Hồng Hoang Chi Thạch Cơ - Chương 342: Mực
Nguyên Thần rút lực, một chút Kiếp Vận Chi Thủy còn sót lại liền lập tức phân giải, Kiếp Khí và Khí Vận đều tan biến.
So với Vu bà bà dùng bí pháp nén toàn bộ kiếp vận của mình vào bát rồi gả lại cho người khác, khiến quỷ thần khó lường, thủ đoạn cưỡng chế bằng sức mạnh của nàng đây thực s��� khó mà sánh được sự thanh nhã kia.
Lượng nhỏ thì không nói làm gì, lại còn chưa ổn định.
Thạch Ki có chút nhớ đến lão nhân gia kia.
Hắt xì...
Dưới Cửu U, tại nơi không thể biết đến, có người hắt hơi một tiếng, dọa chạy mấy vong hồn.
Thạch Ki nhìn Tiểu Hắc Liên trong tay, càng nhìn càng yêu thích.
Kể từ hôm nay, Kiếp Khí của nàng sẽ không chỉ tăng mà không giảm nữa.
Hắc Liên nuốt một giọt Kiếp Vận Chi Thủy, Kiếp Khí của nàng sẽ giảm đi nửa giọt, Khí Vận của nàng cũng sẽ bị nuốt mất nửa giọt. Kiếp Khí và Khí Vận đồng thời giảm bớt, nhìn như có lợi có hại, được mất nửa nọ nửa kia, nhưng lại giám sát hiểm nguy và đè nén xuống, sẽ không xuất hiện nguy cơ cao hay sụp đổ lớn.
"Giờ mà gọi ngươi là Diệt Thế Hắc Liên thì không thích hợp, chi bằng gọi là Kiếp Vận..."
Lời vừa ra khỏi miệng, Thạch Ki liền cảm thấy cực kỳ không ổn. Tiên Thiên Linh Bảo hợp với Pháp Tắc Thiên Địa mà sinh, sinh ra đã nổi danh, mỗi một cái tên đều có hàm nghĩa sâu sắc, huống chi bảo vật của kiếp vận há có thể nói ra miệng? Đây chẳng phải muốn chết sao? Nàng còn chưa từng nghe nói ở Hồng Hoang có ai sở hữu Kiếp Vận Chi Bảo. Nếu có người biết nàng có loại linh bảo này, không nói đến Thánh Nhân có động tâm hay không, chính những lão bất tử, lão quái vật vẫn đang khổ sở giãy dụa trong đại kiếp kia cũng sẽ ăn sống nuốt tươi nàng.
Vu bà bà sẽ đến ôn chuyện cùng nàng, tiện thể nấu cho nàng một chén canh.
Thiên Hậu sẽ lập tức xuất quan đến tìm nàng đòi Kim Đăng, tiện thể diệt nàng, mang Hắc Liên đi.
Đế Hậu nói không chừng cũng sẽ đi một chuyến, khuyên nàng đưa Hắc Liên cho bà.
Pháp Chỉ của Thiên Đế đại khái cũng sẽ không thiếu.
Nói câu thế gian đều là địch cũng không quá đáng.
Thất phu vô tội, hoài bích có tội.
Không thể không quan sát, không thể không đề phòng.
Cũng may Hắc Liên chỉ hút chưa đến một giọt Kiếp Vận Chi Thủy, so với đủ loại Lệ Khí, Oán Khí, Sát Khí, Âm Khí, Tử Khí mà nó hấp thụ trước đây, thì chẳng qua là giọt nước trong biển cả. Cái tên kia nàng cũng không có kêu ra miệng, Hắc Liên không có đáp lại, Thiên Địa cũng không có cảm ứng.
Hẳn là vô sự.
Thạch Ki cau mày suy nghĩ hồi lâu, nàng mở miệng nói với Hắc Liên: "Về sau ngươi cứ gọi là Mặc."
Mặc!
Mặc!
Mặc!
Từng ý niệm truyền đi.
Mặc!
Một ý thức yếu ớt đáp lại.
Hắc Liên chập chờn.
Thạch Ki thu hồi Mặc Liên rồi đi ra thạch thất. Diệt Thế Hắc Liên là vật của Ma Tổ, mặc dù Ma Tổ đã chết, nhưng nhân quả trong đó ai nói rõ được? Lại thêm tên tuổi Diệt Thế Hắc Liên thực sự quá lớn, vừa kêu ra miệng, chính là phiền phức, muốn người khác không chú ý cũng không được. Diệt Thế, ngươi muốn diệt thế của ai?
Cho nên Diệt Thế Hắc Liên không thể gọi.
Kiếp Vận Hắc Liên thì lại càng không cần phải nói.
Thạch Ki ngay cả chữ "Hắc" (đen) cũng đã đổi, nếu nói Hắc Liên, rất dễ dàng khiến người ta nhớ tới Diệt Thế Hắc Liên. "Đen" chính là "mặc", nói Mặc Liên thì lạ lẫm hơn nhiều, nhưng cũng dễ dàng bị gọi thành Ma Sen. Nếu có người lại liên tưởng đến Ma Tổ La Hầu, thì nàng cũng không có cách nào, có chút thứ mang tính bản chất rất khó chặt đứt.
Thạch Châm!
Than chì!
Thạch Ki bị cách đặt tên của mình chọc cười.
Đi vào vườn trà, Thạch Ki từ xa liền nhìn thấy Khổng Tước hoa đang dạo quanh Hải Đăng.
Thấy Thạch Ki đi tới, Khổng Tước giương cánh định bay đi.
"Chờ một chút!" Thạch Ki đi tới.
"Có chuyện gì sao?" Khổng Tuyên cảnh giác nhìn Thạch Ki.
"Chuyện ta nói lúc trước, ngươi nghĩ thế nào?" Thạch Ki hỏi.
Khổng Tuyên đảo mắt, giơ một cánh lên, chỉ vào Kim Đăng nói: "Ngươi đưa nó cho ta, ta liền đáp ứng!"
Thạch Ki nhíu mày lại, bật cười, hỏi Khổng Tước: "Ngươi biết nó là ai sao mà dám đòi?"
"Ai? Chẳng phải của ngươi sao?" Khổng Tước bán tín bán nghi nhìn Thạch Ki, vẻ mặt "ngươi đừng hòng lừa ta".
"Thiên Hậu, biết không? Mẫu thân của Mặt Trời, vợ của Thiên Đế." Thạch Ki chỉ chỉ vào Kim Đăng, "Nó chính là Kim Đăng của Thiên Hậu. Thiên Hậu đó. Ngươi nếu không sợ bị mặt trời nướng cháy, ta liền đưa cho ngươi!"
Bản dịch độc quyền này được đăng tải duy nhất tại truyen.free.