(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 33: Bạo Viêm Phù Đại Thành
Âu Dương Huyền không hề hay biết, chỉ vì mình mà hai sinh mạng vô tội đã phải bỏ mạng. Hắn lúc này đang say sưa chìm đắm trong trạng thái cảm ngộ.
Trải qua hơn mười ngày rèn luyện, Âu Dương Huyền quyết định sẽ thử chế phù một lần nữa.
Muốn chế phù, trước tiên phải chuẩn bị đủ ba loại vật liệu: Một là mực, hai là bút, ba là giấy.
Mực vẽ phù được chế tạo từ các khoáng vật tự nhiên như Hỏa Kim Thạch, Thủy Hàn Tinh. Chúng phải trải qua hàng loạt công đoạn chế luyện phức tạp, kết hợp cùng nhiều phụ gia khác nhau mới thành hình.
Tiếp theo là bút và giấy. Hai thứ này được chế tác từ cây Thiên Địa Vạn Vật Mộc. Loại cây này có đặc tính sinh trưởng rất mạnh mẽ, có mặt khắp nơi, từ sông sâu núi cao cho đến những sa mạc hay vực thẳm.
Chính vì điểm đặc biệt này nên Thiên Địa Vạn Vật Mộc có sự giao hòa rất tốt với ngũ hành song dị, từ đó trở thành vật liệu không thể thiếu khi khắc họa thiên đạo chân ngôn.
Vạn Vật Mộc có tuổi thọ càng cao thì phẩm chất của bút và giấy càng lớn. Một chiếc bút dành cho Học Đồ chỉ có giá 1.000 Kim tệ, nhưng một chiếc bút dành cho Chính Sư có thể lên tới hơn một vạn.
Việc chế tạo những thứ này được coi là bí mật bất truyền, chỉ các gia tộc hoặc công xưởng chuyên biệt mới có khả năng thực hiện.
Âu Dương Huyền cầm lấy bút, mắt nhắm lại. Học tập cùng Nhâm Khải giúp hắn hiểu rằng chế phù không phải là "Ngộ" rồi "Họa" mà là mỗi động tác, mỗi khoảnh khắc đều phải duy trì trạng thái "cảm ngộ".
Ở trạng thái này, mắt thường chẳng giúp ích được gì, chỉ có thể dựa vào thần thức. Thập Nhãn khai mở, chuyển sang hình thái "Tâm Chú".
Bốn hình thái của Thập Nhãn bao gồm:
"Nhập Vi" tăng cường tốc độ nhận thức
"Thiền Định" tăng cường năng lực ghi nhớ
"Tỏa Liên" tăng cường phạm vi thần thức
Và cuối cùng là "Tâm Chú" tăng cường năng lực quan sát.
Thông qua "Tâm Chú", hắn có thể nhìn thấy những hạt Hỏa Chi Quy Tắc đang không ngừng chuyển động. Ngay khi vừa chấm mực, chúng liền hội tụ quanh đầu bút, trông như một dải ngân hà tráng lệ.
Âu Dương Huyền có cảm giác bản thân như một vị đại thần cai quản thiên địa, còn những hạt Hỏa Chi Quy Tắc này chính là con dân, không ngừng chuyển động theo mệnh lệnh của hắn.
"Đặt một nét vẽ phù, tựa như hiệu lệnh thiên địa."
Ngòi bút bắt đầu chuyển động, ban đầu còn chậm chạp, sau đó nhanh dần. Âu Dương Huyền cảm thấy mỗi nét bút vẽ ra đều khiến thần thức tiêu hao đi một phần.
Sau gần hai mươi nét, hình ảnh một hỏa cầu hiện lên chân thực sống động.
Cho đến khi nét cuối c��ng hoàn tất, họa tiết trên đó lần lượt phát sáng, trông chẳng khác gì một tấm đèn neon giữa đêm hè.
"Họa" đã thành công. Tiếp đến chính là "Văn".
Hỏa Chi Quy Tắc tuy đã đi vào quỹ đạo, nhưng kết nối này vẫn còn rất yếu. Cần phải không ngừng duy trì để giữ nó không tan biến.
Từng luồng thần thức tỏa ra, ép chúng lại, cố định các hạt Hỏa chi quy tắc đi theo lộ tuyến đã vạch sẵn.
Sau gần nửa nén nhang, tấm phù chợt rời khỏi mặt đất, bay lên đối diện Âu Dương Huyền.
Chỉ nghe một tiếng "tinh", Bạo Viêm Phù chính thức hình thành.
Trong lòng Âu Dương Huyền không nén nổi sự kích động. Bao nhiêu công sức suốt mười ngày qua cuối cùng cũng không uổng phí. Tấm bùa dài cỡ mười phân, rộng năm phân, phía trên khắc họa một hỏa cầu trông như một chùm lửa.
Nâng niu tấm bùa trên tay, Âu Dương Huyền quyết định thử nghiệm. Linh lực từ khí hải truyền vào Bạo Viêm Phù. Chỉ thấy tấm bùa dần cứng lại, hoa văn trên đó cũng bắt đầu phát sáng.
Hắn quát lên: "Bạo Viêm!"
Dưới sự điều khiển của thần thức, tấm phù bay đi như một vệt lưu tinh. Từng luồng quang hỏa bắt đầu tụ tập, hình thành một quả cầu lửa khổng lồ. Quả cầu rực cháy, phá không đâm thẳng vào mục tiêu.
Chỉ nghe một tiếng "ầm", cái cây cao hơn hai mét bị thổi tung hơn một nửa, chỉ còn trơ trụi thân cây cháy xém.
Mạnh mẽ đến vậy sao? Âu Dương Huyền kinh ngạc.
Bạo Viêm Phù Sơ Giai thông thường chỉ ngang bằng một đòn đánh của Hóa Hải Đệ Nhị Tầng, vậy mà tấm phù của hắn dường như ngang ngửa đòn đánh của Hóa Hải Đệ Tam Tầng Đỉnh Phong.
Điều này xem ra có liên quan lớn đến mật độ thần thức.
Thần thức càng mạnh, "Tri" và "Ngộ" càng thấu triệt, uy lực khi chế phù cũng theo đó mà tăng cường. Rốt cuộc thì, ngoại trừ "Nhập Vi" và "Phong Vân Toái Trảm", hắn đã có thêm một thủ đoạn tấn công mới.
Một tấm Bạo Hỏa Phù thì không đáng kể, nhưng năm tấm, mười tấm thì lại là chuyện khác. Thử tưởng tượng mười quả cầu lửa cùng lúc ném về phía đối phương, e rằng dù có là Hóa Hải Đệ Thập Tầng cũng phải cong đít lên mà chạy.
Âu Dương Huyền gọi một gã hộ vệ đến sai bảo:
"Ngươi! Mang bức thư này tới Vạn Túy Lâu. Nhớ kỹ phải giao nó cho một vị cô nương tên Như Nguyệt. Tuyệt đối không được để mất, rõ chưa?"
Gã hộ vệ "Dạ" một tiếng, rồi cầm bức thư đi ra ngoài.
Sau một lúc, Mặc Cổ cũng đi tới. Hắn nhìn thân cây cháy, nghi hoặc hỏi:
"Ngươi rảnh rỗi đi sử dụng Bạo Viêm Phù làm gì?" Lão cũng không biết thứ này do Âu Dương Huyền tự chế.
"Không có gì, chỉ nghịch chút thôi. Tiền bối có chuyện gì sao?"
"Thứ ngươi nhờ, ta đã có." Nói xong, lão lôi ra hai cái bình cùng một cái lồng nhỏ được phủ khăn.
Âu Dương Huyền mở khăn trùm, nhìn thấy bên trong là một con bướm xanh lam. Thấy có người lạ, con bướm không ngừng vỗ cánh bay loạn khắp lồng.
"Mấy thứ này sẽ không có sai sót gì chứ?" Âu Dương Huyền nghi hoặc hỏi.
"Ta lăn lộn bao nhiêu năm, đương nhiên cũng có người quen ở Bách Dạ Tràng, chất lượng tuyệt đối đáng tin cậy. Có điều, tiểu tử ngươi rốt cuộc muốn dùng thứ này làm gì?" Mặc Cổ nhíu mày tiếp tục truy vấn.
Âu Dương Huyền không trả lời, chuyện liên quan đến Sơn Hà Đồ và Như Nguyệt, hắn tạm thời chưa muốn người khác biết:
"Về cơ bản những thứ quan trọng đã đủ, hiện tại chỉ còn thiếu một vật nữa. Xem ra vẫn phải ra ngoài một chuyến, nhân tiện kiểm tra một chuyện."
Thu hồi cái lồng vào nh��n trữ vật, hắn rời khỏi Âu Gia, hướng về phía Nam Linh Hư Thành.
...
Phủ thành chủ nằm ở trung tâm, bao quanh là tam đại thế gia. Phía Bắc là Bách Dạ Tràng, đi ra ngoài sẽ dẫn đến Cát Tiên Sâm Lâm. Phía Đông là khu vực buôn bán mà tiêu biểu nhất là Thiên Bảo Các, phía Tây là khu vực ăn chơi của Vạn Túy Lâu.
Còn phía Nam là nơi ở của phàm nhân. Nơi đây, tu luyện giả hiếm như lá mùa thu. Nhà cửa thì san sát nhỏ hẹp, chủ yếu là nhà gỗ, hiếm lắm mới thấy một căn nhà coi được.
Những đứa trẻ nhìn thấy Âu Dương Huyền vội lẩn thật nhanh, đôi mắt to tròn cứ dáo dác nhìn hắn. Bọn chúng đã được cha mẹ nghiêm dạy phải tránh xa những người như Âu Dương Huyền.
Những công tử quần là áo lượt, tuyệt đối có gốc gác lớn, nếu chẳng may xúc phạm họ thì sẽ dẫn tới họa sát thân.
Âu Dương Huyền trong lòng không khỏi cảm thán. Phàm nhân ở thế giới này quả thật chính là tầng lớp thấp nhất.
Thế giới cũ của hắn lấy tiền bạc và quyền lực làm thước đo, còn thế giới này lại lấy nắm đấm làm tiêu chuẩn. Tuy quy tắc có chút khác nhau nhưng cách vận hành thì tương tự. Chỉ có những kẻ đứng ở đỉnh cao mới có quyền lên tiếng.
Đi thêm một đoạn, hắn dừng bước trước một căn nhà rách nát. Đây chính là nơi ở của Dương Phàm và Thanh Trúc, phía bên ngoài còn treo đèn lồng và lụa trắng, báo hiệu nhà đang có tang. Hắn quan sát cánh cửa một lúc, thầm nhíu mày. Sau một hồi, hắn mới đẩy cửa bước vào.
Bên trong, ngoài một chiếc quan tài đen và một tấm bài vị, thì không có gì khác. Âu Dương Huyền chắp tay sau lưng ngó quanh phòng một lượt.
Không có gì khả nghi.
Đột nhiên hắn cảm thấy có người tấn công từ phía sau, lập tức quay đầu lại, tay phải nắm lấy vật đánh tới, tay trái phát lực bóp cổ đối phương.
"Cầm thú, ngươi còn dám đến đây?" Chỉ thấy đó là một cô gái tầm mười bốn, mười lăm tuổi. Mái tóc xanh buộc gọn sau lưng, đôi mắt đen láy, trên tay đang cầm một cái chổi.
Âu Dương Huyền dám chắc mình chưa từng gặp người này, lạnh lùng hỏi:
"Ngươi là ai?"
Đối phương không có dao động linh lực, chỉ là một phàm nhân.
"Cầm thú, đi chết đi!" Nàng không ngừng dùng sức bẻ tay hắn ra, nhưng lực đạo quá yếu ớt, chẳng khác nào con kiến cố lay cây.
Âu Dương Huyền thầm vận lực, tay siết chặt thêm một chút:
"Ta hỏi lại lần cuối. Ngươi là ai?"
Khuôn mặt cô gái ngày một đỏ, có chút thở không nổi. Thế nhưng, ánh mắt vẫn gắt gao nhìn hắn.
Đột nhiên từ trên tay nàng phát ra một luồng sáng xanh lục. Âu Dương Huyền cảm thấy cổ tay đau nhói, không tự chủ hất văng nàng ra xa. Chỉ nghe một tiếng "rầm", lưng nàng đập vào cánh cửa ngã xuống đất.
Âu Dương Huyền nhìn lại tay mình, thấy làn da mình trở nên hơi nhăn nheo. Hắn thầm kinh hãi, đây rốt cuộc là tà công gì? Lửa giận bùng lên, Cự Khuyết xuất hiện, hắn tung một chiêu chém thẳng vào cần cổ đối phương.
"Công tử, cầu xin thủ hạ lưu tình!"
Một nam nhân trung niên lao đến chắn trước mặt thiếu nữ. Trường đao trong tay Âu Dương Huyền ngừng lại, chỉ cách trán gã nửa tấc.
Người trung niên quỳ xuống chắp tay:
"Công tử, tiểu nữ còn nhỏ dại, không hiểu biết nên đã mạo phạm công tử. Kính xin công tử lượng thứ, tha cho nó."
Đôi mắt gã lộ rõ sự hoảng sợ, nhưng vẫn cố bao che cho thiếu nữ phía sau, che cho nàng khỏi tầm mắt của Âu Dương Huyền.
"Phụ thân, đừng cầu xin hắn. Kẻ ác tặc cưỡng bức Thanh Trúc tỷ, không xứng để chúng ta cầu xin!" Nữ nhân quật cường nhìn lại Âu Dương Huyền.
"Vô Yên, con im miệng!"
Âu Dương Huyền trầm mặc. Nhìn cảnh này, không hiểu sao hắn lại nhớ đến phụ thân kiếp trước. Lửa giận dịu đi, tay phải thu hồi Cự Khuyết.
"Các ngươi là ai?"
"Tiểu dân là Lãnh Mục Hàm, vốn là hàng xóm của Dương Phàm. Là tiểu dân quản giáo không nghiêm, khiến con bé đắc tội với công tử. Công tử lòng rộng từ bi, xin đừng chấp nhặt nó."
"Họ Lãnh?" Cái tên này có chút quen thuộc. Đột nhiên Âu Dương Huyền nhớ ra một chuyện.
Cách đây vài ngày, Âu Mã Thành có nói Âu Dương Phong từng cứu một nữ nhân người phàm họ Lãnh. Hắn đã bảo Âu Mã Thành lưu tâm đến nàng. Nếu không nhầm vị trí thì chính là nơi này.
"Đứng lên đi, có phải vài ngày trước, các ngươi gặp một người tên là Âu Dương Phong?"
"Công tử quen Phong công tử?" Lãnh Mục Hàm vui mừng, nếu người này biết Âu Dương Phong, nói không chừng sẽ nể tình mà không làm khó bọn họ.
"Hắn là biểu ca của ta." Âu Dương Huyền cũng không giấu giếm.
Tròng mắt Lãnh Vô Yên trợn trừng nhìn kẻ trước mặt, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Nàng dũng cảm chứ không ngu xuẩn, biết rằng giờ chọc giận Âu Dương Huyền không phải là chuyện khôn ngoan.
"Người ở đây đâu?" Âu Dương Huyền trực tiếp hỏi.
"Tiểu dân không biết, đêm qua hai người chúng ta vẫn còn thấy Dương Phàm, hiện tại..."
Nói đến đây, lão vô tình nhìn vào quan tài, há hốc mồm:
"Xác Thanh Trúc cô nương đi đâu rồi?" Giọng nói tỏ vẻ khó hiểu.
Âu Dương Huyền nhíu mày:
"Đêm qua ngươi không thấy có gì lạ sao? Không nghe thấy tiếng động hay âm thanh gì đặc biệt?"
Lãnh Mục Hàm lắc đầu. Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, gã hơi rụt cổ lại.
Đối phương sẽ không phải muốn đến đây giết người diệt khẩu đó chứ. Dù sao hôm qua Dương Phàm đến Âu Gia mạo phạm y, chuyện này đã truyền khắp Linh Hư Thành, ngay cả chân dung của Âu Dương Huyền cũng rõ mồn một.
"Được rồi. Cứ coi như ta chưa hỏi."
Hai người này chỉ là phàm nhân, dù thực sự có chuyện gì xảy ra, e rằng cũng khó mà tra hỏi. Âu Dương Huyền phất tay định rời đi, bỗng nhiên quay lại nhìn Lãnh Mục Hàm.
"Cơ thể ngươi có bệnh?"
"Cơ thể mấy năm nay quả thật có chút không khỏe." Gã từ tốn đáp.
Âu Dương Huyền nắm lấy tay gã, truyền một luồng linh lực vào người gã, sau một lúc mới nói.
"Cơ thể ngươi nhiễm phong hàn quá lâu, đã xâm nhập vào phổi."
Lãnh Mục Hàm cười thảm. Hắn làm sao không biết điều đó, chỉ là tiền thuốc trước giờ quá đắt đỏ, hắn cũng không biết phải làm sao.
Âu Dương Huyền lôi từ trong nhẫn trữ vật ra một lọ thuốc.
"Trong đây có Hỏa Thể Đan, ngươi cầm lấy. Cứ ba ngày uống một viên."
Trong nhẫn trữ vật của hắn có kha khá loại đan dược khác nhau, tuy không có ích cho tu luyện nhưng thi thoảng uống vào cũng rất tốt cho cơ thể.
Lãnh Mục Hàm nghe ba chữ Hỏa Thể Đan, trong lòng hoảng sợ. Hắn tuy chỉ là phàm nhân nhưng cũng từng tiếp xúc với tu luyện giả, cũng biết loại thuốc này có giá không hề rẻ. Một bình có giá vài trăm ngân tệ, không ngờ đối phương lại thực sự cho mình.
"Công tử, thứ này tại hạ không dám nhận."
Âu Dương Huyền không trả lời, mắt hơi liếc nhìn cô gái vẫn đang ngồi dưới đất, rồi xoay người rời đi.
Lãnh Vô Yên nhìn theo bóng lưng Âu Dương Huyền, một tia cảm kích cũng không hề có. Trong mắt nàng, hành động của Âu Dương Huyền chỉ đơn giản là tỏ vẻ rộng lượng, cố gắng che đậy hành động đáng ghê tởm của hắn.
So với Lâm Thiên Vũ, loại người giả vờ hòa ái trước mặt, nhưng sau lưng lại cầm đao này còn đáng khinh hơn.
Lòng nàng chợt nhớ tới Âu Dương Phong, thật không ngờ hai người lại là biểu ca và biểu đệ. Cùng là người một nhà, tại sao lại khác nhau đến vậy?
Mỗi lần nhớ lại khung cảnh hôm đó, hai má nàng lại đỏ bừng.
Nếu như có thể mạnh mẽ như huynh ấy thì thật tốt. Nghĩ đến đây, hai tay nàng chống cằm, có chút phiền muộn.
Thật không biết hiện tại ân công đang làm gì.
==================
Âu Dương Huyền đi về phía Bắc, liếc nhìn cổ tay hơi nhăn nheo của mình. Mặc dù dấu vết rất mờ, nhưng tuyệt đối không phải là giả. Loại năng lực này vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy, hơn nữa còn xuất phát từ một phàm nhân.
Đây tuyệt đối không phải là chuyện bình thường.
Điều quan trọng hơn là, cô gái này dường như có cảm tình với Âu Dương Phong. Một khi để mối quan hệ giữa bọn họ phát triển, nhất định sẽ trở thành mối uy hiếp cho hắn.
"Không hổ là Khí Vận Chi Tử, bản sự thì không có, tình sự thì có thừa. Xem ra sắp tới ta cũng nên động chút công phu với cô nàng này." Âu Dương Huyền tự nhủ.
Đi thêm một lúc, hắn dừng bước trước một cửa hàng có tên "Quỳnh Tửu Lâu" bên trong chứa đầy những bình rượu đủ chủng loại.
Gã chủ quán thấy Âu Dương Huyền, liền vội vàng tiếp đón:
"Công tử lại muốn mua rượu sao?"
"Đúng vậy, có điều lần này ta muốn mua thêm một thứ." Nói xong, hắn liền đưa ra một tờ giấy.
Vị chủ quầy nhìn một lúc, rồi trả lời:
"Thứ này hiện tại không có sẵn, nếu công tử chờ thêm một hai hôm sẽ có hàng. Công tử muốn tự mình đến lấy hay là muốn chúng ta giao hàng?"
Âu Dương Huyền ngẫm nghĩ một lát, rồi trả lời:
"Cho người gửi đến Âu Gia cho ta."
Hắn vứt tiền đặt cọc lên bàn, đang định quay đi, chợt nghe một giọng nói cất lên:
"Nạp Lan tỷ, sắp tới sinh nhật của ca ca, tỷ nghĩ xem chúng ta nên mua loại rượu gì cho huynh ấy?"
Người nói là một thiếu nữ tầm 17, 18 tuổi, đi cùng một cô nương và một nam tử lưng đeo đao.
Âu Dương Huyền không nhận ra cô gái kia là ai, nhưng vị tiểu cô nương vừa nói thì hắn biết, không ai khác chính là cô nàng từng bị hắn đánh bại, con gái thành chủ Dư Mộc Linh.
Những dòng chữ mượt mà này là thành quả biên tập từ đội ngũ truyen.free.