(Đã dịch) Khấu Vấn Tiên Đạo - Chương 21: Khí (2)
Tần Tang như có điều suy nghĩ.
Lần đó hắn từng nghe Thủy Hầu Tử nói Đại Tùy có tám vị quận vương, trong đó quả thực có một vị tên là Đông Dương Vương, là huynh đệ ruột thịt với đương kim hoàng đế. Thoạt nhìn Thủy Hầu Tử rất tùy tiện, nhưng thực ra miệng hắn rất nghiêm, không hề lọt ra một tin cơ mật nào.
Bạch Giang Lan lại là thống lĩnh thân vệ của Đông Dương Vương, địa vị cao hơn hẳn so với tưởng tượng của Tần Tang. Còn vị đại tiểu thư thần bí kia, e rằng không phải là người thân cận của vương gia mà chính là con gái ruột của ông ta.
Chờ đoàn nghi trượng của quận vương vừa đi, mọi người liền được phép đi qua. Ra khỏi cửa thành phóng ngựa không lâu sau, từ đường lớn rẽ vào một con đường nhỏ trong núi thì đã tới một sơn trang. Theo lời Hoàng Thần, đây cũng là một trong những sản nghiệp của tiêu cục.
Trong sơn trang có một khoảng đất bằng rộng lớn dùng làm giáo trường.
Một đám thiếu niên đang xếp thành hàng dài, Dương Chấn chia bọn họ ra. Tần Tang và ba người nữa, những người mới học được chút công phu, được xếp thành một hàng riêng.
Dương Chấn kiểm tra đệ tử xong liền để họ tự luyện tập trước, sau đó mới truyền thụ võ nghệ cho bốn người mới học.
Võ nghệ ba người kia tạm được, chỉ riêng Tần Tang có thực lực yếu nhất nên Dương Chấn không mấy để tâm đến hắn.
Nhưng lần này không phải tiêu tiền một cách vô ích. Dương Chấn thực sự xứng đáng với danh tiếng, khi dạy Phục Hổ Trường Quyền ông ấy rất cẩn thận, hơn nữa còn nói sau này Tần Tang có thể thường xuyên đến, học đến khi thành thạo thì thôi.
Một ngày nọ, Tần Tang đã học xong bảy thức cuối cùng của Phục Hổ Trường Quyền từ chỗ Dương Chấn.
Điều khiến hắn bất ngờ chính là ba thức đầu tiên của Phục Hổ Trường Quyền do Dương Chấn dạy lại có khác biệt rất nhiều so với cách Bạch Giang Lan chỉ dẫn. Chiêu thức vẫn giống vậy, nhưng lại ít chi tiết hơn so với bản Bạch Giang Lan đã truyền thụ.
Loại chi tiết đó lại có ảnh hưởng cực lớn tới uy lực của chiêu thức.
Đặc biệt là Tần Tang đã luyện ba chiêu thức đầu tiên trong nhiều ngày như vậy nên càng cảm nhận rõ ràng hơn sự khác biệt.
Thanh danh của Dương Chấn rất tốt, chắc hẳn không đến mức phải che giấu một quyền pháp cơ bản như vậy. Có lẽ, sự kém hiệu quả của chiêu thức là do chính người luyện tập.
Nghe nói võ công của Dương Chấn có thể xếp trong hàng mười người mạnh nhất ở Tam Vu thành, không rõ liệu hắn có nội lực hay không, chẳng lẽ Bạch Giang Lan chính là m���t cao thủ hàng đầu thật sao?
Dù thế nào thì tiền đã bỏ ra, quyền pháp vẫn phải học tiếp. Hắn chuẩn bị dựa vào ba thức đầu tiên được Bạch Giang Lan chỉ điểm để áp dụng cho bảy thức sau đó.
Từ Thanh Dương tới Võ Oai tiêu cục không quá xa, mỗi ngày Tần Tang đều chăm chỉ đi học võ, chẳng mấy chốc đã học xong Phục Hổ Trường Quyền.
Nhưng hắn vẫn thường xuyên tới sơn trang, nghe Dương Chấn và các đệ tử trao đổi tâm đắc về võ đạo, cũng từ trong miệng họ nghe được nhiều chuyện ít người biết đến trong giới võ lâm, và còn học được cưỡi ngựa bắn tên.
Mùa xuân tháng ba, thảo trường oanh phi.
Thường lệ, sau mỗi tai ương, khi mùa xuân về, dân tị nạn sẽ hồi hương gieo trồng. Thế nhưng, năm nay lại nghe nói cuộc phản loạn phương bắc ngày càng nghiêm trọng, khói lửa nổi lên bốn phương, khiến vẫn có không ít dân tị nạn không ngừng kéo nhau về phương nam.
Nhân họa nặng hơn thiên tai.
U Minh Kinh mãi không có tiến triển, lần nào Tần Tang cũng tự thuyết phục bản thân phải thật kiên nhẫn, nhưng giờ đây cũng không thể ngồi yên được nữa. Hắn chỉ có thể tự trách bản thân chưa đủ cố gắng, hắn bắt đầu ngồi tĩnh tọa tu luyện bất kể ngày đêm, ngồi đến mức tựa hồ sắp hóa thành ma vậy.
Ban ngày thì luyện quyền, niệm chú, hỗ trợ lão đạo sĩ công việc hàng ngày. Cứ như vậy, Tần Tang làm việc không ngơi nghỉ. Cũng may việc tĩnh tọa tu luyện giúp hắn hồi phục linh lực nên không hề cảm thấy mệt mỏi.
Ánh trăng chiếu vào phòng đá, Tần Tang thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Trăng tròn vành vạnh, trên bầu trời đêm hiu quạnh có một ngôi sao băng lướt qua rồi rơi xuống núi rừng xa xăm, thế gian rộng lớn khôn cùng.
Sau sáu tháng ròng cố gắng, gần bốn tháng ngồi tĩnh tọa, cuối cùng, trong cơ thể hắn cũng xuất hiện luồng khí như trong kinh văn đã đề cập!
Thứ đáng sợ nhất không phải là kiên trì, mà là kiên trì rồi lại không thấy được hy vọng.
Nhưng khi thực sự gặt hái được thành quả thì hắn mới biết, tất cả cố gắng của mình đều đáng giá.
Khi thực sự cảm nhận được khí, Tần Tang tựa như đang mơ.
Luồng "khí" kia nhỏ tựa sợi tóc, hệt như một đứa bé nghịch ngợm không ngừng quay cuồng trong đan điền hắn. Tần Tang định thử nắm bắt để cảm nhận, nhưng chợt phát hiện bản thân không thể làm được.
U Minh Kinh có nói, chỉ khi đột phá tầng thứ hai của công pháp thì mới có thể "nội thị". Điều duy nhất hắn có thể làm lúc này là không ngừng thúc giục luồng khí kia tiến sâu vào kinh mạch, dè dặt vận hành theo đường kinh mạch mà công pháp chỉ dẫn.
Sau vài chu thiên, không rõ vì sao Tần Tang lại cứ bồn chồn không yên một cách khó hiểu. Định thả lỏng tinh thần, toàn tâm toàn lực tu luyện thì trong kinh mạch đột nhiên truyền đến cảm giác đau nhức tột độ.
Cơ thể Tần Tang run rẩy, cả người co rúm lại, cổ họng phát ra tiếng rên khẽ đầy thống khổ, quần áo ướt sũng mồ hôi. Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ độc quyền của truyen.free.