Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 25: Trúng Độc

Âu Dương Huyền cảm thấy lòng khẽ xao động, không khỏi muốn ghé môi lên chiếc cổ ngọc ngà như thiên nga kia, hít hà hương thơm thoảng ra, cảm nhận sự mềm mại, đàn hồi đầy quyến rũ.

Cảm giác này rất giống với lần đầu hắn nhìn thấy nàng múa trên sân khấu Vạn Túy Lâu.

Một luồng tà hỏa bỗng trỗi dậy, khiến hắn thấy miệng khô lưỡi đắng.

Âu Dương Huyền thầm kêu không ổn, vội vã đứng dậy.

"Công tử sao vậy?" – Như Nguyệt khẽ hỏi.

"Không sao đâu, Như Nguyệt cô nương. Đa tạ nàng đã chỉ dạy ta thư họa. Chỉ là trời cũng đã tối, chi bằng chúng ta nên trở về thì hơn."

Như Nguyệt thấy khuôn mặt hắn đỏ bừng vì xấu hổ, mỉm cười đáp:

“Từ trước tới nay, đây là lần đầu tiên tiểu nữ bị người ta thẳng thừng tiễn khách như vậy.” – Nàng vừa nói vừa khẽ vuốt bức họa, rồi nhẹ nhàng đưa cho hắn.

“Tiểu nữ và công tử tuy lần đầu gặp mặt nhưng lại như đã quen biết từ lâu. Bức tranh này, xin tặng công tử làm kỷ niệm. Nếu sau này có chuyện gì khó giải quyết, công tử cứ đến tìm ta ở Vạn Túy Lâu. Chỉ cần đưa bức tranh này cho thị nữ, họ sẽ lập tức hiểu.”

Âu Dương Huyền có chút nghi hoặc nhưng vẫn nhận lấy. Hắn chắp tay hành lễ rồi xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng hắn khuất dần, nụ cười trên môi Như Nguyệt cũng biến mất. Một lát sau, một bóng đen bước vào. Người này toàn thân mặc hắc bào, đầu đội mũ trùm, trên mặt đeo chiếc mặt nạ vô diện.

“Ngươi không để lộ sơ hở gì đấy chứ?” – Như Nguyệt không quay đầu, nhàn nhạt hỏi.

“Công pháp ẩn nấp của Địa Ẩn Tông mà để một tên Hộ Đạo Giả nhỏ bé phát hiện ra, vậy thì đúng là quá mất mặt rồi. Còn ngươi thì sao, hắn vội vã rời đi như vậy, chẳng lẽ đã đoán ra điều gì?”

Như Nguyệt lắc đầu:

“Có lẽ là không. Ta cũng đã uống chung một tách trà với hắn. Loại trà này vốn dĩ không có độc, chỉ khi kết hợp với Tuyệt Tình Hương mới trở thành kịch độc.”

Vừa nói, nàng vừa rút cây trâm đang cài trên đầu. Nếu ngửi kỹ, sẽ thấy đầu trâm phảng phất một mùi thơm nhẹ. Bình thường, mùi hương này hòa lẫn vào mùi cơ thể nàng nên chẳng ai nhận ra.

"Hiện tại hắn vẫn chưa cảm thấy gì. Nhưng mười ngày nữa, toàn thân hắn sẽ ngứa ngáy dữ dội, đến ngày thứ mười bốn thì dục hỏa sẽ thấm sâu vào tận tim can, khiến hắn không ngừng phải tìm cách phát tiết.

Sau hai mươi ngày nếu không có thuốc giải của ta, cơ thể hắn sẽ dần suy nhược mà chết.

Vốn dĩ ta định dùng cho Dư Tùng Vận, phòng khi Trần Thiên Kiệt thất bại. Nào ngờ giữa đường lại xuất hiện một tên Âu Dương Huyền."

Gã hắc bào trầm mặc:

"Làm sao ngươi biết hắn sẽ đến tìm ngươi?"

"Nam nhân trong Linh Hư Thành muốn phát tiết dục hỏa, còn nơi nào tốt hơn Vạn Túy Lâu? Ta lại còn đưa cho hắn một tín vật hẹn ước, cho hắn cơ hội để đến tìm ta. Chỉ cần không phải kẻ ngốc, hắn nhất định sẽ tới. Đến lúc đó, ta có vô vàn cách để khống chế hắn trong tay."

Nghe đến đây, trong đầu gã hắc bào không khỏi tưởng tượng ra cảnh một nam tử với khuôn mặt suy nhược vì dục vọng dày vò, không ngừng quỳ xuống liếm ngón chân nàng, cầu xin được ban cho thuốc giải.

Hắn thầm cảm thán:

"Nữ nhân Thiên Nguyệt Giáo quả thực đáng sợ."

Như Nguyệt không trả lời, chỉ từ từ bước đến gần cửa sổ, đôi mắt đẹp ngước lên nhìn trời. Không hiểu sao trong lòng nàng lại nhớ đến bốn chữ Mộng Nhập Thiên Thanh của Âu Dương Huyền.

Có lẽ nàng cảm thấy bản thân mình cũng giống như con phượng hoàng trong bức tranh kia, mãi mãi chỉ có thể ngắm nhìn bầu trời mà không thể nào chạm tới.

Âu Dương Huyền đi trên đường, trong đầu không khỏi suy nghĩ về lời nói cuối cùng của Như Nguyệt. Hắn cảm thấy đối phương dường như có ẩn ý khác.

Kiếp trước từng là một nhà tâm lý học, hắn cho rằng đối phương không nói dối.

Tu luyện giả có thể khác phàm nhân, nhưng chung quy vẫn là con người, có hỷ nộ ái ố, thất tình lục dục. Nghĩa là tâm lý và suy nghĩ của họ không khác gì những người ở thế giới của hắn.

Trong suốt cuộc trò chuyện, đôi mắt nàng rất bình tĩnh, thường có xu hướng nhìn về bên trái. Điều này cho thấy nàng đang sử dụng bán cầu trái, bán cầu của lý trí và logic nhiều hơn.

Ngược lại một kẻ nói dối sẽ có xu hướng nhìn về bên phải, nơi mà bán cầu thiên về tưởng tượng và sáng tạo.

Thế nhưng lại có một vấn đề.

Gia đình nàng chết vì chiến tranh, bản thân lại bị bắt làm nô lệ, nghe qua thật dễ khiến người ta mủi lòng. Chỉ có điều, một nữ nhân vừa mới gặp mặt nam nhân đã lập tức bộc lộ hết tâm tình, kiểu gì cũng thấy không hợp lý.

Hắn cũng không cho rằng bản thân hấp dẫn đến mức khiến nữ nhân vừa gặp đã yêu, nhất là cái cảm giác kỳ lạ khi ngửi thấy mùi hương trên cơ thể nàng, càng khiến hắn cảnh giác hơn.

Âu Dương Huyền ghé vào một sạp hàng, bỏ ra hai ngân tệ để mua một chiếc bình nhỏ, sau đó tiếp tục rảo bước về Âu Gia.

Đột nhiên, bàn chân hắn ngừng lại, nhưng rất nhanh lại bước tiếp.

Suốt quãng đường đi, Âu Dương Huyền liên tục đề phòng, cho tới khi về đến nhà mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Vừa nãy hắn cảm giác có người theo dõi mình.

Luồng thần thức xẹt qua rất nhanh, nếu không phải thần thức hắn cực kỳ nhạy cảm thì đã không phát hiện ra.

Luồng thần thức đó cứ ám ảnh theo Âu Dương Huyền, mãi cho đến khi hắn đặt chân vào cửa mới biến mất.

"Rốt cuộc là kẻ nào? Trần Thiên Kiệt sao? Không phải, thần thức của đối phương không mạnh đến vậy."

Nghĩ một lúc, Âu Dương Huyền chỉ đành lắc đầu. Thực lực đối phương cao hơn hắn, dù có lo lắng cũng vô dụng, chi bằng tranh thủ thời gian nâng cao thực lực. Hắn vội vã trở về phòng, từ từ khép cửa lại.

Ngồi trên giường, Âu Dương Huyền tiến hành nội thị cơ thể, cuối cùng tìm thấy một vật hình tròn đang nằm trong dạ dày. Hắn lập tức vận linh khí lên ngón tay, chạm vào vòm họng.

Đây là nơi tập trung nhiều dây thần kinh của amidan và mặt sau của lưỡi, một khi bị chạm phải sẽ lập tức gây ra hiện tượng nôn ọe.

Chỉ nghe một tiếng ọe, Âu Dương Huyền nôn ra một vật đen tuyền, hình tròn nhỏ như đồng xu. Chính là nhẫn trữ vật của hắn, bên trong ngoài đồ vật cần thiết còn có một ít nước.

Bất kể đối phương có mục đích gì hay không, hắn tuyệt đối sẽ không uống đồ do nàng đưa. Trên thực tế, Âu Dương Huyền đi dạo một vòng, không hề hứng thú với thư họa, mà là muốn thoát khỏi tầm mắt của Như Nguyệt.

Vừa nhìn thấy đối phương muốn pha trà, hắn liền âm thầm tháo nhẫn trữ vật, sau đó lén lút bỏ vào miệng.

Động tác này rất kín, người ngoài nhìn vào chỉ thấy như hắn đang vuốt miệng suy tư.

Khi uống trà, hắn lại giả vờ uống thật chậm, đồng thời khởi động nhẫn trữ vật hút hết trà vào trong nhẫn.

Vốn định lén lút lấy nó ra, nhưng đáng tiếc đối phương quá cảnh giác, đến cuối cùng hắn chỉ đành nuốt nó vào bụng.

Âu Dương Huyền bắt đầu trích ra mấy giọt nước vào chiếc bình mới mua. Kỳ lạ là dù để lâu như vậy nhưng nó vẫn tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.

"Người đâu, gọi Ngô Phương đến cho ta!" – Hắn ra lệnh cho một hạ nhân.

Một lúc sau, từ ngoài cửa bước vào một lão già tầm bảy mươi tuổi, thân mặc lam y. Đôi mắt lão đục ngầu, cùng với tấm lưng hơi còng, nhìn kiểu gì cũng giống như người sắp chết.

Đây chính là người đầu tiên hắn gặp khi mới xuyên không đến đây. Thông qua cuộc nói chuyện với Âu Mã Thành, hắn biết lão tên là Ngô Phương, đồng thời là cánh tay đắc lực của phụ thân hắn.

"Thiếu gia có gì cần phân phó?" – Ngô Phương chắp tay cung kính hỏi.

"Ta muốn ngươi đi tìm vài vị y sư và luyện đan sư, kiểm tra xem trong chiếc bình này có chứa thứ gì lạ hay không."

Ngô Phương nhìn giọt chất lỏng màu xanh, nhíu mày nghi hoặc:

"Xin thứ cho lão nô hỏi thẳng, không biết thiếu gia lấy thứ này ở đâu?"

"Tạm thời ngươi không cần biết. Nhớ kỹ phải điều tra bí mật, hơn nữa tuyệt đối không được báo chuyện này cho cha ta, có hiểu không?"

Ngô Phương gật đầu, sau đó móc ra một cái hộp nhỏ:

"Thiếu gia, trong này có hai bình Nạp Khí Đan do lão gia dặn ta mang đến cho thiếu gia, mong rằng thiếu gia sớm ngày trùng kích Hóa Hải Đệ Tứ Cảnh."

Âu Dương Huyền nhận lấy, ra hiệu cho lão lui. Một bình Nạp Khí Đan có giá 4.000 Kim Tệ, hai bình là 8.000, xem ra gia tộc quả thật coi Âu Dương Huyền là đối tượng trọng điểm bồi dưỡng.

Đã như vậy hắn cũng không thể tỏ ra mình vô dụng, bằng không tài nguyên tu luyện sẽ bị cắt đứt.

Âu Dương Huyền quyết định đi Tàng Thư Các thêm một chuyến. Sau cuộc trò chuyện với Nhậm Khải, hắn đã hiểu việc chế phù không đơn giản là một sớm một chiều.

Dù rằng họa văn Hỏa chi quy tắc có bước đột phá lớn, nhưng hắn vẫn cần thời gian để hấp thụ.

Nếu đã như vậy, hắn cần xây dựng một phương thức chiến đấu mới.

Tàng Thư Các có tổng cộng bốn tầng, tầng thứ nhất chủ yếu liên quan đến lịch sử lục địa và gia tộc, hắn đã xem qua.

Tầng thứ hai là công pháp liên quan đến Tôi Thể Cảnh, tầng thứ ba là công pháp liên quan đến Hóa Hải Cảnh.

Riêng tầng thứ tư là công pháp liên quan đến Tụ Đan Cảnh, chỉ có Gia chủ và bốn vị trưởng lão mới được tiếp cận.

So với hai tầng trên, tầng thứ ba chứa ít sách hơn, chia làm sáu giá sách lớn, trên đó chứa đầy công pháp và vũ kỹ.

Âu Dương Huyền đã có một bộ Hoàng Cấp Đao Pháp, thứ hắn muốn tìm là một bộ thân pháp. Phù chú mạnh nhất khi tấn công từ xa, do đó điều quan trọng là phải giữ khoảng cách với đối thủ.

Âu Dương Huyền lật giở từng cuốn sách, bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian khổ.

Linh Hư Thành hiện đang vào thu, tiết trời se lạnh, lá vàng bắt đầu rơi, thi thoảng lại có những cơn mưa bất chợt.

Lúc này dưới gốc cây, một thiếu niên đang đứng đó. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, bàn tay khẽ phất, một luồng linh lực tỏa ra khiến lá cây rơi xao xác như mưa.

Chỉ thấy thiếu niên không ngừng di chuyển, thân hình thoăn thoắt né trái, lách phải.

Lá rơi tuy nhiều nhưng chẳng chạm được vào vạt áo hắn. Tay phải hắn cầm một thanh đao dài chừng tám tấc, đầu nhọn sắc bén, trên thân khắc hai chữ Cự Khuyết.

Một đao chém ra, làm đứt đôi chiếc lá đang bay, lực đạo phải nói là vô cùng chuẩn xác.

Thiếu niên này chính là Âu Dương Huyền, còn bộ pháp hắn đang luyện tập được gọi là "Đạp Thủy Phiêu", mang ý nghĩa chân nhẹ như gió, đạp nước mà đi.

Ba ngày trước, Âu Dương Huyền không ngừng suy tính điểm mạnh và điểm yếu của bản thân.

Điểm mạnh của hắn là gì? Đương nhiên không phải là linh lực hay thân thể mà là thần thức.

Sau nhiều lần thử nghiệm, hắn nhận ra Thập Nhãn có thể sử dụng theo bốn cách khác nhau. Âu Dương Huyền lần lượt gọi chúng là "Nhập Vi", "Tâm Chú", "Tỏa Liên" và "Thiền Định".

“Nhập Vi” giúp tăng cường khả năng nhận thức và phản xạ. Chỉ cần thần thức phát động, mọi vật xung quanh đều trở nên chậm lại và rõ ràng đến từng chi tiết, giống như đang nhìn qua một đoạn phim quay chậm vậy.

Thần thức phát động càng nhiều, tốc độ nhận thức càng tăng: cùng lúc phóng ra ba luồng, tốc độ nhận thức tăng gấp đôi; sáu luồng, tăng gấp ba; chín luồng, tăng gấp bốn.

Đặc biệt nếu dùng cả mười luồng, nhận thức sẽ tăng lên gấp năm.

Nói cách khác, hắn sẽ có thêm thời gian để dự đoán hướng tấn công của đối thủ. Điều này trong chiến đấu tuyệt đối là một lợi thế cực lớn.

Loại hình thái "Nhập Vi" này kết hợp cùng "Đạp Thủy Phiêu" chính là một cặp bài trùng cực kỳ hiệu quả.

Đạp Thủy Phiêu là một bộ Hoàng Cấp Cực Phẩm thân pháp, ở Linh Hư Thành xếp hạng tương đối cao, nhưng ở Thiên Khuyết Đại Lục chỉ thuộc hạng bét.

Lý do Âu Dương Huyền chọn nó chính là vì cách bộ sách này lý giải về thân pháp rất chi tiết, chạm đến những yếu tố căn bản nhất. Theo đó, thân pháp bao gồm tám bước di chuyển cơ bản:

Di chuyển tới trước, lùi sau. Di chuyển bước lên, bước về. Di chuyển qua trái, qua phải. Di chuyển vòng cung bên trái, vòng cung bên phải. Di chuyển ngang trái, ngang phải. Di chuyển bật, nhảy, lăn, nhào, lộn. Di chuyển đảo hướng, đảo tấn tại chỗ. Di chuyển bước đôi trượt tới và lui.

Nhưng dù có di chuyển thế nào cũng không thoát khỏi bốn phương, tám hướng. Ở kiếp trước của hắn, điều này được gọi là di chuyển theo hình đồ bát quái.

Sử dụng "Nhập Vi", Âu Dương Huyền có thể dự đoán hướng rơi của lá rụng, lại kết hợp với tám bước di chuyển của Đạp Thủy Phiêu mà không ngừng né tránh.

Lá rơi vừa khó đoán, lại mỏng manh, muốn chém trúng cần phối hợp nhuần nhuyễn cả hai bộ công pháp. Cách luyện tập này tuy có chút hài hước, nhưng lại rất hiệu quả, quả thật rất giống với trò chém hoa quả ở kiếp trước của hắn.

Đao của hắn đưa lên, không ngừng chém rụng những chiếc lá rơi, cho đến nửa canh giờ sau mới quyết định thu tay. Âu Dương Huyền sờ thanh Cự Khuyết, cảm thấy phương pháp này tuy không tệ nhưng vẫn còn điểm thiếu sót.

Thứ hắn cần nhất hiện giờ là kinh nghiệm thực chiến.

Lá cây nói gì vẫn chỉ là vật chết. Nó không biết tấn công ngươi, cũng không tạo cho ngươi đủ áp lực. Kẻ thù thì lại khác, trong một trận chiến, có vô số khả năng có thể xảy ra.

Đứng trước mũi kiếm của địch nhân, liệu ngươi có thể bình tĩnh ung dung mà ra đòn như hiện tại không?

Câu trả lời chắc chắn là không!

Kiếp trước hắn đã từng thấy rất nhiều vị võ sư, bình thường thì tỏ vẻ cao thủ, nhưng khi thực chiến lại gục ngã chỉ sau một đòn. Nói như vậy để thấy giữa thực chiến và luyện tập có sự khác biệt rất lớn.

Biện pháp hữu hiệu nhất là tìm đối thủ để so chiêu, nhưng tìm ai so lại là một vấn đề. Thế hệ này, Âu Dương Huyền được coi là mạnh nhất, muốn tìm đồng tộc để luận bàn, e là có cho tiền đối phương cũng không dám đánh.

Mà đẳng cấp cao hơn nếu không phải hộ vệ thì cũng là các tiền bối hoặc trưởng lão. Bọn họ còn bao nhiêu công chuyện cần xử lý, thời gian đâu mà mỗi ngày đều đấu tập với ngươi?

Cho nên đa phần những đệ tử gia tộc đều đi tới Cát Tiên Sâm Lâm để luyện tập. Nơi đó có hoang thú, rất thích hợp cho việc chiến đấu.

Đáng tiếc hắn lại bị một gã kiếm tu nhìn chằm chằm, giờ ra ngoài thành không khác gì chịu chết.

Còn đang suy nghĩ, Âu Dương Huyền chợt ngẩng đầu lên, lông mày hơi nhăn lại.

Hắn cảm thấy có người đang theo dõi mình!

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free