(Đã dịch) Khí Vận Chi Tử, Phản Diện Chi Lộ - Chương 11: Đánh Cướp
Gã hắc bào nhướng đôi lông mày, ánh mắt quét qua một lượt.
Nữ nhân này tuy không lộ dung nhan nhưng nhìn dáng người quả thật có thân hình tuyệt đẹp.
“Nhường cho cô nương cũng không phải không thể, chỉ là ta có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Tháo khăn của cô nương ra.”
Yêu cầu này của gã khiến đám đông ồ lên. Nhiều người thầm mắng gã là đồ vô sỉ, số khác lại tỏ ra thích thú.
“Muốn ta gỡ mạng che mặt? E rằng ngươi còn chưa đủ tư cách này.” – Nữ nhân mặc áo trắng bình tĩnh đáp.
“Không thử làm sao biết.”
Gã hắc bào đột nhiên vặn người một cái, thân hình đã lao đến trước mặt nữ nhân. Hai tay khẽ khảy, định gỡ tấm mạng che mặt xuống. Nhưng đúng vào lúc này, một thanh kiếm sắc nhọn từ phía sau đâm tới, khí thế như sao băng khiến gã buộc phải rụt tay lại.
“Thôn Lang Thiên Trảo!” – Gã hắc bào quát lớn.
Chỉ thấy bàn tay gã được bao bọc bởi một móng vuốt màu tím trông như vuốt sói. Vuốt và kiếm va vào nhau, tạo ra tiếng “Keng” chói tai, gã hắc bào vậy mà thoát hiểm lùi lại phía sau. Người ra tay là một thanh niên đeo mặt nạ. Hắn chăm chú nhìn kẻ trước mắt, lạnh lùng quát:
“Quản cái tay chó của ngươi cho tốt!”
Gã hắc bào không khỏi giật mình nghi hoặc. Vừa rồi giao thủ, gã có thể cảm nhận linh lực của người này không thua gì mình, cũng là Hóa Hải Cảnh tầng sáu. Nghe giọng thì còn rất trẻ. Tuổi như vậy đã đạt đến Hóa Hải Cảnh tầng sáu, e rằng không phải tán tu bình thường.
Gã biết mình đụng phải đối thủ cứng cựa, không chút do dự vứt xuống Cuồng Huyết Thạch, lườm tên đeo mặt nạ một cái rồi quay lưng bỏ đi. Cuộc chiến cứ như vậy mà kết thúc.
Đám đông tỏ rõ sự thất vọng, cứ nghĩ sẽ có một hồi long tranh hổ đấu, nào ngờ mới đánh có một chiêu đã ngừng.
Nữ tử áo trắng tiến lại gần sạp hàng, ném ra ba ngàn Kim Tệ sau đó cùng gã đeo mặt nạ rời khỏi, để lại tên béo vẫn còn đang ngơ ngác. Phải mất một lúc, gã mới hoàn hồn:
“Các vị, vẫn còn vài món đồ nữa, nếu ai còn muốn mua thì xin mời.”
Đã có ba người đi trước, đám đông đương nhiên cũng rất chú ý đến hàng hóa đang bán, chen nhau chọn lựa món đồ mình cần. Chẳng mấy chốc, gian hàng của lão đã bán hết sạch, chỉ còn lại vài món đồ lặt vặt không đáng tiền.
Lão tỏ ra rất hài lòng, bắt đầu thu dọn nhanh chóng rời đi. Dường như sợ có người bám theo, lão lủi nhanh như chạch, trên đường còn không ngừng thay đổi phương hướng. Sau một hồi quẹo trái rồi quẹo phải, lão dừng lại bên một con hẻm nhỏ.
“Tam đệ, hôm nay thấy ta diễn thế nào?” – Một giọng nói oang oang vang lên sau lưng.
Bóng người xuất hiện, râu ria xồm xoàm, không ai khác chính là kẻ cầm song đao lúc nãy.
“Nhị ca làm tốt lắm, Đại Ca đã đến chưa?” – Lão béo ngập ngừng hỏi.
“Đến từ lâu rồi, chỉ chờ có ngươi thôi.” – Lại một giọng khác vang lên, người xuất hiện chính là tên trung niên mặc hắc bào.
Ba tên này hóa ra lại cùng một bọn.
“Hắc hắc, hôm nay xem ra bán được khá tiền. Ta nói này tam đệ, ngươi tuy tu luyện chẳng ra gì, nhưng tay nghề làm đồ giả thì cứ phải gọi là không ai sánh bằng. Cái gì mà Bạch Kim Thiết, Cuồng Huyết Thạch, vậy mà cũng lừa được không ít kẻ.” – Gã râu xồm nói.
Lão béo cười gượng, tuy trên mặt tỏ ra khiêm tốn nhưng trong lòng thì lại rất đắc ý. Lão tên là Mộ Vạn Cừu, vốn là đệ tử của một vị Luyện Khí Sư. Có điều tính cách tham lam, mỗi lần luyện khí, đều lén ăn bớt nguyên liệu của sư phụ.
Lượng nguyên liệu này tuy rất nhỏ, vốn dĩ không ảnh hưởng quá nhiều đến chất lượng vũ khí. Nhưng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma. Trong một lần xui xẻo bị sư phụ phát hiện, ông liền giáng cho hắn một chưởng, sau đó đuổi hắn xuống núi.
Bị tống khỏi sư môn, hắn lang thang không nơi nương tựa, cuối cùng tình cờ lại gặp được hai kẻ này. Gã râu xồm được gọi là Nhị ca, tên là Đinh Ngũ Xử. Đừng thấy gã thô kệch mà coi thường, bởi thực chất gã lại là một Luyện Đan Sư.
Cũng giống như Mộ Vạn Cừu, gã cũng từng là đệ tử của một vị Đại Sư Luyện Đan. Nghề luyện dược vốn yêu cầu sự tĩnh tâm, thanh tịnh, nhưng Đinh Ngũ Xử lại ham mê nữ sắc.
Đinh Ngũ Xử rất hâm mộ sư tỷ, cũng là con gái của sư phụ. Đáng tiếc nàng chê hắn thô kệch, một lòng ưa thích đại sư huynh vốn nho nhã, lễ độ. Trong lòng uất hận, hắn bèn rủ sư huynh lên núi hái thuốc, sau đó dùng khổ nhục kế đánh lén, phế hết võ công của sư huynh.
Chưa hết, hắn còn ép sư huynh viết thư dụ sư tỷ lên núi, lập bẫy bắt được nàng, ép nàng và đại sư huynh uống Hòa Hợp Tán.
Trước mặt đại sư huynh đang bị trói ở gốc cây, hắn lột sạch quần áo sư tỷ, hãm hiếp nàng đến hóa điên. Đáng thương cho vị đại sư huynh, không những phải nhìn người mình yêu bị sỉ nhục, lại chịu tác dụng của Hòa Hợp Tán mà không thể giải tỏa, cuối cùng khí nghịch công tâm mà thổ huyết bỏ mạng.
Mỗi khi nhớ lại cảnh này, Đinh Ngũ Xử không hề hối hận, ngược lại còn thấy một luồng khoái cảm khó tả. Đương nhiên sau vụ đó, hắn cũng không trở về sư môn nữa, mà bặt vô âm tín.
So với Mộ Vạn Cừu chỉ có tu vi Tôi Huyết đỉnh phong, Đinh Ngũ Xử may mắn hơn, hắn biết cách luyện dược để tăng tiến tu vi. Nhờ vậy mà chưa tới bốn mươi tuổi đã có thể đạt tới Hóa Hải cảnh tầng bốn.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn không dám bất kính với vị Đại Ca trước mặt.
Cả Mộ Vạn Cừu lẫn Đinh Ngũ Xử đều không biết Đại Ca đến từ đâu, chỉ biết gã tự xưng là Xương Trạch, tu vi Hóa Hải Cảnh tầng sáu. Sau khi ba người gặp nhau, Xương Trạch bảo Mộ Vạn Cừu chế tạo nguyên liệu giả để bán.
Với kiến thức của mình, Mộ Vạn Cừu không khó để làm theo. Vấn đề duy nhất là bọn họ không thể bày bán ở các tiệm chính thống mà chỉ có thể rao bán ở Bách Dạ Tràng.
Xương Trạch liền nghĩ ra một kế. Đầu tiên, hắn giao Đinh Ngũ Xử đóng giả làm người mua nhằm thu hút sự chú ý của đám đông, sau đó bản thân lại chạy ra giả vờ tranh chấp, dọa Đinh Ngũ Xử phải bỏ chạy. Tiếp đến, gã cố ý nán lại, tiếp tục lựa chọn đồ để mua, miệng không ngừng khen ngợi món đồ tr��n quầy của Mộ Vạn Cừu rất có giá trị.
Đã có hai người đi trước, đương nhiên khiến lòng tin của đám đông tăng lên đáng kể, giúp ba tên chúng tiêu thụ hàng hóa rất nhanh chóng. Sau khi làm xong, chúng liền lập tức rút lui, chuyển sang địa bàn khác. Số vụ chúng làm thường không nhiều, thời gian cách nhau khá xa khiến không ai có thể truy ra được.
“Thu nhập thế nào?” – Xương Trạch mở miệng hỏi.
“Bốn mươi ngàn Kim Tệ, tương đương với bốn trăm Linh Tệ.” – Mộ Vạn Cừu trả lời.
“Ha ha, phát tài rồi, Đại Ca. Hay chúng ta đến Vạn Túy Lâu làm một bữa no say đi, vừa nãy nhìn nữ nhân áo trắng kia, trong lòng đệ lại có chút ngứa ngáy không chịu nổi.” – Đinh Ngũ Xử xoa xoa tay, không ngừng liếm môi.
Kẻ hắc bào họ Xương không biểu lộ cảm xúc nào, chỉ gật đầu. Bị một tên tiểu tử đánh lui khiến gã cũng có chút khó chịu. Xem ra vẫn nên tìm nữ nhân để giải tỏa. Hắn quay sang hỏi Mộ Vạn Cừu:
“Ngươi có đi không?”
Mộ Vạn Cừu lắc đầu, không giống hai tên này, hắn thích tiền hơn nữ nhân.
“Tốt, vậy canh hai đêm nay gặp nhau ở cổng thành, sau đó rời khỏi đây.”
Nói xong, gã cùng Đinh Ngũ Xử liền rời đi.
Mộ Vạn Cừu cất bước về phòng trọ, trên đường vẫn không ngừng cảnh giác. Sau một hồi đi vào một cái ngõ nhỏ, trước mắt liền xuất hiện một thanh niên, lưng đeo túi vải, dáng đi rất thong dong, có vẻ là một kẻ nghèo khó.
Mộ Vạn Cừu không dừng lại, tiếp tục bước tiếp. Khi hai người sắp đi qua nhau, lão bỗng vung tay ném một nắm bột trắng vào kẻ đang đối diện, sau đó co giò bỏ chạy.
Lừa đảo suốt bao năm, lão đã sớm quen thuộc với mọi tình huống. Gã thanh niên này lão nhớ rất rõ, khi nãy hắn thường xuyên loanh quanh bên quầy hàng nhưng không mua gì.
Tuy không rõ làm sao hắn bám theo được mình nhưng tiên hạ thủ vi cường, lão lập tức ném bột Túc Liên Thảo về phía đối phương.
Túc Liên Thảo là một loại cây đặc biệt, khi phòng vệ sẽ phóng ra một lớp bột gây mù tạm thời. Đây là một trong những vũ khí hữu hiệu giúp lão thoát khỏi những kẻ bám đuôi.
Hai chân lão tăng tốc, chỉ cần thêm một chút nữa là ra đến đường lớn, đến lúc đó dù muốn cướp của lão thì tên kia cũng không dám ra tay. Thế nhưng khi chỉ còn vài chục mét, cổ lão liền bị một bàn tay siết chặt. Còn chưa kịp kêu la, chân phải lão đã trúng một cú đá.
Lão khuỵu xuống, miệng kêu lên oai oái:
“Đại hiệp, xin tha mạng. Nhà ta còn mẹ già con thơ, nếu đại hiệp muốn lấy lại tiền, ta sẽ trả lại cho đại hiệp.”
Người ra tay chính là Âu Dương Phong. Phải nói thêm, cách đây một canh giờ, khi lão béo còn đang mở quầy. Lúc đầu hắn không quá chú ý, nhưng sau đó viên ngọc bội trên cổ lại rung lên bần bật không ngừng.
Suốt mười tám năm đeo thứ này, hắn chưa từng thấy ngọc bội phản ứng dữ dội như thế, liền tiến sát lại quầy hàng, cố gắng chú ý đến những món đồ được mua.
Thế nhưng dù là Bạch Kim Thiết trong tay tên hắc bào hay là Cuồng Huyết Thạch được vị nữ tử thần bí mua đi, đều không khiến cho ngọc bội phản ứng. Không còn cách nào, hắn đành bám theo lão già.
Thực lực hiện tại của Âu Dương Phong chỉ là Tôi Huyết Sơ Kỳ nhưng hắn lại có một bộ công pháp ẩn nấp, theo dõi vô cùng đặc biệt ��ược gọi là Ma Du Tẩu.
Đây là bộ công pháp hắn vô tình đạt được khi giết một tên cướp trong rừng. Lần đó nếu không phải gã kia đánh giá sai thực lực của Âu Dương Phong, ra tay quá sớm thì ai chết trong tay ai còn khó nói.
Ẩn mình sau vách tường, Âu Dương Phong kinh ngạc khi phát hiện ra ba kẻ này lại cùng một phe, nhất là tên râu xồm và tên hắc bào đều có thực lực rất mạnh. Ngay cả khi chưa bị phế kinh mạch, hắn cũng chưa chắc đã đánh lại được hai kẻ đó, chứ đừng nói là bây giờ.
May mắn cho hắn, bộ ba này quyết định tách ra.
Âu Dương Phong tiếp tục bám theo. Hắn cũng không vội vã ra tay mà chờ cho đối phương đi được một đoạn khá xa, để đối phương nảy sinh tâm lý lơ là mới tiếp cận. Đáng tiếc lão béo lại quá đỗi cẩn trọng, vừa thấy hắn liền lập tức ném bột Túc Liên Thảo để chạy trốn.
Thế nhưng Âu Dương Phong suốt hai năm qua vốn đã quen với việc chiến đấu trong Rừng Cát Tiên, phản xạ nhanh nhạy, lập tức đóng chặt hai mắt, dựa vào tai để đoán biết vị trí của đối phương.
Bàn tay vừa ra đã siết chặt gáy của Mộ Vạn Cừu, chân phải tung một cú đá thẳng vào chân lão.
Nói thì lâu nhưng thực tế lại rất nhanh, chưa tới nửa giây, Mộ Vạn Cừu đã bị Âu Dương Phong khống chế.
Mọi quyền đối với tác phẩm chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm hành vi sao chép và phân phối trái phép.