Khí vận - Chương 1: Chapter 1: Hồi ức
"Nhận ra rồi sao" một giọng nói xa xăm, hiền từ vang lên tựa như ảo mộng.
Nhìn vào con chuồn chuồn tre bằng gỗ trong lòng bàn tay. Thanh niên lòng bàng hoàng, nhớ nhung, lo âu, pha lẫn chút tự trách. Đó là món quà đầu tiên ông tặng hắn. Rồi hắn chợt sững người :
" Là ông bảo vệ cháu sao? Nhưng tại sao lại là cháu? Tại sao ông lại đưa cháu đến nơi này ?" Giọng hắn khàn khàn, đôi mắt đỏ hoe trực khóc, thứ đã từ lâu rồi hắn chưa cảm nhận lại được.
"Nhóc à! Nhóc đang dần thay đổi. Nhóc biết không?"
"Cháu biết. Nhưng..." Giọng hắn ngập ngừng, hắn biết, nhưng... hắn cũng không dám nói a. Giờ đây, khi nhìn vào con chuồn chuồn ấy, hắn cũng đã biết, ông hắn, không phải là người bình thường, nhưng... thì sao chứ?. Có vượt qua được tồn tại kia không?. Không? . Hắn, không dám thử.
Ông cũng biết hắn muốn hỏi gì. Nhưng ông không trả lời:
"Vận mệnh của cháu, nếu ta xen vào, thứ cháu đối mặt..." Giọng ông khựng lại, im bặt.
"Sẽ...rất khủng khiếp sao? Hơn cả bây giờ?" Mặt hắn xìu xuống, như quả bóng xì hơi. Như người mất hồn, hắn lo lắng, hắn sợ hãi, nhưng tia hi vọng nhỏ bé hắn vẫn muốn nắm lấy.
"Haizz...nhóc à! Kẻ biết nhiều, thường đoản mệnh. Cẩn thận...haizz...Nhớ lấy!". Nói rồi con chuồn chuồn gỗ hoá thành tia sáng bay vào mi tâm của hắn, biến mất như chưa từng tồn tại.
Choàng tỉnh, như muốn nắm bắt cái gì đó. Hắn đưa tay ra với theo những hạt sáng còn lưu lại.
"Liệu...chúng ta còn có thể gặp lại nhau không ? Ông ơiiiii...". Hắn gào to, tay run rẩy, đôi mắt hắn chảy 2 hàng lệ, thứ cảm xúc mà hắn không bao giờ muốn trải qua một lần nào nữa.
Không gian im bặt. Giờ đây ngoài hắn ra, xung quanh hắn chẳng còn gì cả, không một âm thanh, thế giới xung quanh trắng xoá như tâm trí hắn giờ vậy.
......
Không biết qua bao lâu, hắn đứng dậy. Thân ảnh hiên ngang, lưng thẳng tắp. Sắc mặt nghiêm nghị, đôi mắt nhíu lại, đầy suy tính. Nào đâu còn vẻ tiều tụy, thất thố tựa như đứa trẻ như vừa rồi.
"Hừ... Nếu các ngươi đã tính kế đến trên đầu ta, thì đợi ngày ta cắn ngược lại a! Không giết được các ngươi, ta cũng phải cho các ngươi khó chịu... Hahaha".
"Cẩn thận? Thứ gì chứ ?". Hắn thều thào.
......
Trái đất, trong một quán hủ tiếu nhỏ bên vệ đường. Một cụ già tóc bạc phơ tuổi qua lục tuần đang tất bật sắp xếp bàn ghế, chuẩn bị mở hàng đón khách.
Như cảm ứng được gì, lão ngẫng đầu nhìn về phương xa, trong ánh mắt lão đầy hiền từ, pha chút gì đó không nỡ.
Haizz... Tiếng thở dài như trút biết bao nỗi niềm khó thốt lên thành lời.
Trầm ngâm một lúc lâu, mặt lão đanh lại, ánh mắt lấp loé đầy sắc bén, nào đâu giống một lão già bán hàng rong đang gần đất, xa trời.
"Hừ... Tính toán cả trên đầu của lão phu...
" Thều thào, giọng lão hữu lực, sắc lạnh, nghe đến không rét mà rung.
Bỗng lão bật cười:
"Ha ha, các ngươi không biết phải chọc đến thứ gì đâu. Tiểu quỷ đó, nào phải dễ trêu...ha ha hah..."
Những hồi ức như con gió ùa về, hình ảnh hạnh phúc của một đôi ông cháu.
Một lão già với nụ cười hiền từ luôn phản phất trên môi, nhưng khoé miệng lão đôi lúc lại phải giật giật vài cái phản ánh tâm trạng của lão lúc này, vừa thương yêu, cưng chiều, vừa bất lực. Đối lập là một thằng nhóc bụ bẫm với nụ cười toe toét không thiếu phần ranh mãnh, tinh quái.
Một cảm giác nguy hiểm phản phất như chưa hề tồn tại, khoé môi lão lại giật giật. Lão giờ chỉ muốn kiếm chỗ nào mà trốn đi thôi.
"Cụ Trí buổi sáng mạnh khoẻ. Cụ cho cháu tô phở tái, nhiều bánh tí nhá cụ. Nhanh nhanh, đói quá cụ ơi!"
Một thanh niên lái chiếc super cup phi nhanh lao vào quán của lão, chưa kịp tháo mũ bảo hiểm , giọng thanh niên đã lau láu vang lên.
"Mày cứ từ từ, tí nữa là tao về gặp ông bà ông vải với mày lun đấy!"
"Cụ cứ khéo đùa, cụ còn "dẻo dai" thế cơ mà... Mà thằng cu Phong đâu rồi? Có mình cụ thế?..." Giọng hắn cứ lau láu, nụ cười đểu lia xéo nhìn cụ.
"Khiếp! Tao không "dẻo dai" thì chắc bị chúng mày bẻ làm ba khúc từ đời nào rồi chứ đùa." Giọng lão trách móc nhưng đầy dí dỏm.
"Còn thằng nhóc Phong, nó có việc phải về quê ngoại một thời gian rồi! ".
"Thế á?! Cháu cứ tưởng nó lén đi kiếm vợ, trốn anh em rồi chứ ". Nói rồi hắn xì sụp với bát phở mà lão vừa bưng ra.
Lão cũng mặc kệ hắn, tiếp tục công việc của mình.
"Thằng nhóc chết tiệt, cái thân già này... khi nào mới được nghỉ ngơi đây?...". Lão thì thầm, giọng lão tỏ vẻ trách móc lắm vậy. Nhưng nụ cười trên môi đã bán đứng lão mất rồi.