguyên bàng bạc tuôn trào ra khỏi cơ thể, cuộn xoáy như hình ốc sên, dâng trào, cuối cùng áp súc vào hữu quyền. Lập tức, nắm tay phải của hắn tràn ngập hào quang chói mắt, tựa như nắm đấm đúc bằng kim loại mang theo vạn quân lực, một quyền nhắm thẳng Diệp Trần mà đánh tới.

“Đừng phí công nữa!”

Diệp Trần chậm rãi bước đến, Kiếm Kính hình trăng khuyết xé rách nắm đấm kim loại, chém thẳng vào hộ thể chân nguyên của Thiết Thủ Vương, thế không thể đỡ.

Phanh!

Thiết Thủ Vương như mũi tên bay ngược ra ngoài, đâm sầm vào bức tường ở rìa khoảng đất trống. Rắc! Bức tường vỡ tan, Thiết Thủ Vương xuyên thủng bức tường, nhanh chóng bỏ chạy.

Thì ra Thiết Thủ Vương thấy mình không phải là đối thủ của Diệp Trần, mượn lực Diệp Trần để phá vỡ bức tường đào tẩu, và hắn đã thành công được một nửa.

XÍU...UU!!

Diệp Trần há có thể để Thiết Thủ Vương chạy thoát dễ dàng như vậy? Một thanh phi kiếm hiện ra dưới chân, hắn Ngự Kiếm phi hành, cực tốc truy đuổi Thiết Thủ Vương. Gần như trong nháy mắt, đã đuổi kịp phía sau đối phương.

“PHÁ...!”

Diệp Trần lại thi triển một chiêu Tàn Nguyệt Trảm.

BENG!

Kiếm Kính bị đánh tan, thân hình Thiết Thủ Vương lảo đảo, tốc độ giảm mạnh.

“Hắn làm sao có thể nhanh như vậy?”

Thiết Thủ Vương gần như tuyệt vọng.

“Chân nguyên của ngươi chắc hẳn không còn nhiều lắm đâu.”

Diệp Trần căn bản không sợ Thiết Thủ Vương chạy thoát. Sau khi đột phá đến cảnh giới Linh Hải Cảnh hậu kỳ, hắn thi triển Ngự Kiếm phi hành, tốc độ đã tăng vọt lên một bậc. Ngược lại, Thiết Thủ Vương đã uống vài viên đan dược, nhưng tốc độ chuyển hóa dược lực thành chân nguyên dần không theo kịp tốc độ tiêu hao.

Một kiếm, hai kiếm... mười kiếm!

Kế tiếp, Thiết Thủ Vương cứng rắn đỡ lấy mười kiếm của Diệp Trần. Mỗi một kiếm đều có thể đánh chết bất cứ ai dưới cấp Bán Bộ Vương Giả đỉnh phong. Thiết Thủ Vương có thể sống đến bây giờ, tất cả đều nhờ vào Thanh Đồng Giáp.

Tuy Thanh Đồng Giáp lợi hại, nhưng chân nguyên của Thiết Thủ Vương lại không theo kịp. Khi đỡ nhát kiếm thứ mười, những phù văn màu vàng xanh nhạt trên hộ thể chân nguyên cũng từng mảnh vỡ nát.

“Chết đi!”

Diệp Trần nắm lấy cơ hội, lại một kiếm chém tới.

BOANG...!

Hộ thể chân nguyên của Thiết Thủ Vương lập tức vỡ tan, trên Thanh Đồng Giáp bắn ra những tia lửa chói mắt. Mà bản thân hắn, từ mi tâm xuống chóp mũi, một vệt tơ máu xuất hiện. Vệt máu dần lan rộng, cuối cùng thân thể y bị chia làm hai nửa, não và máu tươi hòa lẫn vào nhau, cảnh tượng vô cùng thảm khốc.

Phanh!

Thiết Thủ Vương té ngã trên đất, triệt để chết.

“Ngụy Cực Phẩm Phòng Ngự Bảo Khí này quả thực quá biến thái!”

Thở phào một hơi nặng nề, trên mặt Diệp Trần lộ ra một tia cười khổ.

Ngụy Cực Phẩm Phòng Ngự Bảo Khí dù được xem là Cực Phẩm Bảo Khí, chẳng qua là loại kém hơn, là sản phẩm thất bại trong số Cực Phẩm Bảo Khí. Nhưng dù là sản phẩm thất bại, nó cũng vô cùng đáng sợ. Nếu không có Ngụy Cực Phẩm Phòng Ngự Bảo Khí này, thực lực của Thiết Thủ Vương kém hơn Bạo Phong Vương một chút, làm sao có thể chống đỡ được đến bây giờ.

Tháo Thanh Đồng Giáp trên người Thiết Thủ Vương xuống, lấy đi Trữ Vật Linh Giới của hắn, Diệp Trần xoay người, quay lại hướng Khương Thiên.

“Bành bành bành bành bành bành.....”

Khương Thiên vẫn còn đang chiến đấu với Tôn Thiên Lãng và Mộ Dung Khuynh Thành. Tiếng nổ mạnh vang lên không ngừng, liên tiếp, Khí kình cuồng bạo cho dù ở rất xa cũng có thể cảm nhận được.

“Các ngươi không giết được ta đâu.”

Chiến lực của Khương Thiên cường hãn phi phàm, lấy một địch hai mà không rơi vào thế hạ phong.

“Tên tiểu tử này đúng là một tên quái thai.”

Tôn Thiên Lãng hít một hơi khí lạnh. Qua nhiều năm như vậy, hắn chỉ thấy qua hai tên quái thai, một là Khương Thiên, một là Diệp Trần. Những thiên tài trước kia hắn từng gặp, căn bản không đáng nhắc tới trước mặt hai người này. Khó trách người ta vẫn luôn nói, đây chính là một đại thế.

“Tôn huynh, Mộ Dung, hắn cứ giao cho ta là được.”

Diệp Trần chạy tới.

“Diệp Trần, ngươi đã giết chết Thiết Thủ Vương rồi ư?”

Tôn Thiên Lãng nghiêng đầu nhìn thấy Diệp Trần, thầm thở phào một hơi, cùng Mộ Dung Khuynh Thành lùi sang một bên.

Diệp Trần gật gật đầu, “Trên đời này không còn Thiết Thủ Vương nữa.”

“Tốt, giết rất tốt! Giết được hắn, là đại công cáo thành.”

Hiện tại Tôn Thiên Lãng cùng Diệp Trần chung một chiến tuyến. Nếu tin tức bị tiết lộ, hắn cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp gì. Nhưng nếu giết cả ba người, thì không còn vấn đề gì nữa. Trong mộ địa có nhiều người như vậy, ai biết là bọn họ đã giết ba người kia chứ?

Khương Thiên bình tĩnh nhìn về phía Diệp Trần, nói: “Diệp Trần, ngươi đừng uổng phí khí lực nữa. Ngươi tuy có thể đánh chết Phong lão, nhưng lại không giết được ta.”

“À!”

Diệp Trần hơi nghi hoặc nhìn về phía Khương Thiên. Đã đến lúc này mà đối phương vẫn nói như vậy, hoặc là đã phát điên, hoặc là có chỗ dựa dẫm. Nhìn thần thái của Khương Thiên, rất có thể là trường hợp thứ hai.

“Vậy để ta xem, làm thế nào mà không giết được ngươi.”

Mũi chân khẽ chạm đất, Diệp Trần một kiếm đâm thẳng vào trán Khương Thiên.

“Không thoát được sao?”

Linh Tê Nhất Kiếm của Diệp Trần quá nhanh, Khương Thiên trơ mắt nhìn Lôi Kiếp Kiếm đâm rách hộ thể chân nguyên của mình, đâm thẳng vào mi tâm.

Xoẹt!

Mi tâm vỡ tan, lập tức Khương Thiên sẽ thân tử đạo tiêu.

Oanh!

Đột nhiên, từ trong cơ thể Khương Thiên bắn ra một đạo quang ảnh. Quang ảnh ngưng tụ thành hư ảnh một nam tử trung niên, hai ngón tay kẹp lấy mũi Lôi Kiếp Kiếm, khiến Lôi Kiếp Kiếm cùng Diệp Trần bị chững lại trong hư không, không thể tiến thêm nửa bước.

“Không Đế!”

Đồng tử Diệp Trần co rút lại, da đầu run rẩy.

Rút ra Lôi Kiếp Kiếm, Diệp Trần cắn răng một cái, thi triển chiêu kiếm mạnh nhất là Tàn Nguyệt Trảm. Kiếm Kính hình trăng khuyết xé rách không khí, phóng vút ra. Rầm một tiếng, Kiếm Kính hình trăng khuyết sụp đổ, nhưng hư ảnh của Không Đế không chút sứt mẻ.

“Diệp Trần, ta và ngươi sẽ gặp lại, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải sống được đến ngày đó.”

Thân hình Khương Thiên lóe lên, như là thuấn di, trong chốc lát biến mất không thấy tăm hơi, chỉ để lại những lời nói vẫn còn văng vẳng khắp bốn phía.

Sắc mặt Tôn Thiên Lãng khó coi, “Chuyện này phiền phức lớn rồi! Rõ ràng Không Đế đã lưu lại một đạo ý chí trong Hồn Hải của Khương Thiên. Nếu đạo ý chí này không tiêu tan, thì dù là cường giả Bán Bộ Vương Giả mạnh nhất cũng không giết chết được hắn. Hơn nữa có ý chí hộ thể, tốc độ của hắn tăng vọt đến mức khó có th��� tưởng tượng, căn bản không đuổi kịp.”

“Tính sai!”

Diệp Trần trầm mặc một lát, thở dài.

Đánh một đạo ý chí vào Hồn Hải của người khác vô cùng hao tổn tâm sức, ngay cả Vương Giả Sinh Tử Cảnh cũng không muốn làm nhiều. Khương Thiên chính là Thiên Sinh Đạo Thể, được Không Đế sủng ái là điều hiển nhiên. Căn cứ tình hình vừa rồi, Diệp Trần đại khái suy đoán ra, Võ Đạo Ý Chí của Không Đế đã đạt đến đỉnh phong Thất Giai. Mà trong đạo ý chí này, ẩn chứa một giọt chân nguyên của Không Đế, hai thứ kết hợp, dưới Sinh Tử Cảnh, quả thật không ai có thể phá vỡ. Khó trách Khương Thiên không hề sợ hãi, trong Hồn Hải có ý chí của Không Đế tồn tại, lúc bình thường sẽ không hiển hiện, một khi cận kề cái chết, ý chí của Không Đế sẽ giúp hắn tránh được một kiếp.

“Chúng ta cũng không cần lo lắng quá mức. Một Bạo Phong Vương chưa chắc đã khiến Không Đế hạ mình ra tay đối phó chúng ta.” Mộ Dung Khuynh Thành nói.

“Đúng vậy! Không Đế có thân phận thế nào chứ, là một vị Phong Đế Vương Giả đường đường, nếu như ra tay đối phó mấy người chúng ta, chẳng phải chuyện bé xé ra to sao.”

Tôn Thiên Lãng tự mình an ủi.

Diệp Trần gật gật đầu, “Không Đế chắc hẳn sẽ không tự mình ra tay đối phó chúng ta, nhưng cũng không thể nào buông tha chúng ta. Có lẽ, hắn sẽ dùng thủ đoạn khác, chúng ta chỉ có thể đi bước nào tính bước đó.”

Nếu Không Đế tự mình đến đây, Diệp Trần đành phải nhận mệnh. Dù sao Chân Linh Đại Lục có thể ngăn cản Không Đế, đoán chừng chỉ có Hư Hoàng một người, Long Vương và Huyền Hậu đều còn kém một chút. Mà mình cũng không thể nào cả ngày sống dưới sự bảo hộ của Huyền Hậu và Long Vương.

Dừng một chút, Diệp Trần tiếp tục nói: “Ngoài Không Đế, chúng ta còn phải đề phòng sự trả thù của Cổ gia. Tôn huynh, lần này đi ra ngoài, huynh tốt nhất tìm một chỗ ẩn náu, hoặc là rời khỏi Chân Linh Đại Lục. Là ta đã liên lụy huynh rồi.”

Thở ra một hơi, Tôn Thiên Lãng nói: “Không liên quan gì đến ngươi, ta tự mình lựa chọn, có lẽ đây là số mệnh vậy! Yên tâm, ta cũng không dễ chết như vậy đâu. Cùng lắm thì như lời ngươi nói, rời khỏi Chân Linh Đại Lục, tiến về hải ngoại. Thiên hạ rộng lớn, đâu sợ không có chỗ cho ta dung thân.”

Chỉ sợ ta cũng phải rời khỏi Chân Linh Đại Lục, Diệp Trần thầm nghĩ trong lòng.

Trước kia, hắn giết Quỷ Mộc Vương, Địa Thử Vương cùng Trục Ảnh Vương, không ai hay biết. Hiện tại lại giết Bạo Phong Vương, Thiết Thủ Vương, khó tránh khỏi sẽ khiến những kẻ hữu tâm nghi ngờ. Cứ như vậy, không chỉ Không Đế và Cổ gia muốn tính sổ với y, mà thế lực đứng sau Quỷ Mộc Vương, Địa Thử Vương, cùng Ám Ảnh Môn đứng sau Trục Ảnh Vương đều sẽ không buông tha y. Đắc tội nhiều thế lực như vậy chỉ trong chớp mắt, cuộc sống sau này của Diệp Trần sẽ không dễ dàng.

“Chuyện khác sau này hãy nói, hiện tại chúng ta kiểm kê tài vật.”

Giết Bạo Phong Vương cùng Thiết Thủ Vương, Tôn Thiên Lãng mặc dù không xuất chút sức lực nào, nhưng đối phương đã bất chấp tính mạng đứng chung chiến tuyến với Diệp Trần, nếu không chia sẻ tài vật cho đối phương thì thật không nói nổi. Lần này rời khỏi cấm địa, Tôn Thiên Lãng khó tránh khỏi phải rời khỏi Chân Linh Đại Lục, có thêm chút tài vật cũng sẽ giúp đối phương sống tốt hơn một chút.

Tôn Thiên Lãng nói: “Ta cũng chẳng ra chút sức lực nào, ngươi chỉ cần cho ta một ít linh thạch là được.”

Mọi nội dung trong chương này đều là tác phẩm được Tàng Thư Viện biên dịch độc quyền, mong quý độc giả ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free