Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hoàng Long Chân Nhân Dị Giới Du - Chương 42:

“Tiểu tử, những việc ngươi làm ở Đồ Thư Quán mấy ngày nay chúng ta đều đã thấy rõ.” Đường Vô Địch mở miệng nói trước.

Du Tề ngồi bên cạnh nói tiếp: “Hài tử, thiên phú của ngươi hơn người, ấy chính là ưu thế. Nhưng nếu ngươi cứ hồ đồ làm việc như vậy thì thiên phú tốt cũng chẳng ích gì.”

Dương Chân cùng Nhâm Trung Thành cũng thêm lời khuyên bảo, chủ yếu là khuyên Hoàng Long không nên lười biếng thành thói, lãng phí tài năng như vậy.

Hoàng Long không nói được lời nào. Chuyện này là sao đây? Lười biếng thành thói? Mỗi ngày hắn đều đọc hơn vạn quyển sách. Một tháng nay, nếu chất số sách hắn đã đọc lên, e rằng cũng cao bằng một ngọn núi nhỏ rồi.

Mặc dù hắn còn chưa chính thức tu luyện Ma pháp và Đấu khí, nhưng hắn đã nắm vững những kiến thức cơ bản về phương diện này. Giờ chỉ cần luyện tập nữa thôi.

Thấy Hoàng Long không nói gì, Đường Vô Địch cho rằng Hoàng Long đã nhận ra lỗi lầm, trong lòng cũng vui vẻ vài phần, cười nói: “Được rồi! Chúng ta cũng không trách mắng ngươi, ngươi không cần phải lo lắng. Tiểu gia hỏa, từ nay về sau, ngươi hãy chăm chỉ nghe đạo sư Lôi Khắc giảng dạy là được rồi.”

Du Tề cũng ôn hòa nói: “Ngươi có yêu cầu gì cũng có thể nói với chúng ta.”

Hoàng Long trầm ngâm một lát, rồi nói: “Một tháng sau, ta muốn ra ngoài một chuyến, cuối năm sẽ trở về.”

Một tháng sau, hắn sẽ cố gắng đọc hết sách trong Đồ Thư Quán. Sau đó Hoàng Long có ý định đến Ma Thú sơn mạch tu luyện, nhân tiện tìm lại thanh ma pháp kiếm đã bị trộm trước đó.

Nào ngờ nghe Hoàng Long nói xong, sắc mặt đám người Đường Vô Địch đều trở nên khó coi.

“Cái gì? Ngươi, ngươi... tên tiểu tử này, ngươi nói lại lần nữa xem! Ngươi còn dám nói muốn ra ngoài chơi! Tiểu tử, đây là học viện, không phải nhà ngươi, không phải nơi ngươi muốn đi chơi thì đi!” Dương Chân vỗ bàn, tức giận nói.

Vừa rồi hắn còn tưởng Hoàng Long đã biết lỗi, nào ngờ ngược lại, ngay cả ở Đồ Thư Quán cũng không chịu ở nữa mà còn muốn ra ngoài chơi.

Du Tề vẻ mặt vốn ôn hòa cũng phải nhíu mày nói: “Việc này không được.”

Thật ra, Hoàng Long cũng chỉ muốn nói một tiếng với mấy người Đường Vô Địch mà thôi, có phản đối hay không cũng không thay đổi được quyết định của hắn.

Từ phòng viện trưởng đi ra, Hoàng Long không đi đến lớp học. Mà thật ra đến giờ hắn cũng chưa biết lớp mình ở đâu, lại trở về Đồ Thư Quán tiếp tục công cuộc đọc sách vĩ đại của mình.

Thấy vậy, mấy người Đường Vô Địch lắc đầu, thở dài. Tiểu tử này e rằng đã hết hy vọng.

Quay lại Đồ Thư Quán, thấy còn đến mấy ngàn giá sách, Hoàng Long thầm tính toán. Nếu xem hết tất cả chỗ này e rằng phải mất đến nửa năm. Bởi vậy, hắn đành phải sửa lại kế hoạch, chỉ chọn một vài quyển sách tiêu biểu trên giá sách để đọc.

Cứ như thế, một tháng nữa trôi qua.

Sau hai tháng, Hoàng Long đã đọc hết gần một nửa số sách trong Đồ Thư Quán. Đặc biệt là hắn đã xem hết gần vạn quyển sách về Ma Pháp và Đấu khí của Thần Phong Học Viện. Bây giờ, nếu như nói về lý luận kiến thức, e rằng cường giả Thánh Vực như đám người Đường Vô Địch cũng chưa chắc đã hơn được hắn.

Lúc Hoàng Long đi ra khỏi Đồ Thư Quán thì đã đến trưa, không ngờ lại đụng phải tiểu ma nữ Triệu Oánh và Lâm Na, Nhị công chúa của đế quốc Bạo Tuyết.

Hai tháng không gặp, tiểu ma nữ Triệu Oánh đã cao thêm một chút, thấy Hoàng Long, liền trực tiếp nói: “Hoàng Long biểu ca, huynh đúng là hết nói nổi! Lười biếng trốn ở Đồ Thư Quán. Hai tháng rồi không đến học một tiết nào cả. Ta đã mách Tố Dung cô cô rồi. Hừ! Để xem đến kỳ nghỉ, huynh trở về, Dì Ba sẽ giáo huấn huynh thế nào!”

Nhìn tiểu ma nữ Triệu Oánh chống nạnh, vẻ mặt tức giận bất bình, Hoàng Long lạnh nhạt nói: “Biết rồi.” Sau đó liền rời đi, để lại Triệu Oánh và Lâm Na đang ngẩn người.

Một lát sau, nhìn bóng lưng Hoàng Long, tiểu ma nữ Triệu Oánh bực tức nói: “Lâm Na tỷ tỷ, tỷ nhìn xem. Cái tên biểu ca này đáng ghét quá. Ta có lòng tốt khuyên hắn mà hắn lại có thái độ như thế.”

Lâm Na nhìn về phía Hoàng Long biến mất, vẻ mặt có chút tiếc nuối, khẽ nói: “Chúng ta đi thôi.”

Sau khi rời khỏi Đồ Thư Quán, Hoàng Long đang định rời khỏi học viện thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói chói tai vang lên: “Ơ! Đây không phải là vị tân sinh siêu cấp thiên tài của học viện chúng ta hay sao?” Ngay sau đó, trước mặt Hoàng Long xuất hiện mấy bóng người.

Hoàng Long nhìn đám người này, hai mắt khẽ nheo lại.

Đỗ Phỉ, đứa con thứ ba của Đỗ La Tư thuộc Hi Nhĩ gia tộc, mười năm trước đã tiến vào Thần Phong Học Viện, hiện giờ là một Ma pháp sư Tứ phẩm đỉnh phong.

So với những thiên tài khác trong Thần Phong Học Viện, thiên phú của Đỗ Phỉ quá bình thường.

Đỗ Phỉ mười sáu tuổi, cao hơn Hoàng Long một cái đầu. Hắn đứng đó kiêu ngạo nhìn Hoàng Long, rồi nói với mấy người phía sau mình: “Các ngươi có biết tên tiểu tử này là ai không? Hắn chính là siêu cấp quái tài đã trốn trong Đồ Thư Quán của học viện chúng ta suốt hai tháng… Các ngươi không biết đâu... người ta lợi hại lắm đấy. Một ngày có thể xem hết cả ngàn vạn quyển sách.” Nói xong liền cười ha hả.

Mấy người kia nghe vậy cũng phá lên cười.

Trong lòng Hoàng Long xuất hiện một tia sát ý.

Nhìn Đỗ Phỉ cười ngu ngốc trước mặt, Hoàng Long lại nhớ đến cái tên Đỗ mập Đỗ Đông Nam kia.

Đỗ Đông Nam ở dưới đó một mình, liệu có cảm thấy cô đơn quá không nhỉ?

Đám người Đỗ Phỉ cười to khiến những học sinh khác chú ý, nhưng dường như nhận ra Đỗ Phỉ nên bọn họ cũng không dám tiến đến mà chỉ đứng xem từ xa.

Đỗ Phỉ ngừng lại, nhìn Hoàng Long với vẻ mặt âm trầm, cười lạnh và nói tiếp: “Siêu cấp quái tài, chắc hẳn hai tháng nay ngươi ở Đồ Thư Quán đã học được không ít Ma Pháp nhỉ? Có dám lên võ đài tỷ thí một chút với chúng ta hay không?”

Thần Phong Học Viện cấm tự ý đánh nhau nhưng có thể tiến hành so tài với nhau trên võ đài ở từng khu.

Hiện giờ, bản thân Đỗ Phỉ là một Ma pháp sư Tứ phẩm đỉnh phong, mà Hoàng Long chỉ là một học sinh mới vừa tiến vào học viện được hai tháng. Cho dù Hoàng Long có thiên tài đến đâu cũng kh��ng thể là đối thủ của hắn được. Nếu như lên võ đài, hắn tha hồ ngược đãi Hoàng Long, đến lúc đó Hoàng Long có muốn chết cũng không được.

Cũng chỉ có hạng người da mặt dày vô sỉ như Đỗ Phỉ mới đưa ra lời khiêu chiến như vậy.

Không chỉ các đệ tử vây xem mà ngay cả những người bên cạnh Đỗ Phỉ cũng đều cảm thấy hắn thật quá đáng, quá xấu hổ rồi. Tất cả đều dịch ra xa Đỗ Phỉ một chút.

Lúc này, tiểu ma nữ Triệu Oánh không biết từ đâu chạy ra, vội kêu lên: “Biểu ca, huynh đừng nhận lời hắn.” Sợ Hoàng Long không biết sự nguy hiểm của tỷ thí võ đài, liền nói tiếp: “Tỷ thí trên võ đài rất nguy hiểm.”

Hoàng Long không để ý đến tiểu ma nữ, nhìn vẻ mặt tươi cười âm hiểm của Đỗ Phỉ, gật đầu nói: “Được! Ta đồng ý.”

Đỗ Phỉ ngẩn người, sau đó mừng như điên. Hắn nói thế chỉ muốn thăm dò mà thôi, không ngờ đối phương lại đồng ý. Tiểu thí hài đúng là tiểu thí hài, không chịu nổi lời khích tướng. Như thế này thật tốt, thật thoải mái. Cho dù không thể giết chết tên tiểu tử này thì cũng có thể đánh cho hắn một trận, đến nỗi cha mẹ hắn cũng không nhận ra.

“Có điều, thời gian và địa điểm do ta quyết định.” Hoàng Long đổi giọng nói.

Nụ cười trên môi Đỗ Phỉ vụt tắt, hắn lạnh giọng nói: “Tiểu tử, ngươi định đùa giỡn với ta sao? Chẳng lẽ ngươi định mấy chục năm sau mới tỷ thí?”

“Thời gian là kỳ nghỉ cuối năm. Địa điểm là võ đài trong Vương cung tại Vương thành của Vương quốc Lục Thông.” Hoàng Long khẽ híp mắt lại nói.

Còn vì sao lại ấn định vào kỳ nghỉ cuối năm, địa điểm ở võ đài trong Vương cung của Vương quốc Lục Thông thì tất nhiên là có đạo lý riêng của Hoàng Long.

Đỗ Phỉ lại vui mừng cười nói: “Được!”

Cách kỳ nghỉ cuối năm cũng chỉ còn mấy tháng nữa. Kết quả cũng sẽ chẳng thay đổi gì. Đến lúc đó hắn có thể hành hạ tên tiểu tử này đến chết ngay trước mặt người của Hoàng gia, chẳng phải điều này còn thoải mái hơn hay sao? Hắn rất chờ mong đến lúc đó, lão Hoàng Hùng mất ái tử sẽ phản ứng thế nào...

Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free