(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 42: Huyết Linh Thệ
Đã đối đầu với Âu Dương Huyền lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên lão Mặc Cổ cảm thấy nguy hiểm thực sự. Lão chắp hai tay vào nhau, gằn giọng quát:
“Huyền Kỹ Hạ Phẩm: Quan Nộ Kim Sư Hống”
Một con kim sư khổng lồ, cao chừng hai trượng, hiện ra sau lưng lão. Nó há miệng gầm vang, phun ra một luồng phong bạo dữ dội, cuốn bay những cánh hoa đào. Chiêu Huyền K�� Thượng Phẩm của Âu Dương Huyền cứ thế bị hóa giải.
“Tiểu tử, đây không phải là vũ kỹ của Âu Gia. Ngươi học nó từ đâu?”
“Nếu ta nói, tiền bối có thể dạy cho ta chiêu vừa rồi không?”
“Muốn học thì đưa tiền. Học phí một trăm vạn kim tệ.”
Nghe vậy, Âu Dương Huyền cũng chẳng buồn trả lời. Lúc nãy hỏi lão chỉ là tiện miệng. Bởi lẽ, chỉ riêng Đào Hoa Am và Tùy Ba Trục Lãng thôi cũng đã cực kỳ khó luyện rồi. Tham lam nhiều quá ắt sẽ không tinh thông, tốt nhất vẫn là nên từ bỏ ý định đó.
“Thôi được rồi, nói chuyện chính sự đi. Rốt cuộc đêm qua đã xảy ra chuyện gì? Đừng nói với ta là ngươi chỉ đến đó để tán tỉnh nữ nhân đấy nhé.”
Âu Dương Huyền thở dài, không còn giấu giếm nữa, bắt đầu kể cho lão Mặc Cổ nghe về Sơn Hà Đồ cũng như tổ chức bí ẩn của Như Nguyệt. Nghe xong, Mặc Cổ chìm vào trầm tư.
“Liên Minh Tứ Trụ đã thống trị qua biết bao thế hệ, nội tình thâm sâu khó lường. Nếu tổ chức mà ngươi nói thực sự tồn tại, vậy khả năng cao bọn chúng đến từ Tinh Quốc.”
“Tinh Quốc?”
“Đúng vậy. Tinh Quốc là Đế Quốc nhân tộc duy nhất trên toàn bộ đất liền này. So với nó, cái gọi là Tứ Đại Vương Triều chẳng qua chỉ là những đứa trẻ con, ngay cả việc xách dép cũng không xứng. Lý do Tứ Trụ phải hợp thành Liên Minh chính là để chống lại sức ép đến từ Tinh Quốc.”
Âu Dương Huyền thầm gật gù. Cuộc đối đầu giữa hai thế lực không chỉ đơn thuần là cạnh tranh ngoài sáng mà còn là những cuộc đấu đá ngầm trong bóng tối. Việc phá hoại cơ sở, tiêu diệt nhân tài của đối phương từ trước đến nay chưa từng thiếu. Thế nên, nếu Tinh Quốc cài cắm người vào Liên Minh thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Chỉ có điều, điều này vẫn chưa thể giải thích được tại sao đối phương lại không nhắm vào Dư Tùng Hải ngay từ ban đầu.
“Bức Sơn Hà Đồ kia, ngươi có thể đưa ta xem một chút không?” – Mặc Cổ đột nhiên lên tiếng hỏi.
Âu Dương Huyền nhìn lão, cuối cùng vẫn lắc đầu. Không phải hắn không tin Mặc Cổ, mà là bức họa đó hiện đang cất giấu ở một nơi bí mật, để đảm bảo an toàn, hắn cũng không mang theo bên người.
Mặc Cổ thấy hắn từ chối cũng không tỏ vẻ tức giận, chỉ nhàn nhạt nói:
“Tiểu tử, dù thế nào đi nữa, ngươi vẫn nên tránh xa chuyện này. Trên Thiên Khuyết Đại Lục, những thế lực hùng mạnh nhiều vô kể, không phải một Âu Gia nho nhỏ là có thể chống lại nổi đâu.”
Âu Dương Huyền trầm mặc. Như Nguyệt từng nói bức tranh này là chìa khóa mở ra một bảo tàng, điều đó chứng tỏ giá trị của nó không hề nhỏ. Nếu bây giờ phải từ bỏ, hắn thật sự có chút không cam lòng.
Chẳng lẽ đây là số phận của kẻ không có khí vận hay sao?
“Cho dù ta có giao cho bọn chúng, cũng chưa chắc chúng đã để yên cho ta.”
“Thật ra, ta có một cách để giải quyết chuyện này đấy.”
“Cách gì vậy?”
Mặc Cổ không trả lời, chỉ nhìn hắn cười nhạt.
“Ra giá đi.” – Âu Dương Huyền có chút chán ghét cái tính cách vòng vo của lão.
“Năm vạn kim tệ.”
Âu Dương Huyền cũng không chần chừ, vứt cho lão một túi tiền.
“Ngươi đã bao giờ nghe đến Huyết Linh Thệ chưa?” – Mặc Cổ vừa kiểm tra túi tiền, vừa hỏi hắn.
“Đó là cái gì?”
“Nó là một dạng phệ chú đặc biệt của người phương Bắc. Cũng giống như linh văn trên phù chú, nhưng khác ở chỗ nó dùng máu tươi thay cho mực, và hơn nữa, thứ mà nó khống chế không phải thiên địa, mà chính là chủ thể bị vẽ bùa.”
Âu Dương Huyền từng đọc qua về “Người Phương Bắc”. Linh Hư Thành là một trong ba mươi hai thành thuộc quyền quản hạt của Liên Minh, nằm ở phía Nam của Thiên Khuyết Đại Lục.
Phía Đông tiếp giáp với Mê Vụ Lâm – thành lũy tự nhiên của Yêu Tộc Tổ Địa, nơi có quá nửa Yêu Tộc Hóa Hình cư ngụ. Đối diện với nó là Vô Tận Quan ở phía Tây, một khu vực không có bất kỳ quốc gia nào thống trị, có thể nói là vô cùng hỗn loạn.
Còn vùng trung tâm lục địa là lãnh thổ của Tinh Quốc, đế quốc nhân tộc duy nhất trên đất liền. Nếu vượt qua Tinh Quốc đi về phương Bắc sẽ đến Vùng Đất Bị Nguyền Rủa, lãnh địa của Thập Lục Bộ Lạc.
“Thứ này hoạt động ra sao?”
“Huyết Linh Thệ dùng máu tươi của hai người để kết dẫn với nhau. Một khi đã ký kết, tuyệt đối không thể vi phạm lời thề, nếu không sẽ bị nghịch chú mà mất mạng.”
Nói đoạn, lão Mặc Cổ lấy một cây gậy, khẽ vẽ lên đất những ký tự kỳ quái: mười nét cong, bốn nét dọc, chín nét ngang. Đây chính là phù văn Huyết Linh Thệ.
“Huyết Linh Thệ đương nhiên cũng có những điểm hạn chế nhất định. Nó không thể sử dụng với người có cảnh giới cao hơn ngươi quá một đại cảnh giới. Và nếu sau khi lập thệ, thực lực của đối phương vượt quá một đại cảnh giới, lời thề đó sẽ lập tức mất đi hiệu lực.”
Âu Dương Huyền khẽ nhíu mày. Hắn cảm thấy thứ này có chút tương đồng với Sinh Tử Phù trên lưng Như Nguyệt, đều là vẽ trực tiếp lên người, hơn nữa còn lấy máu làm vật dẫn. Chẳng lẽ Sinh Tử Phù cũng có nguồn gốc từ phương Bắc?
Hắn quay sang hỏi Mặc Cổ:
“Tiền bối học Huyết Thệ này từ đâu vậy?”
Phương Bắc được gọi là Vùng Đất Bị Nguyền Rủa, người nơi đó rất ít khi qua lại với thế giới bên ngoài. Một người phương Nam như lão lại biết vẽ Huyết Linh Thệ, quả thật không khỏi khiến người ta thấy có chút kỳ quái.
Mặc Cổ không trả lời, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Tiểu tử, khi thực lực còn chưa đủ, đừng nên hỏi quá nhiều. Thế giới này rộng lớn khôn cùng, Linh Hư Thành chẳng qua chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong đó mà thôi. Nếu có một ngày ngươi rời khỏi nơi này, sẽ tự khắc biết cái gọi là "ngoài trời còn có trời".”
Âu Dương Huyền biết lão không muốn nói, cũng không tiếp tục truy vấn, chỉ thầm ghi nhớ những lời lão dặn và hỏi thêm những điều liên quan đến Huyết Linh Thệ. Nửa ngày sau, khi đã nắm được cơ bản cách sử dụng, hắn liền cáo từ rời đi.
“Chuyện liên quan đến Sơn Hà Đồ, ta vẫn hy vọng tiền bối giữ kín.” – Âu Dương Huyền lên tiếng dặn dò.
Mặc Cổ nhìn theo bóng lưng hắn dần khuất xa, khuôn mặt trở nên lạnh lùng, không rõ là đang suy tính điều gì.
Gần phủ thành chủ có một quán tửu lâu mang tên Nguyệt Hạ, ý chỉ nơi ánh trăng hạ xuống. Quán có tổng cộng mười hai tầng, cứ ba tầng lại chia thành một cấp, thấp nhất là Đinh, cao nhất là Giáp. Đứng trên tầng cao nhất, người ta có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ Linh Hư Thành.
Lúc này, dưới chân tửu lâu, một nam tử vận hắc y, hông đeo ngọc bội, đang đứng đó. Hắn tay phải cầm một cây quạt, không ngừng gõ nhẹ, trông cứ như một công tử thế gia vậy.
“Khách quan, ngài đã đặt chỗ trước chưa ạ?” – Tiểu nhị vội vã chạy ra chào hỏi.
“Một bàn ở tầng mười hai.” – Nam tử từ tốn đáp.
“Mời đi lối này.”
Không gian bên trong vô cùng rộng rãi.
Bên trên, những chiếc đèn lồng đỏ treo cao rực rỡ, bên dưới là bàn ghế chạm trổ cầu kỳ tinh xảo. Hai bên, các nhân viên ra vào tấp nập không ngớt. Đặc biệt, ở giữa quán còn có một hồ nước, tạo cho người ta cảm giác như đang lạc vào một thủy trấn nào đó chứ không phải một tửu lâu.
Nam tử chậm rãi bước lên tầng cao nhất. Nơi này chỗ ngồi không nhiều, rõ ràng là dành riêng cho các vị khách quý. Lúc này, cả tầng chỉ có ba người: hai nam, một nữ. Hai người nam đứng đối diện nhau, khuôn mặt đều bị che kín bởi mặt nạ.
Người bên trái dáng người cao lớn, khoanh hai tay trước ngực. Trong khi đó, kẻ bên phải lại có vẻ mập mạp, béo tròn.
Đột nhiên, gã béo quay sang nhìn nam tử, thái độ có chút kỳ quái, dường như muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Hành động này chỉ diễn ra chớp nhoáng nhưng không thể thoát khỏi tầm mắt của hắn.
Sau đó, ánh mắt gã thu về, chuyển sang nữ nhân còn lại.
Nàng mặc một thân lam y, phục trang giản dị. Hai tay khẽ chắp sau lưng, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh bên dưới, dường như không hề để ý đến sự xuất hiện của nam tử kia.
“Ngươi đến muộn.”
Nữ nhân lên tiếng. Nàng quay người lại, để lộ dung nhan bị che khuất bởi một tấm mặt nạ màu bạc. Hai tay nàng khẽ vuốt nếp áo, rồi chậm rãi ngồi xuống:
“Ngươi là Âu Dương Huyền phải không?”
Giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc, nghe giống như một lời chất vấn hơn là một câu hỏi. Nhưng điểm khiến hắn khó chịu nhất lại là ánh mắt của nàng. Đôi mắt ấy sâu thẳm như tinh tú, cao ngạo tuyệt luân, tựa như một vị đế vương đang nhìn xuống lũ chúng sinh hèn mọn.
Để một vị đế vương phải ngồi chung bàn với những kẻ thấp hèn, quả thật là một sự xỉ nhục quá mức.
“Không sai.” – Âu Dương Huyền cũng chẳng buồn so đo, tự mình ngồi xuống, tự tay rót cho mình một ly rượu.
“Đã vậy thì vào thẳng vấn đề. Ngươi muốn thế nào mới chịu giao ra Sơn Hà Đồ?”
“Muốn ta giao ra cũng không khó, chỉ cần các ngươi đáp ứng ta ba điều kiện, ta liền hai tay dâng lên, tuyệt đối không nuốt lời.”
“Ba điều ư? Ngươi không thấy mình quá tham lam sao?”
“Không hề. Có thể khiến cho một vị cường giả Hóa Kiếm Môn phải cất công đến tận đây, e rằng vật này có giá trị không hề nhỏ. Nói ba điều kiện thì vẫn còn là ít đấy.”
Nữ nhân áo lam suy nghĩ một lát rồi nói:
“Vậy điều kiện là gì?”
“Trước hết, ta muốn biết các ngươi rốt cuộc là ai.”
“Trên thế gian này, những kẻ thực sự biết về bọn ta e rằng đã chẳng còn sống nữa. Có điều Âu Dương Huyền, đối đầu với chúng ta chính là chuyện ngu xuẩn nhất mà ngươi từng làm đấy.”
“Đừng nói mấy lời hù dọa sáo rỗng đó nữa. Nếu các ngươi mạnh đến vậy, đã sớm tìm đến Dư Tùng Hải để đòi đồ rồi, việc gì phải lén la lén lút làm mấy chuyện này. Hơn n���a…”
Âu Dương Huyền nhìn thẳng vào mắt nàng:
“Dù ngươi không nói, ta cũng đoán được ngươi là ai.”
Hai gã nam tử đứng phía sau đều hơi kinh ngạc, riêng nữ nhân thì khẽ nhíu mày:
“Ngươi biết ta sao?”
Âu Dương Huyền cười nhạt:
“Đêm đó, ta đã bắt được Như Nguyệt, muốn giết nàng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng ta đã không làm vậy, ngươi có biết vì sao không?”
Nữ nhân nhìn hắn, không trả lời.
“Bởi vì một con chó khi thất bại, việc đầu tiên chính là trở về tìm chủ của nó. Kẻ có thể được gọi là "tiểu thư", lại ẩn náu trong phủ thành chủ, ngoài con gái của Dư Tùng Hải ra thì chỉ còn một người. Đó là hôn thê của Dư Tùng Vận, đồng thời cũng là con gái của Thành chủ Xung Hư Thành. Ta nói có đúng không, tiểu thư U Nạp Lan?”
Sau một thoáng, U Nạp Lan đưa tay tháo tấm mặt nạ, nhàn nhạt đáp:
“Xem ra, nữ nhân ngu xuẩn kia đã bị ngươi theo dõi mà không hề hay biết. Vậy bây giờ ngươi muốn làm gì? Nói chuyện này cho cha con Dư Tùng Vận? Kêu bọn chúng tới bắt giam ta ư?”
“Ta không rảnh rỗi đến vậy. Trái lại, cô nương một mình ra ngoài gặp nam tử xa lạ, liệu hôn phu của cô nương có biết chuyện này không?”
“Câm miệng!”
Trần Thiên Kiệt quát lớn. Khí thế của cường giả Hóa Hải Đệ Thập Tầng cuồn cuộn phóng ra, muốn đè bẹp Âu Dương Huyền. Có điều, bây giờ không còn là Vạn Túy Lâu nữa, hắn cũng chẳng còn là tên tiểu tử chân ướt chân ráo không biết cách chiến đấu kia.
Chỉ thấy hai tấm phù bay vút ra khỏi người hắn, ánh lên luồng kim quang chói lọi, chiếu sáng cả một vùng.
“Phù chú Hóa Hải Thượng Phẩm!” – Tròng mắt Trần Thiên Kiệt đột nhiên co rút lại.
“Không sai. Tấm phù này được gọi là Kim Quang Tiễn, là một loại phù chú hệ Kim. Ta cũng đã tốn không ít tiền mới mua được nó. Ngươi có muốn thử xem không? Để xem kiếm của ngươi nhanh hơn hay phù của ta nhanh hơn?”
Trong Ngũ Hành, Kim là nguyên tố sắc bén nhất, sức công phá đơn mục tiêu mạnh mẽ chỉ thua Lôi trong song dị. Hơn nữa, đặc tính của tiễn là tốc độ, ở khoảng cách gần như vậy, ngay cả Trần Thiên Kiệt cũng phải chùn bước.
Đó là chưa kể, Mặc Cổ vẫn đang như hổ rình mồi quan sát từ phía xa. Dù có cho bọn chúng ba lá gan, cũng chẳng dám hành động hấp tấp.
“Âu Dương Huyền, chỉ là hai tấm phù mà thôi. Ngươi cho rằng bản thân mình đã vô địch rồi sao?” – Trần Thiên Kiệt cười lạnh, tay phải khẽ rút kiếm ra khỏi vỏ.
“Thiên Kiệt, đủ rồi!” – U Nạp Lan ra lệnh.
“Vấn đề chúng ta là ai, không thể nói cho ngươi biết. Ngươi hãy tìm điều kiện khác đi.”
Âu Dương Huyền liếc nhìn nữ nhân trước mặt, nhàn nhạt đáp:
“Mục đích của các ngươi chính là bảo tàng ẩn giấu trong Sơn Hà Đồ. Nếu đã vậy, chúng ta có thể hợp tác. Âu Gia dù sao cũng là đệ nhất tộc tại Linh Hư Thành, cường giả Tụ Đan cũng không ít. Bảo tàng tìm được, các ngươi lấy bảy, bọn ta lấy ba, thế nào?”
U Nạp Lan cắt ngang:
“Chuyện liên quan đến Sơn Hà Đồ không thể để kẻ khác nhúng tay vào. Ngươi giao ra Sơn Hà Đồ, công pháp, linh kỹ, thậm chí là linh thạch ta đều có thể cho ngươi. Đây đã là giới hạn cuối cùng của ta rồi.”
Điều kiện này gã họ Trần cũng từng đưa ra nhưng đã bị Âu Dương Huyền từ chối. Giờ đây, tình thế đã có chút thay đổi. Nếu có thể dùng Sơn Hà Đồ để đổi lấy tài nguyên tu luyện, vậy thì cũng không phải là lỗ. So với việc liều mạng đi tìm kiếm một thứ hư vô mờ mịt như bảo tàng, cách này còn thực tế hơn nhiều.
Chỉ có điều, nếu không còn Sơn Hà Đồ, đối phương rất có khả năng sẽ không còn cố kỵ mà tìm cách đoạt mạng hắn. Bọn chúng chưa ra tay vì đây là địa bàn của Âu Gia, nhưng một khi hắn rời khỏi thì sao? Hắn cũng không thể nào vĩnh viễn trốn mãi trong Linh Hư Thành được.
“Các ngươi điều này không được, điều kia cũng không được, vậy thì còn thảo luận cái gì nữa?”
“Điều kiện cũng phải dựa trên tính thực tế, bằng không chúng ta cứ "cá chết lưới rách", ngươi tuyệt đối cũng đừng mong sống yên.”
Âu Dương Huyền khẽ gõ tay xuống bàn, bắt đầu suy tính. Sau một lúc, hắn đưa ngón tay chỉ vào gã béo đang đứng phía sau:
“Nếu đã vậy, ta muốn nói chuyện riêng với hắn.”
Đoạn văn này, với từng câu chữ được trau chuốt, là tâm huyết biên tập từ truyen.free.