(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 66: Đệ Nhất
Người vừa bị đánh bay ra khỏi sàn đấu không ngờ lại là Mộ Thiên Duật.
"Mộ Thiên Duật, hắn bị thương rồi!"
"Không thể nào? Tên này hai trận trước, ngay cả góc áo cũng không hề sứt mẻ, vậy mà giờ lại bị thương ư?" – Đám đông phía dưới kinh ngạc thốt lên.
Mộ Thiên Duật ôm lấy bả vai đang chảy máu, sắc mặt có chút âm trầm:
"Ngươi vì sao không trúng độc?"
Cái gọi là màn sương tím, chẳng qua chỉ là thủ đoạn che mắt, át chủ bài thực sự nằm ở độc kỹ có tên Oa Bì Tử.
Muốn tu luyện thứ này, mỗi ngày mười hai canh giờ, đều phải ngâm mình trong đầm lầy, hấp thu độc tính từ Thiên Tằm Oa, một loại dị thú thân ếch đuôi tằm.
Độc tích trữ vào trong da, tạo thành những đốm đen trên người, còn được gọi là nang độc.
Mỗi lần thi triển, nang độc bị phá vỡ, độc thoát ra khỏi nang, bốc thành khí tỏa khắp xung quanh.
Bởi vì nó không màu không mùi, đối phương lại chỉ tập trung vào đám sương mù, khiến gã càng dễ dàng đắc thủ.
Loại độc này tiếp xúc trực tiếp qua da, vì vậy mà dù có phong bế khứu giác cũng chẳng ích gì.
Một khi trúng phải, cơ thể liền trở nên tê dại, cả người cứng ngắc, biến thành miếng thịt mặc gã tùy ý định đoạt.
Đương nhiên, Oa Bì Tử không phải là không có nhược điểm.
Mỗi lần thi triển đều phải phá vỡ nang độc, khiến cho cơ thể vô cùng đau đớn, da thịt thì bỏng rát.
Hơn nữa tốc độ lan tỏa rất chậm, phạm vi bao phủ cũng không xa, đ��i phương chỉ cần cảnh giác một chút, có thể thoát khỏi tầm ảnh hưởng.
Thế nhưng đây là sàn đấu, đối thủ bị bó hẹp trong không gian nhất định, chính là cơ hội tuyệt vời để gã thi triển độc kỹ.
Hai lần trước độc vừa ra, gã đã dễ dàng đắc thủ.
Mà lần này...
Âu Dương Phong ban đầu cử động chậm chạp, cử chỉ, dáng vẻ hệt như đã trúng độc.
Nhưng hắn vừa tấn công, gã lại lập tức sinh long hoạt hổ, một chiêu tung ra đã khiến gã bị thương.
Rốt cuộc là vì sao?
Hắn không biết, dưới sự rèn luyện của những điểm Tinh Quang, cơ thể Âu Dương Phong sớm đã hình thành khả năng kháng độc.
Tuy còn xa mới đạt tới năng lực Bách độc bất xâm, nhưng chỉ dựa vào chút độc của Oa Bì Tử chưa thể làm gì được hắn.
"Vũ kỹ của ngươi, giết địch một ngàn thì tự tổn tám trăm, nếu còn tiếp tục thi triển, tương lai không chết cũng tàn phế. Đầu hàng đi, ngươi không phải là đối thủ của ta!"
Mộ Thiên Duật cắn chặt răng, nếu được lựa chọn, ai lại nguyện ý đi tu luyện cái thứ vũ kỹ chết tiệt này.
Nhưng người đó cùng với Gia Chủ đã sớm thỏa thuận, lại dùng tính mạng mẫu thân mang ra uy hiếp, hắn dù không muốn cũng chỉ có thể nhận mệnh.
Từ ba năm trước, Mộ Thiên Duật đã bắt đầu chuyển sang tu luyện loại vũ kỹ này.
Nang độc hôi thối mọc khắp người, trở thành thứ người không ra người, quỷ không ra quỷ, cả ngày chỉ có thể khoác lên người tấm áo choàng kín mít.
Ánh mắt gã bất giác hướng về phía đài cao, những lời tối qua lại vang lên trong đầu.
"Chỉ có thành công. Không cho phép thất bại! Nếu không, ngươi tự biết hậu quả!"
Mộ Thiên Duật cắn chặt răng, gầm lên:
"Không có độc công thì thế nào? Ta vẫn có thể đánh bại ngươi!"
Chỉ thấy gã phất tay một cái, trên tay hiện lên hai chiếc luân xa, mỗi chiếc gắn năm lưỡi dao, phần giữa có tay cầm.
Luân xa tựa như hai bánh xe phát ra ánh màu tím nhạt, chính là vũ khí của hắn – Tử Cực Song Luân.
"Đi!"
Mộ Thiên Duật quát lên một tiếng, một trong hai chiếc luân xa xé gió bay đi, năm lưỡi dao xoay tròn như con quay, tốc độ nhanh tới mức dọa người.
Âu Dương Phong khẽ lách người đã né khỏi luân xa, nhưng ngay sau đó, một tiếng gió rít gào chợt vang lên bên tai.
Mộ Thiên Duật tận dụng thời cơ Âu Dương Phong né tránh đã tiến sát tới, tay phải dùng lực chém thật mạnh vào bả vai đối phương.
Chiếc luân xa còn lại vừa bay đi, lại bị gã triệu hồi về, tiến hành giáp công từ hai phía.
Âu Dương Phong hừ lạnh, loại tình huống này giống hệt ngày đó chiến đấu cùng Lâm Vũ Phong.
Nhưng giờ tình thế đã khác, chỉ thấy hắn xoay kiếm một vòng, quanh người xuất hiện một con hỏa long lớn cỡ nửa trượng.
Hỏa Long uốn mình, quấn quanh chủ nhân, thân rồng đồ sộ, hiện rõ từng lớp vảy.
Cả người tựa như một tấm chắn đẩy lùi thế tấn công của đối thủ.
"Hỏa Long Phần Thiên - Long Thân Trầm Uyên!"
Hỏa Long Phần Thiên vốn có tứ thức, mỗi thức ứng với một bộ phận cơ thể.
Long Thủ, Long Trảo, Long Thân cùng Long Vĩ.
Trong đó Long Thân Trầm Uyên chính là lấy thân rồng mà diễn hóa, thuộc về chiêu thức phòng ngự.
Hỏa Long Phần Thiên vốn là Hoàng Kỹ hạ phẩm, lại có Thập Tinh Quyết bổ trợ, uy lực gia tăng hai phần, lập tức đánh bật Mộ Thiên Duật về phía sau.
Mộ Thiên Duật quay cuồng rồi rơi xuống sàn đấu, hai chân trượt đi một đoạn mới hóa giải hoàn toàn thế công.
Gã ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy một mũi kiếm đánh tới trước mặt.
Hỏa Long cũng theo đó mà chuyển động, từ thế thủ chuyển sang thế công, đuôi rồng vút lên không trung, sau đó dữ dội đập xuống.
Hỏa Long Phần Thiên thức thứ tư - Thông Thiên Vĩ Ngạn.
Mộ Thiên Duật thấy đuôi rồng đánh tới, vội vã thu hồi đôi song luân chắn trước người, dốc toàn bộ linh lực còn lại để chống đỡ chiêu này.
Song luân xoay tròn như con quay, tạo thành một tấm khiên linh lực.
Có điều, kinh mạch của gã chỉ là Nhân cấp, sao có thể so với Âu Dương Phong sở hữu Tiên Mạch, tuy đều là Đệ Nhất Cảnh nhưng mật độ linh lực lại kém xa.
Chỉ nghe ầm ầm hai tiếng, đuôi lửa dễ dàng đập nát tấm chắn, giáng xuống người gã.
Gã Mộ Thiên Duật cảm thấy như có một thanh cự chùy nện vào lồng ngực, miệng phụt máu tươi, thân hình bay ngược về phía sau.
Áo xống gã cháy xém, bị đốt hơn phân nửa, gã đau đớn rên la, có cảm giác xương cốt toàn thân đều như muốn gãy lìa.
Nhìn thấy cảnh này, đám đông phía dưới không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Một chiêu, chỉ một chiêu, đã bị đánh bại.
Tuy biết Âu Dương Phong rất mạnh, đánh bại được cả vị Đệ nhất kia của Lâm Gia, nhưng thế này vẫn là quá đỗi kinh người.
Trên ��ài cao, bàn tay vị Quan Hoa Gia Chủ siết chặt vào ghế, thốt ra hai tiếng "phế vật".
Đột nhiên nhớ tới chuyện gì, bà ta vội vã quay lại nhìn Âu Hoàn Nhan.
Chỉ thấy hắn mở nắp tách trà, khẽ nhấp một ngụm, khuôn mặt từ đầu đến cuối không lộ chút biểu tình.
Nhưng càng là không biểu tình, càng khiến bà ta đổ mồ hôi lạnh, bởi bà ta biết Nhị Đương gia thực sự đang nổi giận.
Lúc này dưới đài, Mộ Thiên Duật vẫn chưa ngất đi.
Hắn gắng gượng bò dậy, những mảnh vải cháy xém hóa thành tro bụi, rơi lả tả xuống sàn đấu, để lộ ra một cơ thể gầy gò, ngập tràn những vết sẹo.
Đây chính là hệ quả từ vũ kỹ mà gã tu luyện.
"Mộ Thiên Duật, bỏ cuộc đi. Thương thế của ngươi đã rất nặng, đánh tiếp sẽ chỉ khiến tính mạng gặp nguy hiểm" – Nhị trưởng lão mở miệng nhắc nhở.
Mộ Thiên Duật giống như không nghe thấy, tay phải quờ quạng, chộp lấy song luân, nhưng bàn tay đau nhức vô cùng, bất giác lại đánh rơi xuống đất.
"Ta... không thể thua... Mẫu thân ta còn đang bị bắt nhốt... Ta không thể thua... Không thể thua! Các người có hiểu không?"
Những lời này nói ra khiến đám đông có chút nghi hoặc, không khỏi nhìn về phía Gia chủ Quan Hoa Trấn.
Vị mỹ phụ bị mọi người nhìn vào, khuôn mặt không khỏi tái đi.
Mộ Thiên Duật rốt cuộc nhặt được vũ khí.
Hắn đứng lên, khó nhọc đi từng bước, mỗi bước lại thở hổn hển, tựa như đang chịu cơn đau không sao tả xiết.
Thấy cảnh này, ngay cả Khí Vận Chi Tử cũng có chút bội phục.
"Mộ Thiên Duật, chịu thua đi. Tiếp tục sẽ chỉ là vô ích."
"Ta không thể thua... Ngươi hiểu không? Ta không thể thua!"
Cả người hắn lúc này đã tràn đầy máu tươi, nhưng gã vẫn mặc kệ, cánh tay phải nắm chặt song luân, giơ lên muốn chém xuống.
Đáng tiếc động tác này lại khiến vết thương thêm trầm trọng, nhất thời không cách nào cử động.
Âu Dương Phong tiến đến gần, một bàn tay giữ lấy tay gã.
"Đầu hàng đi. Ta hứa với ngươi, chỉ cần ta còn ở đây, Lão Gia Chủ còn ở đây. Người thân của ngươi sẽ được an toàn."
Mộ Thiên Duật nhìn sâu vào mắt đối phương, giống như đang tự hỏi, hắn nói thật hay nói d��i.
Sau cùng, thứ hắn thấy được chỉ có sự kiên định.
Sau một thoáng, khóe mắt hắn chợt rưng rưng lệ, nỗi đau suốt ba năm qua dồn nén rốt cuộc cũng được giải thoát.
"Đa... tạ."
Hắn thốt lên hai tiếng, cuối cùng đổ gục xuống, bất động.
Âu Dương Phong đỡ lấy gã, sắc mặt âm trầm, đôi mắt bốc lên lửa giận, nhìn chằm chằm lên đài cao.
"Gia chủ Quan Hoa, ngươi thân là Phân Gia Gia Chủ, lại ép buộc người trong tộc tu luyện độc công, bắt nhốt gia đình gã để khống chế. Ngươi chẳng lẽ đã quên đi tổ huấn, không cho phép chèn ép, tàn hại đồng tộc hay sao?"
Âu Dương Phong chỉ kiếm vào mặt vị gia chủ, lạnh lùng chất vấn.
Vị Phân Chi Gia Chủ thấy vậy, sắc mặt đã tái nay càng tái thêm, nhưng bà ta cũng là kẻ lão luyện, thấy nguy mà không loạn.
"Phong công tử. Người nếu không có bằng chứng, tuyệt không thể vu oan giá họa cho ta!"
"Vu oan? Ta hỏi ngươi. Độc kỹ của hắn tu luyện, mỗi lần thi triển đều là tự thương mình trước, sau đó mới hạ gục đối thủ. Dù có thắng cũng đều là thắng thảm, căn cơ bị hao tổn. Li��u có kẻ ngu xuẩn nào tự nguyện hủy hoại con đường tu luyện của mình như vậy không?"
"Chuyện đó... ta thực sự không biết. Dù sao hắn cũng là người có tay chân, hắn muốn tu luyện thế nào, chẳng lẽ ta quản được?"
Âu Dương Phong cười nhạt:
"Nếu đã như vậy, ngươi liền để người nhà của Mộ Thiên Duật tới đây, trực tiếp cùng chúng ta đối chất. Nếu như hắn là bị ép buộc, vậy thì tội cưỡng ép đồng tộc, ngươi khó mà thoát tội đâu!"
Vị Gia chủ Quan Hoa Trấn lúc này hoảng sợ tột độ, vội vã quỳ trước mặt Âu Chấn Mục.
"Lão Gia Chủ... ta thực sự không có ý hãm hại hắn. Chẳng qua là ta... là ta... quá coi trọng Đại Điển năm nay."
Nói đến đây, ánh mắt vội vã nhìn sang Âu Hoàn Nhan, khẽ cầu cứu.
Âu Hoàn Nhan trái lại không hề nhìn nàng, vẫn tiếp tục uống trà, tựa như chẳng có chút gì liên quan tới hắn.
Tứ Đương gia hừ lạnh:
"Coi trọng Đại Điển thì thế nào? Nếu ai cũng giống ngươi, bắt ép người trong tộc tu luyện công pháp hủy hoại căn cơ, vậy thì tương lai Âu gia còn ra thể thống gì nữa? Nhất định phải phạt thật nặng, làm gương cho kẻ khác!"
Lão Gia Chủ lạnh lùng nhìn vị mỹ phụ:
"Người đâu, bắt nàng lại, giam vào địa lao, phế kinh mạch, tước bỏ hoàn toàn vị trí Phân Gia Gia Chủ!"
Vị mỹ phụ hoa dung thất sắc, lập tức dập đầu:
"Gia chủ đừng... Ta sai rồi, ta sai rồi. Thật sự không phải là ta cố ý. Là do hắn ép ta, là do..."
Nàng còn chưa nói hết, một bóng người bất ngờ nhảy ra, vỗ vào đầu nàng một chưởng.
Chưởng này vô cùng hùng hậu, thế như bài sơn đảo hải.
Vị mỹ phụ đang không kịp phòng bị, đầu lập tức nứt toác, máu tươi vương vãi, ngã xuống bất động.
Bầu không khí của Đại Điển bỗng chốc chìm vào im lặng, có người không tin vào mắt mình.
"Giết người! Giết người rồi!"
"Người này điên rồi. Vậy mà dám ở Đại Điển, trước mắt Lão Gia Chủ giết một vị Gia chủ phân gia. Hắn ta không muốn sống nữa sao?"
Mười ba phân gia, mỗi người đứng đầu đều là vô cùng tôn quý, chỉ xếp sau Gia chủ, Hội đồng Trưởng lão và Tứ vị Đương gia.
Một người như vậy, lại bị người khác một chưởng đánh chết ngay tại chỗ, đây chẳng khác nào vỗ vào mặt thể diện Âu Phủ.
Đám đông lúc này mới nhìn kỹ lại kẻ ra tay, chỉ thấy người này là một vị lão nhân mặc áo xám, trên mặt có hai chòm râu, khắp người toát lên vẻ phong khinh vân đạm.
"Ngươi là ai? Lại dám cả gan giết người ở Đại Điển? Người đâu, bắt hắn lại!" – Nhị trưởng lão sắc mặt âm trầm quát lên.
Lập tức có hai gã cận vệ đi tới, áp giải lão quỳ xuống.
Vị lão nhân cũng không phản kháng, chỉ quỳ xuống, dập đầu.
"Xin Nhị trưởng lão cùng Gia chủ xem xét cho thấu đáo, Mộ Thiên Duật vốn là ngoại tôn của ta. Ta nhất thời nóng giận, không kìm được cơn nóng giận mà ra tay. Mọi tội lỗi, ta nguyện ý gánh chịu hình phạt."
"Ngoại tôn của ngươi?"
"Phải, Đại công tử nhà Gia chủ Quan Hoa cưỡng bức con gái ta, không lâu sau thì sinh ra Thiên Duật. Bọn họ vì muốn giữ kín chuyện này, liền ép chúng ta phải giữ kín chuyện này.
Ta thực sự không cam lòng, nhưng gia chủ thế lực lớn mạnh, chèn ép người khác, khiến cho chúng ta chỉ có thể nuốt nhịn.
Sau cùng vẫn là Nhị Đương gia đứng ra giải vây, bắt Quan Hoa gia chủ phải đưa sính lễ đến rước con gái ta về làm tiểu thiếp.
Vốn cho rằng mọi chuyện đã êm đẹp, lại không biết Gia chủ Quan Hoa Trấn lại táng tận lương tâm đến thế, ngang nhiên ép Thiên Duật luyện độc công, còn bắt nhốt con gái làm con tin.
Tất cả là lỗi của ta, kính xin Gia chủ cùng Nhị trưởng lão xử phạt ta. Đừng liên lụy đến Thiên Duật!"
Vừa nói hắn vừa tiếp tục dập đầu.
Lão Gia Chủ nghe vậy, liếc nhìn Âu Hoàn Nhan.
"Hoàn Nhan, chuyện lão nói là thật?"
Âu Hoàn Nhan lúc này mới đặt ly trà xuống, đứng dậy chắp tay nói:
"Đúng là có việc như vậy. Chuyện này đối với Quan Hoa Trấn cũng không phải chuyện hay ho gì.
Vốn chỉ định giúp cô nương kia có được một mối hôn sự đàng hoàng, lại không nghĩ Gia chủ Quan Hoa Trấn táng tận lương tâm đến mức ấy, ngay cả ngoại tôn cùng con dâu cũng không buông tha. Chuyện này cũng là do hài nhi suy nghĩ chưa chu toàn."
"Nhị Đương gia cũng không thể trách ngươi. Ngươi thật lòng làm việc tốt. Nhưng người tốt trên đời thì ít, kẻ ti ti���n thì lại rất nhiều. Nữ nhân này độc ác, trước khi chết còn muốn đổ lỗi cho Đương gia, đúng là chết không hết tội!" – Một vị phân gia khác chợt lên tiếng.
"Đúng vậy, Nhị Đương gia, chuyện này không trách ngươi." – Một người khác cũng lên tiếng.
Tứ Đương gia nãy giờ xem kịch vui, thầm cười nhạt.
Hắn cũng không phải người ngu, đương nhiên không tin vào những lời lẽ đạo đức của Âu Hoàn Nhan.
Chỉ là người chết không có đối chứng, nhất thời không có lý do để phản bác lại.
Âu Hoàn Nhan thở dài một tiếng, lại tiếp tục chắp tay:
"Phụ thân, người này giết một vị Gia chủ phân gia tuy là sai, nhưng cũng là chuyện có thể hiểu được. Kính xin phụ thân niệm tình lão nhất thời nóng giận mà tha cho lão một mạng."
Lời lẽ nói ra chậm rãi, độ lượng, thể hiện khí độ của một vị Đương gia.
Lão Gia Chủ nhìn sâu vào mắt Âu Hoàn Nhan, giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó, sau cùng mới lên tiếng:
"Tự ý giết người, tội chết có thể miễn, nhưng tội sống không thể tha. Tạm thời giam vào địa lao, sau Đại Điển sẽ xét xử. Quan Hoa Trấn tạm thời sẽ do người khác trong trấn tiếp quản. Lôi đi!"
"Đa tạ phụ thân." – Âu Hoàn Nhan chậm rãi nói xong, liền ngồi xuống, tiếp tục thưởng trà.
"Chuyện Quan Hoa Trấn chấm dứt ở đây. Âu Minh Tử, ngươi đứng ra tuyên bố kết quả."
Âu Minh Tử khẽ gật đầu, cao giọng nói:
"Đại Điển Chiến năm nay, người giành được vị trí đệ nhất là Âu Dương Phong!"
"Phong ca thắng rồi! Phong ca vô địch!" – Không biết ai là người đầu tiên cất tiếng reo hò, chỉ biết ngay sau đó những tiếng tán dương vang lên không ngớt.
Đánh bại đệ nhất Lâm Gia, hiện giờ lại trở thành đệ nhất Đại Điển, loại thành tích này đủ để khiến thế hệ trẻ Âu gia vừa hâm mộ vừa sùng bái.
Âu Dương Phong đứng trên sàn đấu, quan sát tất cả.
Đã hai năm rồi, rốt cuộc công sức của hắn cũng không uổng phí.
Phụ thân, người có thấy không? Danh hiệu Đệ Nhất Đại Điển, hài nhi đã giành được rồi!
Tuyệt tác này là quyền sở hữu của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.