(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 31: Tỳ Nữ Treo Cổ
Bạch Tố Hoan bị hắn kéo vào, lòng hốt hoảng muốn kêu lên mà không thể.
Nàng sợ hãi vội vàng quỳ sụp xuống: "Thiếu gia, cầu xin thiếu gia, tiểu nữ đã có hôn phu."
Âu Dương Huyền thấy mặt nàng trắng bệch, thầm nhủ mình hành xử có hơi cứng rắn quá, liền nhẹ giọng nói: "Đứng dậy đi, ta không làm gì ngươi đâu, chỉ muốn ngươi giúp ta một việc."
Bạch Tố Hoan nghe hắn nói vậy, nhưng lòng vẫn thấp thỏm không yên: "Thiếu gia, không biết ngài muốn nô tỳ làm gì?"
"Ta muốn ngươi sáng mai khi quay về, nói với mọi người rằng ta cưỡng bức ngươi."
Nghe thấy hai từ "cưỡng bức", trái tim vừa mới trở lại bình thường giờ lại đập loạn xạ. Nàng vội vàng dập đầu xuống đất: "Không được, cầu xin thiếu gia tha cho tiểu nữ."
Nàng chỉ là một tỳ nữ, nếu dám nói bị thiếu gia cưỡng bức, chẳng khác nào bêu xấu hắn. Loại tội danh như vậy tuyệt đối sẽ bị Âu Gia trừng phạt, nhẹ thì bị đánh gãy chân đuổi khỏi nhà, nặng thì có khi bị giết chết. Hơn nữa, còn hôn phu và gia đình nàng, nếu họ biết nàng bị cưỡng bức, dù chỉ là giả, họ sẽ nghĩ thế nào? Viễn cảnh đen tối như vậy, nàng quả thật không dám nghĩ tới.
"Ta có thể đứng ra can thiệp, đảm bảo không ai trong Âu Gia làm hại ngươi. Ngoài ra, sau ngày mai, ta muốn ngươi cầm tiền, đưa gia đình rời khỏi Linh Hư Thành."
Nói xong hắn ném lên bàn một túi tiền: "Ở đây có ba trăm kim tệ, ngươi cầm lấy."
Bạch Tố Hoan nhìn túi tiền, ngây người ra, ba trăm kim tệ tương đương với ba vạn ngân tệ. Cần biết rằng một gia đình phàm nhân bốn người một tháng có 200 ngân tệ đã gọi là đầy đủ. Một năm cũng lắm mới hơn hai nghìn tệ. Ba vạn ngân tệ đủ cho gia đình nàng sống sung túc trong mười năm, hơn nữa nếu tích cóp còn đủ để mua một tiệm vải mà kinh doanh.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn lắc đầu. Tiền tuy nhiều nhưng danh tiết còn quan trọng hơn, nếu hôn phu của nàng nghe tin nàng bị cưỡng bức, thì nàng còn mặt mũi nào mà gặp lại hắn?
"Công tử, số tiền này tiểu nữ không dám nhận, cũng không dám vu khống công tử. Nếu tiểu nữ đã làm sai điều gì khiến công tử không vui, vậy ngay ngày mai tiểu nữ sẽ xin Thanh mẫu cho phép tiểu nữ rời khỏi Âu Gia."
Âu Dương Huyền quay đầu nhìn nàng, ánh mắt sắc lạnh: "Tố Hoan, ta gọi ngươi vào đây không phải để bàn điều kiện với ngươi. Ta cho ngươi hai sự lựa chọn. Một là ngươi làm theo lời ta nói, sau đó cầm ba vạn này đi xây dựng cuộc sống mới. Hai là ta sẽ thực sự cưỡng bức ngươi, đến lúc đó ngươi không những mất danh tiết mà ngay cả tiền cũng sẽ chẳng có. Ta cho ngươi mười hơi thở để suy nghĩ."
Hắn đương nhiên biết nỗi khổ của nàng, nhưng trên đời không có kế sách nào vẹn toàn. Muốn đánh lừa Như Nguyệt rằng hắn thực sự trúng độc, vậy thì phải diễn cho giống, tuyệt đối không thể mềm lòng lúc này.
Bạch Tố Hoan hoảng sợ, bỗng nhiên bật khóc, nhưng cuối cùng đành gật đầu. Nàng chỉ là một tỳ nữ, thân phận thấp kém. Đừng nói bị cưỡng bức, dù Âu Dương Huyền có giết nàng ngay tại đây, cũng sẽ chẳng có ai đứng ra đòi công lý cho nàng. Đây là sự khác biệt giữa kẻ có quyền và kẻ dưới đáy.
"Đã như vậy ngươi lên giường ngủ đi, kẻo ảnh hưởng ta luyện công." – Nói xong hắn phất tay, rồi ngồi dựa vào bức tường, bắt đầu tu luyện.
Bạch Tố Hoan nằm trên giường, thao thức không dám ngủ, thỉnh thoảng lại lén lút nhìn Âu Dương Huyền. Nàng rất sợ đối phương thú tính phát tác, không kiềm chế được mà giở trò đồi bại.
Một đêm trôi qua, Bạch Tố Hoan cả đêm không ngủ, đôi mắt thâm quầng, dáng vẻ mệt mỏi. Trời đã sáng nhưng nàng vẫn không dám rời giường.
Âu Dương Huyền mở mắt, đêm qua hắn đã dùng hai viên Nạp Khí Đan, cảm thấy số kinh mạch được lấp đầy khí đã tăng lên nhưng còn cách cảnh giới Hóa Hải lần tiếp theo một quãng xa.
"Ngươi còn làm gì mà không chịu dậy đi?"
Nghe giọng nói của hắn, Bạch Tố Hoan hoảng hốt đứng dậy, vội chải lại tóc, vừa định mở cửa lại nghe giọng Âu Dương Huyền vang lên: "Khoan đã!"
Chỉ thấy Âu Dương Huyền đột nhiên vươn tay, xé toạc cổ tay áo của nàng. Bạch Tố Hoan hoảng sợ kêu lên thất thanh: "Công tử... đừng!"
"Ngươi kêu cái gì mà kêu. Ăn mặc chỉnh tề như vậy, chắc gì người ta đã tin ta cưỡng bức ngươi. Muốn diễn thì cũng phải cho ra trò một chút chứ." – Nói xong hắn liền tiếp tục xé thêm vài chỗ trên y phục nàng. "Được rồi, đi đi, nhớ kỹ những lời ta nói đêm qua."
Bạch Tố Hoan nào còn dám ở lại, ba chân bốn cẳng vội vã bỏ chạy. Trong mắt nàng, Âu Dương Huyền chẳng khác nào một kẻ điên.
Âu Dương Huyền ngồi xuống, thong thả rót một tách trà. Bạch Tố Hoan chỉ là người đầu tiên, kế hoạch của hắn lúc này mới thực sự bắt đầu.
Tin tức một tỳ nữ bị thiếu gia làm nhục bắt đầu lan khắp Âu Gia, tuy nhiên đa số đều không mấy tin tưởng. Âu Dương Huyền là loại người gì cơ chứ? Hắn là con trai của Nhị Đương Gia, là thiếu chủ tương lai. Loại người như hắn muốn mỹ nhân nào mà chẳng được, hà cớ gì phải đi cưỡng bức một tỳ nữ tầm thường như vậy.
Tuy nhiên, hai ngày sau, lại có thêm ba người nữa xuất hiện với tình cảnh tương tự. Đến lúc này bắt đầu có người tin Âu Dương Huyền thực sự làm chuyện đồi bại với nha hoàn. Một người có thể là giả, nhưng bốn người thì lại là chuyện khác, chẳng lẽ bọn họ rảnh rỗi sinh nông nổi mà đi vu khống hắn sao? Có điều, thân là thiếu gia của Âu Gia, lại là đệ nhất nhân thế hệ trẻ, những chuyện này đều nhanh chóng bị người trong gia tộc ém nhẹm.
Trong một khu vườn, Khí Vận Chi Tử Âu Dương Phong đang nhắm mắt tu luyện. Hắn hiện đã đạt tới Tôi Mạch Sơ Kỳ, nếu không phải muốn hấp thu thêm nhiều hạt Nguyệt Tinh vào cơ thể, có lẽ đã sớm đột phá Tôi Mạch Đỉnh Phong. Ngồi đối diện với hắn là một thiếu nữ tuyệt sắc giai nhân. Nàng dùng lược trải mái tóc đen dài, để lộ chiếc cổ cao thon thả như thiên nga. Làn da trắng ngần hơn sương tuyết, đủ để khiến bất cứ nam nhân nào cũng phải ngoái nhìn.
"Muội thực sự tin Âu Dương Huyền làm chuyện đó?" – Âu Dương Phong mở mắt hỏi.
"Nhiều người đều nói vậy, huynh nói xem chẳng lẽ lại là giả?"
Âu Dương Phong thầm lắc đầu: "Chuyện này hơi không giống với tính cách của Âu Dương Huyền, hơn nữa hắn làm vậy thì có tác dụng gì?"
Âu Viên Viên nhàn nhạt đáp: "Con người luôn có thể thay đổi. Hắn cũng không phải Âu Dương Huyền trước đây. Hai năm qua hắn đối xử với huynh thế nào, chẳng lẽ huynh quên rồi?"
Nàng cực kỳ không thích Âu Dương Huyền, nhất là hành động của hắn càng khiến nàng khó chịu.
Đang muốn đứng dậy, đôi mày lá liễu chợt cau lại, hai tay ôm chặt lấy miệng. Chỉ thấy từ đó tỏa ra luồng hàn khí lạnh buốt. Thời tiết mới vào thu lại có hàn khí, trông thế nào cũng thấy kỳ lạ.
"Viên nhi, bệnh của muội lại tái phát rồi?" – Hắn lo lắng cầm lấy tay nàng.
Thể chất Âu Viên Viên rất kỳ lạ, từ nhỏ đã luôn lạnh lẽo, giống như một tảng băng vậy. Rất nhiều y sư đã đến xem bệnh nhưng đều không tìm ra nguyên nhân. Phụ thân hắn chỉ đành truyền thụ cho nàng công pháp hệ hỏa để giảm bớt hàn khí trong cơ thể.
"Không sao đâu, nghỉ một chút sẽ khỏe thôi." – Âu Viên Viên trấn an hắn, bắt đầu ngồi xuống vận hành công pháp trấn áp hàn khí.
Đôi mắt Âu Dương Phong tràn ngập sự sầu lo. Với tình trạng này, liệu công pháp của phụ thân có thể áp chế được hàn khí thêm bao lâu nữa?
Âu Dương Huyền lững thững đi vào hoa viên, trên tay cầm một bình rượu: "Mặc Tiền Bối, ta mang rượu đến cho người đây."
Một bóng người cao lớn, tóc vàng từ trên cây nhảy xuống, mở nắp bầu rượu không ngừng hít hà. Lão liếm môi, rồi tu ừng ực hai hớp.
"Mai Hoa Tửu, ủ cũng được mười năm, giá một bình gần một trăm kim tệ. Tiểu tử ngươi tính hối lộ lão phu sao?"
Luyện tập cùng Âu Dương Huyền một thời gian, mối quan hệ giữa hai người cũng trở nên thân thiết hơn, thi thoảng hắn lại mua rượu biếu lão.
"Tiểu tử, ngươi rốt cuộc đang làm trò gì vậy. Dạo gần đây cái tiếng cưỡng bức con gái nhà lành của ngươi đang đồn khắp Linh Hư Thành. Phụ thân ngươi đang tranh chức gia chủ, ngươi muốn chọc tức chết phụ thân ngươi hả?"
Người khác có thể không biết nhưng lão thì lại biết rất rõ, Âu Dương Huyền không hề làm gì những tỳ nữ kia, chỉ kéo họ vào phòng rồi ngồi đó suốt cả đêm.
"Chuyện này ta tạm thời chưa thể nói. Phải rồi, có vài thứ ta muốn nhờ tiền bối mua giúp." – Vừa nói vừa đưa cho lão một mẩu giấy, trên đó có ghi vài chữ, không rõ là gì.
Mặc Cổ đón lấy, nhíu mày: "Ngươi muốn thứ này làm gì? Giá cả không hề rẻ thì chớ, nó lại thuộc loại hàng cấm, e rằng Thiên Bảo Các cũng không có bán."
"Không sai, thứ này chỉ có thể mua ở Bách Dạ Tràng. Nơi này rồng rắn lẫn lộn, mà tiểu tử lại không có kinh nghiệm, thế nên mới cần tiền bối ra tay giúp đỡ."
Mặc Cổ nheo mắt: "Muốn ta làm sai vặt cho ngươi, nằm mơ đi."
"5.000 Kim Tệ, coi như là phí vất vả cho tiền bối."
"Thành giao. Trong thời gian ta đi vắng, ngươi đừng có chạy lung tung. Bằng không, ta sẽ không thể bảo vệ ngươi đâu." – Mặc Cổ xoa xoa tay, khuôn mặt hám tiền lộ rõ mồn một. Sau một lúc thân hình lão biến mất, đã di chuyển đến cách đó vài chục dặm.
Âu Dương Huyền chắp tay sau lưng nhìn lão rời đi. Mấy con cá nhỏ đã được thả, giờ là lúc bắt đầu món chính rồi.
Vân Du là tạp vụ của Âu Gia đã được mười năm, tuy không còn ở độ tuổi sung sức nhưng vẫn rất nhanh nhẹn. Đêm nay nàng có nhiệm vụ đi coi kho hàng, đề phòng lũ chuột xông vào làm hỏng lương thực. Trời hiện tại đã vào thu, thời tiết đã hơi se lạnh, Vân Du tay cầm lồng đèn dò dẫm tìm đường. Đang đi, nàng chợt nhìn thấy một vật thể màu đen kỳ quái treo trên cây.
Vừa đến gần, nàng liền hoảng sợ vứt phịch lồng đèn, rồi chạy thục mạng: "Người đâu, cứu với, có người treo cổ, có người treo cổ!"
Tiếng la hoảng hốt khiến cả Âu Gia náo loạn. Ngay lập tức, vài gã hộ vệ cảnh giới Hóa Hải Đệ Lục Tầng vọt ra, lớn tiếng quát hỏi: "Chuyện gì?"
Vân Du hoảng hốt, vừa khóc vừa nói: "Có người đang bị treo trên cây, nhìn mặt nàng khủng khiếp lắm."
Đám hộ vệ tiến đến, chỉ thấy đây là một thiếu nữ tầm hai mươi tuổi, mặc đồ nha hoàn, mái tóc lòa xòa che khuất mặt, bị treo trên cây cách mặt đất tầm mười mét. Phía dưới chân còn có một cái ghế, nhìn qua rất giống một vụ tự sát.
Một gã hộ vệ tung ra một luồng kiếm khí, khiến sợi dây đứt lìa, thân hình nàng rơi xuống, lập tức bị một gã khác đỡ lấy. Hắn để tay lên cổ nàng, không còn mạch đập, đã chết.
"Có ai nhận ra người này không?"
Một nha hoàn tầm mười sáu bước ra: "Là Thanh Trúc Tỷ, sao lại thế này?"
Thanh Trúc vốn là nha hoàn cùng phòng với nàng, vài hôm trước còn cười nói vui vẻ, giờ đã âm dương cách biệt.
Gã hộ vệ nhíu mày, đột nhiên lấy từ trong tay của xác chết ra một mẩu giấy. Khi đọc xong, lập tức quát lớn: "Chuyện này đến đây là kết thúc, các ngươi mang xác nàng ta về nhà, lo hậu sự cho nàng."
Mọi người xung quanh ngạc nhiên, không rõ mẩu giấy trên tay gã viết gì, chỉ là không dám hỏi nhiều. Bọn họ là phàm nhân, mạng sống yếu ớt, chết hay sống trong mắt tu luyện giả cũng chẳng khác nhau.
Đáng tiếc sáng hôm sau lại xảy ra chuyện.
Một nam nhân thân mặc áo gai xanh đứng ngoài phủ Âu Gia không ngừng gào thét: "Âu Dương Huyền, tên cầm thú trả mạng hôn thê cho ta!"
Gã hộ vệ thấy tên nam nhân không ngừng sỉ nhục Âu Dương Huyền, liền quát lớn: "Câm miệng, Thiếu gia Âu Dương Huyền là kẻ để ngươi kêu la loạn xạ sao? Nếu không mau cút đi thì đừng trách ta không khách khí!"
"Thiếu gia của các người cưỡng bức hôn thê của ta, khiến nàng đau đớn mà tự vẫn, giờ các ngươi còn định bịt miệng người khác, thế còn công lý ở đâu?"
Vừa nói hắn vừa lôi ra một tờ giấy, trên đó viết chi chít chữ: "Ta là Dương Phàm, nhà ở phía Nam Linh Hư Thành. Hôn thê của ta trước khi chết đã gửi thư về nhà, trong thư ghi rõ hành động cầm thú của hắn, bằng chứng rõ ràng rành mạch như vậy, các ngươi còn định bao che cho hắn đến bao giờ nữa?"
Người xung quanh thấy cảnh này, bắt đầu không ngừng bu lại xúm xít, bàn tán xôn xao: "Nghe thấy gì không, thiếu chủ Âu Dương Huyền cưỡng bức con gái nhà lành. Loại cầm thú như vậy đúng là đáng chết mà!"
"Mấy tên công tử thế gia, tên nào cũng như nhau, coi mạng người như cỏ rác."
"Chuyện này nhất định phải làm cho ra nhẽ, không thể để yên được!"
Gã hộ vệ vô cùng tức giận, muốn xông lên giải quyết tên nam nhân. Bỗng nhiên một bóng người chợt lao ra, thân hình lướt như gió, tung một cước đạp thẳng vào người Dương Phàm, khiến hắn ngã lăn ra. Chỉ thấy người này tuy khuôn mặt hơi tái nhợt, nhưng vẫn vô cùng anh tuấn, chính là Âu Dương Huyền: "Bổn công tử ở đây, ngươi có vấn đề gì sao?"
"Cầm thú, trả mạng Trúc Nhi!" – Nói xong hắn lao tới, một quyền đánh về phía Âu Dương Huyền, nhưng đáng tiếc chỉ là phàm nhân, cú đấm này vừa chậm chạp lại vừa yếu ớt.
Âu Dương Huyền còn chẳng thèm né tránh, một tay ngăn chặn thế công của hắn, chân phải tung một cước khiến gã khuỵu gối. Chưa dừng lại, tay trái hắn lập tức tóm lấy cổ đối phương, nhấc bổng lên không trung: "Chỉ là một tên phàm nhân dựa vào tờ giấy rách nát, lại dám vu khống bổn công tử. Ngươi là muốn chết sao?" – Vừa nói, bàn tay dần siết chặt lại, khiến khuôn mặt Dương Phàm đỏ bừng vì ngạt thở.
Dương Phàm cố gắng giãy giụa, cào cấu loạn xạ, nhưng sức lực của hắn quá yếu ớt, chẳng có tác dụng gì. Ngay lúc hắn sắp tắt thở, một giọng nói bất chợt vang lên từ trong đám đông.
"DỪNG TAY!"
Âu Dương Huyền quay lại, vừa lúc nhìn thấy một thiếu nữ xuất hiện trước mặt. Nàng chỉ khoảng mười tám, mười chín tuổi. Khuôn mặt tú lệ, thân hình mảnh mai như lá liễu. Eo thon, ngực nở, trâm gài trên tóc đen, trang phục vô cùng tinh xảo. Đặc biệt là bờ mi thon dài cong vút khiến ánh mắt sáng ngời, đầy linh khí.
Người xung quanh lập tức xôn xao: "Ta nhận ra rồi, nàng là Dư Mộc Linh, con gái cưng của thành chủ. Lần này xem ra có chuyện hay để xem rồi."
"Hắc hắc, công tử thế gia tuy mạnh, nhưng làm sao so với phủ thành chủ chứ. Tên Âu Dương Huyền này cứ chờ mà bị đánh cho ra trò đi!"
Âu Dương Huyền nhíu mày, tự dưng lại lòi ra một cô nàng hiệp nữ. Hắn không muốn kế hoạch sinh biến, nhàn nhạt nói: "Đây là chuyện riêng của ta, không liên quan đến cô, mời rời đi cho."
"Âu Dương Huyền, ngươi thân là công tử thế gia, lại đi ức hiếp dân lành, cưỡng bức tỳ nữ. Hành vi vô liêm sỉ như vậy chính là loại ta ghét nhất!"
Vừa nói, trường kiếm nàng liền vung lên, một chiêu "Quán Nhật Hồng Thiên" đâm thẳng tới Âu Dương Huyền.
Truyen.free là đơn vị nắm giữ bản quyền của phiên bản dịch thuật này.