(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 36: Động Thủ
Bên trong phòng, Âu Dương Huyền thầm nhíu mày. Như Nguyệt cũng vừa tiết lộ cho hắn biết về Bách Biến Thiên Tâm Trận. Nói cách khác, nàng ta đã chặt đứt cả hai con bài bảo mệnh của hắn.
Ánh mắt hắn không ngừng đảo quanh, bắt đầu tìm kế thoát thân.
Như Nguyệt biết hắn xảo quyệt, lập tức như một tàn ảnh lướt tới. Bàn tay nàng nắm lại thành trảo, muốn chế trụ Âu Dương Huyền.
Thân pháp nàng thi triển vô cùng ảo diệu, cấp độ vượt xa hoàn toàn Đạp Thủy Phiêu của hắn.
`Nhập Vi` được kích hoạt, Âu Dương Huyền lùi lại một khoảng, từ trong ngực lôi ra một tấm Bạo Viêm Phù rồi thẳng tay ném về phía đối phương.
Hoa văn trên tấm phù bắt đầu phát sáng, hội tụ quy tắc Hỏa thành một quả cầu lửa cỡ nửa trượng. Khí nóng tỏa ra đủ để thiêu đốt người thường thành tro bụi.
"Bạo Viêm Phù Nhất Tinh?"
Như Nguyệt thốt lên kinh ngạc. Nàng không ngờ đối phương còn phù chú trong người. Linh lực từ Khí Hải truyền vào tay, quanh người nàng liền hiện lên hàng chục điểm sáng trông như những cánh hoa đào.
"Huyền Kỹ Thượng Phẩm: Đào Hoa Am"
Trong thoáng chốc, Như Nguyệt giống như một vị tiên tử đang đắm mình trong mùa xuân. Giữa rừng hoa đào nở, nàng tuy đẹp đẽ nhưng lại vô cùng nguy hiểm.
Cánh hoa mỏng manh mà sắc bén, dễ dàng xẻ nát quả cầu lửa thành hàng chục đốm lửa bắn tung tóe khắp nơi. Chiếc bàn vốn đã gãy đôi từ lần giao thủ trước, hiện nằm im lìm cũng dính đạn, cuối cùng nổ tan tành, không còn ra hình thù.
Chưa hết, cánh hoa đào thuận đà lao đến Âu Dương Huyền, giống như những lưỡi dao lam muốn rạch nát người hắn.
Âu Dương Huyền thầm kinh hãi. Không ngờ lại là Huyền Kỹ Thượng Phẩm, so với Kim Vân Xuyên Thủ của Mặc Cổ còn cao hơn tới hai cấp. `Nhập Vi` được phát động đến cực hạn, thân hình hắn như một con lươn, luồn trái né phải, thế nhưng vẫn bị rạch trúng vài nhát.
Hắn cũng mặc kệ máu tươi đang chảy, lập tức lấy ra thêm hai tấm Bạo Viêm Phù nữa để tấn công đối phương. Một quả cầu lửa lại xuất hiện phóng thẳng đến vị trí của Như Nguyệt:
"Âu Dương Huyền, một chiêu của ngươi cứ dùng đi dùng lại vậy sao?"
Nàng cũng không thèm dùng vũ kỹ, thân hình hư không tiêu thất đã tránh được Bạo Viêm Phù, nhưng còn chưa kịp định thần, quả cầu lửa thứ hai đã đến, trúng ngay vị trí nàng vừa đứng.
Lông mày của Như Nguyệt nhăn lại, hiện tại huy động Đào Hoa Am đã không kịp nữa. Trong lúc nguy cấp, từ trên người nàng phóng ra hai tấm vải lụa che chắn trước người.
Một tiếng nổ vang lên, Như Nguyệt đứng phía sau không hề hấn gì, tuy vậy, tốc độ nàng cũng bị chậm đi nửa nhịp.
Âu Dương Huyền không khỏi kinh ngạc. Linh khí thì hắn đã thấy qua vài loại, nhưng dùng lụa để chiến đấu thì vẫn là lần đầu tiên hắn thấy. Đây rốt cuộc là linh khí cấp bậc gì, lại có thể chặn đứng Bạo Viêm Phù?
Hai dải lụa giống như hai con xích xà lao đến, mang theo nguồn linh lực của Hóa Hải Đệ Bát Tầng muốn bắt lấy hắn. Dưới trạng thái `Nhập Vi`, tốc độ của chúng chậm lại, tạo cơ hội cho hắn né tránh. Một dải lụa tóm trượt cổ chân Âu Dương Huyền, đâm sầm vào cái ghế phía sau khiến nó vỡ vụn.
Như Nguyệt lúc này đã có chút mất kiên nhẫn.
Đối phương liên tục né tránh linh khí của nàng, một lần thì thôi đi, nhưng ba bốn lần đều như vậy thì rõ ràng không phải ngẫu nhiên nữa. Đối phương dường như đang sử dụng thần thức để tăng cường tốc độ phản xạ.
Loại phương thức này cũng chẳng có gì kỳ lạ, chỉ là thường ít ai dùng.
Thứ nhất là bởi nó yêu cầu mật độ thần thức rất cao.
Thứ hai là vô cùng hao phí thần thức, dùng chẳng được mấy lần đã khiến thần thức cạn kiệt.
Đến lúc đó nếu gặp phi kiếm hoặc ám khí tấn công từ xa, không có thần thức cảnh báo, vậy thì ngươi nắm chắc cái chết.
"Hừ... Âu Dương Huyền, để ta xem thần thức của ngươi trụ được bao lâu."
Từ sau lưng nàng xuất hiện thêm hai tấm lụa. Sự gia nhập của chúng càng khiến Âu Dương Huyền thêm khốn đốn. Nếu không phải đối phương chỉ muốn bắt sống mình, e là trận chiến đã ngã ngũ.
"Không được, cứ thế này sớm muộn cũng sẽ bị tóm, nhất định phải phản công."
Chỉ thấy từ trong người Âu Dương Huyền bay ra bốn tấm Bạo Viêm Phù. Phù chú được chế tạo từ Thiên Địa Vạn Vật Mộc, nên giống với Linh khí có khả năng điều khiển được bằng thần thức. Bốn tấm phù lượn lờ quanh hắn giống như bốn tinh linh hộ vệ, chỉ chờ chủ tướng ra lệnh tấn công.
Muốn đánh trúng Như Nguyệt, hắn cần phải tìm ra khe hở trong phòng tuyến của nàng, không chỉ là bốn tấm lụa mà còn là linh kỹ hoa đào đáng sợ kia.
Nói cách khác, đây là trận chiến của tốc độ và sự chính xác.
Trong thoáng chốc, Âu Dương Huyền như trở lại thời điểm thi đấu ở Vạn Túy Lâu, chỉ có điều đứng trước hắn không phải Bia Trắc Thí mà là một cô nương họ Như.
Trạng thái `Nhập Vi` được phát động đến cực hạn. Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định. Ngón tay truyền linh lực vào một trong bốn tấm Bạo Viêm Phù.
"Đi."
Tấm phù bay thật nhanh, chọn đúng thời điểm hai trong bốn tấm lụa đang tấn công để xuyên phá.
Như Nguyệt rất bình thản điều động hai tấm lụa còn lại chặn trước người mình.
Lượt tấn công đầu còn chưa chấm dứt, lại thấy một tấm phù khác vòng một đường vòng cung tấn công từ phía trên. Mất đi sự phòng hộ của lụa vải, nàng chỉ đành tung ra Đào Hoa Am bảo hộ toàn thân. Không cần nói cũng biết, quả cầu lửa cũng bị băm nát giống như lần trước.
Đột nhiên, nàng cảm ứng được điều bất thường, quay đầu lại vừa lúc thấy Âu Dương Huyền đã vòng ra phía sau.
Ngón tay hắn chạm vào hai tấm phù còn lại, sau đó ném thẳng về Như Nguyệt.
"Âu Dương Huyền! Chịu chết đi!"
Như Nguyệt khinh miệt quát lên. Những cánh hoa làm từ linh lực tỏa ra, cắt nát hai tấm phù. Chỉ là sau đó nàng liền cảm thấy không đúng. Hai tấm phù vậy mà không chứa linh lực.
"Đồ giả?" Như Nguyệt kinh ngạc.
Còn chưa kịp định thần, trước mặt xuất hiện hai quả cầu đỏ rực. Một quả hướng thẳng ra sau lưng, một quả hướng lên trên đầu. Lần này mới thực sự là Bạo Viêm Phù thật.
Nói thì lâu chứ thực chất lại rất nhanh, từ lúc Âu Dương Huyền tấn công cho đến lúc nàng phản ứng chưa đầy vài giây. Lúc này Đào Hoa Am vừa được thi triển, chưa kịp tụ lại, mà hai trong bốn tấm lụa lại đang chắn trước mặt, không kịp thu về, hai tấm còn lại chỉ có thể chặn được một quả trên đầu.
Quả cầu lửa còn lại thuận thế đánh thẳng vào người nàng. Chỉ nghe "Ầm" một tiếng, Như Nguyệt bị đánh bay ra như con diều đứt dây, đâm sầm vào cây cột sau lưng.
Âu Dương Huyền mắt cũng không thèm liếc nhìn, lập tức lao về phía cửa. Hắn biết mặc dù uy lực của Bạo Viêm Phù không tệ nhưng dù sao đối phương cũng là cường giả Hóa Hải tầng tám, từng đó vẫn chưa đủ để giết chết nàng.
Mục tiêu từ đầu của hắn vẫn chỉ là trốn thoát. Tay phải rút ra tấm phù cuối cùng, truyền linh lực tấn công muốn phá nổ cánh cửa. Quả cầu lửa va vào cánh cửa, bỗng thấy ánh sáng chói lòa. Một luồng lực đạo hùng hậu phản chấn lại, phá nát Bạo Viêm Phù, còn dư lực hung hăng đánh thẳng vào người Âu Dương Huyền.
Âu Dương Huyền phụt máu tươi, cơ thể hắn như bị một con hung thú đâm phải, bay vọt về phía sau.
Chỉ thấy trên cửa vậy mà hiện lên một quang tráo xanh lam. Trên bề mặt hiện lên những ký tự kỳ quái.
"Cấm chế bảo hộ?"
Cấm chế bảo hộ là một loại quang tráo năng lượng, rất giống với thứ ở Tàng Thư Các của Âu Gia. Nhiệm vụ của nó là ngăn chặn kẻ khác tấn công hoặc đột nhập vào bên trong.
Hơn nữa dựa vào mật độ này, e rằng nó đã vượt qua cấp độ Hóa Hải Kỳ, có thể chống chọi lại công kích của cường giả Tụ Đan Cảnh. Âu Dương Huyền trầm mặc suy nghĩ, đối phương không những bày ra Bách Biến Thiên Tâm Trận mà còn chuẩn bị cả Cấm Chế Bảo Hộ đề phòng trường hợp hắn đào tẩu.
Tâm tư nàng ta có thể nói là vô cùng cẩn thận.
Đột nhiên hắn quát lên:
"Nguy rồi!"
Chỉ thấy ba tấm lụa lao tới quấn chặt lấy tay chân hắn. Từ trong đám khói, Như Nguyệt hiện ra, trông vô cùng chật vật. Tóc tai nàng rũ xuống, quần áo bị đốt vài chỗ, để lộ phần da thịt trắng hơn tuyết.
Nếu để ý, ở giữa ngực nàng sẽ thấy một khe sâu hun hút, có thể nói là xuân quang vô hạn.
Như Nguyệt có chút kinh hoàng, vừa rồi trong lúc nguy cấp, nàng đành vận toàn bộ linh lực thi triển một cánh Đào Hoa Am khổng lồ chắn trước người. Tuy thua xa lúc toàn thịnh nhưng vừa đủ chặn lại sáu phần uy lực Bạo Viêm Phù.
Dẫu vậy cơ thể vẫn bị thương, ngay cả quần áo cũng bị đốt gần hết, phải lấy vải bó lại. Ánh mắt nàng oán độc nhìn nam nhân trước mặt. Nếu không phải nàng cẩn thận thiết kế cấm chế bảo hộ, không chừng đã thực sự để đối phương trốn thoát.
"Âu Dương Huyền, ngươi nói xem ta nên xử ngươi thế nào?" Nàng rít từng chữ qua kẽ răng, hận không thể xẻo thịt lột da tên khốn này.
Âu Dương Huyền cố gắng giãy giụa nhưng vô ích. Sử dụng liên tục tám tấm Bạo Viêm Phù đã rút cạn linh lực của hắn. Nếu không phải linh lực khi vận dụng phù chú tiêu hao ít hơn Vũ kỹ, thì Khí Hải của hắn đã sớm thành hoang mạc.
"Trong nhẫn trữ vật của ta không có Sơn Hà Đồ. Cô nương có giết ta cũng vô ích thôi."
Như Nguyệt nhìn ánh mắt bình thản của đối phương, trong lòng nàng lại càng căm tức, cười lạnh:
"Cũng không phải là không có cách. Công tử đã bao giờ nghe đến Sưu Hồn Thuật chưa?"
Âu Dương Huyền không khỏi hoảng sợ. `Sưu Hồn Thuật` là một dạng Vũ kỹ cấp cao có thể đọc suy nghĩ và ký ức của người khác. Có điều thứ này cực kỳ gây tổn hại cho người bị Sưu Hồn: nặng thì phát điên, nhẹ thì lú lẫn ngu si cả đời, thậm chí do thần hồn yếu ớt còn có thể bị đối phương khống chế trong một thời gian ngắn.
Đương nhiên điều này đòi hỏi thực lực của đối phương mạnh hơn ngươi, bằng không tuyệt đối sẽ gặp phản phệ.
"Sau khi ta Sưu Hồn công tử, ta sẽ dùng bí pháp điều khiển cho công tử về Âu Gia lấy ra Sơn Hà Đồ. Sau đó tìm cho công tử một nơi thật đẹp, dùng một chưởng tự sát. Đảm bảo Hộ Đạo Giả của công tử sẽ không phát hiện ra bất cứ điều gì."
Như Nguyệt nở nụ cười thật tươi, giống như muốn thấy Âu Dương Huyền sợ hãi. Nhưng trái ngược với mong muốn của nàng, hắn vẫn chỉ bình thản nhìn nàng, sau đó nhẹ nhàng hỏi:
"Đằng nào cũng chết, ta có thể hỏi một câu không?"
"Ngươi còn gì muốn trăn trối?"
"Những lời cô từng kể cho ta về quá khứ của cô rốt cuộc có bao nhiêu là thật?"
Như Nguyệt không nghĩ đối phương sắp chết lại còn có thể hỏi vấn đề này, trong lòng có chút khó hiểu:
"Ngươi hỏi điều này làm gì?"
"Chỉ là ta muốn biết. Nếu không có những chuyện này, liệu chúng ta có thể làm bằng hữu không?"
Giọng nói của hắn rất chân thành, giống như một người bạn tâm giao chứ không phải kẻ thù đấu sống đấu chết.
Như Nguyệt trầm mặc:
"Tất cả đều là thật, ngoại trừ việc sư phụ cứu ta không phải là do có ý tốt. Bà ta chỉ đơn thuần là nhìn trúng tiềm lực của ta mà thôi."
Nói đến đây nàng chợt dừng lại, giống như đang hồi tưởng những ký ức không mấy tốt đẹp. Sau một lúc, nàng mới chậm rãi nhìn vào mắt hắn:
"Âu Dương Huyền, ngày đó ngươi đáng lẽ không nên lấy Sơn Hà Đồ. Nếu như vậy, có lẽ mọi chuyện đã không đến nông nỗi này."
Hắn chỉ mỉm cười:
"Ta không hề hối hận, nếu ngày đó ta chọn khác đi, vậy thì ta sẽ không thể gặp cô nương, có đúng vậy không?"
Như Nguyệt hừ lạnh. Nàng không phải nữ tử ngây thơ, đương nhiên không tin vào những lời đường mật của Âu Dương Huyền. Cái gì mà bằng hữu, cái gì mà không hối hận chứ. Theo nàng thấy, đơn giản chỉ là hắn đang cố gắng câu giờ.
Nhưng câu giờ cũng vô dụng. Đêm nay hắn nhất định phải chết.
"Nhớ lấy lời ta, kiếp sau đừng nên lo chuyện bao đồng."
Bàn tay nàng đặt lên trán hắn, muốn Sưu Hồn.
Nhưng đúng vào lúc này thân hình Như Nguyệt bỗng run lên, cơ thể không chịu sự điều khiển, ngã quỵ xuống. Tấm vải đang trói Âu Dương Huyền cũng vì vậy mà nới lỏng ra.
Nàng kinh hoàng nhìn hắn:
"Ngươi... ngươi đã làm gì ta?!" Nàng cố vận dụng linh lực nhưng Khí Hải giống như bị tắc nghẽn, không cách nào sử dụng được.
Âu Dương Huyền bề ngoài bình tĩnh nhưng sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi. Nãy giờ hắn cũng chẳng rảnh rỗi mà nói chuyện yêu đương với Như Nguyệt. Đúng như nàng đoán, đấy chỉ đơn thuần là chiến thuật câu giờ.
Dù rằng hắn rất tin vào Mặc Cổ, nhưng Bách Dạ Tràng nổi tiếng với hàng giả hàng nhái lẫn lộn, có trời mới biết độc dược mà lão đưa có hiệu nghiệm hay không. Hơn nữa, loại độc này cần thời gian mới có thể phát huy công hiệu. Thế nên nãy giờ quả thật chính là hắn đã đi dạo qua Quỷ Môn Quan.
Âu Dương Huyền cúi xuống, bàn tay khẽ nâng cằm nàng lên:
"Cô nương ngốc thật đấy. Ta đương nhiên là đã hạ độc cô nương rồi."
Toàn bộ bản dịch này được tạo bởi truyen.free, xin đừng tự ý sao chép.