(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 33: Ngọn Đuốc Sống
Làng Gras chìm trong biển lửa, ánh lửa hừng hực đốt cháy màn đêm, thắp sáng gương mặt kẻ cuồng nộ. Mad chưa bao giờ thích lửa, càng không thích những kẻ châm lửa. Vậy nên gã tức điên lên được khi kẻ phóng hỏa cứ không ngừng ném những quả cầu đỏ rực về phía mình.
Krilla là một kẻ phiền phức. Cô ta mạnh mẽ và rất khôn ngoan, và cái cách cô ta cứ đứng yên như trời trồng rồi ném lửa vào đối thủ khiến Mad bực mình. Trong khi gã bị xoay mòng mòng thì cô ta lại thảnh thơi như không.
"Con chuột nghe lén."
Lại nữa. Hình như vốn từ của Krilla chỉ có bấy nhiêu, cô ta hết gọi Belle rồi lại gọi Mad bằng cái tên chẳng mấy mĩ miều kia. Thế nhưng lần này âm sắc của cô ta gay gắt hơn, hay là cô ta tức giận vì vừa bị Mad đánh trúng?
Trận chiến giữa Mad và Krilla mới bắt đầu cách đây ít lâu, chưa có sự va chạm đáng kể. Sau vài chiêu giao hảo thì Mad đang chiếm ưu thế. Còn Krilla, sức phá hủy của cô ta không phải chuyện đùa; Mad không mong mình hay bất cứ ai trúng phải những đòn cầu lửa của cô ta. Cũng may là Belle đã chạy khỏi chỗ này.
Mad không nói một lời, lao lên trước, đâm thẳng vào Krilla. Krilla không phải kẻ ngu, cô ta tránh né trước khi gã kịp nhảy bổ đến. Trong khi Mad chuyên đánh giáp lá cà thì Krilla lại thiên về đấu tầm xa, thành ra cả hai cứ kẻ tấn công, người né tránh, mãi chẳng thể phân định thắng thua.
"Nghiêm túc đi." Mad làu bàu, gã chán chạy nhảy rồi.
Giờ, sau khi bị nện cho một cú vào g�� má thì Krilla kiên quyết không để Mad áp sát thêm một lần nào nữa. Chỉ cần gã tiến một bước là cô ta đã lùi lại ngay. Chuyện này thật mất thời gian.
Mad nhìn xung quanh, không có ai ở gần đây cả. Gã mừng vì điều đó bởi gã không muốn có ai vô tình bắt gặp cảnh tượng sắp tới. Để giải quyết vấn đề nhanh nhất có thể, gã cần một chút thủ đoạn.
"Làm luôn cho xong đi." Mad làu bàu, buông một hơi thở dài.
Từ tấm lưng rộng của gã trai tóc đen, vô số những xúc tu gớm ghiếc đâm chồi, xé toạc lớp áo vải mỏng bên trên. Đó là lý do Mad ít khi để những xúc tu quỷ dị của mình mọc ra từ lưng, gã thường cho phép chúng trồi ra ở tay hoặc gáy hơn. Và cơn đau mỗi khi chúng xé rách da thịt để thoát ra ngoài không hề dễ chịu chút nào.
Mad nghiến răng, hít vào một hơi sâu bằng đường miệng để nén cơn đau xuống. Dù đã trải qua bao nhiêu lần nhưng cảm giác này vẫn làm gã khiếp sợ. Thảo nào những con quỷ khác nhất quyết không biến thành người, cơn đau khi trở về nguyên hình cũng là một phần nguyên do.
Quay sang Krilla, kẻ khiến Mad phải dùng đến xúc tu, cô ta trông có vẻ rất sốc. Khuôn mặt với một bên gò má nay đã sưng tấy của cô ta ngớ ra, đôi mắt mang dấu thánh giá kỳ dị cứ trừng trừng nhìn những xúc tu đang lơ lửng phía trên đầu gã.
"Quỷ." Cô ta vô thức thốt ra một từ, may mắn là cô ta không hét toáng lên.
Vậy ra cô ta biết nói những lời khác nữa chứ không chỉ có mỗi từ 'l�� chuột nghe lén'. Quả là một phát hiện lớn.
"Bớt nói nhảm đi." Mad khó chịu, gã đã bao giờ nói rằng gã ghét cái tên gọi đó chưa nhỉ? Hình như là rồi, và không chỉ một lần.
Những xúc tu của Mad có thể vươn ra rất xa, vậy thì cuộc chiến này giờ đây đã cân bằng hơn. Cuối cùng cũng có thể nghiêm túc chấm dứt chuyện vô nghĩa này.
Dường như việc Mad là quỷ ảnh hưởng rất lớn đến Krilla, cô ta cau có, những nếp nhăn hằn sâu trên vầng trán nhíu chặt. Không nói lời nào, cô ta lần đầu tiên chủ động lao vào Mad, đôi tay lăm lăm hai quả cầu rực lửa.
Mad không chút ngần ngại nghênh đón ả, gã biết cách để đối phó với những kẻ điên loạn thích nhào vào người khác. Có điều, những xúc tu của gã khá nhạy cảm với lửa. Với những tác động vật lý bình thường như chém hay đập thì chúng hồi phục rất nhanh, nhưng với lửa thì chúng mất nhiều thời gian hơn để tự lành.
Mad tặc lưỡi, xoay người tránh né ngọn lửa mà cô ta phóng tới. Cô ta chắc đã nhìn ra điểm yếu của gã rồi nên mới được nước lấn tới như thế. Biết rằng đấu tầm xa sẽ giảm khả năng trúng đích, Krilla mạnh bạo xông tới áp sát Mad, cô ta càng lúc càng bạo dạn hơn khi không chừa cho mình bất kỳ khoảng trống nào. Thật ngu ngốc.
Krilla khiến Mad khốn đốn lúc đầu vì sức nóng của mình, nhưng rất nhanh cô ta đã lộ ra rất nhiều sơ hở. Hơn nữa, như đã nói từ trước, Mad mới là người có lợi thế khi đánh giáp lá cà như thế này.
"Ta có tay đấy." Gã nói điều hiển nhiên đó bằng một giọng điệu kỳ lạ. Đợi đến khi Krilla nhận ra thì đã quá trễ.
Mad dùng kiếm đâm một nhát ngọt lịm vào bụng Krilla, gã đảo mắt tránh nhìn nét mặt bàng hoàng, tan vỡ của cô ta. Dù có là kẻ địch đi nữa thì cũng không thoải mái khi nhìn người khác sụp đổ. Dường như số lượng lửa tạo ra có ảnh hưởng đến sức mạnh còn lại của một Tiên lửa như Krilla, thành ra cô ta mới yếu ớt đến vậy. Chỉ riêng việc tạo ra quả cầu lửa khổng lồ lúc nãy thôi đã khiến cô ta kiệt sức.
Máu từ vết thương chí mạng của Krilla phun trào ra ngoài, đầu tiên là nhỏ giọt, tiếp đến là tuôn trào như một thác nước đỏ lòm khi Mad rút kiếm. Gã để cho cô ta dựa vào người mình rồi từ từ đổ gục xuống, dù rằng như vậy sẽ làm máu dây bẩn khắp người gã. Giờ thì cả một bên mạn phải của gã đầy máu, mớ chất lỏng sền sệt nhuộm đỏ tay cầm kiếm của gã, tí tách nhỏ giọt xuống đất.
Cuối cùng cũng xong. Mad khẽ thở phào, vẩy vẩy thanh kiếm để làm sạch máu.
Cả đoạn đường phía trước lẫn phía sau đều đang hừng hực cháy, ngọn lửa dữ dội sẵn sàng thiêu đốt bất cứ kẻ nào bước ngang qua. Vậy nên Mad định sẽ đi đường vòng để thoát khỏi nơi nóng rực này. Đường lui của gã đáng ra sẽ rất hoàn hảo nếu như cái xác kia chịu yên phận nằm im.
Krilla nhổm dậy, cả người bốc cháy dữ dội. Cô ta đã tự biến mình thành một ngọn đuốc sống. Thật ngu ngốc khi đã để lại cho cô ta chút khoan hồng.
Mad tặc lưỡi, lần này gã không thể dùng xúc tu để gây sát thương trực tiếp lên Krilla nữa. Đành vậy, gã phải tự lực cánh sinh thôi. Mad tập trung vào Krilla, dò đoán xem cô ta sẽ làm gì tiếp theo. Rồi từ sau lưng cô ta, gã thấy có một bóng người đang chạy về phía này, tay cầm một cái xô lớn. Là Belle, ả đang làm gì ở đây vậy?
"Hưởng hết đi!" Belle hét lên khi đã tiến lại gần sát Krilla.
Xô nước lớn trên tay Belle đổ ào lên Krilla, dập tắt ngọn lửa của cô ta. Mad chớp lấy cơ hội, dùng xúc tu của mình xé toạc cô ta ra. Bây giờ mới thật sự là chấm dứt.
Belle vứt cái xô sang một bên, mang theo nó suốt một đoạn đường dài khiến hai tay ả mỏi nhừ. Ả làm lơ ánh mắt của người kia, nhưng không hoàn toàn phớt lờ ý tứ của nó.
"Nhìn cái gì? Tôi biết hết rồi." Ả nói, cố gượng đảo mắt.
Belle và Mad đang nói đến thân phận quỷ dữ của gã, thì ra việc đó cũng không quá khó để chấp nhận như ả vẫn nghĩ.
"Làm thế nào?" Gã hỏi, vẻ mặt dè chừng.
"Nếu đã quyết định giữ Drake thì anh nên bịt miệng cậu ta lại đi, giọng cậu ta lớn lắm đấy."
Vào cái đêm Belle ra tay giúp đỡ Kei, ả đã vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa hai người. Thực ra thì không hẳn là vô tình, ả đã theo dõi hai người họ. Phiên bản văn bản này được bảo vệ bản quyền bởi truyen.free.