(Đã dịch) Isekai: Ta Không Muốn Làm Anh Hùng - Chương 13: Thung lũng Phi Long và mai mối
Leon sau một đêm bận rộn, sáng hôm sau đã phải vội vã lên đường, chẳng kịp nghỉ ngơi lấy một phút.
Kiếp trước, hắn từng trải qua những hoàn cảnh còn khắc nghiệt hơn bây giờ gấp bội, nên việc thức trắng một đêm không phải là vấn đề gì lớn. Chỉ là hắn vẫn luôn có cảm giác chưa quen lắm, có lẽ vì đã sống an nhàn ở thế giới này quá lâu.
“Haizz, gặp toàn chuyện rắc rối.” Leon than thở.
Mặc dù lần này đã lấy được quyển trục 【Không Vực】, hắn vẫn không mấy vui vẻ. Hắn cảm giác có người đang nhắm vào mình, nhưng lại không có bằng chứng nào cụ thể. Chỉ là Leon luôn có cảm giác dường như phiền phức cứ tăng lên kể từ khi hắn rời làng.
Lắc đầu xua đi mớ suy nghĩ hỗn độn, Leon tiếp tục cuộc hành trình.
Lúc mặt trời sắp lặn, hắn cũng tìm thấy một thị trấn.
Ở thế giới này, các thị trấn đều bị ngăn cách bởi rừng rậm, núi non và quái vật; hơn nữa, khoảng cách giữa các thị trấn cũng không hề gần nhau. Việc di chuyển qua lại thật sự khó khăn.
Vừa đặt chân đến thị trấn Misgar, Leon nhanh chóng thuê một căn phòng để nghỉ ngơi. Ăn uống no nê, hắn lập tức quay về phòng.
Ở thế giới này, thẻ mạo hiểm cũng đóng vai trò tương tự một tấm thẻ ATM. Ngoài chức năng xác thực thông tin cá nhân và lưu trữ tiến độ nhiệm vụ, nó còn có thể thực hiện các giao dịch chuyển khoản giữa những người sở hữu thẻ, cũng như thanh toán bằng cách quẹt thẻ khi mua hàng. Trước khi lên đường lần trước, ông Antony chuyển cho Leon mười triệu Jelly chính là một ví dụ.
Leon dự định ngày mai sẽ đến Guild mạo hiểm giả để bán số ma thạch mà mình tìm được. Hắn đã bán số ma thạch cấp thấp kiếm được trong đợt trước ở thị trấn Buniaka và dùng số tiền đó để thuê trọ, mua lương thực và một vài lọ dược phẩm. Số ma thạch đợt này hắn chuẩn bị bán là từ bọn đạo tặc thu được. Dù chỉ là ma thạch cấp thấp, nhưng số lượng cũng được mười hai viên. Theo giá thị trường, một viên ma thạch cấp thấp có thể bán được 3000 Jelly. Nếu là ma thạch trung cấp, con số sẽ nhân gấp mười lần.
Ngoài ra còn có số trang sức, Leon sẽ đi tìm tiệm kim hoàn để bán. Giá trị của số trang sức mà hắn đang sở hữu ước chừng ba triệu Jelly.
Sáng hôm sau…
Thức dậy từ sáng sớm, Leon một mình ra ngoài. Dù còn khá sớm nhưng ngoài phố đã bắt đầu có không khí náo nhiệt.
Dựa theo kế hoạch, Leon lần lượt đi qua Guild và tiệm kim hoàn để bán số hàng hóa của mình. Với số ma thạch Guild mua vào theo giá thị trường, Leon nhận được 36 ngàn Jelly chuyển vào thẻ. Về phần số trang sức, sau một lúc kì kèo mặc cả, chủ tiệm cũng quyết định mua lại với giá 2 triệu 800 ngàn Jelly. Tuy thấp hơn dự tính một ít nhưng Leon cũng chấp nhận được.
Sau đó, hắn mua một ít lương khô và các loại thuốc, chủ yếu là MP potion và thuốc thể lực. Để tránh lâm vào cảnh “hết đạn cạn lương”, lần này Leon mua hẳn chín lọ MP potion sơ cấp và một lọ MP potion trung cấp; còn thuốc thể lực, hắn vẫn như trước, chỉ mua năm lọ.
Số dư còn lại trong thẻ của Leon là 13.480.000 Jelly.
Xử lý xong mấy món đồ đó thì trời cũng đã gần trưa. Suy nghĩ một hồi, Leon quyết định hôm nay sẽ tiếp tục dừng chân ở thị trấn. Hắn muốn nghỉ ngơi bù cho chuyến đi hôm qua.
Lại một ngày trôi qua, sáng sớm Leon liền trả phòng, dẫn theo “ngựa-kun” rời khỏi.
Hai ngày sau, hắn đến được dungeon thứ hai của chuyến hành trình – 【Hang Orc】.
Trước khi đến dungeon này, cấp độ của Leon đã đạt level 21. Lượng kinh nghiệm thăng cấp lần này lại không phải từ việc đánh quái mà là do lần trước đã giết tên thủ lĩnh băng đạo tặc. Ở thế giới này c��ng không chỉ có giết quái mới có thể thăng cấp. Giết người cũng có hiệu quả tương tự.
Bỏ qua chuyện đó, lần này chuyến thám hiểm Hang Orc của Leon lại khá thuận lợi. Hai lần suýt gặp nguy trước đó khiến Leon cũng quen dần với cơ chế của dungeon và có sự chuẩn bị hoàn hảo. Nhờ vậy, dù lần này ở tầng thứ 15 gặp phải boss Orc Thủ Lĩnh có cấp độ 35, nhưng vẫn bị Leon hạ gục. Dù bản thân chỉ chịu một vài vết thương nhẹ và tiêu hao toàn bộ ma lực như thường lệ. Nói là như thường lệ bởi dường như trận nào Leon cũng tiêu hao toàn bộ ma lực.
Chuyến đi hang Orc lần này cũng giúp Leon thăng cấp lên level 27. Biết đâu chừng, hắn thật sự có thể tranh thủ đạt đến level 31 trước khi tới vương đô.
Rời khỏi Hang Orc để nghỉ ngơi và bù đắp năng lượng đã mất, đến sáng hắn lại xuất phát.
Một ngày trôi qua, Leon đang đứng trước một thung lũng hình chữ U to lớn. Trên bản đồ, nơi này gọi là [Thung lũng Phi Long]. Đương nhiên chẳng có con rồng nào ở đây cả, nơi đây chỉ là lãnh địa của loài Wyvern mà thôi. Khác với loài rồng có bốn chi và hai cánh, loài Wyvern chỉ có hai chi sau và hai tay đã tiến hóa thành cánh. Không biết nơi đây thật sự từng có loài rồng tồn tại hay chỉ là do người xưa đã nhầm lẫn loài Wyvern thành loài rồng mà đặt tên.
Tuy loài Wyvern khá hung hăng nhưng bình thường chúng khá lười biếng, chỉ tấn công khi săn mồi. Bằng chứng chính là Leon đang vận dụng 【Vô Ảnh】để di chuyển và quan sát. Hắn thấy khá nhiều con Wyvern lim dim mắt nằm trên các bệ đá cheo leo hai bên.
Thật sự Leon không muốn đụng độ đàn Wyvern ở đây chút nào. Chúng không chỉ đông mà cấp độ cũng cao đến đáng sợ. Dù không phải rồng, nhưng bản thân Wyvern là một giống loài cổ đại, tương truyền chúng mang trong mình huyết mạch rồng và khi cấp độ đủ cao, chúng thật sự có thể tiến hóa thành rồng. Đương nhiên chỉ là rồng hạng bét. Loài rồng thuần chủng dường như vốn đã tuyệt chủng từ lâu, dù là trong trận đại chiến ngàn năm trước của anh hùng Carl thì cũng chỉ có một con chân long đã tham gia dưới danh nghĩa cộng sự với anh hùng – Ảnh Long Elder. Về phần sáu con Dragon Lord khác có vẻ đã không hề can thiệp vào trận chiến đó.
Sau khi để suy nghĩ của mình bay xa, Leon cũng nhớ lại mục đích chính. Nguyên do mà hắn không muốn đụng độ với lũ Wyvern là vì chúng trông có vẻ lười biếng nhưng mỗi con đều ít nhất cũng đạt cấp 50. Các loài ma thú tuy không giống nhân loại nhận được chúc phúc, nhưng chúng đều sở hữu những khả năng riêng biệt. Như loài Undead phần lớn đều sở hữu 【Immortal】, loài Orc sở hữu 【Khổng Lồ Hóa】, loài Wyvern cũng sở hữu kỹ năng chủng tộc 【Dragon Flame】.
Ngọn lửa nóng bỏng hơn 1200°C, có thể thiêu rụi bất kỳ loại kim loại nào. Cũng chỉ có những con Wyvern cùng chủng tộc với lớp da cứng như thép và sức kháng hỏa cực mạnh mới có thể chống lại. Nếu là hiện tại phải đối đầu với một con Wyvern thì Leon không nghĩ mình có cơ hội thắng. Dù cho có vận dụng trạng thái Shikai thậm chí Bankai của Senbonzakura thì kết quả cũng vẫn vậy. Senbonzakura mạnh nhất là ở tính linh hoạt, lực công kích tuy không hề yếu nhưng muốn đối phó làn da sắt thép của loài Wyvern thì vẫn chưa đủ. Trừ khi Leon cũng đạt tới cấp độ tương đương bọn thằn lằn này. Hiện tại chỉ mới level 27 mà muốn đối phó quái vật level 50 thì thật sự quá viễn vông.
Nếu đạt tới cấp độ 50, Leon đoán mình đủ sức để tung ra một lần hình thái mạnh nhất của Senbonzakura – Shukei, Bạch Đế Kiếm.
Trong lúc mải miết suy nghĩ linh tinh nãy giờ thì hắn đã an toàn lướt qua một đàn Wyvern thảnh thơi cùng nhiều loại ma vật khác như Gấu, Lợn lòi, thậm chí cả những con Kỳ đà khổng lồ nữa.
Nhưng giờ Leon lại gặp phải rắc rối. Vì có một con Wyvern to lớn với lớp vảy đen nằm vắt ngang giữa đường. Con này so với lũ Wyvern ở hai bên vách đá lúc nãy còn khổng lồ hơn, không cần nhìn Leon cũng có thể đoán ra tên này ước chừng có level 80.
“Khó thật đấy,” Leon chậc lưỡi.
Dù tên này đang lim dim nhưng chỉ cần Leon phát ra một tiếng động nhỏ, hắn sợ mình sẽ bị nó đẩy đi gặp “thần” thêm lần nữa.
Cực kỳ cẩn thận, Leon đi sát bên vách đá, khéo léo bò đi từng chút một. Hắn dùng những tảng đá làm vật chắn, cố gắng không phát ra âm thanh rồi chuồn êm.
Chỉ là vừa mới len lỏi được nửa quãng đường, một âm thanh bỗng nhiên truyền tới:
“Này chàng trai, cậu đang làm gì ở đây thế?”
Leon giật mình, hắn thậm chí nghi ngờ có phải mình nghe nhầm hay không. Để chắc chắn, thậm chí Leon còn một lần nữa sử dụng 【Vô Ảnh】.
“Đừng làm chuyện tốn công, kỹ năng của cậu không có tác dụng với ta đâu.”
Lại là giọng nói đó. Lúc này Leon cũng xác định mình không nghe lầm mà thật sự có người đang nói chuyện với hắn.
Cẩn thận quay đầu lại, Leon thấy một người có khuôn mặt trẻ tuổi với mái tóc màu xám bạc đang tủm tỉm nhìn mình. Nhìn bề ngoài có vẻ là con trai, nhưng nhìn một hồi hắn lại cảm thấy người này là con gái. Do tên này sở hữu một khuôn mặt rất dễ gây hiểu lầm giới tính.
“Ta không có giới tính đâu.” Đột nhiên người thanh niên bí ẩn thốt ra.
“???” Leon sửng sốt.
Hắn chỉ mới nghĩ trong đầu, thậm chí còn chưa nói ra. Lẽ nào tên này…
“Đúng rồi, ta có thể đọc được suy nghĩ của các loài sinh vật có trí thông minh khác. Tự giới thiệu một chút, ta là Phong Thần – Niord.”
“Quả nhiên.”
Ngay khi nhận ra người này dường như có khả năng đọc suy nghĩ, Leon đã ngờ ngợ đoán ra. Dù sao bình thường các loại ma pháp liên quan đến tinh thần đều rất ít, huống chi việc đọc suy nghĩ mà không bị phát giác thì chỉ trừ khi người thi triển ma pháp có cấp độ chênh lệch tuyệt đối với người bị thi triển. Ở nơi nguy hiểm như Thung lũng Phi Long này thì hắn không nghĩ sẽ có người mạo hiểm liều mình đến đây chỉ để gặp hắn. Mà sinh vật không phải người lại còn có khả năng đọc được suy nghĩ thì đáp án chỉ còn lại – Thần.
“Cậu đặc biệt thật đấy.” Niord đột nhiên lại nói ra một câu khó hiểu.
“Ta vốn chỉ là vô tình cảm nhận được sự hiện diện của [thứ đó] nên mới tới gần, không ngờ lại phát hiện ra một điều thú vị đến thế.”
Vị thần này lại bắt đầu lảm nhảm một mình.
“Quả nhiên cậu là người được ngài ấy chọn lựa.”
“Ngài ấy… ngài biết về tồn tại bí ẩn kia sao?”
Leon nghe vậy liền nhớ tới ký ức ở không gian kỳ lạ đó.
“Dĩ nhiên. Nhưng ngài ấy không nói nên ta cũng sẽ không nói cho cậu đâu.” Niord cười tủm tỉm.
Nhìn tới nhìn lui, Leon phát hiện vị Phong Thần này có vẻ không đáng tin cậy cho lắm.
“Đừng nói vậy chứ, ta sẽ buồn đấy. May thay cậu đến cũng vừa đúng lúc. Ta đang có chuyện cần người hỗ trợ đây.” Niord khoác vai Leon, ra vẻ thần bí.
“Vốn dĩ ta định để lại 【Phong Thần Quyển】 ở đây kèm theo lời nhắn, để sau này ai nhặt được có thể tiện tay giúp đỡ vì ta đã phí quá nhiều thời gian ở đây rồi, nhưng giờ có cậu nên chuyện đó cũng không cần thiết nữa.”
“Phong Thần Quyển?” Leon nghi hoặc.
“Là một quyển trục chứa đựng chúc phúc của ta ấy mà, không cần quan tâm đâu.” Niord lại cười tủm tỉm cho qua chuyện. Quả nhiên là nhìn kiểu gì cũng rất không đáng tin cậy.
“Cậu nhìn thấy thằng nhóc đó không? Ừ đúng rồi, là nó đó, thằng nhóc màu đen đang nằm giữa đường đấy.” Niord nói, lấy tay chỉ về bên phải.
Leon nhìn theo hướng hắn ta chỉ. Không còn mục tiêu khác nữa, chắc chắn là con Wyvern màu đen đó.
“Cậu thấy rồi chứ? Chuyện là cha mẹ nó lúc trước là vật cưỡi… và cũng là thủ hạ trung thành của ta. Không lâu trước đây thì cả hai đều đã qua đời vì tuổi già sức yếu nên nhờ ta chăm sóc con của chúng.” Ngừng một lát để lấy hơi, Niord lại tiếp tục: “Nhưng cậu cũng biết ta là thần mà, thời gian của ta không có nhiều. Mới không để ý một chút thì tên này đã lớn như vậy rồi, bây giờ nó còn đang thích một cô gái nữa.”
Leon càng nghe càng cảm thấy không đúng. “Một hồi của ngài là… bao lâu?”
“Chắc khoảng… 100-200 năm gì đấy? Ehe!”
“Đừng có [Ehe!] với tôi, mà ehe là cái quỷ gì!” Leon buồn bực.
“Nghe này. Dù sao ta cũng đã không chăm sóc cho nó tử tế, nên ít nhất lần này ta cũng muốn giúp nó hoàn thành nguyện vọng.” Niord ra vẻ nghiêm túc nói.
“Ngài muốn tôi chỉ nó cách tán gái???” Leon nghi ngờ nhìn tên Phong Thần không đáng tin cậy này, lại cố hỏi cho rõ.
“Đương nhiên.”
“Chắc ngài đang đùa.” Leon cười gượng gạo.
“Không không, ta không đùa.” Niord cười đáp lại.
Đột nhiên không gian yên tĩnh như chết. Leon lùi một bước, Niord lại tiến lên một bước.
“Ấy! Người ngoài hành tinh kìa!” Leon đột nhiên chỉ về hướng bầu trời.
Trong lúc Niord quay mặt lại nhìn thì hắn dùng hết sức bình sinh mà chạy. Nhưng chỉ vừa chạy được một bước thì cổ áo đã bị níu lại. Dù cố vùng vẫy thế nào cũng không thoát được. Quả không hổ danh là một vị thần.
“Nghe này! Cậu giúp cũng phải giúp, không giúp cũng phải giúp!” Niord giở giọng đe dọa, rồi lại xìu xuống như quả bóng xì hơi, nói: “Đổi lại ta cho cậu chúc phúc của ta, như thế nào?”
“Nhưng tôi đã có chúc phúc rồi.” Leon còn muốn giãy giụa lần cuối.
“Cậu không thể để lộ ra chúc phúc của ngài ấy đâu, vậy nên trong mắt người khác cậu chỉ là một tên không có chúc phúc cũng không có bất kỳ tài năng ma thuật nào.” - Niord nói.
“Tôi còn chưa đến Thần điện để nhận lấy phúc lành mà.” – Leon đáp trả.
“…” Không gian lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
“Cậu không muốn trở thành người hiếm hoi có được ba chúc phúc trên thế giới này sao?” Niord nhụt chí hỏi lại.
“Muốn, nhưng lần này thật sự xin lỗi.” Leon trả lời cũng rất thẳng thắn.
“Ta mặc kệ, cậu nhất định phải giúp ta.” Niord không nói lý lẽ nữa mà chuyển sang ăn vạ.
Leon cũng bị tên thần không nghiêm chỉnh này làm cho bó tay. Hắn không muốn tiếp tục ở đây lãng phí thời gian cho chuyện vô bổ này.
Thở dài một tiếng, Leon chán nản: “Được rồi. Tôi giúp! Tôi giúp còn không được sao!” Leon buồn bực nói.
Niord cũng chuyển từ trạng thái ăn vạ sang bình thường. “Nói sớm vậy có phải tốt không? Ehe.”
“Ehe lại là cái quỷ gì!”
Vị Phong Thần của chúng ta mặc kệ Leon mà bắt đầu bước tới chỗ con Wyvern to lớn kia, sau đó…
“Đứng dậy mau cái thằng nhóc vô dụng này!” Ông ta tung cho con Wyvern một cước.
Cứ ngỡ châu chấu đá xe nhưng không! Wyvern bị một cước này đá văng dính vách núi rồi trượt từ từ xuống. Vẫn là câu đó: Không phụ sự mong đợi từ một vị thần. Leon tự nghĩ nếu là hắn thì sẽ ra sao, sau đó liền rùng mình. Lần này ngược lại hắn đột nhiên thấy may mắn vì mình đã chấp nhận lời thỉnh cầu của Phong Thần.
Wyvern sau khi trượt xuống cũng không nổi giận mà chỉ lộ vẻ mặt tội nghiệp. “N-ngài N-Niord, sao… sao ngài lại đá tôi?” Nói xong nó còn vẫy vẫy cái đuôi to lớn.
“Nó vừa… nói?” Đột nhiên Leon chú ý đến một vấn đề rất quan trọng.
“Cũng không phải. Là ta giúp cậu có thể nghe hiểu tiếng của loài Wyvern.”
Giờ Leon mới cảm thấy hợp lý. Dù sao theo hắn đọc trong sách thì trừ những huyễn thú ra, ngay cả siêu ma thú cũng không thể nói chuyện được.
“Tên ngốc này! Mau chở bọn ta đến chỗ cô nàng cậu thích đi, ta tìm được trợ thủ cho cậu rồi.” Niord nói với Wyvern.
Còn con Wyvern này chỉ biết gật đầu mà hình như nó chẳng hiểu gì.
“Gật cái búa! Hai người mau giới thiệu tên cho nhau đi, ta sắp hết giờ rồi.”
Leon cũng đành thở dài tiến lên một bước rồi đưa tay ra: “Xin chào, tôi là Leon, hân hạnh.”
“T-tên tôi… là… ờm… Jerone. H-hân hạnh.” – Jerone rụt rè đưa cánh phải của mình ra chạm vào bàn tay nhỏ bé của Leon.
Con Wyvern tên Jerone này có vẻ khá… nhút nhát!? Sự tương phản to lớn giữa hình thể và tính cách này khiến hắn không khỏi cảm thấy khó tin.
“Được rồi. Chào hỏi kết thúc, đi thôi.” – Niord hối thúc.
Leo lên lưng Jerone, mất khoảng mười phút bay đi thì nó đáp xuống ở một nơi bị vách đá che khuất.
“Và? Người cậu thích đâu?” Leon lại tiếp tục buồn bực.
“Thằng nhóc này nhút nhát quá rồi. Thôi, để ta cho cậu xem.” Phong Thần cũng thở dài, phẩy tay.
Trước mặt liền xuất hiện một màn sáng tựa như một màn hình 3D. Hình ảnh xuất hiện. Bên trong màn hình là một con Wyvern có vảy màu trắng đang ngủ trưa. Có vẻ đây là người… à không, là Wyvern mà Jerone thích. Bởi vì chỉ nhìn thấy hình ảnh của con Wyvern kia thì Jerone đã liên tục uốn éo người, tỏ vẻ cực kỳ ngại ngùng.
Phong Thần và Leon nhìn nhau, rồi thở dài bất lực trước hành động ngốc nghếch này.
“Đến lúc để cậu phát huy rồi.” – Vị Phong Thần không đáng tin cậy bắt đầu đùn đẩy công việc cho Leon tội nghiệp.
Jerone cũng đưa ánh mắt trông mong nhìn hắn.
“Haizz, được rồi. Mặc dù tôi chưa từng yêu đương, nhưng nghe nói muốn chinh phục một người phụ nữ cậu cần phải biết được sở thích của cô ấy. Vậy, cô ta thích gì?” Leon hỏi Jerone.
Jerone chỉ nghệch mặt ra. Sự im lặng chết chóc bao phủ nơi đây.
“Đừng nói với tôi là cậu ngay cả sở thích của cô ấy cũng không biết đi???” Leon bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.
“T-tôi… tôi chỉ mới gặp Melisa vài ngày trước…” Nó yếu ớt giải thích.
“Cậu là biến thái theo dõi cuồng hả cái tên ngốc này!!!” Leon nổi đóa, đó chính là biểu hiện của sự bất lực tột độ. Để một người gần như luôn điềm tĩnh như hắn cũng nổi đóa thì thật ra cũng là một thành tựu rất đáng tự hào đấy.
“Được rồi! Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc chào hỏi và tìm hiểu sở thích của cô ấy. Hãy bay đến và chào hỏi kiểu như [Chào em, em thật xinh đẹp. Anh có thể ngồi cạnh được không].”
“N-nhưng… tôi….” Jerone ấp úng.
“ĐÃ RÕ CHƯA?” Leon hỏi lại bằng vẻ mặt nguy hiểm.
“V-Vângggg.”
Jerone bay đi, còn Leon và Phong Thần thì ló đầu ra khỏi tảng đá để quan sát tình hình. Bằng sức mạnh của Phong Thần thì dù khoảng cách có xa đến đâu, tất cả những gì Jerone nói bọn họ đều sẽ nghe được một cách rõ ràng.
Jerone bay đến gần rồi vụng về nhích lại gần Melisa. Melisa hé mắt ngước nhìn rồi hỏi: “Anh muốn gì?”
“C-ch-ch-chà….” Jerone mất nửa phút vẫn chưa rặn ra được một chữ hoàn chỉnh.
Mặt Melisa nhăn lại rồi vỗ cánh bay đi. Kế hoạch thất bại.
“Được rồi, chúng ta thử cách khác. Tôi nghe nói mọi phụ nữ đều thích quà. Mà khoan, sao cậu không thử tặng cô ấy một món quà? À thế loài Wyvern thích gì?” – Leon đề nghị một cách nghiêm túc. Hắn thật sự đang phải vận dụng 200% bộ não.
“hmmmmmm, thịt chăng?” Sau khi cố gắng suy nghĩ thì Jerone đưa ra câu trả lời mà chính nó cũng không chắc lắm.
“Vậy liền tặng thịt. Nhanh đi.” Leon thúc giục.
“Đ-được rồi.” Jerone lại cất cánh bay đi.
Chừng năm phút sau, nó bay tới chỗ Melisa với khuôn mặt dính đầy máu, trong miệng ngậm một con Dê khổng lồ. Melisa vừa nhìn thấy cảnh này thì hoảng sợ bay mất. Kế hoạch B – Thất bại.
“Bình tĩnh, bình tĩnh, vẫn còn cách, nhất định còn cách nào đó.” Leon tự trấn tĩnh bản thân, nhưng hắn đang tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo như thể “ai dám động vào sẽ chết”. Jerone chỉ rụt rè núp sau lưng Phong Thần, nhưng hiển nhiên cái thân hình quá khổ đó thì núp kiểu gì được.
“Tốt, tôi nghĩ ra rồi. Cậu lại đây.” Leon sau khi cố trấn tĩnh lại thì vẫy tay gọi Jerone qua.
“Leon cậu còn cách khác không?” – Jerone nhìn hắn với ánh mắt đáng thương, mặc dù với cái thân hình đồ sộ đó thì nó trông đáng sợ hơn là đáng thương.
“Những người phụ nữ thường bị thu hút bởi những người đàn ông bảnh bao, tôi nghĩ loài Wyvern cũng thế. Đưa đầu qua đây.” Jerone nghe lời cúi cái đầu khổng lồ xuống.
Leon đo lấy số đo cổ của Jerone, sau đó bắt đầu vẽ một vòng tròn ma pháp lớn trên mặt đất. Cuối cùng hắn từ ba lô lôi ra một ít nguyên liệu như một ít đồng Jelly và một sợi dây thừng.
【Giả Kim Thuật】
Một luồng ánh sáng chói lòa vụt lên, thứ xuất hiện là một cái cà vạt khổng lồ màu trắng. Hắn đeo nó lên cổ Jerone rồi gật gật đầu: “Tôi nghĩ như vầy là ổn rồi. Đi thử lại lần nữa đi.”
Ngay lúc đang chuẩn bị phóng đi thì bọn họ chợt nghe một tiếng thét rõ to.
“Kyaaaa!!!”
“Melisa!” Jerone đột nhiên dựng đứng lên, dùng tốc độ nhanh nhất phóng đi.
Lần này có vẻ tình hình có biến, Phong Thần cũng không nói thêm lời nào mà liền dùng tư thế bế kiểu công chúa, bế theo Leon lại gần quan sát.
“Các ngươi là ai?”
Bên kia Melisa đang bị bao vây bởi một đàn Wyvern khoảng hai mươi con, và bọn chúng đều khoảng level 60.
“Grrr” Bọn chúng không trả lời mà chỉ gầm gừ. Có vẻ mấy con này còn chưa đủ trưởng thành để trao đổi, và hình như chúng đang trong cơn động dục. Vì sao biết được á? Chỉ cần nhìn ánh mắt vằn vệt máu của chúng là biết ngay.
“Tránh xa Melisa ra!” Thấy chúng muốn tiếp tục vây công Melisa, Jerone như được kích hoạt 200% sức mạnh lao đến.
Cả đám Wyvern lao vào đánh nhau túi bụi. Jerone tuy rằng phải một mình đối chọi với hai mươi đối thủ nhưng đẳng cấp của nó vượt trội hơn. Tuy vậy cả đám Wyvern đang động dục này cũng đang rất hăng máu nên không hề sợ hãi mà quyết chiến đấu đến cùng. Melisa chỉ biết đứng nhìn tình hình, ánh mắt nó dán chặt vào Jerone đang đẫm máu chiến đấu.
“Ít ra cũng nên phụ tên kia một tay chứ?” Leon đang được Phong Thần bế trên tay chỉ biết than thở.
Trận chiến diễn ra cực kỳ ác liệt, cuối cùng Jerone cũng đã đánh bại được hết kẻ thù. Nó cũng kiệt sức mà rơi xuống.
“Niord-sama!” Leon ra hiệu với Phong Thần.
Niord gật đầu, đưa hắn tới chỗ Jerone rơi xuống. Tới gần thì hắn thấy được Jerone thân mình đầy thương tích đang được Melisa che chở như gà mẹ bảo vệ con.
“Jerone, cậu không sao chứ?” – Leon hỏi.
“Uhm, L-Leon… Ni-Niord-sama và cả… M-M-Me-Melisa!?” Jerone đột nhiên sững sốt lắp bắp. Nó cố gắng vùng vẫy để thoát ra nhưng Melisa đã dùng đuôi ấn lại nó.
“Ra tên anh là Jerone à. Cảm ơn vì đã cứu tôi. Lúc nãy anh ngầu lắm đấy.” Nói xong, nó khẽ hôn lên má của Jerone.
Jerone đứng hình.
Leon cảm thấy may mắn vì mình đã hoàn thành được yêu cầu của Phong Thần, sau đó hắn chợt nhận ra… Khoan! Hắn có làm cái mẹ gì đâu!?
“Vậy nhé, như đã hứa, ta sẽ ban tặng cho cậu chúc phúc của ta.”
Niord nắm lấy bàn tay của Leon, sau đó Leon liền cảm nhận được thứ gì đó vừa tiến vào cơ thể mình. Có vẻ đây chính là cảm giác khi nhận được “chúc phúc”.
“Vậy nhé, ta đi đây. Khi nào hai đứa nó kết hôn ta sẽ quay lại ban cho chúng sức mạnh của ta để tiến hóa thành Thiên Long. Bye bye.”
Tên thần vô trách nhiệm sau khi làm vẻ mặt rất muốn ăn đấm và nói xong câu đó liền “vèo” một tiếng biến mất.
Không phụ sự mong đợi từ vị Thần Gió. Chạy thật mẹ nó nhanh.
“Fufu, cậu tên là Leon đúng không? Tôi đã nghe Jerr kể về những gì cậu đã giúp anh ấy. Như một lời cảm ơn, tôi thay Jerr hứa với cậu sẽ nhất định giúp cậu thực hiện một nguyện vọng trong khả năng của chúng tôi.”
Melisa nói, cơ mà Jerr lại là cái gì đây? Bọn họ đặt biệt danh luôn rồi à? Leon không ngờ được tình huống phát triển này nên bị sốc một lúc.
Lấy lại tinh thần, hắn nói: “Tôi cũng rất vui vì giúp được hai người, về phần nguyện vọng hả? Hmmm, tôi chưa nghĩ ra, nhưng tôi có thể để dành cho lần sau không?”
“Tất nhiên.”
“Chỉ cần Leon-kun có chuyện cần giúp đỡ, tôi sẽ cố hết sức giúp cậu.” - Jerone cũng vui vẻ nói.
“Cảm ơn hai người.” Leon cúi đầu cảm ơn.
“Có vẻ cậu đang muốn băng qua Thung lũng Phi Long? Để chúng tôi tiễn cậu một đoạn thì sao? Nó sẽ không tính vào nguyện vọng đâu.” Melisa đề nghị.
“Vô cùng cảm kích.”
Thế là Leon được miễn phí cưỡi Wyvern bay ra khỏi Thung lũng Phi Long.
Lúc này, ba lô của Leon đã đầy ắp ma thạch – chiến lợi phẩm lấy được từ bọn Wyvern mà Jerone giết, mặc dù trong hai mươi con thì chỉ có một nửa số đó có ma thạch. Nhưng tất cả đều là ma thạch cấp trung.
Hời quá đi – Leon vui vẻ nghĩ.
“Hình như mình quên gì đó? Mà, kệ đi.” Leon đột nhiên nhớ đến gì đó rồi lại quên béng đi mất.
“Ngựa-kun” vẫn đang một mình đứng run rẩy ở chỗ ban đầu Leon gặp Phong Thần. Nó muốn di chuyển, nhưng đâu đâu cũng nguy hiểm. Nếu nó biết nói, chắc chắn nó sẽ không ngừng nguyền rủa Leon.
“Chủ nhân, ta có lẽ không phải ngựa, nhưng ngươi là thật chó!”
Bản quyền của thiên truyện này thuộc về truyen.free, và câu chuyện luôn tiếp diễn dưới một góc nhìn mới mẻ.