(Đã dịch) Hỗn Tại Hải Tặc Thế Giới Đích Nhật Tử - Chương 413: vô đề
Thôi không nói nhiều nữa, cứ thế mà làm thôi.
Còn về những thành viên khác trong gia tộc, hiện tại Doflamingo đang “ốc còn không mang nổi mình ốc”, chẳng thể nào phân tâm để ý tới họ. Bởi lẽ, kẻ dám phân tâm khi đang dốc toàn lực chiến đấu với đối thủ mạnh hơn mình thì đến chết cũng không biết chết ra sao.
Trái ngược với vẻ như lâm đại ��ịch của Doflamingo, thần sắc Monson lại nhẹ nhõm hơn nhiều.
Đó tự nhiên là sức mạnh đến từ thực lực.
Ở cái thế giới này, có thực lực là thật sự có thể muốn làm gì thì làm.
Không cần nói đâu xa, Kaido chính là ví dụ sống sờ sờ.
Monson tự nhận là hắn hiện tại còn không đánh lại Kaido, nhưng đối phó một Doflamingo vẫn là dễ như trở bàn tay.
Theo cốt truyện, Luffy sau khi đánh bại Doflamingo và trưởng thành thêm một bước đã bị Kaido hạ gục chỉ bằng một chiêu. Cho dù hiện tại Doflamingo có mạnh hơn nhiều so với trong cốt truyện, nhưng so với chiến lực cấp Tứ Hoàng thì vẫn còn kém một trời một vực.
Phải biết, ngay cả Râu Đen, kẻ đã kế nhiệm vị trí Tứ Hoàng sau cái chết của Râu Trắng trong cốt truyện, tiền thưởng cũng đã lên tới 2 tỷ 2 Berry.
Còn những người khác thì đều từ 4 tỷ trở lên.
Mặc dù tiền thưởng không thể hoàn toàn phản ánh thực lực, nhưng cũng đủ để cho thấy sự chênh lệch lớn giữa những kẻ khác và Tứ Hoàng.
Monson và Doflamingo dù sao cũng là tình nhân cũ... À không, quen biết đã lâu rồi chứ!
Dù sao cũng là “không đánh không quen”, gặp lại ắt phải có một cuộc “giao lưu thân thiện” mới được.
Cái gọi là “hữu hảo” tự nhiên là Monson cho rằng, Doflamingo hiển nhiên cũng không phải là rất tán đồng.
Nếu có thể, cả đời này hắn cũng không muốn gặp tên hải quân khốn nạn này.
Hiện tại...
Hai người tại trong bóng đêm mông lung này chiến thành một đoàn.
Tuy nhiên, cách nói đó cũng không lột tả hết được, bởi nếu đứng ở góc độ người ngoài cuộc mà nhìn vào, người ta sẽ chỉ thấy Monson đang áp đảo Doflamingo!
Doflamingo... Khụ, Mingo rõ ràng có chút chống đỡ không nổi!
Không sai, Doflamingo là kẻ bị đè xuống đất mà ma sát.
Điều này không hề nghi ngờ.
Mặc dù hắn không mang một đôi giày trượt băng mà là một đôi giày da mũi nhọn, nhưng mà mặt đất lúc này lại trơn bóng lạ thường.
Hoặc nói đúng hơn, mặt đất xung quanh cả Monson và Doflamingo đều đã biến đổi hoàn toàn bởi năng lực trái ác quỷ. Phía Monson đứng là một mặt sàn trơn bóng, tựa như được đánh sáp và phủ thêm lớp lọc ánh sáng dịu nhẹ.
Còn nơi Doflamingo đứng lại như một chiếc phất trần trong tay đạo sĩ được phóng đại vô số lần, vô số sợi tơ chi chít tụ lại, biến đổi hoàn toàn cả mặt đất và khung cảnh xung quanh.
Ánh sáng cũng không tối tăm.
Thậm chí còn sáng hơn cả lúc nãy một chút, bởi lẽ không chỉ thế giới sợi tơ thức tỉnh của Doflamingo mà cả năng lực của Monson cũng đều mang ánh sáng trắng lấp lánh, lặng lẽ phản chiếu ánh sáng rực rỡ của trăng sao.
So với khung cảnh đó, Doflamingo trông có vẻ chật vật, thậm chí thê thảm.
Chiếc áo khoác lông màu hồng của hắn đã có vài chỗ hoàn toàn rách nát, thiếu mất một mảng lớn lông vũ, trên người và khóe miệng đều vương chút vết máu rõ ràng.
Dù cho năng lực của hắn đã phát triển đến mức có thể tự trị thương trong cơ thể, nhưng đối với những vết thương không ngừng tăng thêm trên người, thì chẳng khác nào muối bỏ bể.
Chiến lực ngang Tứ Hoàng – Doflamingo lúc này cuối cùng đã hiểu đó là một đẳng cấp khiến người ta tuyệt vọng đến nhường nào.
Trước khi giao thủ với chiến lực tầm cỡ đó, có lẽ trong lòng hắn vẫn còn vương chút ảo tưởng.
Sau khi giao thủ, ảo tưởng phá diệt!
Hiện thực chính là như thế tàn khốc, không có bất kỳ may mắn đáng nói.
Ngắn ngủi vài phút giao thủ, đã khiến hắn có chút mệt mỏi.
Có lẽ chỉ một giây sau, hắn sẽ bị trọng thương, không thể gượng dậy nổi nữa.
Đột nhiên.
Hai thân ảnh tách ra, mỗi người rơi xuống đất, cách nhau vỏn vẹn hơn mười mét.
Doflamingo lảo đảo đứng không vững, vài giọt máu tươi trượt xuống trên những sợi tơ chằng chịt dưới đất, rồi bị vô số sợi tơ nuốt chửng, biến mất không dấu vết.
Hắn thở hổn hển nặng nề, cuộc chiến ngắn ngủi này đã tiêu hao thể lực của hắn đến mức kinh người, còn khủng khiếp hơn nhiều so với những trận đại chiến kéo dài cả ngày cả đêm trong quá khứ. Lúc này, một bên tròng kính râm màu cam trên sống mũi hắn đã vỡ nát hoàn toàn, để lộ một bên mắt híp dài nhỏ.
“Phất phất phất..., thật đúng là mạnh mẽ đấy, hải quân truyền kỳ Monson.” Doflamingo vẫn cười, chỉ là không còn vẻ đầy đủ nội lực như trước, chợt có vẻ chật vật h��n nhiều.
Hắn nhìn Monson đối diện, với bộ âu phục trắng tinh, áo khoác Công Lý bay phấp phới trong màn đêm se lạnh mà không phát ra tiếng động. Trong ánh mắt hắn, ẩn chứa một thứ tình cảm phức tạp mà ngay cả chính hắn cũng không thể gọi tên.
Là cừu hận? Là ngưỡng mộ? Vẫn là đố kỵ? Hay là tổng hòa của tất cả những cảm xúc ấy?
Chỉ sợ chính hắn trong lòng đều không có một đáp án chuẩn xác.
Trên cánh tay trái của Monson, ống tay áo của bộ âu phục vốn chỉnh tề sạch sẽ đã bị xé toạc một mảng lớn vải.
Có thể nhìn thấy bên trong là làn da mềm mại, trắng mịn như ngà voi.
Đó là nơi duy nhất hắn gây ra thương tích cho vị hải quân này, nhưng chẳng bao lâu sau đã khôi phục như lúc ban đầu nhờ năng lực trái ác quỷ của đối phương.
“Theo ta được biết, chưa từng có ai ở độ tuổi này của ngươi lại có được thực lực cường đại đến thế. Chờ ngươi tiếp tục trưởng thành, chắc chắn sẽ mang đến những tác động không tưởng cho thế giới, cảnh tượng như vậy nhất định rất thú vị... Ngươi rất căm ghét Thiên Long nhân, không, phải nói là căm thù đến tận xương tủy mới đúng, ta nói có đúng không?”
Monson thần sắc nghiền ngẫm, nhìn Doflamingo nói: “Mặc dù những lời khen ngợi của ngươi khiến ta rất thích thú, nhưng bây giờ mà tâng bốc thì khó tránh khỏi có chút muộn màng. Đương nhiên, ta biết ngươi không phải loại người thích tâng bốc. Còn về Thiên Long nhân, thế giới này có ai lại không căm phẫn mà không dám lên tiếng đâu. Đừng vòng vo nữa, nói xem ngươi lại có âm mưu gì?”
“Ngươi thật sự rất hiểu ta đấy.” Doflamingo lơ đễnh với lời trêu chọc của Monson, “Ta có một tin tức về một người, nghĩ rằng ngươi sẽ có hứng thú muốn biết.”
“Ồ?” Monson từ chối cho ý kiến.
“Cp0...” Doflamingo đứng thẳng người hơn một chút, khí tức trên người cũng trở nên bình ổn hơn. “Phất phất phất phất phất, ta nghĩ cái tên này không lạ lẫm gì với ngươi đâu nhỉ? Nói đến danh tiếng của họ, đối với không ít người trên thế giới này là như sấm bên tai, ngươi là một nhân vật lớn trong Hải quân tự nhiên cũng sẽ không xa lạ, nhất là khi liên quan đến kẻ thù của một ai đó.”
Doflamingo cuối cùng nhìn Monson, nụ cười của hắn có chút khó mà đoán được. Ừm, hoàn toàn khiến người ta chỉ muốn giẫm lên một phát cho bõ ghét.
Monson thần sắc khẽ động, tựa hồ là nhớ ra cái gì đó: “Xem ra ngươi biết không ít chuyện đấy nhỉ?”
“Nhiều hơn những gì ngươi tưởng tượng nhiều. Ví như ngay từ hồi ngươi ở quần đảo Sabaody, lúc đó ta có không ít phi vụ làm ăn đã bị tên khốn nhà ngươi phá hỏng sạch sành sanh.”
Monson hừ lạnh một tiếng: “Hừ, ngươi nên may mắn là lúc đó ta không chạm trán gia tộc các ngươi, bằng không thì thiệt hại đã không đơn thuần là những phi vụ làm ăn nữa rồi. Đương nhiên, đối với bây giờ thì vẫn chưa muộn, lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt.”
Phải biết, lúc ấy phần lớn hoạt động buôn bán nô lệ trên quần đảo Sabaody đều do gia tộc Donquixote thao túng. Chỉ là khi đó, gia tộc Donquixote dưới sự dẫn dắt của Doflamingo vẫn đang lẩn tránh sự truy bắt của Trung tướng Tsuru, không muốn gây sự với Monson mà lựa chọn nén giận, cho qua mọi chuyện.
Bằng không, có lẽ lúc đó Monson đã xung đột với gia tộc Donquixote, hai bên đánh nhau sứt đầu mẻ trán cũng không chừng.
Đương nhiên, khả năng lớn nhất là gia tộc Donquixote sẽ bị những kẻ được viện trợ từ Tổng bộ tóm gọn cả mẻ.
Doflamingo thì không để tâm đến lời mỉa mai của Monson. Những lời vừa rồi của hắn không phải cố ý trào phúng, mà là phong cách vốn có của hắn.
Cũng giống như Kizaru trong Hải quân vậy, hắn có phong cách riêng biệt của mình.
“Phi vụ buôn bán nô lệ đã sớm là chuyện xưa rồi, huống chi lý do tồn tại bền vững của những phi vụ này, ngươi còn rõ hơn ta.
Nếu không phải vì giữ gìn mối quan hệ với đám ngu xuẩn đó, những phi vụ làm ăn này sớm đã bị gia tộc vứt bỏ rồi. Ngược lại là các ngươi, những tên hải quân, nếu nói Cp0 là những con chó săn mà đám ngớ ngẩn đó nuôi dưỡng, vậy các ngươi có khá hơn là bao đâu?”
Điểm này không thể phủ nhận, dù nói thế nào thì kẻ thống trị cao nhất thế giới này vẫn là đám phế vật đang ngự trị cao cao tại cái gọi là Thánh địa kia.
Hải quân mặc dù trên danh nghĩa là chịu sự quản hạt của Chính phủ Thế giới, nhưng thực chất đối tượng phục vụ vẫn là đám rác rưởi, phế vật cao cao tại thượng kia.
Không để ý những lời lẽ đó của Doflamingo, Monson lắc đầu: “Đối với Thiên Long nhân, Hải quân là Hải quân, còn ta là ta. Ngươi nếu đã biết những điều này, hẳn phải hiểu rõ thái độ của ta đối với Thiên Long nhân.”
Doflamingo đầu lưỡi liếm sạch một vệt máu dính trên môi, thần sắc hắn trở nên có chút hưng phấn: “Ta đương nhiên biết, dù sao đã từng có một hai tên ngu xuẩn muốn bắt ngươi về làm đồ chơi, chuyện ở Ma Quỷ vùng châu thổ ngươi không quên chứ? Phất phất phất phất phất.”
Nói cuối cùng, Doflamingo một trận thống khoái cười to.
Con ngươi Monson khẽ co lại, sau đó lại trở về bình thường.
Từ “đồ chơi” đại biểu là cái gì thì rõ ràng không còn gì bằng!
Việc này liên quan đến kẻ đứng sau màn tối, Monson ban đầu còn chưa biết, nhưng những năm qua này thì thật là lạ nếu hắn còn chưa điều tra ra được.
Chỉ là khi hắn biết được chân tướng đằng sau chuyện này, phần lớn thời gian hắn đều ở bên ngoài, trong khi những tên kia lại luôn sống trên Thánh địa Marijoa ở Red Line.
Dù cho là Monson gan dạ đến mấy cũng cần phải tìm một cơ hội tuyệt hảo, trừ phi hắn có thể vứt bỏ tất cả người thân, bạn bè hiện tại mà không màng.
“Xem ra ngươi biết không ít chuyện đấy nhỉ.” Monson nói với ngữ khí nhàn nhạt, không thể đoán ra cảm xúc gì.
Nhiều năm rèn luyện như vậy, việc không biểu lộ hỉ nộ chỉ là thao tác cơ bản, chẳng có gì đáng nói.
“Đương nhiên, ta vừa rồi cũng đã nói, ta biết chuyện muốn so nghĩ còn nhiều hơn.” Doflamingo tiếp lời.
Vào khoảnh khắc này, nếu bỏ qua tình trạng của họ, thậm chí không ai nhận ra một khắc trước bọn họ còn đang giao chiến sinh tử.
“Ví dụ như, ta còn biết, tên Cp0 đó chính là kẻ đã đắc tội ngươi hồi đó, sau này còn ra tay đối phó đệ đệ của ngươi ở Marineford, cuối cùng suýt chút nữa bị ngươi xử lý.”
“Mặc dù việc này bị Hải quân cùng Chính phủ Thế giới ém nhẹm, nhưng với ta mà nói thì chẳng phải bí mật gì.”
“Nếu như ngươi chỉ là vì nói những điều này, vậy ngươi có thể ngậm miệng!”
“Thật đúng là nóng vội đấy, Monson... Phất phất phất phất phất, nếu như ta nói ta còn biết hắn sau này muốn đối phó người đệ đệ hải quân ưu tú của ngươi, chỉ là sau đó vì lý do gì đó mà không ra tay. Thậm chí là... nếu ta còn biết được hành tung của tên đó thì sao? Nếu ta còn có thể dẫn h��n ra, mà không khiến bất kỳ ai chú ý đâu?”
Sắc mặt Monson rốt cục trở nên đứng đắn và nghiêm túc. Liên quan đến tên Cp0 mặt nạ đó, đó là kẻ hắn muốn giết nhất hiện giờ.
Không có kẻ thứ hai!
Monson đã âm thầm truy tra hành tung của hắn từ lâu, cũng không phải là chưa từng truy ra, chỉ là thời cơ không thích hợp mà thôi.
Hiện tại, những manh mối về tên mặt nạ đó vẫn cần được xác định lại. Bất quá, chờ hắn trở về Tổng bộ trấn giữ, đến lúc đó lại càng phiền phức hơn – dù sao Tổng bộ người đông phức tạp, lại gần như dưới con mắt của tất cả mọi người.
Muốn “thần không biết quỷ không hay” thì không thể nghi ngờ là có chút khó khăn.
Chuyện này nếu muốn làm, tuyệt đối không được phép có bất kỳ sơ suất nào, bằng không Monson sẽ chỉ có thể phản bội Hải quân.
Monson nhìn Doflamingo nghiêm mặt nói: “Nếu như ngươi nghĩ dùng tình báo này để đổi lấy việc ta tha cho ngươi, vậy ngươi đã đánh sai chủ ý rồi. Nói ra mục đích của ngươi đi, nếu không quá đáng, ta không ngại giúp ngươi hoàn thành.”
Ân oán cá nhân và chuyện công, Monson vẫn luôn phân biệt rất rạch ròi.
Trước mắt, Doflamingo là nhiệm vụ Sengoku đã giao phó, đồng thời đây cũng là một trong những kẻ Monson ghét nhất trên thế giới này.
Chỉ riêng những chuyện hắn đã làm, giết hắn mười lần tám lượt cũng còn là quá nhẹ nhàng cho hắn.
Nếu như Doflamingo thật ngây thơ nghĩ rằng có thể dùng loại tin tức này để đổi lấy điều gì... Cùng lắm thì hắn sẽ tốn thêm chút thời gian và tâm tư. Hắn không tin rằng khi trở về Tổng bộ, với nhiều thời gian như vậy, hắn sẽ không tìm được cơ hội ra tay.
Nhiều lắm thì cũng chỉ là phiền phức một chút!
Đương nhiên, vẫn là muốn mau chóng tìm cơ hội giải quyết tên đó, dù sao cũng đã để hắn nhảy nhót bấy lâu nay rồi.
Sớm giải quyết sớm bớt lo.
Nhưng Doflamingo hôm nay vô luận thế nào cũng là không thể bỏ qua – mặc kệ là bắt hay giết.
“Quả nhiên, ta nói ngươi hiểu ta thật đúng là không sai chút nào,” những vết thương trên người Doflamingo cũng đang không ngừng khép lại nhờ tác dụng của năng lực hắn, hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều. Khoảng thời gian trò chuyện này đã giúp hắn hồi phục được một chút chiến lực.
“Còn về mục đích của ta, phất phất phất phất phất, khi ngươi biết được tin tức này, ngươi sẽ tuyệt đối không thể ngồi yên. Ta rất sẵn lòng chứng kiến kết cục đó, mặc dù có thể ta sẽ không được chứng kiến.”
Doflamingo không cần nói toạc móng heo, Monson đã hiểu rõ. Như lời hắn nói, nếu Monson có cơ hội ra tay với tên Cp0 mặt nạ kia, thì với tính cách của vị hải quân truyền kỳ này mà nói, tự nhiên sẽ không để tên đó yên ổn.
Thậm chí, Doflamingo còn hoài nghi Monson sẽ không bỏ qua việc đối phó với tên Thiên Long nhân ngu xuẩn đã từng dám làm càn đó.
Đây là một loại trực giác không thể giải thích được của hắn, nhưng Doflamingo nguyện ý tin tưởng trực giác của chính mình.
Trên thế giới không có bức tường nào mà gió không lọt qua được, Monson một khi đã động thủ thì sẽ không còn đường lui.
Mà nếu vị quái vật trong Hải quân này mà lại quyết liệt với Chính phủ Thế giới, với đám sâu mọt cao cao tại thượng kia – thì th��� giới này sẽ thật sự có trò hay để xem.
“Đây xác thực xem như một tin tức tốt, chỉ riêng tin tức này thôi, ta có thể tha cho ngươi một mạng, chỉ nhốt ngươi vào ngục tù dưới biển sâu.”
“Hải quân, ta nói cho ngươi những điều này không phải để cầu xin ngươi tha thứ, làm hải tặc, làm sao có thể khuất phục Hải quân.” Doflamingo khịt mũi khinh thường lời Monson, bất quá hắn vẫn nói ra những tin tức muốn nói cho Monson.
Bao gồm cả Thiên Long nhân mà Monson đã biết, cũng như cách liên hệ và dẫn dụ tên Cp0 mặt nạ đó ra.
Chờ những điều này nói xong, Doflamingo vậy mà lại ngang nhiên phát động tấn công Monson một lần nữa.
Vừa ra tay chính là tuyệt chiêu đã âm thầm tụ lực từ lâu.
【 Thần Tru Sát · 36 Thần Thánh Hung Đạn 】
“Đa tạ tin tức của ngươi, Doflamingo, vậy ta sẽ cho ngươi được giải thoát vậy.” Tiếng Monson ung dung không vội xuyên qua khe hở trong đòn tấn công của Doflamingo mà truyền ra ngoài. Sau một khắc, ánh đao sáng chói vô cùng gần như muốn che lấp cả vầng trăng sáng trên trời.
Bản văn này được biên tập và xuất bản độc quyền tại truyen.free, mong bạn đọc không chuyển tải.