Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Khủng Bố Giáng Lâm - Viêm Hoàng Tận Thế - Chương 16: Đàn Rắn Đen

Oành oành oành !!!

Tiếng súng lại vang lên thông báo với hắn là trận chiến vẫn chưa kết thúc.

Tên đội viên đó một lần nữa vác lên súng chạy về phía một tên đội viên khác.

Oành oành oành !!!

Oành oành !!!

" Hết rồi nhỉ ?"

" Chắc vậy, ta không thấy con mắt đỏ nào nữa "

A !!!!

Ư ư !

Bọn họ còn chưa kịp ăn mừng thì đột nhiên vang lên một tiếng kêu thảm thiết.

" Gì thế ?"

" Là thiết bị liên lạc "

" Bên đội hai xảy ra chuyện rồi "

Rè rè rè rè !!!

" ???"

" Không thể liên lạc được nữa, có lẽ thiết bị bên kia đã bị phá hỏng rồi "

" Chuyện này..."

Bốn người giương mắt nhìn nhau, đều có thể nhìn thấy sự nghiêm trọng trong ánh mắt đối phương.

" Lão Dương, ngươi là đội trưởng tạm thời mà, mau ra lệnh đi "

Kẻ được gọi là lão Dương gật đầu, sau đó trầm giọng nói.

" Trước hết xem thử kẻ tập kích chúng ta rốt cuộc là thứ gì đi "

Bốn người yểm hộ lẫn nhau, cảnh giới nhìn xung quanh, rất nhanh đã đến trước thứ mà lúc nãy t·ấn c·ông bọn họ.

" Đây là...tù nhân ở ngục giam ?"

Lão Dương nheo mắt, dùng nòng súng chọt chọt vào cỗ t·hi t·hể dưới mặt đất.

" Cứng quá "

Nằm dưới mặt đất chính là một cỗ t·hi t·hể bị đạn bắn thủng vô số lỗ, nếu là người bình thường bị thế này thì đã sớm c·hết.

Nhưng chỉ đến khi trên đầu b·ị b·ắn thủng nó mới nằm xuống, quá là quỷ dị.

Cỗ t·hi t·hể này mặc trên người quần áo là của tù nhân, bởi thế bọn họ mới nhận định cỗ t·hi t·hể này là tù nhân của ngục giam.

Có vài điểm kỳ lạ, đó là t·hi t·hể cứng một cách bất thường cùng với hai con mắt đỏ như....

" Hai con mắt đâu rồi ?"

" Chẳng lẽ vị đạn bắn trúng rồi sao ?"

" Vô lý, dù có bắn trùng thì cũng không thể để lại hai hốc mắt trống rỗng chứ ?"

Đúng rồi đấy, t·hi t·hể đã mất đi hai con mắt, chỉ còn lại hai hốc trống rỗng trông vô cùng đáng sợ.

" Chụp hình lại đi, sau đó gửi ra bên ngoài cho mấy vị trưởng quan xem xét "

Cạch !

" Lão Dương, ta gửi không được "

" Chuyện gì xảy ra rồi, kể lại chi tiết cho ta đi "

Lúc này từ trong thiết bị liên lạc truyền đến âm thanh của tham mưu.

Hắn đã chờ đại lâu lắm rồi, cho đến khi xác định đã an toàn mới dám mở miệng dò hỏi xem chuyện gì đã xảy ra.

" Chuyện là thế này...."

Lão Dương bắt đầu kể lại chi tiết những chuyện vừa diễn ra, từ tù phạm tập kích cho đến điểm yếu là hai mắt....

" Quỷ dị như vậy sao ?"

Tham mưu sau khi nghe xong thì sắc mặt biến đổi liên tục.

Hắn cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.

" Thi thể biết di động ? Hai mắt đỏ tươi như quái thú ? "

" Cơ thể cứng như đá, đạn có thể bắn xuyên được nhưng không hề hấn gì ? "

Tham mưu càng suy nghĩ lại càng thấy việc này không đúng.

Trong đầu xuất hiện một ít suy đoán cần được chứng thực.

" Ba vị, ta muốn hỏi một điều..."

Hắn nhìn về phía ba người còn lại sau đó trầm giọng nói.

" Không biết cục trưởng đã đem chuyện lần này thông báo lên trên chưa ?"

Chỉ huy cảnh sát lắc đầu " Chắc chắn là chưa, cục trưởng bảo khi nào giải quyết xong sẽ tự mình viết một bản báo cáo để đưa lên phía trên "

Tham mưu nghe thế thì lắc đầu " Sai lầm, ta đề nghị tạm thời hủy bỏ tất cả hành động "

" Chúng ta cần xem ý kiến của phía trên nên giải quyết việc này như thế nào "

" Ngươi nói rõ ràng xem, đừng nói năng bí ẩn như vậy "

" Chúng ta chẳng hiểu gì hết "

Tham mưu híp hai mắt sau đó nói ra suy đoán của mình.

" Những gì đội một nói các ngươi cũng đã nghe rồi phải không ?"

" Ta hoài nghi ngục giam này có thể là một phòng nghiên cứu trên cơ thể người."

" Có thể là trong lúc thí nghiệm đã xảy ra trục trặc như làm lộ virus, hay sản phẩm thí nghiệm bị mất kiểm soát nên mới làm cho ngục giam luân hãm "

" Chỉ là cho đến giờ ta vẫn không xác định được ai là kẻ đứng phía sau nơi này "

Nghe hắn phân tích xong làn ba người giật mình, hai mắt trừng to ra.

" Đúng là có khả năng này "

" Cục trưởng không báo cáo lên phía trên đúng là sai lầm lớn "

" Việc này nếu cùng phía trên có liên quan thì chúng ta không thể tùy tiện xử lý được "

" Vậy hiện tại cho cả hai đội rút lui khỏi nhà giam sao ?"

Tham mưu gật đầu " Đúng vậy cho tất cả rút lui, sau đó phong tỏa toàn bộ ngục giam cho đến khi có chỉ thị mới "

" Báo cáo trưởng quan, lúc nãy quên mất nhưng cho hỏi bên ngoài có thể liên lạc với đội hai sao ?"

Lão Dương bị cỗ t·hi t·hể kỳ dị làm cho quên bén mất chuyện quan trọng, là bọn họ đã mất đi liên lạc với đội hai, cũng không biết chuyện gì đã xảy ra ở bên kia.

" Đội hai, có ở đây sao ?"

" Chúng ta tại, không có vấn đề gì hết. Kẻ địch đã bị tiêu diệt hoàn toàn "

" Đội một không liên lạc được cho chúng ta ?"

" Có lẽ thiết bị liên lạc với bọn họ đã bị hư trong lúc giao chiến cũng nên"

" Vậy được rồi "

Tham mưu thấy không có vấn đề gì thì ra mệnh lệnh.

" Tất cả nhanh chóng rút lui khỏi ngục giam, nếu có thể hãy mang theo một cỗ t·hi t·hể ra ngoài "

" Trực thăng vũ trang cảnh giới bên dưới, nếu bọn họ xuất hiện trong tầm mắt thì lập tức thông báo "

Mặc dù có rất nhiều chuyện không thể giải thích được, nhưng tham mưu đã đoán nó có liên quan đến một số nghiên cứu bí mật nên cũng không muốn tiếp tục tìm hiểu thêm.

Chuyện không liên quan đến mình thì tránh xa một chút, nếu không tại sao c·hết cũng không biết.

" Tuân lệnh "

Toàn bộ thành viên của đội một nhanh chóng chuẩn bị rời đi ngục giam.

Bọn cũng tìm cách đem theo một cỗ t·hi t·hể cùng rời đi.

" Lão Dương, nó nặng quá đi mất. Giống như đang kéo một chiếc xe hơi vậy "

" Cố gắng, một người đến kéo giúp hắn đi "

Hai người kéo t·hi t·hể, chỉ có kéo lê lết mà thôi chứ không thể khiêng nổi vì nó quá nặng.

Hai người còn lại thì một người dẫn đường ở trước, một người yểm hộ phía sau.

Đi đi đi, đi một hồi bọn họ liền trợn tròn hai mắt.

Bởi vì càng đi lại càng xa, rõ ràng lưới điện gần ngay trước mặt nhưng lại như xa tận chân trời, đi mãi mà không đến.

" ??? "

" Chẳng lẽ chúng ta gặp quỷ đập tường trong truyền thuyết !?!"

Lão Dương cau mày phản bác " Trên thế giới nào có quỷ quái, đừng có nói bậy nói bạ"

" Có lẽ chúng ta đang bị ảo giáo, mau thử sử dụng thuốc xem sao"

" Ai ui ui !!! "

Một đội viên đang khiêng t·hi t·hể thì đột nhiên hét lớn.

" Gì thế ?"

Hắn không trả lời lại câu hỏi của mọi người mà lấy tay lột áo giáp trên người ném sang một bên.

Vội vàng đưa tay mò mẫn cơ thể, sờ soạng một hồi thì hắn móc ra một thứ.

" Con mẹ nó, con rắn này chui từ đâu ra vậy ?"

" Sao lại xuất hiện trong người ta "

Trong tay hắn đang nắm một con rắn màu đen, nó trông rất hung ác răng nanh lộ ra ngoài bị dính chút ít máu đỏ tươi.

" Đi c·hết "

Hắn biết mình đã bị cắn nên rất tức giận, rút ra dao từ bên hông.

Phốc !!!

Sau đó một một nhát đem con rắn đen cắt ra làm đôi.

Một dòng máu màu đen bắn ra tung tóe dính vào khắp người hắn.

" Máu sao lại có màu đen thế này ?"

Hắn không hiểu cho lắm nhưng cũng biết giờ không phải lúc quan tâm mấy thứ này.

Vốn định tìm chỗ bị rắn cắn thì lại thấy đầu óc choáng váng, đi đứng loạn choạng như muốn té ngã.

" Thế nào rồi " Lão Dương thấy hắn có gì đó không đúng lắm nên định tiến lên trợ giúp.

Vừa đi được một bước thì đột nhiên phát hiện dưới chân có dị thường.

" Động đất sao ?"

Hắn đưa ánh mắt nhìn xuống dưới, nhưng không nhìn còn tốt, vừa nhìn lập tức làm cho thần sắc cứng đờ.

Một đôi mắt rắn màu xanh cùng hắn chạm mắt.

Lại một đôi mắt...

Ba đôi mắt...

Vô số đôi mắt màu xanh hiện lên dưới chân bọn họ.

Mặt đất liên tục nhúc nhích, từng con từng con rắn màu đen bò qua bò lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free