Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 22: Hai Bóng Người

Ba gã đàn ông ăn vận nhếch nhác bước vào quán, bùn lầy từ gót giày họ dây đầy ra nền nhà vốn đã chẳng mấy sạch sẽ. Mad nghe tiếng chủ quán càu nhàu một tiếng bực bội, nhưng giọng điệu cộc cằn ấy lập tức im bặt khi bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của một trong ba người. Tên chủ quán là một người thức thời, ông ta đủ tinh nhạy để đánh hơi thấy sát khí và cả mùi máu tươi trên người bọn chúng.

Hòa cùng nước mưa và những giọt bùn lầy sền sệt, từng giọt chất lỏng đỏ nhạt màu tí tách rơi xuống, đọng lại thành một vũng lầy be bét trên nền nhà. Vệt bẩn kéo dài từ cửa chính đến quầy rượu, theo gót ba bóng người ướt sũng, lem luốc.

Hóa ra mùi máu mà Mad và Kei đã ngửi thấy là từ nhóm người này. Đó là máu động vật hay là…

"Con bé này ngon đấy. Bao nhiêu?" Một trong ba tên đàn ông tách ra khỏi nhóm, hắn nhìn xuống Kei, hành xử như thể con bé là một món hàng rẻ tiền hắn có thể tùy tiện mua ngoài chợ.

Mad ném cốc bia vừa nhấp một ngụm của mình vào gã đàn ông, trúng ngay đầu. Bia ướt đẫm đỉnh đầu hắn, hòa cùng lớp bùn đất bám trên người. Hắn không nhúc nhích trong vài giây rồi chậm rãi xoay cổ cứng đờ về phía Mad, hệt như con rối bị kẹt khớp. Dù hắn có vẻ đã tức điên, Mad chẳng hề nao núng, gã không ngán bất kỳ cuộc ẩu đả nào.

"Thôi đi Bernie." Một tên khác bất thình lình xen vào giữa, cắt ngang ánh nhìn tóe lửa giữa Mad và tên đồng bọn của hắn.

Có vẻ như tên mới xuất hiện này là kẻ cầm đầu, phong thái của hắn rất khác, khiến Mad phải chú ý ngay từ lúc hắn mới bước chân vào quán, và tên Bernie vâng lời hắn một cách hiển nhiên.

Hắn, mà đồng bọn gọi là Sigurd, là kẻ khó xơi nhất trong đám. Tạm thời, Mad có thể bỏ qua hiện thực đẫm máu tại quán rượu vì hắn đã kéo đám đàn em vào một góc bàn khuất. Nhưng điều đó không có nghĩa là gã sẽ buông lỏng cảnh giác, nhất là khi gã vừa nhận được một cái nhìn đầy ẩn ý từ hắn ta. Bọn chúng không có ý định dễ dàng bỏ qua đâu.

"Họ cũng là lính đánh thuê sao?"

Kei nhìn thấy những thanh kiếm sắc bén được dắt bên hông, hay đeo sau lưng, bọc trong lớp vỏ cũ kỹ của nhóm người đó. Làn da rám nắng và những vết sẹo vắt ngang khuôn mặt hằn rõ dấu vết của những tháng ngày lang bạt, phong trần. Chẳng hiểu sao nhưng thay vì sợ hãi, con bé lại cảm thấy tò mò. Câu chuyện của họ là gì nhỉ? Con bé tự hỏi thầm.

"Ta không nghĩ vậy đâu." Mad không liếc mắt nhìn cái góc bàn tối tăm kia khi đưa ra phán đoán. Gã không muốn một cái liếc nhìn vô thưởng vô phạt của mình lại khơi mào cho một cuộc ẩu đả không đáng. Biết sao được, thái độ của gã chẳng bao giờ được gọi là hòa nhã.

Đúng là ngoại hình và cách ăn vận của bọn chúng tuy bụi bặm, phong trần, nhưng đó không phải phong thái của những kẻ làm tất cả vì tiền. Đặc biệt là tên Sigurd kia, ở hắn có gì đó rất khác, khí chất toát ra từ hắn khác xa bất cứ kẻ nào Mad từng gặp. Nói thế nào nhỉ? Từ ngữ phù hợp nhất mà Mad có thể nghĩ ra để miêu tả hắn là… một vị Vua chăng?

"Đúng là điên mà." Mad đảo mắt, lầm bầm tự nhủ mình thật điên rồ. Gã liếc mắt tới quầy rượu, từ bỏ ý định gọi thêm một cốc bia khác thay cho cốc vừa bị ném. Vậy là đủ cho hôm nay rồi.

"Nếu cứ ở đây mãi như thế này thì làm sao Mad đi săn được, lỡ đâu Mad bị đói thì sao?" Kei nhớ đến thức ăn đặc biệt của Mad khi nhìn vào cái đĩa trống của mình, thầm tiếc rằng gã đã không gói ghém số thịt quỷ mới săn được sáng hôm qua. Con bé lo gã sẽ đói.

"Ta tự có cách xoay sở. Vả lại ta cũng không nghĩ mình sẽ ở đây lâu đâu, nhóc sắp được thoát khỏi ta rồi đấy." Mad trấn an, rồi kéo ghế đứng dậy, không hề hay biết nét mặt trầm buồn của người đối diện.

Từ lúc trở về phòng, Mad và Kei không nói gì với nhau nữa. Dù cho cơn mưa bên ngoài đã tạnh được một lúc, tiếng mưa dồn dập và hơi lạnh ẩm ướt không còn quấy nhiễu họ nữa nhưng cả hai vẫn chìm trong im lặng, như thể một sợi dây gai vô hình đang siết chặt cổ họ. Chỉ đến khi tiếng thở đều đều của Kei báo hiệu con bé đã chìm vào giấc ngủ, Mad mới khẽ rục rịch.

Mad lẻn ra ngoài bằng đường cửa sổ, nhanh nhẹn và thuần thục như một tay chuyên nghiệp. Gã không quá bất ngờ khi thấy những ánh lửa bập bùng thắp sáng khu trại lính canh gác trên con đường lớn dẫn ra khỏi làng. Họ thậm chí còn cắt cử người tuần tra trên những con đường nhỏ, vắng người qua lại, đầy cỏ cây. Xem ra lời đồn về tầm quan trọng của món báu vật chẳng hề phóng đại chút nào.

Chỉ với một cú nhảy xa, Mad phóng vút vào cánh rừng thưa thớt ven làng. Gã chạy nhanh và nhẹ như gió, hoàn toàn không để lại chút dấu vết gì để binh lính phát hiện hay lần theo. Quả đúng là một thợ săn kiêm kẻ chạy trốn lành nghề.

Mad không đói, ít nhất là vào lúc này, chỉ là gã muốn tìm việc gì đó để làm, một điều chưa bao giờ là thói quen của gã.

Khi đã vào đủ sâu trong rừng, Mad dừng lại để vểnh tai nghe ngóng. Gã không chắc trong rừng có quỷ dữ, hay bất kỳ con vật nào khác. Dù sao thì cũng không quan trọng lắm, cứ coi như đây là một chuyến đi dạo ban đêm cũng chẳng sao.

Cơn mưa lúc chiều làm mặt đất và những ngọn cỏ ướt sũng đến khó chịu. Mad cảm nhận chân mình nặng hơn sau từng bước, chắc hẳn bùn đất đã đóng két dưới đế giày. Có lẽ đi dạo ở đây là một lựa chọn không mấy khôn ngoan. Thế nhưng, Mad không phải là kẻ duy nhất phạm phải sai lầm ấy.

Ngoài Mad ra, còn có hai người khác đang ở đây.

Vừa thoáng thấy những bóng người thấp thoáng dưới ánh trăng non, Mad lập tức theo bản năng nấp mình vào bóng tối. Sau khi chắc chắn mình chưa bị phát hiện, gã mới hé đầu ra quan sát tình hình, tò mò không biết kẻ ngốc nào lại mò ra đây.

Chắc chắn là tên Sigurd ban tối. Mad có thể nhận ra hắn dựa vào một góc mặt lờ mờ dưới ánh trăng. Hắn đang nói chuyện với ai đó, trời quá tối nên dù đã cố hết sức nhưng Mad vẫn không nhìn rõ được khuôn mặt của người kia. Dáng người và trang phục cho thấy đó có lẽ là một người phụ nữ.

Mad vốn không muốn xen vào chuyện người khác, nhưng cái cách hai người họ đứng bên nhau khiến gã từ t�� mò chuyển sang hoài nghi, lại thêm địa điểm trò chuyện đặc biệt như vậy. Vả lại, giờ đây gã cũng chẳng còn đường lui. Mad lặng lẽ nấp sau gốc cây, lắng tai nghe ngóng, biết đâu lại có thông tin hữu ích.

Ở khoảng cách này, Mad hoàn toàn không thể nghe rõ cuộc hội thoại mờ ám kia là về vấn đề gì. Mad chỉ nghe thấy những câu từ lấp lửng, không rõ nghĩa, xen lẫn tiếng gió rít qua kẽ lá.

Để nghe rõ hơn, Mad đánh liều tiến lại gần thêm một chút. Gã thận trọng nhìn trước ngó sau, chọn đường di chuyển sao cho không gây ra tiếng động nào. Dù cẩn trọng đến mấy, Mad vẫn không thể thoát khỏi cặp mắt tinh tường của Sigurd. Bằng cách nào đó, hắn đã phát hiện có kẻ đang nghe lén.

Một hòn đá bay thẳng về phía Mad, găm sâu vào gốc cây nơi gã ẩn mình. Là Sigurd đã ném ư?

Bản văn này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free