Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kẻ Cuồng Nộ - Chương 15: Cánh Cửa Sổ Mở Toang

"Mẹ kiếp, mày có hiểu 'phục vụ' là gì không hả con điếm?"

Mad vốn không phải người hay xen vào chuyện người khác, nhưng tiếng động quá lớn và không mấy dễ nghe kia vẫn khiến gã phải quay lại nhìn một thoáng. Từ căn phòng sát vách nơi gã thuê, một người phụ nữ bị ném ra ngoài không chút thương tiếc. Cô ả ngã sõng soài trên nền hành lang, mái tóc đen rối bời che đi khuôn mặt đầy vết bầm và đôi gò má ửng đỏ vì những cái tát. Lại một thương vụ làm ăn không thành công.

Ả gái điếm ngẩng mặt lên, một hành động nhỏ nhưng lại uyển chuyển và khiêu gợi, đúng phong thái của một kẻ lẳng lơ. Nếu Mad không nhìn nhầm, ả ta chính là người phục vụ bàn lúc nãy.

"Mày tự ngó lại mình xem có đáng để tao phục vụ không? Còn bày đặt đòi hỏi." Ả gượng người, nửa nằm nửa ngồi trên mặt đất, xương quai xanh nhô cao khi chống hai khuỷu tay ra sau. Xem ra, đây là một cuộc tranh cãi thường thấy giữa gái điếm và khách làng chơi, đặc biệt hay xảy ra với những ả có phẩm giá cao hoặc sự kiêu ngạo vượt quá giới hạn công việc của mình.

Theo quán tính, Mad nhìn vào ô cửa hình chữ nhật chật hẹp, thấy một gã đàn ông béo ục ịch vừa kéo quần vừa lao xồng xộc ra ngoài.

"Mày… Con điếm như mày…" Hắn không nói tròn câu mà lao vào đấm ả gái điếm tới tấp. Ả ta cũng thật gan lì, không thốt ra lấy một tiếng van khóc.

Kei đứng nép vào người Mad, cơn run rẩy của con bé lan sang cả cánh tay buông thõng của gã. Con bé sợ hãi, nhưng trên hết, nó thấy thương cho phận đời tàn tạ của ả gái điếm.

Mad không biết nhiều về trẻ con, nhưng hiểu biết của gã vừa đủ để nhận thức rằng bạo lực có tác động không tốt đến chúng. Vậy nên không nấn ná thêm nữa, gã đẩy Kei vào phòng rồi khép cửa lại. Âm thanh bạo lực vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng tác động của nó đến màng nhĩ đã vơi đi đôi chút.

"Đúng là một mớ hỗn độn." Mad càu nhàu cáu bẩn. Gã không rõ mình bực tức vì chuyện lúc nãy hay là vì căn phòng bụi bặm bốc mùi này nữa.

"Mad không giúp cô ấy sao?" Kei đứng nép sang một bên, ép sát tường hết mức có thể trong lúc đợi Mad dọn dẹp giường. Gã cứ lầm bầm gì đó về bọ rệp và các loại bệnh da liễu trong lúc gạt đống chăn ga gối nệm xuống đuôi giường.

"Ta không muốn gây thêm sự chú ý." Mad chỉ nói một câu đơn giản rồi lại tất bật với công việc dọn dẹp của mình.

Sau khi đã lột sạch đống chăn ga mà gã cho là không sạch sẽ xuống đuôi giường, gã lấy quần áo của mình lót lên. Tấm áo choàng mà gã dùng để làm chăn cho Kei có khi c��n lớn hơn tấm chăn mỏng mốc meo của quán trọ.

"Đó. Tốt hơn rồi." Gã nói, phủi tay đầy vẻ tự hào.

Rõ ràng mọi việc đã xong xuôi đâu vào đấy, nhưng Mad vẫn không thả lỏng người ra chút nào. Các thớ cơ và khuôn hàm của gã đặc biệt gồng chặt hơn khi tiếng cãi cọ phía ngoài lớn dần và trở nên đông đúc hơn. Mad lúc nào cũng tức giận. Gã bực tức về tất cả mọi thứ, đặc biệt là những bất bình trong xã hội. Có lẽ gã cũng nhận ra điều đó, nhưng nhất quyết không chịu thừa nhận, giống như cách gã không chịu thừa nhận phần lương tri trong mình. Đúng là cứng đầu.

"Mad." Kei gọi, giọng con bé lọt thỏm giữa vô vàn âm thanh ồn ào bên ngoài. Đối diện với ánh nhìn dò hỏi như muốn nói của người kia, con bé chỉ vội lựa một cái cớ đơn giản: "Tôi khát nước."

Nếu Mad là một kẻ kiêu ngạo, Kei sẽ là người bảo vệ sự kiêu ngạo đó. Con bé tự tin mình có đủ lý do để Mad khỏi phải vắt óc suy nghĩ cho mệt.

Suy cho cùng, cả hai chỉ cần một cái cớ.

"Nhóc phiền quá đấy. Ta sẽ đi rót nước. Nhớ khóa chặt cửa cho đến khi ta quay lại đấy." Mad không nói nhiều lời, gã rời đi ngay sau khi căn dặn Kei đủ điều.

Vụ náo động bên ngoài đột nhiên hỗn loạn hơn, với âm thanh đánh đấm tăng mạnh thấy rõ. Kei nghe thấy tiếng người đàn ông béo ú kia gầm lên tức giận, rồi những người đứng xem cũng la hét ỏm tỏi. Duy chỉ có Mad là không hé răng lấy một tiếng. Kei tự hỏi liệu có phải vì gã sợ xấu hổ nếu con bé phát hiện ra mình đang hành hiệp trượng nghĩa không, hay chỉ đơn giản là gã vốn im lặng như thế. Những suy nghĩ vẩn vơ, thắc mắc không lời giải đáp của Kei thôi không còn bay lượn trên đỉnh đầu cô bé nữa. Âm thanh ầm ĩ bên ngoài đã tắt ngúm, và không lâu sau đó, Mad gõ cửa phòng Kei.

Mad thật sự quay lại với một cốc nước trên tay. Gã còn ngay thẳng hơn cả những gì mình thể hiện ra ngoài. Và Kei cười khúc khích trước điều mà con bé mới phát hiện ra đó.

"Ta sẽ ngủ dưới đất." Mad nhìn Kei tu ừng ực cốc nước trên tay, ném vào mặt con bé một câu cụt lủn rồi vớ lấy túi đồ, thứ sẽ làm gối nằm của gã tối nay.

"Tại sao Mad không ngủ trên giường?" Kei ngó theo từng chuyển động của Mad. Rõ ràng gã không thích cái nền gỗ ẩm thấp cứ liên tục phát ra những tiếng động cũ kỹ kia chút nào.

"Tôi sẽ là người ngủ dưới đất." Con bé muốn nhường giường cho gã. Đúng vậy, dù sao thì nó cũng chỉ là phận ăn nhờ ở đậu, vả lại cũng đã quen với việc co ro dưới nền đất rồi.

"Nó quá nhỏ so với ta." Mad tỏ ý chê bai chiếc giường, ngăn Kei lại khi con bé định nhân lúc gã không để ý mà chiếm lĩnh nền đất.

Đó là một lời nói dối, rõ ràng là vậy. Chiếc giường đúng là có hơi nhỏ so với dáng người của Mad, nhưng khoảng trống trong phòng kia còn chật chội hơn nó gấp bội. Kei tự hỏi Mad có thoải mái ở dưới đó không, và con bé sẽ thấy vô cùng áy náy nếu câu trả lời là không. Nhưng rồi con bé nhận ra nếu mình cứ tiếp tục tranh cãi về vấn đề này thì mới khiến gã không thoải mái nhất.

Mad nằm dưới đất, tỏ ra không mấy bận tâm với sự chật chội bao quanh. Gã vờ như đã ngủ để Kei không thôi tò mò dò xét mình nữa. Tuy vậy, con bé vẫn chốc chốc ló đầu ra thành giường để đánh giá xem gã có thật sự ngủ được dưới đó không. Mãi đến tận nửa đêm, mái đầu đỏ chói của con bé mới thôi không thập thò bên thành giường nữa. Có lẽ nó đã ngủ rồi.

Hôm nay là một ngày dài. Đừng nói đến Kei, ngay cả Mad cũng thấy toàn thân rã rời. Gác lại những đề phòng sang một bên, gã nghĩ mình cần phải ngủ một lát đã.

Giấc ngủ gà gật của Mad không kéo dài lâu. Dường như có một thế lực nào đó đã dựng gã dậy. Trong cơn choáng váng chưa tỉnh ngủ hoàn toàn, gã ngó ra cửa sổ và thấy nó đang mở toang hoác.

Mad ngồi bật dậy, phóng tầm nhìn lên chiếc giường trống trơn. Gã không nhìn nhầm, nó thật sự trống trơn. Kei đã đi đâu mất, hay là có ai đã bắt con bé đi? Với hiện trường cửa sổ mở toang, rất có thể là khả năng thứ hai. Mad cảm thấy như có ai đó vừa đấm vào dạ dày mình một cú thật mạnh, khiến gã đau đớn lại càng thêm cáu tiết.

"Chết tiệt." Gã chửi thành tiếng, bật người ngay dậy rồi lao ra khỏi phòng.

Kei, cái con bé này! Sao mà nó cứ suốt ngày phá hỏng giấc ngủ của gã bằng việc chạy lung tung trong đêm thế không biết. Còn tên đã bắt cóc con bé, hắn nên cầu trời là mình chạy đủ nhanh đi, vì nếu để Mad bắt được thì hắn chết là cái chắc.

Bản dịch này được phát hành bởi truyen.free, nơi bạn có thể tìm thấy những câu chuyện thú vị.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free