(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 37: Cơn Ác Mộng Không Hồi Kết
Belle kinh hãi đến mức đờ người ra, ả muốn chạy trốn nhưng đôi chân cứng đơ không chịu nghe lời. Thất bại trong ý định bỏ trốn, ả chỉ có thể cầu nguyện rằng "hắn ta" không nhìn thấy, không nhận ra, và đừng quay cái bản mặt kinh tởm đó lại đây.
Nhưng có lẽ Chúa trời thích trêu ngươi loài người, mà có lẽ chỉ riêng với Belle thôi, ả đã bắt gặp ánh nhìn kinh tởm của hắn, cái ánh nhìn khiến ả đau đớn tột cùng, chỉ muốn phát điên. Galar, Belle vẫn còn nhớ tên hắn và nó khiến ả ghê tởm vô cùng. Và khi hắn nheo cặp mắt đầy rẫy những vết chân chim nhìn chằm chằm ả, tim Belle như ngừng đập.
"Aaa." Belle hét lên, ngồi thụp xuống.
"Biến đi. Biến đi. Tránh xa tôi ra." Ả vò đầu bứt tóc, liên tục cào cấu chính mình.
Belle đang tự hành hạ bản thân, dùng nỗi đau thể xác để chống chọi lại sự giày vò trong tâm trí. Thế nhưng dù có làm cách nào đi nữa thì ký ức kinh hoàng ấy vẫn hiện về, bóp nghẹt lấy ả. Những vết cào rỉ máu, bờ môi trầy trụa, sưng tấy vì cắn cũng chẳng thể khiến tim ả vơi đi chút đau đớn. Cũng chẳng trông mong gì ở nó được, ngay cả những lần rạch tay, thắt cổ tự tử cũng không cứu vãn được Belle. Ả khao khát cái chết vô số lần nhưng lại sợ hãi nó, để rồi chùn bước vào phút cuối, cứ thế sống lay lắt trong địa ngục trần gian này.
Sigurd ngồi thụp xuống theo Belle, hắn giữ ả lại để ả thôi không tự cào xé mình nữa, mặc cho việc đó khiến hắn bị cào cấu. Nhưng hắn đã quá nông cạn khi làm vậy, Belle đang hoảng loạn, ả không nhận thức được ai là bạn, ai là thù, cũng như đâu là thực tại, đâu là quá khứ.
"Tránh xa tôi ra." Belle đẩy Sigurd ra, ả không muốn có ai chạm vào mình lúc này.
Hành động điên loạn của Belle khiến những người đứng đó hết hoang mang rồi lại tỏ vẻ khinh thường. Tên Galar ngó xuống Belle, hắn cũng có ý cười cợt khinh miệt nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ tò mò nhiều hơn. Dường như hắn biết cô ả này.
"Haha… Hahaha… Kia chẳng phải là con gái lớn của lãnh chúa Beli sao? Tiểu thư Natasha?" Hắn cười phá lên như vừa phát hiện được chuyện gì hay lắm.
Kei chạy vội về phía Belle, con bé không ôm lấy cơ thể đang run rẩy của Belle mà quỳ một chân xuống, lưng tựa vào lưng ả. Con bé đối mặt với Galar, nhìn hắn trừng trừng, nét mặt đanh lại giống như đang cố gắng luyện thành kỹ năng giết người bằng mắt.
Mad, kẻ từ nãy đến giờ vẫn đứng thẳng tắp như trời trồng, không hề nhúc nhích hay bày tỏ ý kiến gì. Với một kẻ luôn chỉ có một mình như gã mà nói, những rắc rối mà gã đang vướng phải thực sự phiền phức một cách không cần thiết, và gã hết sức bực mình vì điều đó. Gã biết đã đến lúc mình cần làm gì đó rồi.
"Kei, xem chừng Belle, ta có chuyện phải làm." Gã bỏ lại một câu rồi bước lên trước.
Galar, tên lính dường như là kẻ cầm đầu, rõ ràng hắn vô cùng thích thú trước vẻ sợ hãi của Belle. Hắn không chỉ cười cợt mà còn khinh khỉnh hất cằm, như thể vừa lập được chiến công lẫy lừng. Một bên hắn liếm mép bỡn cợt, một bên sai khiến đám cấp dưới và thúc giục Noan mau mau đứng dậy chiến đấu, bớt giả vờ đi. Mad ghét nhất loại người như hắn – kẻ chẳng được tích sự gì ngoài cái danh hão. Thật đáng khinh bỉ.
"Không được cười." Mad đứng cách Galar mười bước chân, và giữa họ là một dàn lính với những mũi giáo chĩa thẳng vào gã. Dĩ nhiên là tên Galar đó sẽ không để kẻ địch tiếp cận mình, hắn chỉ là một tên nhát cáy.
"Gì cơ?" Hắn hỏi, bộ ria mép nhếch lên khi hắn trưng ra vẻ mặt cao ngạo hèn hạ.
"Tao nói mày không được cười cô ấy." Mad nhìn xuống Galar, không hơn không kém một con bọ. Ánh nhìn áp đảo đó khiến kẻ dưới tầm mắt gã nhục nhã đến cay cú.
"Một thằng vô danh tiểu tốt như mày định làm gì tao nếu như tao vẫn tiếp tục cười?" Galar hất mặt lên nhìn Mad. Cái cằm nhọn hoắt của hắn, có lẽ là thứ duy nhất trông có vẻ đe dọa mỗi khi hắn nổi giận, cứ thế vểnh lên.
Mad không trả lời, gã không muốn tốn hơi cho một kẻ ti tiện như Galar, dù sao thì hắn cũng biết Mad định làm gì mà. Nhưng có lẽ Mad đã đánh giá hắn quá cao, hắn hoàn toàn chẳng biết cái quái gì cả. Nụ cười tởm lợm pha lẫn vẻ hào hứng trở lại trên khuôn mặt méo mó của hắn.
"Còn con bé kia…" Hắn liếc Kei qua bắp tay Mad, chép cái miệng bẩn thỉu: "Chưa trổ mã mà trông cũng được đấy ch…"
Galar không kịp nói hết câu, và có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ có cơ hội hoàn thành câu nói đó nữa.
"Ngậm cái mõm chó của mày lại."
Mad lao đến Galar như một cơn gió. Trong chớp mắt, gã đã nắm gọn khuôn mặt hèn hạ của Galar trong lòng bàn tay. Mad định sẽ bóp nát hắn, việc đó sẽ đơn giản như nghiền nát một cái nồi đất rỗng tuếch, gã sẽ nghiền hắn đến nát vụn. Đó quả là một dự định hoàn hảo, nhưng Mad đã bỏ lỡ nó vì lỡ dùng quá sức. Thay vì bị nát vụn trong tay gã, Galar bị hất văng cả một đoạn dài. May mắn cho hắn, hoặc có thể là không, là lưng hắn va vào một vài tên lính nên quỹ đạo bay mới kết thúc sớm như vậy.
Galar loạng choạng bò dậy từ đám lính bị hắn, đúng hơn là bị sức ném của Mad, quật ngã sõng soài phía sau. Hắn ôm lấy sống mũi đau điếng, có lẽ đã gãy, tức đến mức không thốt nên lời. Đây có lẽ là lần đầu tiên hắn bị đánh như thế.
"Tụi bây còn đứng đó làm gì? Giết hắn cho ta. Xé xác, xẻo thịt hắn ra cho ta." Galar gào rú, một tay ôm cái mũi đầm đìa máu, một tay chỉ trỏ ra lệnh cho cấp dưới. Hắn thề, sẽ cho Mad một cái chết đau đớn nhất có thể.
Mad bị bao vây bởi hàng chục tên lính. Gã không bận tâm đến số lượng chính xác, cũng chẳng rảnh đếm mấy cái xác biết đi ấy. Cơn thịnh nộ là sức mạnh của Mad, và thực tế là gã luôn trong trạng thái tức giận, thứ xúc cảm mãnh liệt luôn sẵn sàng bùng phát.
Mad dọn sạch những kẻ cản đường, nhanh gọn như thể quét bụi. Gã tập trung toàn lực cho trận chiến nhưng không quên chốc chốc lại phóng ánh nhìn chết chóc về phía Galar. Cái rụt cổ sợ hãi của tên lính quèn không làm gã hào hứng hơn chút nào, nhưng nó nhắc gã nhớ cần xử lý kẻ nào trước.
Galar bắt đầu cảm thấy sợ hãi, càng nhiều binh lính ngã xuống, nỗi sợ trong hắn lại càng tăng cao. Mad giống như một con quái vật vậy, mạnh mẽ, điên cuồng và khiến hắn khiếp sợ. Đó là còn chưa kể đến Sigurd và Drake, hai kẻ cũng điên cuồng không kém, đang phụ Mad triệt phá vòng vây.
"Còn nằm đó làm gì? Đứng dậy và chiến đấu đi đồ ăn hại." Galar đá Noan, ra lệnh, không hề quan tâm đến thương thế hay sắc mặt tối sầm của cấp dưới.
Binh lính ngã xuống như ngã rạ. Với đà này, chẳng mấy chốc Mad sẽ giết sạch số lính ở đây. Galar khá chắc lần này hắn không chỉ bị gãy mũi thôi đâu.
Noan đứng dậy, quẹt mũi. Hắn phớt lờ cơn đau từ vết chém, khuôn mặt hằm hằm đầy sát khí.
"Đúng rồi, phải vậy chứ. Giết hắn cho ta..." Galar hào hứng cười, hắn chỉ tay về phía Mad, ra lệnh.
"Biến đi." Noan lạnh giọng, chắn ngang lời nói người kia.
"Gì cơ?" Galar nghĩ mình đang nghe nhầm. Một thằng lính quèn dám cãi lời cấp trên? Hắn bị điên rồi à?
"Biến sang một bên, đừng để ta đấm luôn cả ngươi đấy." Noan hằn học, hất vai, bỏ lại Galar vẫn không ngừng la hét phía sau.
Trận chiến giữa hắn và Mad vẫn chưa kết thúc đâu.
Mọi bản quyền biên tập của đoạn văn này thuộc về truyen.free.