Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

KHÚC BI CA HOANG HUYẾT - Chương 2: Chapter 2: Đứa con hoang nhà Stone

Ở phía Bắc, thông thường thời tiết rất lạnh. Bến cảng của họ thường xuyên bị đóng băng vào mùa đông nhưng lại tấp nập vào mùa hạ và thu. Nơi đây tập trung nhiều thương nhân, quan lại liên tục ra vào, một là gửi lời chúc đến công tước, hai là bàn chuyện làm ăn với một tá thương nhân ở ngoài. Nếu vào mùa đông, mặt nước đóng băng, thì lại mở phòng trọ, đón tiếp quan khách từ tứ phía đổ dồn về đây. Vị trí đắc địa ở phía Bắc chính là nằm gần cửa khẩu lục địa vương quốc Earls. Khu vực đóng quân giữ gìn biên giới cũng là người đang phụ trách phía Bắc này.

Cedric Vael Stone, đứa con hoang nhà Stone ai ai cũng biết. Nhưng không vì thế mà nơi đây bạc đãi đứa trẻ này, họ còn biết ơn nó vì là người tử tế. Nó vẫn có một con sói đi theo như thường lệ tại nhà Stone, chỉ có nhà Stone mới có những con sói này. Con sói của Cedric còn nhỏ, nó có hai màu loang lổ xám và trắng. Lý do Cedric chọn nó vì nó bé nhỏ và xấu xí. Dường như tất cả mọi người đều xa lánh chú bé này khi được đưa tới biệt thự Stone. Nó tên là Chân ngắn.

Đứa bé Cedric có nước da vàng vọt, không phải trắng nõn nà như các công tử trong dòng họ. Mái tóc thì bù xù, nhưng gương mặt lại tuấn tú hơn những vị còn lại. Nhưng khuôn trăng vẫn là một khuôn như đúc của công tước.

Cedric luôn ở biên giới phía Bắc, rất ít khi về nhà, bởi lẽ nó khiến hắn ngột ngạt. Nó luôn mặc áo giáp sắt, ở một nơi người khác nói rằng không phù hợp với địa vị con trai của công tước. Không, hắn chẳng nghĩ cao sang hơn vì hắn là con hoang. Không phải dòng chính thống, như vậy là được. Hắn luôn trải qua tập luyện, đấu kiếm, lễ nghi, hay thơ ca. Cedric luôn được tận tình dạy dỗ như những vị thiếu gia khác. Chỉ khác biệt rằng, nơi nuôi dưỡng đứa trẻ này là ở doanh trại sau khi lên sáu. Hắn vẫn còn nhớ lý do mà hắn bị đưa ra khỏi gia tộc. Nhưng thôi, quá khứ vẫn là quá khứ.

Cedric vẫn có nô bộc theo hầu giống như những vị công tử khác. Nhà Stone chia rạch ròi nam theo nam, nữ theo nữ. Kẻ hiệp sĩ này tên là Ron, tên này có một đứa em gái, cô em cũng đã theo hầu con út nhà Stone.

Doanh trại lập ở biên giới khá thưa thớt, vì đang trong hiệp ước hòa bình. Ai làm việc người nấy, chỗ ở của Cedric cũng không thiếu thốn. Nó đặc biệt đầy đủ là đằng khác. Vì những vật dụng mà anh em nhà Stone mang qua đều đặn hằng tháng. Doanh trại của nhà Stone ở biên giới lại đầy đủ thức ăn, nước uống. Chả bao giờ có viễn cảnh đói khát như tưởng tượng. Chỉ là khung cảnh ngày nào cũng thấy là các hiệp sĩ đấu đá nhau bằng cây kiếm gỗ, đa phần đều là đám đực rựa ở với nhau, chẳng có một nữ nhi nào trong doanh trại. Cùng lắm là dăm ba bữa lại có một phu nhân của người lính nào đấy, đến tâm sự nỉ nôi với chồng rồi trở về.

Suy xét một hồi, Cedric ngộ nhận ra một điều, không đến thăm cũng được. Thư từ gửi hàng tháng cũng đủ biết anh em nhà Stone đang có sự kiện gì.

Nếu xét về tuổi, Cedric lớn hơn con trai chính thống nhà họ những hai tuổi. Tức năm nay hắn đã mười chín, thì Gareth đang ở độ mười bảy. Gareth cùng những anh em khác đối xử với Cedric không hề tệ, họ luôn sai bảo người hầu đưa cho Cedric một số vật dụng. Đều đặn hằng tháng, chúng vẫn gửi những thứ cần thiết ra phía biên giới. Nhưng duy chỉ có đứa thứ hai Rowan đến tận nơi thăm nom vào lần Cedric bị thương do con gấu dữ trong rừng và đưa cho anh con sói Chân Ngắn.

Tháng này cũng như tục lệ đầu tháng, hàng tá món quà được đưa thông qua từ người hầu của bọn chúng.

Gareth rất tận tâm, anh ta làm hẳn một thanh kiếm mới cho Cedric, thanh kiếm bóng loáng, chuôi bạn viên ngọc xanh, trông nó như vừa được làm từ thợ rèn giỏi.

Rowan kẻ này mang cho hắn đồ ăn, hắn phì cười bảo với tên người hầu của Rowan rằng:

“Em ấy sợ ta đói à?”

Người nọ trả lời:

“Thiếu gia bảo rằng sợ Cedric thiếu gia không ăn uống đầy đủ, thường có đồ ăn nhưng lại bỏ qua một bên. Nếu nghĩ đến vì tình nghĩa, thì chắc chắn sẽ ăn.”

“Em ấy biết rõ ta thật.”

Đúng là Cedric đang cầm chiếc bánh mà Rowan đã chuẩn bị cho hắn. Mặt khác, chó sói Chân Ngắn vừa chạy lung tung trên bàn, nó đến gần chiếc túi có đầy đồ ăn của Rowan lấy đi một cái bánh, liền vui vẻ nhảy vào lòng Ron.

Cedric tiếp tục tìm đến món đồ của em gái Seraphina. Cô bé này đang ở độ tuổi thiếu nữ mơ mộng, con bé có vẻ là một cô gái hiền lành. Điều đó, hắn thấy được qua lời lẽ bay bổng trong thư của Seraphina. Thỉnh thoảng, nó còn thêu cho ta chiếc khăn tay, không thì tặng một cái áo choàng. Lúc sáu tuổi, hắn nhớ Seraphina mới chỉ là cô bé bọc trong tã, nay chắc đã thành thiếu nữ chờ được gã đi.

Cuối cùng, là của Lucience. Nó viết một bức thư tâm sự dài đọc sơ bộ ý của con bé là những thành viên trong gia đình. Nó được đi tới đâu, ở học viện hoàng gia như thế nào. Lucience là cô bé duy nhất trong nhà muốn được đến học viện, Seraphina thì nổi tiếng trong các tiểu thư quý tộc. Gareth và Rowan đã bày trò chọc ghẹo em ấy như thế nào. Chung quy gia đình vẫn ổn, không ai ốm đau. Lucience còn bé, nó đã viết thư từ mấy tháng nay, dù chưa từng gặp mặt, nhưng nét chữ cứng cáp của con bé hắn là một người nhạy bén, theo thư từ nó rất thích kiếm, nhưng chưa từng được cha động đến kiếm gỗ lần nào. Luôn nhắc nhở việc con gái phải ý tứ, thêu thùa giỏi giang, nhưng nó bảo, nó không bao giờ bằng chị mình về mảng thêu thùa.

Cedric cất bức thư của Lucience trong một hộp tủ riêng, tất cả đống thư từ này hắn liền bỏ vào một chiếc hộp đỏ sang trọng, trong đó chất đầy thư của Lucience. Nó là những bức thư có ý nghĩa nhất với hắn.

Cedric chuẩn bị quà lại cho các em mình như hằng tháng. Lúc chọn quà, hắn không nghĩ nhiều mà mua tất. Chẳng hạn những chiếc váy mua cho Seraphina hắn chẳng lựa chọn kích cỡ mà sai hẳn một chuyên gia đo đạc, để thiết kế đầm cho Seraphina, tất nhiên tiền bạc là hắn trả.

Gareth không bao giờ chịu nhận quà của Cedric, nhưng hắn một mực mua đủ thứ trên chợ ở gần biên giới cho Gareth. Từ đồng hồ cho đến bút lông, cảm nghĩ của hắn cứ mua tất thì sẽ được lựa chọn.

Rowan cũng tương tự như thế, nhưng thay vì những vật dụng giở hơi như Gareth vì em ấy đã yêu cầu sách. Tất nhiên, không biết Rowan đọc được sách nào, thư viện nhà Stone ra sao. Cedric đã mua cả một tiệm sách cho Rowan.

Lucience tháng nào cũng là gấu bông và bức thư phản hồi nhưng tháng này, Cedric làm hẳn một thanh kiếm mỏng cho Lucience không quên dặn dò bí mật đưa cho cô bé.

Tháng này cũng không có gì bất thường, hắn liền ngâm Nga khúc hát hòa bình của vương quốc Theon. Một kẻ ưa chuộng sự thoải mái như hắn rất dễ hòa nhập môi trường.

Đang ngâm nga khúc hát, mặc kệ các người hầu chuẩn bị gói ghém quà tặng đưa về biệt thự. Hắn ung dung tự tại, thưởng thức trà bá tước phu nhân của nhà Stone gửi đến.

Điều mà ai nấy phải dừng hoạt động khi có người bước vào lều trại này. Đó là quản gia nhà Stone, ông Dorian. Cedric chưa bao giờ gặp ông ta, nhưng nhìn dáng vẻ kính cẩn của người hầu trong phòng liền biết lão là ai.

Thân hình của ông già này rất cao, tuổi chắc cũng đã sáu mươi, ông ta lúc bước vào đã cầm một chiếc gậy, chân thì đi không vững. Chiếc gậy đó giúp ông ta đứng vững chãi hơn.

“Cedric thiếu gia, công tước triệu ngài về thành!”

Chiếc bút lông cầm trên tay của Cedric rơi xuống, hắn kinh ngạc hết sức. Hiệp sĩ hộ vệ bên cạnh biểu cảm ý hệt người chủ của mình, những người hầu xung quanh dừng việc sắp xếp đồ đạc. Mãi thì hắn mới mở miệng được:

“Cha có gì phân phó ở đây là được, cần gì phải về biệt thự?”

Vị quản gia nói:

“Đó là lệnh của công tước thưa thiếu gia, tôi không dám đoán mò ý của ngài ấy.”

“Cần gấp chứ?”

“Vâng thưa thiếu gia, người cần cùng về với những món quà của các tiểu thư và thiếu gia khác.”

Cedric thở dài, vốn định tìm cách từ chối. Nhưng những lời đó liền bị quản gia chặn lại. Ông ta luôn tìm ra cách triệt để lý do đó. Không có người quản lý nơi này, lão liền đưa một người khác lên thay. Năng lực không để Cedric tiện chê bai. Giả bệnh thì nói sẽ có y sĩ nhà Stone khám trên đường về. Thế là hết dám chối cãi.

Người vui nhất là tên hiệp sĩ của Cedric ở chuyến đi này, còn hắn thì không. Mặt mày ủ rũ chán chường, mặc cho tên hiệp sĩ ngân nga ca hát mà dọn đồ.

“Vui lắm à?”

Tên hiệp sĩ vui vẻ đáp lời:

“Tất nhiên rồi, là được trở về với tư cách là một thiếu gia chân chính. Thiếu gia không vui à?”

Cedric không trả lời, hắn vẫn còn những công việc khác giao cho một vị hiệp sĩ. Vị hiệp sĩ này được quản gia Dorian chọn lựa cẩn thận, người này sẽ được ở vị trí đại đội trưởng. Công việc của người này chung quy vẫn dễ dàng, không gặp vấn đề gì.

Cedric bước ra khỏi doanh trại, những hiệp sĩ vùng này đang đứng xếp hàng ngay ngắn, đợi hắn ra lệnh. Vị đám hiệp sĩ này, cũng đã biết tin chủ của hắn sẽ phải đi về biệt thự. Tất nhiên, người ở đâu sẽ phải về chỗ đó. Họ chỉ là hiệp sĩ bảo vệ biên giới.

Cedric dõng dạc nói:

“Đây có lẽ là thời gian đi vắng lâu ngày của ta. Hy vọng các ngươi hỗ trợ đại đội trưởng Felix, người này từ này các ngươi phải tuân theo mệnh lệnh của ngài ấy. Rõ chưa!”

Sau màn dõng dạc dặn dò cực kỳ chi tiết, Cedric dẫn theo một tên hiệp sĩ nữa đi cùng. Tên này là Ryder, kẻ này được Cedric dìu dắt nhiều nhất trong đám hiệp sĩ. Hắn tự nhận xét rằng kẻ này sẽ trung thành như Ron. Tuy mối quan hệ giữa Ron và Ryder không có mấy tốt đẹp. Nhưng theo hắn, cứ để vậy ấy lại thân ngay. Nên có đánh nhau, hắn không cản. Vì quan niệm rằng “thương nhau lắm đánh nhau đau” mà.

Quản gia Dorian đứng một bên, nhìn những vị hiệp sĩ, cách phát biểu của Cedric chứng tỏ thiếu gia được đám này tôn sùng. Giữ được những hiệp sĩ trung thành như thế này về bên mình, thì tâm tư chẳng đơn giản tý nào. Dorian không ý kiến về việc hắn mang thêm nhiều hiệp sĩ đi theo. Cũng có nói có thể mang theo một ít nữa, nhưng hắn nhất định chỉ mang hai kẻ này. Nhìn sơ bộ không phải là hiệp sĩ thường dân bình thường. Lai lịch của hai kẻ này là quý tộc bị sa sút, được chọn là thương cảm hay mục đích khác?

Dorian nhất định sẽ quan sát nhiều hơn khi kẻ này vào thành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free