(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 9: Thiên Khuyết
Từ từ mở mắt, Âu Dương Huyền nhận ra mình đang nằm gục trên bàn.
Đêm qua hắn đã mơ một giấc mơ kỳ lạ.
Giấc mơ về Nàng.
Kể từ khi Nàng mất, đã bao lâu rồi hắn không còn mơ về nàng nữa?
Thở dài một tiếng, Âu Dương Huyền vô thức liếc xuống cuốn sách đang đọc, vừa lúc chạm mắt một dòng chữ:
“Tu luyện bắt đầu từ Tôi Thể, chia làm 5 cảnh giới lớn, 10 cảnh giới nhỏ. Chúng bao gồm: Tôi Bì, Tôi Cốt, Tôi Huyết, Tôi Tạng và Tôi Mạch.”
Âu Dương Huyền trố mắt nhìn, những dòng chữ hôm qua còn làm khó hắn, hiện tại lại dễ hiểu đến vậy.
Dụi mắt cho tỉnh ngủ, hắn bắt đầu kéo xuống đọc câu tiếp theo:
“Tôi Thể tầng một được gọi là Tôi Bì Sơ Cấp, Tôi Thể tầng hai được gọi là Tôi Bì Đỉnh Phong. Tôi Thể tầng ba được gọi là Tôi Cốt Sơ Cấp, Tôi Thể tầng bốn được gọi là Tôi Cốt Đỉnh Phong. Theo đó mà suy ra, Tôi Thể tầng mười chính là Tôi Mạch Đỉnh Phong, cũng là giai đoạn quan trọng nhất trước khi bước vào Hóa Hải Cảnh.”
Âu Dương Huyền nhận ra mình không hề nhầm, hắn hiện đã có thể đọc vanh vách những chữ cổ này.
Chẳng lẽ có liên quan đến giấc mơ đêm qua?
Tuy hắn không biết tại sao lại như vậy, nhưng đây rõ ràng là một chuyện tốt.
Sự vui sướng trong lòng hắn dâng trào, bắt đầu đọc hết cuốn này đến cuốn khác.
Tầng một chủ yếu lưu giữ các sách liên quan đến lịch sử Lục Địa và Gia Tộc, nên việc đọc không bị hạn chế.
Chỉ có điều h��n không nhận ra, trong vô thức tốc độ đọc của hắn đang tăng lên một cách chóng mặt. ...
Bên thác nước, Âu Dương Phong cũng tỉnh giấc.
Sự mệt mỏi đêm qua đã chấm dứt, thay vào đó là cảm giác dễ chịu bao phủ khắp toàn thân.
Đang định đứng dậy, hắn chợt cảm giác có gì đó không đúng.
Tim hắn đập nhanh hơn bình thường, làn da đỏ ửng, tốc độ máu chảy tăng cao một cách bất thường.
Đây chính là dấu hiệu Khí Huyết Như Cương, chỉ có được khi đạt đến Tôi Thể đệ ngũ tầng: Tôi Huyết.
Nhưng làm sao có thể, đêm qua hắn mới chỉ là Tôi Thể đệ nhị tầng: Tôi Bì Đỉnh Phong, hiện giờ lại trực tiếp đột phá ba cấp độ, đã đạt tới Tôi Huyết Sơ Kỳ.
Chẳng lẽ là do Uẩn Thể Dịch?
Không đúng, Uẩn Thể Dịch tuy có hiệu quả nhưng tuyệt đối không thể có tác dụng nghịch thiên đến vậy.
Hắn lập tức ngồi xếp bằng, hai tay đặt trước bụng.
Tay trái mở lên, tay phải úp xuống, tạo thành tư thế cơ bản của thổ nạp.
Linh khí xung quanh bắt đầu tụ lại, thông qua huyệt Thủ Tâm ở lòng bàn tay trái tiến vào trong ngực.
D��ng khí tiếp tục di chuyển lên đầu, vòng qua lưng, xuống hai chân, rồi từ hai chân lại lên bụng, qua ngực, cuối cùng thoát ra ngoài theo cánh tay phải.
Cứ một vòng như vậy được gọi là một tiểu chu thiên, mười lần như thế là một đại chu thiên.
Âu Dương Phong thử thổ nạp vài lần, phát hiện kinh mạch hoàn toàn bình thường, không hề gặp cản trở.
Hắn mở bừng mắt:
“Kinh mạch của ta… kinh mạch của ta khôi phục rồi! HA ha ha ha ha ha ha ha, thực sự khôi phục rồi!”
Hắn cười, cười như điên dại, nhưng trong mắt lại ánh lên hai hàng lệ quang.
Hắn vốn là một thiên tài, cuối cùng bị ám toán mà tàn phế. Ở thế giới này, điều đó tương đương với cái chết.
Suốt hai năm qua, hắn chịu biết bao sự ghẻ lạnh và khinh bỉ từ gia tộc.
Tuy bên ngoài hắn không nói gì, nhưng suy cho cùng hắn vẫn là thiếu niên, làm sao không đau khổ.
Biết bao nhiêu đêm, hắn không ngừng khổ luyện, thất bại rồi lại khổ luyện, rồi lại thất bại.
Biết bao nhiêu lần đôi tay hắn chảy máu, thân thể rã rời nhưng kết quả thu lại vẫn là con số không tròn trĩnh.
Mỗi lần như vậy hắn lại hận, hắn hận sự vô dụng của bản thân, hận những kẻ đã gây ra chuyện này, hận rằng sẽ vĩnh viễn không thể báo thù.
Cho đến hôm nay!
Âu Dương Phong đứng dậy, ngửa cổ lên trời mà gầm thét:
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”
“PHỤ THÂN, MẪU THÂN, GIA GIA, CÁC NGƯƠI CÓ THẤY KHÔNG, TA LẠI CÓ THỂ TU LUYỆN RỒI, LẠI CÓ THỂ TU LUYỆN RỒI… TA KHÔNG PHẢI PHẾ VẬT, KHÔNG PHẢI PHẾ VẬT!”
Tiếng hét của hắn vang vọng khắp khu rừng, như giải tỏa đi nỗi uất hận đã kìm nén suốt bao năm. Cuối cùng hắn giơ tay lên trời:
“Âu Dương Phong ta xin thề, những gì ta phải chịu trong suốt hai năm qua, ta nhất định sẽ đòi lại toàn bộ. Những kẻ đã gây ra chuyện này, sẽ có ngày ta khiến chúng phải trả giá.”
Mang theo lòng căm thù, mang theo nhiệt huyết từ sự khôi phục. Hắn vác chiếc bao lên lưng, quay lưng rời khỏi khu rừng.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.
Bên trong Tàng Thư Các có một bóng người đang ngồi, xung quanh sách chất chồng chất đống. Khuôn mặt Âu Dương Huyền lộ rõ sự mệt mỏi, nhưng tinh thần thì sáng ngời. Cuối cùng, hắn cũng đã hiểu đây là nơi nào.
Nơi hắn đang ở là một mảnh đại lục có tên: THIÊN KHUYẾT.
Sở dĩ có tên như vậy là vì từ thời rất xa xưa, từng xảy ra một trận chiến.
Không ai biết đó là cuộc chiến của ai, vì sao họ chiến đấu, chỉ biết nó khiến cho sông ngòi bốc cháy, đại lục phân tách, bầu trời như thể nứt toác làm đôi, từ đó sinh ra cái tên THIÊN KHUYẾT.
Trên đại lục này, người người đều tu luyện, chính là lấy võ vi tôn, lấy tu luyện làm lẽ sống.
Nơi hắn ở là Linh Hư Thành, thuộc Thanh Bằng Châu, do Thiên Khôn Vương Triều quản lý.
Bên cạnh Thiên Khôn Vương Triều còn ba đại Vương Triều khác có cấp độ tương đương.
Mỗi Vương Triều sẽ quản lý hai Châu, tám Thành, tổng cộng có tám châu và ba mươi hai thành.
Với diện tích như vậy, thật khó tin khi nó nằm dưới sự kiểm soát của một thế lực duy nhất: Liên Minh Tứ Trụ.
Liên Minh Tứ Trụ là gì?
Chính là Nhất Môn, Nhất Giáo, Nhất Tông, Nhất Phái.
Nhất Môn, Hóa Kiếm Môn.
Nhất Giáo, Thiên Nguyệt Giáo.
Nhất Tông, Địa Ẩn Tông.
Nhất Phái, Vũ Yên Phái.
Ngay cả người viết sách cũng không biết vị trí chính xác Liên Minh nằm ở đâu, chỉ biết mỗi Vương Triều đều có phân bộ của nó.
Việc tuyển chọn diễn ra vô cùng khắt khe, thường chỉ lấy người từ các gia tộc ở tám châu, tứ quốc.
Số người từ ba mươi hai thành có thể vào được là cực kỳ hiếm hoi.
Điều này xuất phát từ việc ba mươi hai thành tài nguyên ít ỏi, khó có thể so sánh với Châu Quận hay Hoàng Tộc Đế Đô.
Nghe đồn vài trăm năm trước Linh Hư Thành cũng có một người vào được, chính là con trai Thành chủ khi đó.
Gấp cuốn sách lại, Âu Dương Huyền lấy trong áo ra một chiếc nhẫn màu đen.
Điểm khác biệt giữa Hóa Hải Cảnh và Tôi Thể Cảnh không chỉ nằm ở việc sử dụng linh lực, mà còn ở khả năng vận dụng thần thức.
Con người có Lục Thức: Mắt để nhìn, Mũi để ngửi, Tai để nghe, Lưỡi để nếm, Tay để sờ.
Năm thức này hoạt động mạnh mẽ nhất khi thức, nhưng đóng lại khi ngủ, chỉ có Thần thức là luôn hoạt động.
Thần thức đến từ Tâm, sâu nữa là Hồn, Hồn lực càng mạnh thì Thần thức càng mạnh.
Thần thức ở Tôi Thể Cảnh rất yếu, gần như chẳng có một tác dụng gì, nhưng một khi đạt tới Hóa Hải Cảnh sẽ hoàn toàn lột xác.
Cầm nhẫn trên tay, Âu Dương Huyền nhắm mắt lại, không ngừng lẩm nhẩm yếu quyết.
“Nhắm chặt ngũ quan, tập trung vào vật trước mắt, cảm nhận sự tồn tại của nó, ch���m vào nó một cách vô hình.”
Đột nhiên, Âu Dương Huyền rơi vào một trạng thái kỳ lạ, như thể tầm nhìn của hắn tách rời khỏi cơ thể, sau đó không ngừng kéo dài về phía trước, hướng đến cái nhẫn trên tay.
Chiếc nhẫn lúc đầu còn nhỏ, sau đó lớn dần, lớn dần, cuối cùng bao trùm toàn bộ tầm nhìn của hắn.
Xuyên qua một màu đen, Âu Dương Huyền nhìn thấy một không gian nhỏ.
Bên trong chứa đầy rương hòm, chai lọ, một vài cuốn sách, một tấm lệnh bài và một thanh đao.
Hắn tập trung thần thức vào hai vật gần nhất, chỉ thấy lóe lên một cái, hai thứ này liền biến mất.
Khi mở mắt ra, trước mặt đã xuất hiện một thanh đao cùng một tấm lệnh bài.
Tấm lệnh bài màu vàng kim, trên khắc một chữ ÂU đỏ chót.
Thanh đao đen tuyền, lưỡi bạc sắc bén, thân dài chừng tám tấc, cầm rất thuận tay.
Phía trên cán được khắc hai chữ “CỰ KHUYẾT”.
Âu Dương Huyền vuốt nhẹ thân đao, cảm thấy thân đao khá nhẹ, chứng tỏ người chế tạo ưu tiên tốc độ hơn là sức mạnh.
Cầm đao trong tay, hắn không nhịn được mà múa thử vài đường. Đâm trái, chém phải, vụt lên rồi hạ xuống.
Đương nhiên cũng chỉ là múa cho vui, kiếp trước hắn ít khi luyện võ, càng đừng nói đến dùng đao.
Chơi chán, Âu Dương Huyền lại cầm đao đặt trước mặt, bắt đầu vận dụng thần thức.
Chỉ thấy vừa buông tay ra, thanh đao liền lơ lửng giữa không trung.
Âu Dương Huyền quát lên: “Đi!”
Thanh đao lập tức lao đến phía trước với một tốc độ đáng kinh ngạc.
Ngay trước khi sắp đâm vào tường, nó liền đột ngột chuyển hướng bay lên cao rồi lộn lại về phía hắn, đảo quanh một vòng rồi tiếp tục vút về phương xa.
Một cảm giác vui sướng lan khắp toàn thân Âu Dương Huyền.
Hắn giống như đứa bé phù thủy lần đầu nhìn thấy chổi bay, không ngừng chơi đùa, không ngừng thử nghiệm.
“Thì ra đây chính là phi đao trong truyền thuyết” – Âu Dương Huyền nghĩ thầm.
Chơi chán, hắn thu hồi thanh đao, trong lòng có chút khó hiểu:
“Trong sách có nói muốn vận dụng thần thức cần luyện tập ít nhất một tháng. Nhưng ta thử ngay lần đầu đã thành công. Là do thần thức ta mạnh bẩm sinh hay là do thân thể mà ta nhập vào vốn có gì đó đặc biệt?”
Âu Dương Huyền không tìm ra manh mối, chỉ có thể lấy sách ra tiếp tục đọc:
“Đối với tu luyện giả, thần thức càng mạnh thì càng có lợi. Khi đạt đến một trình độ nào đó còn có thể phân ra thành nhiều luồng, từ đó tăng cường năng lực chiến đấu.”
Phân thần thức ra thành nhiều luồng?
Âu Dương Huyền có chút hứng thú, đang muốn nghiên cứu thì chợt bụng kêu “Ọc ọc”.
Từ đêm qua tới giờ hắn vẫn chưa có gì bỏ vào bụng.
Tôi Thể Cảnh và Hóa Hải Cảnh tuy thay đổi về chất nhưng cơ bản vẫn giống phàm nhân, vẫn cần nạp thức ăn.
Chỉ khi vượt qua giai đoạn này, tiến lên cảnh giới cao hơn mới có thể Ích Cốc, nghe đồn chỉ cần vài bình Tích Cốc Đan là đủ no.
Âu Dương Huyền mở cửa bước ra ngoài.
Mặt trời đã lên cao, xem ra hắn ở đây đã được hơn nửa ngày.
Không gian lúc này im ắng, cũng không thấy bóng dáng Tứ Trưởng Lão cùng người trung niên áo trắng đâu.
Âu Dương Huyền thầm thở phào, nhanh chóng rời khỏi Tàng Thư Các.
Hắn cũng không biết nhà ăn ở đâu, đành ch��n đại một con đường.
Đi thêm một đoạn, hắn bất chợt đi tới một quảng trường rộng lớn.
Lúc này quảng trường đang có rất đông người.
Bọn họ trẻ thì mới 10 tuổi, lớn cũng đã ngoài 20, nhưng đều tụ xung quanh một sàn đấu, chăm chú theo dõi một cuộc chiến đang diễn ra vô cùng ác liệt.
"Là nàng ta" - Âu Dương Huyền bất giác thốt lên.
Chỉ thấy một trong hai người chính là thiếu nữ đêm qua hắn từng gặp.
Hôm nay nàng mặc một thân cam nhạt, đai xám cuốn quanh eo. Phần trên khoét sâu để lộ ra bầu ngực đầy đặn, trắng muốt.
Nữ tử tay cầm trường tiên, động tác mau lẹ hết vung trái rồi lại quất phải, như hắc xà, vô cùng linh hoạt.
Mà đối thủ của nàng là một nam tử tay cầm côn. Côn nặng, roi nhẹ, mỗi cú vung ra đều dễ dàng gạt đi đòn tấn công của nữ tử.
“Âu Hàn Bân đánh bại nàng, không thể để thua!” – Đám nam tử phía dưới không ngừng hò hét.
“Nằm mơ à! Hàn Bân chỉ là Tôi Thể tầng chín, làm sao là đối thủ của Uyển Nhi tỷ, chờ một lát nữa xem hắn bị đá đít!” – Phe nữ cũng tỏ ra không hề kém cạnh.
Âu Dương Huyền cảm thấy hứng thú. Đây là lần đầu tiên hắn được chứng kiến tu luyện giả của thế giới này quyết đấu.
Nam tử tên Âu Hàn Bân nắm chặt tay, cả người bỗng chốc đỏ rực.
Một côn giơ cao nhắm thẳng vào vị trí thiếu nữ váy cam mà bổ xuống.
Lực đạo cỡ trăm cân đủ để khiến người trúng bị trọng thương.
Thế nhưng thay vì lùi lại né tránh như nhiều người nghĩ, nữ tử lại tiến lên.
Mũi tiên nhanh chóng phất tới, đâm thẳng vào phần ngực đang để lộ sơ hở.
Ngọn roi ra sau mà lại đến trước, khiến gã không thể hạ côn xuống, chỉ đành trơ mắt nhìn đối phương đâm tới.
“Đủ rồi, Lâm Uyển Nhi chiến thắng!” – Một giọng trung niên vang lên, dường như là trọng tài.
“Ha ha, ta biết mà!”- Phe nữ tử hét lên trong khi bên nam thì lườm nguýt.
Cũng có vài kẻ không nhịn được liếc nhìn thiếu nữ trước mặt, trong đầu ao ước mình có thể đứng đó sóng vai với nàng.
Lâm Uyển Nhi thu lại trường tiên, cái cằm trắng ngẩng cao, hưởng thụ sự ngưỡng mộ của đám đông bên dưới.
Đột nhiên ánh mắt nàng chú ý tới gã nam tử mặc hắc bào đứng phía xa. Nụ cười trên mặt nàng nở bừng.
“Huyền ca!”
Đám đông bị tiếng gọi của nàng thu hút, cũng lập tức quay đầu.
“Nhìn xem, là Huyền ca đấy!”
“Âu Gia Song Kiêu Âu Dương Huyền. Không ngờ huynh ấy cũng có mặt ở đây. Ngươi nói xem ta có nên nhờ huynh ấy chỉ dạy cho vài chiêu không?”
“Hừ, nói nghe hay nhỉ, Huyền ca đã là Hóa Hải Cảnh tầng ba, còn ngươi ngay cả Tôi Thể tầng năm cũng chưa tới thì chỉ điểm cái gì!”
Đám đông cứ xì xào bàn tán làm Âu Dương Huyền không khỏi chột dạ.
Nếu còn đứng đây thế nào cũng bị họ gọi ra chỉ điểm thật mất. Tốt nhất là nên rời đi.
“Huyền ca!”
Sau lưng hắn lại vang lên tiếng gọi của Lâm Uyển Nhi.
Thân pháp của nàng rất nhanh, chỉ vài hơi thở đã bắt kịp hắn. Âu Dương Huyền bất đắc dĩ phải quay đầu.
“Hôm qua là lỗi của ta, huynh cũng không cần cả ngày đều tránh mặt ta như vậy.”
Lâm Uyển Nhi vừa nói vừa khẽ cười, so với hôm qua nàng càng trở nên quyến rũ.
“Muội nghĩ ngợi nhiều quá rồi. Đại điển gia tộc sắp đến, ta chỉ là muốn tập trung cho tu luyện thôi.”
Âu Dương Huyền cũng chẳng có chút ấn tượng nào về nữ nhân này, chỉ đành tìm cớ để thoái thác.
Để đọc trọn bộ và ủng hộ tác giả, xin mời ghé thăm truyen.free.