Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hoàng Long Chân Nhân Dị Giới Du - Chương 90:

Đế quốc Bạo Tuyết, nhà Triệu.

Triệu lão gia tử, Triệu Dương, nghe tin này bỗng sững sờ, tựa như một lão già mắc bệnh ngớ ngẩn. Ông đứng đơ ra như khúc gỗ, há hốc miệng. Mãi một lúc lâu sau, ông mới lắp bắp hỏi đứa con thứ hai, Triệu Thiên:

– Ngươi nói có một tuyệt thế cường giả, mang theo tám Thánh Vực ma sủng và một Đại Tu La Ma tộc, xông thẳng vào hoàng cung Đế quốc Long Ngữ ư? Mà cường giả nhân loại đó lại tên là Hoàng Long sao?

Triệu Thiên, đoàn trưởng Tật Phong Dong Binh Đoàn, gật đầu trong sự dở khóc dở cười. Hồi hắn mới hay tin tức này, phản ứng của hắn còn khoa trương hơn phụ thân mình nhiều lắm.

– Ngươi chắc chắn đó là Hoàng Long, cháu ngoại của ta ư? Là Hoàng Long của Hoàng gia ở Vương quốc Lục Thông đó sao?

– Vâng, thưa cha!

Triệu Thiên gật mạnh đầu.

Thực ra, lúc này hắn vô cùng phiền muộn. Sau khi biết tin, hắn không khỏi nhớ lại cảnh tượng kinh người ở Ma thú sơn mạch, liên tưởng đến bóng người quen thuộc đang ngồi trên con Thiên Thanh Mãng Ngưu kia.

“Mẹ nó!” Triệu Thiên không khỏi thầm mắng, đồng thời tự nhủ: “Hèn chi lúc đầu nhìn bóng người đó lại quen mắt đến thế! Không ngờ tuyệt thế cường giả mạnh mẽ, oai phong lẫm liệt kia lại chính là cháu ruột của mình!”

Bây giờ nghĩ lại cảnh tượng ấy, toàn thân hắn vẫn run lên từng hồi vì kích động. “Cháu ta mà lại là một tuyệt thế cường giả Thánh Vực, có đến tám Thánh Vực ma thú làm tùy tùng! Một Đại Tu La Ma tộc!”

Triệu Thiên, dù có thân phận đoàn trưởng Tật Phong Dong Binh Đoàn, một trong Thập đại Dong Binh Đoàn lừng danh của Đại lục Hằng Nguyên, vừa nghĩ đến đây đã không kìm được mà vênh mặt tự hào.

– Cháu ngoại ta là tuyệt thế cường giả Thánh Vực! Cháu ngoại ta lại là tuyệt thế cường giả Thánh Vực! Ha ha ha…

Triệu Dương như một lão điên, cười sằng sặc, từng tràng cười mang niềm vui sướng vô hạn vang vọng khắp đại sảnh.

Triệu Thủ và Triệu Thiên nhìn lại, thấy khóe mắt cha già đã lã chã từng giọt lệ anh hùng.

Triệu Thủ đứng bên cạnh kinh hãi:

– Cha, người…!

Triệu Dương phất tay áo, thoải mái cười ha ha:

– Không sao cả! Ta chỉ quá đỗi vui mừng thôi!

Trong lòng Triệu Thủ và Triệu Thiên thoáng chốc đã nhẹ nhõm hẳn. Chẳng qua, dù biết được tâm tình của lão gia tử, bọn họ vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm.

– Thủ nhi, Thiên nhi! Sau đại thọ của ta, đã chín năm rồi ta chưa gặp đứa cháu ngoan đó sao?

Triệu Dương trấn tĩnh lại, rồi mới lên tiếng.

“Đại thọ chín mươi của ta sắp đến rồi, giờ ngươi mau phái ng��ời đi phát thiệp! Không, chính ngươi phải tự mình đến đó, mời cháu ngoan của ta về đây mau! Ha ha… Đại thọ chín mươi, cháu ngoan lại là một tuyệt thế cường giả Thánh Vực đến chúc mừng. Đây chẳng phải là thể diện tột bậc sao?”

Triệu Dương nói đến đây, mặt mày đỏ bừng, cười lớn vô cùng sảng khoái.

Triệu Thủ và Triệu Thiên đều kinh ngạc. Triệu Thủ do dự một lát rồi mới hỏi:

– Cha, đại thọ chín mươi của người còn bốn tháng nữa, liệu có phải làm quá sớm không ạ?

Triệu Dương đanh mặt lại, quát lớn:

– Bốn tháng thì sao? Còn bốn tháng chẳng lẽ không thể chuẩn bị trước được ư?

Triệu Thủ và Triệu Thiên giật mình, vội vã đáp:

– Vâng, thưa cha!

Nói xong, hai người nhìn nhau cười gượng.

Cả hai dù đều là nhân vật uy trấn một phương, nhưng đối diện với Triệu Dương lão gia tử vẫn phải kính cẩn nghe lệnh.

Truyện này được dịch và đăng tải duy nhất tại truyen.free.

Trên một hòn đảo không xa lãnh thổ Đế quốc Long Ngữ, Thánh sơn vẫn sáng chói nhưng ôn hòa.

Tại Thánh điện trên Thánh sơn, Giáo hoàng Hải Đức Tư của Quang Minh Giáo Đình tay cầm Quang Minh Thần Trượng, chậm rãi bước vào Thánh điện. Khi đã vào đến đại điện, ông liền thấy mười tám nhân vật cấp cao của Quang Minh Giáo Đình đang đứng đợi sẵn.

Sáu vị Hồng y Giáo chủ, đoàn trưởng các Kỵ sĩ đoàn của Giáo Đình, Sở trưởng Sở Tài phán và những Truyền kỳ Khổ tu giả.

Mười tám người đó, trên người tiềm ẩn khí thế không hề kém gì Thái Nhược lúc bấy giờ.

– Không ngờ thiên tài của Hoàng gia mà trước đây chúng ta từng chú ý, giờ đã trở thành tuyệt thế cường giả Thánh Vực!

Giáo hoàng Hải Đức Tư nói rất chậm rãi.

Thánh Vực thì cũng không đáng sợ. Nhưng để được xem là tuyệt thế cường giả Thánh Vực thì trên Đại lục Hằng Nguyên, tổng cộng cũng không quá mười người.

Nói như vậy, một người phải tiếp cận gần đến Thánh Vực đỉnh phong, hoặc chính là Thánh Vực đỉnh phong, thì mới được xưng tụng là tuyệt thế cường giả Thánh Vực.

Mỗi thiên tài xuất hiện trên Đại lục Hằng Nguyên, Quang Minh Giáo Đình đều đặc biệt chú ý.

Ngoại trừ Hoàng Long, Hoàng Lượng và Hoàng Dịch cũng là đối tượng được liệt vào danh sách chú ý này. Mấy năm nay, Quang Minh Giáo Đình vẫn muốn chiêu mộ ba người họ vào Giáo Đình, nhưng chẳng ngờ Hoàng Long lại bộc lộ thực lực mạnh mẽ tuyệt đối, vượt xa mọi dự liệu của các nhân vật cấp cao Quang Minh Giáo Đình.

Giáo hoàng Hải Đức Tư nói xong, Thánh điện hoàn toàn tĩnh lặng. Không ai lên tiếng lấy một lời.

Một tuyệt thế cường giả Thánh Vực mới mười lăm tuổi, điều này là lần đầu tiên xuất hiện trên Đại lục Hằng Nguyên.

– Tám Thánh Vực ma sủng!

Giáo hoàng Hải Đức Tư chậm rãi bước tới bước lui. Sau đó, ông tiến đến một cửa sổ lớn của Thánh điện, đứng trên Thánh sơn cao ngàn trượng, nghiêm mặt nhìn từng con sóng cuồn cuộn trên Vô Tận Hải xa xăm.

– Cách Sâm!

Giáo hoàng Hải Đức Tư đột nhiên quay đầu, lên tiếng gọi.

Một người trung niên bước ra từ hàng ngũ mười tám người. Y có đôi mắt màu xanh lục đậm, toàn thân toát ra khí tức lạnh lẽo chết chóc.

– Vâng, thưa Giáo hoàng bệ hạ!

Cách Sâm, Sở trưởng Sở Tài phán, Thánh Vực cao giai.

– Ngươi hãy điều tra xem lúc Thái Nhược và La Phong bỏ mạng, Hoàng Long có rời khỏi Vương thành của Vương quốc Lục Thông hay không?

Giáo hoàng Hải Đức Tư nói.

Nghe Giáo hoàng Hải Đức Tư nói vậy, không chỉ Cách Sâm mà ngay cả các nhân vật cấp cao của Giáo Đình nơi đây ai nấy đều kinh hãi. Ý của Giáo hoàng rõ ràng là cái chết của La Phong có liên quan đến Hoàng Long này chăng?

Nhưng chín năm trước, tên nhóc Hoàng Long này mới bao nhiêu tuổi chứ?

Sáu tuổi! Một đứa trẻ sáu tuổi sao có thể có năng lực giết chết hai Thánh Vực cường giả như Thái Nhược và La Phong? Hơn nữa lại tiêu diệt sạch không còn một mống? Lại còn tiêu diệt luôn cả hai trăm người của Kỵ sĩ đoàn mà không một ai trốn thoát?

– Sáu tuổi! Tên Hoàng Long này có lẽ không đủ sức giết La Phong và Thái Nhược, nhưng các ngươi đừng quên, lúc đó La Phong và Thái Nhược đều chết bởi Thánh Vực ma thú!

Ánh mắt Quang Minh Giáo hoàng Hải Đức Tư bỗng rực sáng.

– Vâng, thưa Giáo hoàng bệ hạ! Thuộc hạ đã hiểu!

Cách Sâm đáp lời vô cùng cung kính.

– Nhưng… thưa Giáo hoàng bệ hạ! Nếu điều tra ra là do Hoàng Long làm thì…

Lúc này, một hán tử trung niên to lớn, toàn thân toát ra chiến ý cuồng loạn, bước ra và lên tiếng.

Hán tử trung niên vạm vỡ này chính là Quân đoàn trưởng Cuồng Chiến Quân Đoàn, Đạt Tây.

Mọi người cùng nhất tề nhìn về phía Giáo hoàng Hải Đức Tư.

Hải Đức Tư nhướng mày. Nếu chuyện này là thật, vậy phải diệt trừ Hoàng Long ư? Mặc dù Giáo Đình có sức mạnh như vậy, nhưng Hoàng Long kia lại có thực lực phá hủy hoàng cung Đế quốc Long Ngữ. Muốn tiêu diệt hắn, e rằng Giáo Đình sẽ phải tổn thất thực lực rất lớn, nhưng vạn nhất không giết được hắn thì sao?

Hoàng Long này, có thể là một cường giả Thần Vực trong tương lai.

Cường giả Thần Vực! Dù mạnh như Giáo Đình cũng không thể tùy tiện chọc giận.

– Đến lúc đó rồi hãy tính! Các ngươi lui xuống đi!

Hải Đức Tư phẩy tay, chậm rãi nói.

– Vâng, thưa Giáo hoàng bệ hạ!

Mọi người đều lui ra.

Hoàng Long cũng không hề hay biết Quang Minh Giáo hoàng đang nghi ngờ mình. Dưới sự hối thúc liên hồi của hắn, cả nhóm Hoàng Long đến ngày thứ tư mới trở về Vương thành của Vương quốc Lục Thông.

– Thánh… Thánh Vực ma thú! Là Thánh Vực ma thú!

Trong quân doanh của Thủ vệ quân Vương thành Vương quốc Lục Thông, mấy chục vạn người cùng với dân trong thành đều hoảng loạn kinh hô, tiếng vang vọng khắp không trung. Hoàng Long đáp xuống "không phận" của Hoàng gia.

Hoàng Hùng, Triệu Dung cùng chấp sự Hoàng gia, sau khi nhận được tin báo của hạ nhân, đã sớm rời khỏi đại sảnh. Khi nhìn thấy mười con Thánh Vực ma thú che phủ bầu trời, họ liền kinh hoảng, nhưng vẻ mặt ai nấy đều vô cùng kích động.

Đặc biệt là Hoàng Hùng và Triệu Dung, nước mắt đã tuôn chảy đầy mặt.

Chuyện ở hoàng cung Đế quốc Long Ngữ thì hai người tất nhiên đã biết. Hiện giờ, việc này đã được truyền khắp Vương quốc Lục Thông, gây xôn xao dư luận.

Tuyệt thế cường giả nhân loại ấy thật sự là con trai của họ, Hoàng Long ư?! Cho đến tận giờ này, cả hai vẫn không thể tin nổi.

– Long nhi, Long nhi của ta!

Triệu Dung nhìn bóng người quen thuộc đáp xuống từ trên không. Nhìn thấy gương mặt thân quen, bà lập tức vui mừng bật khóc.

Tất cả công sức biên dịch văn bản này chỉ dành cho truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free