Khủng Bố Giáng Lâm - Viêm Hoàng Tận Thế - Chương 5: Nhền Nhện
Không lầm đâu, b·ị b·ắn trúng chỉ để lại vài lỗ hổng chứ không có một v·ết m·áu nào cả.
" Cái...cái gì"
" Ngươi rốt cuộc là thứ gì ?"
" Quái vật !!!'
" Giết nó !!!"
Hai tên quản giáo còn lại quá sợ hãi, vội càng rút súng ra chỉa về phía Tử Vũ.
Giơ súng xong ngay lập tức dùng lực ở ngón trỏ bóp cò.
Một có một chút do dự, sợ hãi nổ súng quá chậm sẽ xảy ra chuyện không tốt.
Cạch cạch cạch !!!
Cạch cạch cạch.
Cạch cạch cạch.
Khẩu súng phát ra âm thành kỳ quái, nhưng không phải tiếng súng nổ.
" Đạn...đạn đâu rồi ?"
" Súng của ta cũng không có đạn..."
Súng không hề có đạn, đạn của bọn họ đột nhiên biến mất.
" Đủ chưa ?"
Một giọng nói lạnh nhạt vô cảm vang lên.
Đôi mắt như mang theo vô tận vực sâu nhìn về phía ba người bọn họ.
Ực !!
Tiếng nuốt nước miếng vang lên, sự sợ hãi bao phủ căn phòng.
Có người đã không chịu được, sợ hãi đạt đến cực điểm lập tức xoay người bỏ chạy.
" Chạy "
" A "
" Ư ư "
Có hắn dẫn đầu nên hai người còn lại cũng chạy theo.
" Không phải đã muốn ta đến đây sao, vậy sao giờ lại bỏ chạy ? "
Tử Vũ cứ như rất khó hiểu xoa xoa đầu.
Nhìn lại thì thấy không biết từ khi nào mà vết thủng trên đầu đã biến mất vô ảnh vô tung, những vết đạn khác cũng đã không còn.
" Thật đáng tiếc !"
Lời nói mang theo tiếc nuối cùng tiếc hận, lời vừa dứt thì...
Người thứ nhất, người thứ hai,...thứ ba lần lượt ngã xuống.
Chỉ cần dám bước khỏi cánh cửa thì sẽ ngay lập tức ngã xuống mặt đất, nằm đó bất động, sống c·hết không rõ.
Bọn hắn lần lượt ngã xuống đã làm cho người đã đặt hết hi vọng vào bọn hắn rơi vào tuyệt vọng.
" Ngươi...là...quái vật" Tần Thử dồn hết sức nói một cách vô cùng tuyệt vọng.
Sao ta lại xui xẻo thế này.
Nó rốt cuộc là thứ gì ?
Ai...thật lạnh
Thân thể lạnh quá.
Ta thật sự còn sống sao ?
Máu đã cháy đến mức đó sao ta còn sống được...
Chẳng lẽ đ·ã c·hết sao...
Đầu óc hắn choáng váng trống rỗng, thậm chí không phân biệt được mình đang sống vẫn là đ·ã c·hết
Máu của hắn đã chảy thành một vũng thật lớn, bao phủ một nửa căn phòng.
Thân thể lạnh ngắt, làn da trắng bệch không một chút máu, nhưng tim vẫn còn đập thình thịch, người vẫn sống.
Tần Thử không thể hiểu nổi, chỉ thấy thế giới này đã điên rồi.
" Đừng lo lắng, ngươi không được phép c·hết đâu "
" Một kẻ thú vị như ngươi tất nhiên sẽ được giữ lại để làm vui lòng Đấng Tối Cao rồi "
Tần Thử nghe được đối phương đang nói gì đó, nhưng đầu óc choáng váng lại làm cho hắn không thể nghe được một cách rõ ràng.
Hắn đang nói cái quái gì vậy chứ ?
Ầm !!!
Gậy sắt bị cắm xuống làm sàn nhà vỡ ra vô số vết nứt.
Tử Vũ cuối cùng cũng buông tay ra khỏi gậy sắt.
Hắn bước đến cạnh Tần Thử, nói nhỏ vào tai đối phương.
" Ngoan ngoãn ở đây chờ nhé, có lẽ sẽ rất lạnh nhưng ngươi không được c·hết đâu "
" Hi vọng ngươi sẽ thấy vui vẻ..."
Vui vẻ, ai sẽ vui vẻ....
Ta chỉ muốn c·hết ngay bây giờ...!
Tần Thử gào thét trong lòng, cũng muốn quát thật lớn nhưng cơ thể lại quá suy yếu, muốn mở miệng mà không được.
Cạch !
Cánh cửa đã đóng lại, chỉ để lại Tần Thử nằm đó như một con chó c·hết.
...
Tử Vũ lười biếng dạo bước trên một dãy hành lang.
Hắn đi rất chậm, rất chậm, cứ như muốn đem chân chạm hết vào mọi nơi vậy.
" Ngươi là kẻ nào, giờ này sao không ở trong phòng giam mà chạy ra đây, ngươi muốn trốn ngục ?"
Đi đến một ngã rẽ thì đột nhiên nhảy ra một tên quản giáo được vũ tràng đầy đủ.
Áo chống đạn, mũ giáp, súng trường, súng lục...đầy đủ mọi thứ cứ như đi chống khủng bố vậy.
" Quỳ xuống ! giơ hai tay lên cho ta "
Hắn cầm súng chĩa vào người Tử Vũ, miệng thì quát lớn ra lệnh.
Kêu nhiều hơn nữa cũng vô dụng, Tử Vũ vẫn đứng trơ ra đó, mặt không b·iểu t·ình.
Oành !!!
Thấy đối phương không nghe theo làm hắn rất tức giận nên đã chĩa súng lên cao, nổ súng đe dọa.
" Điếc hay sao thế, ta đếm đến ba mà không quỳ xuống thì hậu quả tự chịu "
Hắn bắt đầu đếm rồi.
" Một "
" Hai "
" Ba "
"...."
Không khí như đông cứng lại, Tử Vũ vẫn đứng đó không nói một lời.
" Muốn c·hết "
Phốc !!!
Tên quản giáo không kịp bắn súng, khuôn mặt vặn vẹo như ác quỷ.
Máu bắn tung tóe khắp nơi, bên trong máu còn dính thứ gì đó trắng trắng.
Một chiếc chân khớp từ trên trần nhà vươn xuống đâm xuyên đầu của hắn.
Xoẹt !!! Chiếc chân khớp từ từ rút ra, từ trong lỗ hổng trên đầu chảy ra sền sệt máu cùng não.
Cỗ t·hi t·hể mất đi điểm tựa nên dần dần mềm nhũn ngã xuống mặt đất.
" Nhẹ nhàng không được hay sao "
Tử Vũ lầu bầu, sau đó lau đi v·ết m·áu b·ị b·ắn đến trên mặt, lại đưa mắt liếc lên trần nhà.
Trên đó có ba con quái vật đang bò qua bò lại.
Rét rét e e....!!
Âm thanh phát ra rất kỳ quái, cũng rất chói tai.
Bọn chúng cứ như là một cỗ t·hi t·hể nam tính mọc ra sáu cái chân khớp, trông không khác gì một con nhện.
Nhìn về thân nhện trông rất quen mắt, chúng chính là ba tên quản giáo trong phòng tra khảo, không hiểu vì sao lại biến thành thế này.
Tử Vũ chỉ liếc ngang mà làm cho ba con quái vật run lẩy bẩy.
Liếc cảnh cáo xong hắn liền bước đến cạnh bộ t·hi t·hể b·ị đ·âm thủng đầu.
Tên này quá xui xẻo, bị một cái chân đốt đâm từ đầu xuyên xuống dưới háng.
Từ máu, óc đến phân đều bị trộn lẫn lại cùng một chỗ, trông cực kỳ ghê tởm.
" Nát bấy rồi, thật đáng tiếc nhưng chỉ có thể làm đồ ăn thôi "
Hắn vừa lẩm bẩm vừa tiến về phía trước.
Sau lưng vang lên âm thanh nhấm nháp, nghe có vẻ như ăn rất ngon thì phải.
Hắn tiếp tục tiến lên, loanh quanh mãi cuối cùng cũng đi đến phòng ăn.
Rét re rét rét !!!
Ồn ào chói tai cứ vang lên ở trên đầu làm Tử Vũ rất chi là khó chịu.
" Câm miệng, kêu kêu cái gì "
Tiếng quát rất nhẹ nhàng, nhưng tác dụng rất lớn, mọi âm thanh đều tan biến.
Cạch!
Một chiếc chân nhện to lớn từ trên nóc phòng kéo xuống giúp hắn mở ra cánh cửa.
Giờ này trong phòng chỉ còn lại vài nhân viên nhà ăn mà thôi.
Có người mở cửa liền sẽ thu hút ánh mắt của bọn họ. Nhưng lần này thứ bọn họ chú ý không phải là người đi vào mà chú ý trên trâng nhà.
Một con...
Hai con...
Ba con...
Tám con...
Mười một con...
Mười bảy con...
Lít nha lít nhít một mảnh đen kịt, nhưng chiếc chân khớp dài sáu bảy mét chỉ nhìn thôi là thấy sắc bén đến rợn người, trên thân thể có những cái đầu với đôi mắt đỏ bừng xoay tới xoay lui như muốn ăn người.
Bọn chúng bò qua bò lại trên nóc nhà làm nhân viên nhà ăn phát kh·iếp.
Thân thể liên tục run rẩy muốn chạy nhưng tay chân cứng ngắc không động đậy được.
" Có thể mang ra cho ta chút thức ăn sao ?" Hắn nói rất nhỏ nhẹ.
Nhưng các nhân viên phong ăn lại thấy rợn tóc ráy, bởi vì có vô con mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm bọn họ.
" Được...xin chờ chốc lát "
Một người trông giống quản lí phòng ăn đáp lời một cách run rẩy.
Rất nhanh hắn đã dẫn tất cả nhân viên vào phòng bếp, có một con quái vật cũng theo chân bọn hắn đi vào trong.
Tử Vũ ngồi trên ghế suy tư, lấy hai ta chống đỡ cằm.
Im lặng vài phút thì cuối hắn cũng mở miệng nói.
" Đi thôi, đem tất cả tụ tập lại một chỗ đi "
" Ai phản kháng thì các ngươi có thể ăn, ta không ý kiến. "
Cộc cộc.
Cạch cách.
Bọn nhền nhện nghe được hiệu lệnh thì ngay lập tức phân tán bò ồ ạt ra ngoài.
Tiếng kêu thảm thiết sơ hãi rất nhanh xuất hiện, vang vọng khắp trại giam.
" A, quái vật "
" Oành oành "
" Đi c·hết đi "
Uỳnh !!!
Tiếng súng xen lẫn tiếng la hét, mùi máu tươi xen lẫn một mùi tanh tưởi làm ngục giam cứ như một lò sát sinh khổng lồ.
" Ồ lại thêm một con nữa rồi "
" A ha lại một con "
" Không biết sẽ sinh ra bao nhiêu con nữa đây "
" Đúng là đáng chúc mừng "
" Oa ha ha ..."
Tử Vũ gương mắt nhìn trần nhà, hai mắt vô thần, miệng thì lẩm bẩm một cách kỳ quái.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Cạch.
Là phía phòng bếp, quản lí phòng bếp dẫn theo vài người bưng thức ăn ra.
" Thưa ngài...thức ăn đã làm xong "
" Mời chậm rãi thưởng thức "