(Đã dịch) Khai Nguyên Cổ Thần - Chương 13: Nguyên Linh thần tộc.
Suốt quá trình Nguyên Trần luyện Long Dương thủ, mỗi khi cơ thể đạt đến cực hạn, hắn đều ngâm thuốc. Điều này cũng giúp kinh mạch và khí hải của hắn được rèn luyện đáng kể. Sau khi Long Dương thủ đạt tiểu thành, khí hải của Nguyên Trần cũng gần chạm đến ngưỡng cực hạn ở cảnh giới Hoàng mạch tiểu cực vị.
Tính ra còn vài ngày nữa là đủ 21 ngày, đúng bằng ba ngày ở bên ngoài Thời Không ngọc thạch. Nguyên Trần quyết định đột phá đến Hoàng mạch cảnh hậu kỳ. Hắn lấy một viên Tụ Khí Đan ra nuốt vào.
Không lâu sau khi Tụ Khí Đan được nuốt vào, dược lực bùng phát mạnh mẽ trong cơ thể. Nguyên Trần không ngừng hấp thu dược lực và linh khí, một dòng linh khí dào dạt ào ạt chảy về phía khí hải.
Khí hải không ngừng được rèn luyện rồi mở rộng. Quá trình này được Nguyên Trần duy trì liên tục suốt nửa ngày, cho đến khi khí hải đạt đến cực hạn. Tranh thủ thời gian, Nguyên Trần lại uống Tẩy Tủy Linh Dịch, tiếp tục trùng kích đường đại mạch thứ tư.
Đường đại mạch thứ tư Nguyên Trần tốn bốn tiếng để hoàn toàn đả thông. Tiếp đó là đường đại mạch thứ năm, thứ sáu, thứ bảy.
Hai ngày trôi qua, Nguyên Trần thành công mở ra đường đại mạch thứ bảy. Khí hải lúc này rung động rất mạnh, nhưng không hề mở rộng thêm.
Chân khí trong ba khí hải cũng không còn nhiều. Nguyên Trần quyết định đồng thời uống hai viên Tụ Khí Đan, dùng tốc độ nhanh nhất để bù đắp lượng chân khí đã mất, tiến đến thông đường đại mạch thứ tám.
Hắn không ngừng điều tiết việc hấp thụ linh khí và dược lực, đồng thời điều động chân khí trùng kích đường thứ tám.
Nếu là người thường, liên tục không ngủ không nghỉ suốt hơn hai ngày để đả thông kinh mạch thì giờ đây có lẽ đã gục ngã rồi. Nhưng may mắn thay, Nguyên Trần từng là một cường giả với ý chí tinh thần cường đại, nên hắn mới có thể chống đỡ được đến tận bây giờ.
Đường đại mạch thứ tám được đả thông thành công!
Năng lượng từ bên ngoài lại được dẫn động, khí hải của Nguyên Trần trong thoáng chốc bành trướng gấp mười lần.
Nguyên Trần đột phá thành công Hoàng mạch cảnh hậu kỳ!
Nguyên Trần ngồi điều hòa lại dòng chảy chân khí trong kinh mạch. Chân khí từ hai viên Tụ Khí Đan cuồn cuộn chảy trong mười bảy đường kinh mạch, dần dần ổn định lại.
Chớp mắt, ngày thứ hai mốt cũng đã đến. Nguyên Trần từ trong Thời Không ngọc thạch đi ra. Lúc này đang là giữa chiều, ánh nắng mặt trời tỏa khắp muôn nơi.
Nguyên Trần mở cánh cửa ra thì đã th���y An Nhiên ngồi chờ sẵn trước cửa. Có lẽ cô nhóc này đang vô cùng háo hức muốn trở thành võ giả. Trong lúc chờ đợi Nguyên Trần, cô bé thi thoảng lại lấy tay vẽ nguệch ngoạc trên đất cho khuây khỏa.
“Cạch! Kẹt kẹt két!”
Nghe thấy tiếng mở cửa, An Nhiên lập tức đứng dậy, nhìn về phía Nguyên Trần mà hỏi: “Ca, bao giờ chúng ta bắt đầu ạ?”
Nguyên Trần thở dài, thầm than đúng là tuổi trẻ vội vàng quá. Hắn nhẹ nhàng xoa đầu An Nhiên rồi nói: “Muội vội vàng quá, thôi, vào trong rồi chúng ta sẽ bắt đầu.”
Vừa mở cửa đi ra, giờ lại phải đóng cửa vào. Khi Nguyên Trần đóng cửa, vợ chồng Lê Vũ Bình cũng nhìn theo, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng tột độ. Điều này cũng là lẽ thường tình, bởi lẽ, con gái mình lại vào phòng riêng với một chàng trai xa lạ thì sao có thể không lo được?
Vào phòng, Nguyên Trần bảo An Nhiên lên giường nằm, còn mình lấy một cái ghế ngồi ngay đầu giường.
Thấy cô bé hồi hộp nằm giữa giường, Nguyên Trần khẽ phì cười rồi bảo: “Muội xích đầu qua đây một chút.”
Nghe Nguyên Trần bảo, cô nhóc An Nhiên liền làm theo, nằm cạnh thành giường. Thấy Nguyên Trần lấy ra một cây bút và một quả cầu màu đen xì, An Nhiên tự hỏi không ngừng hai thứ đó dùng để làm gì. Chẳng lẽ muốn trở thành võ giả thì phải vẽ gì đó sao?
Điều Nguyên Trần muốn làm lúc này chính là khắc họa một đế ấn. Ấn ký của An Nhiên phẩm cấp không cao, nếu cứ tu luyện bình thường thì khó lòng đạt được cảnh giới cao. Mà Nguyên Trần đang hướng đến việc đào tạo một thế lực cho riêng mình, đòi hỏi mỗi thành viên đều phải đạt đến một cảnh giới khá cao, bằng không thì sẽ chẳng có gì đáng nói. Do đó, việc cải tạo ấn ký cho An Nhiên là hoàn toàn cần thiết.
Nguyên Trần đã suy nghĩ về việc này và quyết định cải tạo ấn ký của cô bé thành Thiên Linh Đế Ấn.
Đế ấn này chính là ấn ký ngày xưa Nguyên Trần thiết kế và tặng cho Linh Nguyên Thần Đế. Ngày xưa, quan hệ hai người khá tốt, nên dựa theo công pháp của Linh Nguyên Thần Đế, Nguyên Trần đã thiết kế ra Thiên Linh Đế Ấn và Thiên Linh Chi Thể. Thể chất này không có tính đặc thù quá cao, nhưng vẫn là một thể chất rất mạnh. Ngoài ra, điểm đặc biệt của thể chất này là có thể từ từ thăng cấp thể chất dựa vào luyện thể. Luyện thành công thể chất này thì sẽ đạt được Thiên Linh Bảo Thể, và từ Bảo Thể hoàn toàn có thể từ từ nâng cấp lên thành Thiên Linh Thánh Thể và Thiên Linh Thần Thể.
Điểm đặc biệt nhất chính là từ Thiên Linh Chi Thể có thể tu luyện ra vô số các loại thể chất mang đặc tính riêng biệt. Đó là từ một thể chất trung hòa tiến về một cực nào đó. Giống như từ Thiên Linh Chi Thể có thể tu luyện ra Thiên Linh Hỏa Thể, Thiên Linh Mộc Thể, v.v… Mà thể chất tu ra không hề yếu hơn thể chất đặc chủng mang năng lượng đó. Giống như Thiên Linh Hỏa Thần Thể hoàn toàn không hề yếu hơn Tiên Thiên Hỏa Thần Thể.
Cũng nhờ vậy mà hậu duệ của Linh Nguyên Thần Đế phát triển rất mạnh, và Thiên Linh Thần Tộc cũng từ đây phát triển, trở thành một trong những gia tộc mạnh nhất trong các thế lực.
Hiện tại tuy không phải thời gian lý tưởng để cải tạo ấn ký, nhưng An Nhiên đã mở ấn ký rồi. Nếu không cải tạo ngay bây giờ, cô bé sẽ bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để mở kinh mạch.
Cũng may là hắc cầu còn chứa rất nhiều năng lượng. Tuy không đủ để có thể tạo ra Thiên Linh Đế Ấn hoàn thiện, nhưng hoàn toàn có thể tạo ra hình thức ban đầu của Thiên Linh Đế Ấn, và đợi lần thiên địa giao thế thì Thiên Linh Đế Ấn sẽ tự mình hoàn thiện.
Nguyên Trần cầm bút minh văn, chấm nhẹ vào mi tâm của An Nhiên. Ngòi bút nhấc lên, kéo theo ấn ký của An Nhiên rời khỏi mi tâm cô bé.
Nguyên Trần nhấn thêm một lần nữa, phá tan ấn ký đó rồi lấy năng lượng tỏa ra, cộng thêm năng lượng từ hắc cầu, bắt đầu khắc họa. Việc khắc họa cũng tốn khá nhiều thời gian. Thoáng cái, mặt trời đã khuất dạng, nhường lại bầu trời cho màn đêm kỳ ảo. Và rồi, màn đêm lại bị xé toang khi mặt trời bắt đầu nhô lên từ phía đông.
Nguyên Trần hoàn thành thì cũng là lúc gà đã gáy được mấy hồi rồi.
Việc cải tạo diễn ra hoàn toàn thuận lợi. Mặc cho Nguyên Trần đang cải tạo, An Nhiên vẫn ngủ say từ lúc nào không hay. Nhìn cô bé ngây thơ hồn nhiên chìm trong giấc ngủ, Nguyên Trần khẽ cười, xoa đầu cô bé rồi đứng dậy mở cửa đi ra ngoài.
Mấy ngày sau đó, Nguyên Trần bắt đầu truyền thụ “Linh Nguyên Kinh” cho An Nhiên. Nhưng lúc này Nguyên Trần phát hiện ra cô bé chưa biết chữ, nên đành phải giảng miệng. Tiếp sau đó, hắn giúp An Nhiên mở ra khí hải và mở đường kinh mạch đầu tiên.
Bên cạnh việc tu luyện, Nguyên Trần còn chú ý đến việc đào tạo cho An Nhiên về học vấn. Từ những kiến thức cơ bản nhất như học chữ, cộng trừ đến các kiến thức về khoa học địa lý, Nguyên Trần đều dạy cho cô bé.
Sáng học chữ, chiều luyện võ. Nguyên Trần cũng không tiếc dành Luyện Thể Tán và Trúc Cơ Linh Dịch cho An Nhiên dùng. Vì Luyện Thể Tán không còn nhiều nên Nguyên Trần ra ngoài bán một ít Trúc Cơ Linh Dịch để mua dược liệu. Không ngờ rằng, giá bán của Trúc Cơ Linh Dịch lại cao đến mức khó tin. Mỗi bình Trúc Cơ Linh Dịch bán ra được hẳn một linh thạch. Nguyên Trần bán đi mười bình Trúc Cơ Linh Dịch, rồi sau đó dùng chín linh thạch mua hơn một trăm cây linh dược các loại. Về đến nơi, hắn tranh thủ thời gian luyện chế thêm chút Trúc C�� Linh Dịch và Luyện Thể Tán.
Nguyên Trần lúc dạy rất nghiêm khắc. Thời gian đầu luyện võ còn đỡ, nhưng giai đoạn mới luyện thể có thể nói là một ký ức khó quên đối với An Nhiên. Cơ thể thì đau nhức, sau đó còn phải ngâm dược thủy có trộn lẫn Luyện Thể Tán và Trúc Cơ Linh Dịch. Cảm giác nóng bỏng, đau nhức trực tiếp kích thích khiến cô bé khóc hết không biết bao nhiêu nước mắt.
Nhưng điều Nguyên Trần hài lòng là ý chí của cô bé rất cao. Dù khóc đấy, nhưng đến giờ tập vẫn kiên trì cố gắng đến cùng.
Thời gian cứ thế mà trôi. Tiến bộ của cô bé cũng rất nhanh. Khoảng cách đến đấu giá hội còn có hai ngày thì cô bé đã có thể đọc khá trôi chảy rồi. Nguyên Trần tạm thời chỉ dạy trực tiếp rồi đưa cho cô nhóc hai cuốn sách để đọc tạm trong khi mình chuẩn bị cho đấu giá hội sắp tới.
Sau khi dặn dò An Nhiên cẩn thận, Nguyên Trần tiến vào Thời Không Ngọc Thạch.
Với khả năng hiện tại và lượng linh dược bây giờ của Nguyên Trần, hắn chỉ có thể luyện ra đan dược tứ phẩm mà thôi. Dù có khả năng luyện ra đan dược ngũ phẩm, nhưng tỷ lệ thành công lại rất thấp.
Nguyên Trần sau một hồi suy nghĩ, quyết định luyện ra đan dược tăng cường thể chất.
Hiện tại Nguyên Trần có vài cây linh dược tứ phẩm gồm Thiên Diễm Thảo, Băng Lan Hoa, Hỏa Tâm Quả và Hàn Mộc Thảo. Chúng cơ bản đều mang tính cực nóng hoặc cực lạnh. Cộng thêm các loại dược liệu cấp thấp nữa thì chỉ có thể luyện một lần mới có thể luyện được đan dược tứ phẩm cao cấp. Còn không, nếu tách riêng ra thì sự cộng hưởng năng lượng tạo ra sẽ không cao.
Ngồi suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên Nguyên Trần nghĩ đến loại thủ pháp luyện đan này. Thủ pháp này thường được nhắc đến là “Lưỡng Cực Thủ Thuật Luyện Đan”. Cái này dùng các linh dược chủ có năng lượng đối lập với nhau, qua đó tạo xung đột năng lượng, từ đó tăng cường dược lực và năng lượng trong đan dược lên. Nhưng cái khó là ở mức cân bằng. Nếu năng lượng đối cực có chênh lệch thì khi tôi thủy sẽ cực kỳ dễ dàng thất bại, và điều đó khiến cho quá trình luyện đan đổ sông đổ bể.
Nguyên Trần lấy các loại linh dược ra rồi bắt đầu đánh giá chi tiết các loại linh dược này, từ dược lực, nồng độ linh khí hàm chứa bên trong, đến thuộc tính linh khí...
Điều này khiến cho Nguyên Trần tốn mất hai ngày mới xong.
Tiếp đó chính là huyết dịch. Luyện thể đan cần dùng huyết dịch của man thú để thay thế cho linh thủy. Mà số man thú Nguyên Trần thu được từ vụ Bạch Lôi Thánh Hùng có rất nhiều. Ngoại trừ man thú cấp sáu và man thú cấp bảy Bạch Lôi Thánh Hùng, thì Nguyên Trần đã xử lý đâu ra đấy máu thịt của các man thú khác rồi. Máu được cất riêng một chỗ, thịt riêng một chỗ, đến cả da và xương cũng đã được xử lý cẩn thận.
Nhưng mà chọn máu của man thú nào cũng cần nghiên cứu trước. Bởi vì nếu linh dược cao cấp mà dùng huyết dịch cấp thấp thì sẽ lãng phí linh dược. Ngược lại, nếu huyết dịch cao cấp lại phối với linh dược cấp thấp thì sẽ khiến dược lực bị giảm đi đáng kể.
Nguyên Trần tốn mất hơn một ngày để chọn huyết dịch, và hai loại huyết dịch mà Nguyên Trần sử dụng là Hàn Ngư – một loại man thú cấp bốn, và Thanh Hỏa Điểu – một loại man thú cấp bốn.
Chọn huyết dịch xong, Nguyên Trần tiếp tục tinh chế huyết dịch. Bởi vì Nguyên Trần yêu cầu độ cân bằng cao mà máu của con Hàn Ngư này hàm chứa linh khí thuộc tính hàn không cao bằng nồng độ linh khí thuộc tính hỏa trong máu của Thanh Hỏa Điểu, nên cần tinh chế để lượng linh khí trong hai loại huyết dịch này trên cùng một thể tích phải bằng nhau, đồng thời phải loại bỏ các loại năng lượng thuộc tính khác.
Riêng quá trình này cũng khiến Nguyên Trần tốn thêm bốn ngày nữa.
Cuối cùng là đan văn. Nguyên Trần lần này quyết định chỉ khắc họa đan văn bên ngoài chứ không tạo ra đan mạch trong nội đan. Đan dược cấp bốn mỗi viên cần khắc họa 27 đạo đan văn. Mỗi đan văn này phải có sự liên kết với đan văn khác theo một sơ đồ để tạo thành một mạng lưới, và tổng cộng số liên kết Nguyên Trần cần đảm bảo giữa 27 đạo đan văn là 162 liên kết. Tổng cộng tốn thêm năm ngày nữa.
Qua đó, công tác chuẩn bị luyện chế đã tốn của Nguyên Trần mười hai ngày. Nhưng mà nhờ tốn thời gian nhiều như vậy mà số lần Nguyên Trần luyện đan hỏng rất ít, chứ không giống các luyện dược sư khác cứ theo công thức mà cho, từ đó khiến cho tỷ lệ luyện đan hỏng cao hơn. Ngoài ra, mới thấy luyện đan sư cần có hiểu biết uyên thâm như thế nào mới có thể luyện được đan dược cấp cao.
Nguyên Trần nghỉ ngơi một ngày để tinh thần trở nên thoải mái và tinh khí sung mãn nhất có thể.
Ngày tiếp theo, Nguyên Trần bắt đầu luyện đan. Quá trình luyện đan vẫn diễn ra bình thường. Đầu tiên là loại bỏ tạp chất trong linh dược. Sau đó cho huyết dịch vào, tạo thành dược thủy. Quá trình đến đây vẫn diễn ra rất suôn sẻ.
Nhưng khi Nguyên Trần bắt đầu quá trình tôi thủy thì độ khó tăng lên rất nhiều. Nguyên Trần tính toán mọi thứ rất tốt nhưng quên mất rằng năng lượng trong Thời Không ngọc thạch lại là sinh mệnh chi khí, một loại linh khí thuộc tính mộc vô cùng nồng đậm.
Nguyên Trần vừa nhận ra, lập tức cố gắng làm chậm quá trình tôi thủy. Nhưng lúc này đã muộn, năng lượng đối lập không ngừng xung kích khiến cho năng lượng trong dược thủy không ngừng kéo lên. Thấy không thể ngừng lại, Nguyên Trần lập tức thay đổi thủ pháp, không tiếp tục dùng “Lưỡng Cực Thủ Thuật Luyện Đan” nữa mà chuyển sang “Thái Cực Thủ Pháp Luyện Đan”, lấy sinh mệnh chi khí làm vùng đệm giữa dược thủy tính hàn và dược thủy tính nhiệt.
Quá trình diễn ra có chút ngoài ý muốn nhưng cũng không quá phức tạp gì đối với Nguyên Trần. Sau khi dược thủy chứa năng lượng bão hòa rồi thì Nguyên Trần bắt đầu khiến dược thủy bay hơi bớt đi. Rồi từng viên đan dược bắt đầu hình thành.
Từng đạo đan văn hiện lên, che phủ bề mặt đan dược. Bên trong đan đỉnh bây giờ đang có bảy viên đan dược trôi lơ lửng.
Ngoại trừ sáu viên đan dược trong dự kiến thì Nguyên Trần tạo ra một viên đan dược nữa. Viên đan dược này không giống sáu viên kia chỉ mang một loại năng lượng hàn hoặc nhiệt, mà nó mang tới ba loại năng lượng gồm cả hàn, cả nhiệt lẫn nồng đậm sinh mệnh chi khí. Ngoài ra, năng lượng trong viên đan dược này chứng tỏ đây là một viên chuẩn ngũ phẩm đan dược.
Sau khi đan văn trên sáu viên kia hoàn thành rồi, Nguyên Trần bắt đầu khắc họa đan văn cho viên chuẩn ngũ phẩm này.
Từng đạo đan văn bắt đầu xuất hiện trên bề mặt viên đan dược này. Sau khi Nguyên Trần hoàn thành, bề mặt viên đan dược này đã có đến 47 đạo đan văn và số lượng liên kết lên đến 423. Quá trình luyện đan xuất sắc ngoài mong đợi.
Mỗi dòng chữ đều là thành quả của sự tận tâm từ truyen.free, mời bạn đọc thưởng thức.