Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Isekai: Ta Không Muốn Làm Anh Hùng - Chương 40: Leon vs Chase

Leon nhàn nhã đứng chờ đối thủ tiếp theo.

Không khí căng thẳng bao trùm cả đấu trường, mọi ánh mắt đều nín thở dõi theo, chờ đợi trận đấu kế tiếp.

Ở một góc khác, ba chàng trai đang tranh luận xem ai sẽ là người ra trận kế tiếp.

“Không ngờ Fluss lại thua trận.” – Hoàng tử Gerazt nói với vẻ tiếc nuối.

“Thần đã bảo cậu ta phải tập luyện nhiều hơn, vậy mà lại thua nhanh đến thế…” – Chase cằn nhằn.

“Một trong hai chúng ta, tôi hoặc cậu, sẽ ra sân trước.” – Chris khoanh tay nói với vẻ bình thản.

“Thế còn ta?” Hoàng tử ngạc nhiên, chỉ tay vào mình.

“Thần và Chase là cận vệ của Điện hạ, không có lý do gì để Điện hạ phải ra mặt trước cả. Nếu chúng thần có thể xử lý được hắn thì tốt. Còn nếu cả hai chúng thần đều thất bại thì…”

Chris không nói tiếp nhưng ai cũng đã hiểu ý cậu ta.

“Tuy không thích nghe lắm nhưng thần cũng tán đồng với Chris. Nếu cả thần và tên này đều thua trận, Điện hạ sẽ là hy vọng cuối cùng.” – Chase cắm mũi thương xuống đất, gật đầu khẳng định.

“Ta hiểu rồi, vậy hãy cố gắng hết sức nhé.”

Hoàng tử đưa nắm tay mình ra, ba nắm đấm chạm vào nhau.

“Cậu đi sau đi Chris, tôi sẽ lo cậu ta. Biết đâu chừng tôi sẽ thắng luôn ấy chứ.”

Vừa cười sảng khoái, Chase vừa vác cây thương bước ra khỏi khu vực chờ.

Leon liếc mắt nhìn cậu ta.

“Vậy người kế tiếp là cậu sao?”

“Đừng khinh thường tôi, tôi không giống tên Fluss đó đâu, ma pháp cổ đại của cậu không thể đánh bại ta được đâu.”

Chase nhếch miệng nói một cách tự tin.

Tay phải cậu ta cầm một ngọn thương kỵ sĩ to tướng, vừa nhìn đã biết cậu ta không phải loại ma pháp sư như Fluss.

Leon vẫn như cũ, mở 【Spirit Eye】để quan sát.

Tên: Chase Lv: 56 Chúc phúc: 【Kỵ sĩ】 Kỹ năng: 【Thương thuật】【Thổ ma pháp lv3】【Cộng hưởng thú cưỡi lv5】【Giật lùi】【Bội kích lv5】【Cường hóa lv5】【Ngọn thương tối thượng lv3】【Tập Trung】

Tên này quả thật là không giống như Fluss, cậu ta thuộc về loại hình chiến sĩ.

Chúc phúc của cậu ta là kỵ sĩ, cũng may trận đấu này không cho phép dùng thú cưỡi, nếu không Leon đoán chiến lực của cậu ta sẽ gia tăng thêm một mảng lớn sức mạnh.

“Mời hai bên tự giới thiệu.” – Trọng tài nói.

“Leon de Fedorov.”

“Chase fia Beaufort.”

“Trận đấu bắt đầu!”

Trọng tài vừa tuyên bố, Chase liền ra tay trước để chiếm lợi thế.

Cậu ta cầm ngọn thương to lớn xông tới, đồng thời còn niệm các chú ngữ để kích hoạt kỹ năng cường hóa.

Không giống với kỹ năng ma pháp, kỹ năng cường hóa bởi vì mang tính duy trì và không hấp thụ ma lực từ không khí, nên Leon không thể dùng [Không Vực] để loại bỏ nó nếu người sử dụng đã niệm chú xong.

Trên thân Chase nhấp nháy các luồng Aura đủ mọi màu sắc, và trông cậu ta dường như đang rất hăng máu.

[Cường hóa] [Tập Trung] [Bội Kích]

Với hai loại buff gia thân, tốc độ lẫn sức mạnh của cậu ta tăng mạnh. Đồng thời, với hiệu ứng của [Bội Kích], chỉ cần đòn này đâm trúng, Leon sẽ có nguy cơ trọng thương.

“Đúng là một tên chiến đấu cuồng mà.”

Leon cảm khái.

Hắn cũng không nương tay, lập tức rút thanh katana bên hông.

Là 【Kosetsu】.

Đẳng cấp của nó ngang ngửa với ngọn thương mà Chase đang sử dụng, nên giờ đây chính là lúc kỹ năng của mỗi người được thể hiện.

【Tâm Nhãn】.

Leon cảm giác cả thế giới đều trở nên rõ ràng.

Hiện tại hắn đã có thể liên tục duy trì [Tâm Nhãn] trong ba mươi giây mà không sợ hao hết ma lực.

Trong tầm nhìn của Leon, hắn có thể thấy rõ cả quỹ tích ngọn thương của Chase, thậm chí còn dự đoán được điểm rơi của nó.

Với một biên độ nhỏ đến khó tin, hắn thành công khiến mũi thương lướt sát qua người.

Chỉ cần lệch đi một centimet nữa, Leon đã bị đâm trúng, nhưng hắn lại dùng chính cái biên độ khó tin ấy để né tránh.

Chase giật mình nhanh chóng biến chiêu, chuyển từ đâm sang quét ngang.

Leon cũng thuận đà giơ kiếm lên đỡ.

Sau cú va chạm, hắn bị đẩy lùi vài bước, mượn thế lùi để hóa giải lực đạo.

Lực va đập cùng với sức mạnh của Chase khiến Leon không khỏi hơi kinh ngạc.

“Đúng là khó chơi.”

Leon khẽ nheo mắt.

“Chưa xong đâu! Ma pháp cấp 3 – Gai nhọn.”

Bằng một câu chú ngữ ngắn ngủi, cậu ta đâm mũi thương xuống đất.

Xung quanh Leon, vô số gai nhọn đột nhiên chui lên từ dưới mặt đất.

Với phản xạ nhanh nhạy, hắn nhanh chóng né tránh và áp sát.

“Chờ chính là cậu!”

Chase nở nụ cười càn rỡ, ngọn thương trong tay nhanh chóng đâm ra.

Khẽ hừ lạnh, Leon dùng biện pháp tá lực để đánh lệch ngọn thương của cậu ta.

Hắn lấy chân làm trụ, xoay người tung một cú đá.

Không hề bối rối, Chase đưa tay ra định tóm lấy chân Leon.

Nhưng cánh tay cậu ta lại xuyên qua "bàn chân" của Leon.

【Ảnh Phân Thân】cùng 【Vô Ảnh】lại kiến công.

Hiển nhiên, "Leon" trước mắt cũng nhanh chóng dập dờn rồi tan biến.

“Giả!”

Chase theo phản xạ quét thương về phía sau.

Ngửa mình ra sau với góc độ khó tin, Leon đáp trả cậu ta bằng một cú đá vào cằm.

Nhưng hắn lại đá hụt, còn Chase đã lùi xa vài bước.

[Giật lùi]

“Phản xạ nhanh thật.”

Lấy lại cân bằng, Leon cùng Chase nhìn nhau chằm chằm.

Mọi người trong đấu trường đột nhiên hoan hô lên.

Thật quá kịch tính!

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, họ đã tung ra những đòn tấn công và phản công đáng kinh ngạc.

“Cậu quả nhiên rất mạnh!” Chase cười nhe răng:

“Nhưng tôi phải mang chiến thắng về cho Điện hạ!”

Nói xong, sóng ma lực trên người cậu ta bắt đầu dập dờn, dồn hết vào cây thương trong tay.

“Ngọn Thương Tối Thượng!”

Với một tiếng rống lớn, cây thương của cậu ta phát ra ánh sáng chói mắt.

Chase ném nó ra bằng một lực cực mạnh.

“Đây sẽ là kết thúc!” – cậu ta kêu lên.

Vừa ném xong, Chase cũng nửa quỳ, thở hồng hộc.

Thân là một chiến binh, hiển nhiên ma lực của cậu ta không dồi dào như Fluss. Việc liên tục dùng kỹ năng nãy giờ đã khiến ma lực và cả thể lực của cậu hao hụt đáng kể.

Leon thử né tránh, nhưng hắn phát hiện cây thương này lại đột nhiên quỷ dị có thêm chức năng truy kích.

“Bị khóa mục tiêu rồi.”

Leon hơi giật mình.

“Đã vậy thì cứng đối cứng!” – gương mặt Leon trở nên lạnh lùng.

【Phụ Ma – Sắc Bén】kích hoạt!

Ngọn thương của Chase đã lao đến với tốc độ cực nhanh.

Leon bình tĩnh thu kiếm về bao.

Hơi cúi người, ánh mắt hắn tập trung vào cây thương đang lao đến.

Hít sâu một hơi, bàn tay nắm chuôi kiếm hơi buông lỏng, lúc này, tâm, khí, thần của Leon đều đang dung hợp làm một.

Nhìn thấy Leon tựa như đang từ bỏ chống cự, đám đông trên khán đài trở nên rối loạn.

“Cậu ta từ bỏ sao?”

“Định dùng thân mình chặn lại đòn này?”

“Điên sao? Cậu ta chết thì sẽ rắc rối lớn lắm! Mau làm gì đó đi…”

“…”

“Leon-kun!” Artermia lo lắng kêu lên.

“Leon-san…”

Ophelia cũng biến sắc.

“Tốt lắm, lần này sẽ không có bất ngờ gì xảy ra.”

Army nhẹ nhàng thở ra, sau đó khóe miệng khẽ nhếch lên.

Vì chuẩn bị cho sự kiện này, cô đã tìm mọi cách làm nũng và thuyết phục họ đi luyện cấp, mục đích chính là để đảm bảo cho chiến thắng.

Sau khi chuyển sinh, cô đã trở nên rất cẩn thận, dù là chuyện mười phần chắc chín đi nữa, cô cũng sẽ vì nó mà thêm một tầng bảo hiểm.

Ở trong game, sự kiện lần này đám hoàng tử chỉ cần cấp độ 45 liền có thể vượt qua dễ dàng, nhưng Army đã cố gắng đẩy họ lên đến hơn cấp độ 50.

Cô cũng âm thầm may mắn vì mình đủ cẩn thận. Nếu chỉ hơi sơ ý, với biểu hiện vừa rồi của Leon, Army đoán muốn thắng cậu ta là bất khả thi.

Cây thương khổng lồ mang theo ánh sáng vàng rực, thế không thể cản phá.

Leon thở ra, ngón tay nắm vào chuôi kiếm.

【Tâm Nhãn】

【Bạt Đao Thuật】

Không hề có chút hoa mỹ, lưỡi kiếm cùng mũi thương lướt qua nhau.

Ở một khắc này, tựa như thời gian ngừng lại.

Tất cả mọi người trong đấu trường đều nín thở chờ đợi kết quả.

Một giây kế tiếp…

Ngọn thương của Chase dừng lại, rồi rơi xuống đất.

Và nó đã bị chia làm hai nửa.

Leon thu kiếm về, hắn cũng cảm thấy hơi chóng mặt.

Vừa rồi, hắn đã vận dụng [Tâm Nhãn] để cảm nhận thế giới. Tuy chỉ có vài giây ngắn ngủi, nhưng lần này không chỉ tiêu hao ma lực mà còn tiêu tốn cả tinh thần nữa.

Nếu không, Leon cũng không thể thực hiện được động tác kinh diễm đến vậy.

Và kết quả là hắn vẫn bình an vô sự.

Ánh mắt của đám người hiện lên vẻ khó tin.

Dù trông có chút mệt mỏi, nhưng Leon vậy mà có thể cản được tuyệt chiêu mạnh nhất của Chase, thậm chí là hoàn hảo phá vỡ nó mà bản thân không hề hấn gì.

Kinh khủng như vậy!

Trên khán đài, nhóm Artermia mừng rỡ, trong khi đó Army sắc mặt lại nhanh chóng trở nên khó coi.

Thở hắt ra, Leon cầm kiếm bước từng bước đến chỗ Chase.

Với đòn vừa rồi, nếu không phải Leon còn có chiêu này, thì đúng là chỉ có cách cứng rắn đón đỡ.

Mà để đón đỡ tuyệt chiêu mà Chase đã dốc hết sức mới tung ra, thì đến cả Leon hiện tại cũng phải chịu một ít tổn thương.

Nhưng trên đời này không có “nếu” nên hắn chính là người thắng.

Chase không tin được vào mắt mình, cậu ta há to miệng.

“Vậy… vậy mà thật sự đỡ được?!”

“Xem ra tôi thắng rồi.”

Leon nở nụ cười.

“Tôi có thể hỏi lý do cậu thích cô nàng Army đến vậy không?”

Hắn khá tò mò không biết cô gái này có gì tốt mà mấy thanh niên này lại yêu thích đến mức sống chết như thế.

“Army rất tuyệt vời. Cô ấy chính là hình mẫu lý tưởng của tôi.”

Lý do của cậu ta cũng tương tự người trước.

“Thật là không thể hiểu được mà.” Leon không thể nào hiểu được suy nghĩ của đám người này.

Cứ như cô nàng kia đã bỏ bùa mê bọn họ vậy, cả đám tên nào tên nấy đều ngốc nghếch như nhau.

Kế đó, hắn dùng chuôi kiếm đập cho cậu ta bất tỉnh.

Chase hiển nhiên cũng muốn phản kháng, nhưng cậu ta đã tiêu hao quá nhiều.

Sự phản kháng yếu ớt ấy là vô dụng.

Chase đã bị đánh bại!

Leon một lần nữa liếc mắt ra hiệu với trọng tài.

“Người chiến thắng là Leon de Fedorov!”

Đấu trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Artermia thở phào, ngồi trở lại ghế, cô cảm giác mình sắp bị dọa chết khiếp.

Ophelia cũng không khác gì.

“May quá, Leon-san thắng rồi.”

“Nhưng cậu ấy còn hai trận nữa…”

Giọng Artermia thoáng trở nên trầm trọng.

Chase được khiêng về khu vực nghỉ ngơi.

Hoàng tử vỗ vai cậu trai đang bất tỉnh và khích lệ:

“Cậu đã làm rất tốt. Hãy để phần còn lại cho bọn ta.”

Chris hơi gật đầu.

“Điện hạ, thần sẽ không để hắn động đến ngài đâu.”

Với một giọng kiên quyết, cậu ta bước ra khỏi khu vực chờ.

Leon hiện tại đã tiêu hao khá nhiều ma lực, đoán chừng chỉ còn lại một nửa so với lúc ban đầu.

Trong đầu hắn đang nảy ra một ý tưởng, đồng thời cũng thấy được người đến.

“Xem ra hoàng tử điện hạ sẽ là người đánh trận cuối nhỉ?”

Leon hỏi với vẻ trêu chọc.

“Tôi sẽ xử cậu ngay tại đây. Không còn trận nào khác nữa đâu!”

Chris nheo mắt, trong chốc lát, trên tay cậu ta xuất hiện hai thanh kiếm, một xanh một đen.

Leon cũng cầm Kosetsu thủ thế, chờ đợi.

Thao tác quen thuộc trước trận đấu: giới thiệu tên cho đối phương.

“Leon de Fedorov.”

“Chris fia Sebert.”

Trọng tài phất cờ, hét lớn:

“Trận đấu… Bắt đầu!”

Mọi quyền lợi và bản quyền của đoạn văn này đều thuộc về truyen.free, được trình bày bằng những ngôn từ trau chuốt và tinh tế.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free