Khí vận - Chương 8: Chapter 8: Thâu thiên, hoán nhật (1)
Trong đại sảnh chỉ còn lại ba người Trần Phong cùng với lão gia chủ Trần Bá Long. Không khí có chút ngưng trọng.
Lão gia chủ nhìn thật sâu vào Trần Phong, như nhìn thấy hình bóng năm xưa, ánh mắt ánh lên sự tự hào mãnh liệt xen lẫn chút tiếc hận, thở hắc một hơi, lão gia chủ bỗng chốc lại vui vẻ, đôi mắt lóe lên một niềm tin hi vọng.
"Thật may... Mọi thứ vẫn còn hi vọng" lão gia chủ thầm nghĩ.
Đối mặt với ánh mắt xâm lược của lão gia chủ, Trần Phong mỉm cười ranh mãnh, đáp lại ông là một ánh mắt kiên định pha một chút trêu tức khiến lão cũng phải bật cười.
Trán Lãnh Thiên Tuyết lúc này đầy hắc tuyến." Lại nữa a...lúc nào cũng vậy" nhưng nàng không chán ghét, trái lại bật cười một cách quyến rũ, ánh mắt long lanh đầy hạnh phúc.
Thấy cảnh quỷ dị trước mặt này, tiểu thị Yên nhi cả người đều ngu ngơ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
" Đi thôi, các lão tổ chắc cũng đợi lâu rồi !". Lão gia chủ lúc này cũng thu hồi ánh mắt, xoay người dẫn trước bước vào thông đạo không gian mà lão vừa mở.
"Yên nhi, nàng ở đây đợi ta". Trần Phong ân cần căn dặn tiểu thị nữ trước khi theo bước chân lão gia chủ và Lãnh Thiên Tuyết bước vào thông đạo. "Nàng yên tâm ở trong này, có trận pháp của 'gia gia' không ai vào được đâu". Hắn lo lắng không có mình cùng trưởng bối chấn tràng, nàng sẽ bị bọn người kia ức hiếp.
"Thiếu gia yên tâm, thiếp sẽ đợi người... " "A..." chưa kịp nói xong câu, nàng đã bị Trần Phong đánh lên kiều đồn căng tròn, co dãn của mình. Giật mình, tay nàng vội bịt miệng, nàng sợ hai vị trưởng bối ở phía trước nghe thấy thì thật là xấu hổ.
"Thiếu gia..." mặt đỏ chót như quả táo chính, nàng ngượng ngùng, khẽ gắt giọng, nhưng âm thanh nhỏ xíu, chủ đủ hai người nghe.
" Thật mềm,...lại còn thơm nữa" Trần Phong đưa tay lên mũi, đôi tay hắn vẫn còn dư vị một cảm giác đê mê khó tả: mềm mại, đàn hồi,...Hít hà một hơi, vẻ mặt đê tiện , hắn cười ha hả, đáp lại nàng bằng giọng chỉ có hai người có thể nghe, vẻ mặt ngả ngớn, cực kì vô sỉ.
Hai người giọng vô cùng nhỏ, động tác vô cùng kín đáo, nhưng Trần Bá Long và Lãnh Thiên Tuyết cảnh giới gì cơ chứ, một người là Thần cảnh trung cấp cao cao tại thượng, một người là cường giả Thiên cảnh cao cấp, hai tên kia còn gần như vậy, cách nhau không đến mười trượng, cứ như đang hét vào mặt hai người họ vậy. Mặt lão đanh lại, liết nhìn sang con dâu sắc mặt đang đen lại. Lão vội cách không túm tên tiểu quỷ kia lôi vào thông đạo, biến mất vô ảnh, vô tung, như chưa hề tồn tại.
Đứng nhìn không gian tĩnh lặng nơi thông đạo không gian vừa biến mất.
Cảm nhận được dư âm tê dại nơi kiều đồn, xuân tâm nàng nộ phóng, không biết nghĩ đến điều gì, vẻ mặt Yên nhi nhịn không được lại đỏ lên, trái tim nhỏ bé đập rộn ràng.Trên môi lại treo nụ cười đầy hạnh phúc.
......
Bước qua đường hầm không gian, đập vào mắt Trần Phong là một ngôi làng yên bình, mộc mạc, bầu trời trong xanh thăm thẳm. Những mái nhà tranh nép mình dưới bóng của một cây cổ thụ khổng lồ, khói lam chiều bảng lảng bay lên từ những căn bếp nhỏ. Trên những tán cây, những tiếng chim líu lo, trong trẻo và êm tai. Phía xa xa, tiếng nước chảy róc rách từ thác bạc đổ xuống, len lỏi qua những khe đá, tạo thành một dòng suối tròn vắt uốn lượn quanh co.
Bên cạnh một đoạn là một hồ nước trong vắt, trên mặt hồ, những bông sen nở rộ, tỏa ra hương thơm ngát, dễ chịu, dưới hồ là đủ loại cá cảnh nhiều loại màu sắc đang bơi tung tăng qua lại. Cạnh bờ hồ lúc này đang ngồi mấy vị lão nhân, rau tóc bạc phơ, người thì ung dung câu cá, người thì kết đôi thong thả đánh cờ, tiếng bàn luận tranh cãi sôi nổi vang vọng khắp không gian, tất cả hòa quyện tạo nên một làng quê thanh bình, yên ả.
Ngắm nhìn khung cảnh trước mắt, Tâm tình của Trần Phong trùng xuống, đôi mắt hắn cay xè, đỏ hoe. Lắng nghe những âm thanh cãi cộ rom rả trước mặt, hắn không nhịn được nở nụ cười, nhịn không được, hắn thều thào, cảm thán: " mấy lão già này,...vẫn y như vậy"
Lãnh Thiên Tuyết nghe vậy, khẽ nắm lấy tay Trần Phong, ánh mắt dịu dàng, bất giác nàng cũng nở nụ cười. Trần Phong siết nhẹ tay nàng, mỉm cười đáp lại.
....
Thấy cảnh tay trong tay của Trần Phong và Lãnh Thiên Tuyết, Trần Bá Long cũng nở một nụ cười, nhưng hai mắt lão lại rưng rưng, vài giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Lấy lại tinh thần, lão chậm rãi cất bước theo sau đôi nam nữ kia, không, bây giờ phải nói là cặp "mẫu tử" mới đúng. Lão thích thú thầm nghĩ, đôi mắt vẫn chăm chú ngắm nhìn từng bước đi của hai thân ảnh phía trước.
Ba người chậm rãi tiến về phía nhóm lão nhân.
......