(Đã dịch) Hoàng Long Chân Nhân Dị Giới Du - Chương 29:
Nàng để lộ khuôn mặt tinh xảo như họa, vừa lạnh lùng diễm lệ, lại vừa cao quý lạ thường.
Khoác trên mình bộ tử y, nàng nhẹ nhàng bước đi, tựa như bước ra từ trong tranh vẽ. Đôi mắt mị hoặc khẽ chớp, ẩn chứa nét yêu mị trời sinh, khiến linh hồn nhỏ bé của bất cứ ai nhìn thấy cũng không khỏi chìm đắm.
Kiếp trước, Hoàng Long đã quen nhìn tiên nhan tuyệt sắc của Nữ Oa nương nương và Tây Vương Mẫu, bởi vậy chẳng thấy có gì đặc biệt. Bác Cách bên cạnh là lão quái vật đã sống hơn trăm năm, ngoại trừ ngây người một lúc, sau đó cũng trở lại bình thản. Thế nhưng, hai tiểu tử Hoàng Lượng và Hoàng Dịch thì lại vô cùng khoa trương.
“Oa! Đẹp quá, tỷ tỷ này thật xinh đẹp!” Hoàng Dịch chớp chớp đôi mắt to tròn.
“Đúng vậy, đúng vậy, còn đẹp hơn cả Khinh Khinh nữa.” Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Hoàng Lượng đỏ bừng.
Khinh Khinh là con gái út của gia chủ An Ni gia tộc, một trong tứ đại gia tộc của Lục Thông Vương Quốc. Tiểu gia hỏa Hoàng Lượng này hễ rảnh rỗi không có việc gì làm là lại chạy đến An Ni gia tộc chơi đùa.
Hoàng Long có chút bất đắc dĩ nhìn hai tiểu tử kia.
An Lôi chậm rãi bước đến, dù trên mặt tỏ ra bình tĩnh nhưng đáy mắt lại không giấu nổi sự kinh ngạc trong lòng.
Không ngờ lại là ba đứa trẻ, còn lão già bên cạnh hình như là hộ vệ.
Chẳng lẽ khối Hàn Tinh Thiết Thạch vừa rồi lại là đứa bé đứng giữa kia mua sao? An Lôi trong lòng nghi hoặc, chuyến đi đến Hằng Nguyên Đại Lục lần này đã mang đến cho nàng không ít bất ngờ.
Hoàng Long nhìn thấu suy nghĩ của đối phương, thế nhưng câu nói đầu tiên của mỹ nhân lại khiến hắn không nói nên lời: “Tiểu bằng hữu, vừa rồi là ngươi mua khối Hàn Tinh Thiết Thạch đó sao?”
“Tiểu bằng hữu?” Hoàng Long nhướng mày, nhưng cuối cùng cũng gật đầu.
“Thật sự là vậy sao?” An Lôi trong lòng lại càng kinh ngạc hơn.
“Nếu không có việc gì, chúng ta đi trước đây.” Hoàng Long không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của đối phương, quay người bước đi.
Lúc này, An Lôi sực tỉnh, thấy đối phương sắp đi, nàng vội vàng nói: “Xin đợi đã, tiểu bằng hữu, ta muốn hỏi một chút, không biết ngươi mua khối Hàn Tinh Thiết Thạch đó để làm gì?”
Lại là một tiếng “tiểu bằng hữu”!
Mấy tháng ở chung, Bác Cách tự nhiên biết Thiếu chủ ghét nhất bị người khác gọi là trẻ con hay “tiểu bằng hữu”. Lén nhìn thần sắc Hoàng Long, hắn liền vươn tay ngăn lại, nói: “Vị cô nương này, Thiếu chủ nhà ta mua về làm gì, không nhất thiết phải nói cho cô biết đâu.” Nói xong, ánh mắt ẩn ý liếc nhìn ba người đối phương một cái, rồi xoay người theo sát Hoàng Long.
“Công chúa điện hạ, chi bằng chúng ta cứ trực tiếp đoạt lấy.” Đợi đám người Hoàng Long khuất bóng, một thị nữ đứng sau An Lôi tiến lên nói.
“Cướp đoạt? Nơi này là địa bàn của nhân tộc, chúng ta không nên gây chuyện thì tốt hơn.” An Lôi lộ vẻ trầm tư nhìn bóng dáng đám người Hoàng Long rời đi, nói tiếp: “Lão già này không đơn giản, hơn nữa đứa bé kia khiến ta có cảm giác rất kỳ quái.”
Còn về phần kỳ quái ở điểm nào, nàng lại không nói rõ được, nhưng trực giác của nàng luôn vô cùng chuẩn xác.
“Chúng ta đi thôi, đến Hằng Nguyên Đại Lục cũng khá lâu rồi, cần phải trở về.” Cuối cùng An Lôi thu hồi ánh mắt, dẫn theo thị nữ rời đi.
Ra khỏi phòng đấu giá, đi theo sau Hoàng Long, Bác Cách không nhịn được nói: “Thiếu chủ, nữ nhân kia, tựa hồ…”
Hoàng Long gật đầu nói: “Không sai, nàng không phải là người.”
Đối phương không phải là người, Hoàng Long liếc mắt một cái đã nhận ra. Bác Cách thân là cường giả Thánh Vực cũng nhìn thấy một vài manh mối.
Nhưng điều khiến Hoàng Long và Bác Cách ngạc nhiên chính là hai tiểu tử Hoàng Lượng và Hoàng Dịch ở bên cạnh lại reo lên: “Chúng ta biết rồi, Nhị ca, tỷ tỷ ấy là nữ thần.”
“Nữ thần xinh đẹp nhất.”
“Đệ đã thấy pho tượng Đại Địa Nữ Thần, xinh đẹp y như tỷ ấy.”
Nhìn hai tiểu tử lại “lải nhải”, Hoàng Long lắc đầu cười.
Nhưng, đoàn người Hoàng Long vừa bước vào Hoàng phủ, liền thấy tỳ nữ Hoàng Mai đi tới với vẻ mặt vội vã: “Nhị thiếu gia, có chuyện không hay xảy ra rồi, người của Hi Nhĩ gia tộc đến đây.”
“Hi Nhĩ gia tộc?” Hoàng Long nghe xong, cũng không trở về tiểu viện mà trực tiếp đi đến đại sảnh.
Người của Hi Nhĩ gia tộc vì sao lại đến Hoàng gia? Hoàng Long đương nhiên biết rõ, chắc chắn là vì cái mông của Đỗ Tuyệt.
Khóe miệng Hoàng Long hơi nhếch lên, hắn có thể tưởng tượng ra cảnh Đỗ Tuyệt bị hộ vệ khiêng về phủ viện của Hi Nhĩ gia tộc, khi đó Đỗ La Tư sẽ kinh sợ đến mức nào.
Gần đến đại sảnh, Hoàng Long liền nghe thấy âm thanh bén nhọn truyền ra: “Vương tử phạm pháp cũng xử tội như thứ dân! Hoàng Hùng, ngươi dung túng con mình hành hung, trong mắt không có kỷ cương, ta khuyên ngươi mau giao con ra đây, bằng không, hắc hắc…” Ý tứ uy hiếp biểu lộ rõ ràng.
Trong đại sảnh, Hoàng Hùng và Triệu Dong đến bây giờ vẫn mơ hồ, đối phương vừa đến đã nói con mình đả thương người, buộc mình phải giao con ra.
Hoàng Hùng trầm giọng nói: “Đỗ Đông Nam, ngươi nói con ta đả thương cháu ngươi, ta thật muốn nghe xem con ta làm thế nào đả thương. Nếu không nói cụ thể, hừ, đừng trách ta đây không khách khí.”
Đỗ Đông Nam nhất thời nghẹn lời. Lúc ấy hắn gặp Đỗ Tuyệt bị hộ vệ khiêng về, chứng kiến cái mông thê thảm của cháu trai mình. Sau khi hỏi rõ tình huống, trong lòng hắn giận dữ. Tuy không ai biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng hắn nhận định chuyện này có liên quan đến con thứ hai của Hoàng Hùng, cho nên nổi giận đùng đùng chạy tới vấn tội.
Đỗ Đông Nam chỉ vào một hộ vệ phía sau, quát: “Ngươi đem tình huống lúc ấy nói rõ ra.”
Hộ vệ ấp úng mở miệng nói: “Dạ, Nhị gia, lúc ấy, Tứ thiếu gia ở cổng lớn phòng đấu giá Kiều Trì gặp được bọn họ. Bọn họ vừa thấy Tứ thiếu gia liền mắng Tứ thiếu gia là Đỗ bại hoại. Tứ thiếu gia đương nhiên không để ý tới bọn họ, vừa muốn tiến vào phòng thì mông đột nhiên không hiểu vì sao bị cháy.”
Đỗ Đông Nam cười lạnh một tiếng: “Hoàng Hùng, chuyện này ngươi nghe rõ ràng chưa?”
Triệu Dong ở bên cạnh lại cười lạnh nói: “Đỗ Đông Nam, đây chỉ là lời nói từ một phía của các ngươi. Ngươi định xem chúng ta là lũ ngốc sao? Con ta mới sáu tuổi đã biết ma pháp ư?”
Hoàng Hùng lại trợn mắt: “Chẳng lẽ ngươi tự cho mình là đoàn trưởng chấp pháp đoàn của vương thành nên có thể lung tung chỉ định là con ta làm sao? Mà cho dù như vậy thì tính sao?”
Khí thế toàn thân của Hoàng Hùng vừa phóng thích ra, sàn nhà dưới chân lập tức từng tấc từng tấc nứt vỡ.
Đỗ Đông Nam không hề để ý đến khí thế của Hoàng Hùng, hắc hắc cười nói: “Cho dù con ngươi không hiểu hỏa hệ ma pháp, nhưng việc này khẳng định có liên quan đến con ngươi.”
Hoàng Long ở ngoài đại sảnh nghe rõ ràng, ánh mắt nhất thời lạnh đi.
Đỗ gia có thái độ cường ngạnh như vậy, chẳng lẽ có chỗ dựa nào sao?
Nếu như trước kia, Đỗ gia tuyệt đối không thể có thái độ như vậy. Mặc dù có giận chó đánh mèo với mình, nhưng muốn đối phó mình cũng sẽ âm thầm ra tay. Vậy mà bây giờ lại dám giữa ban ngày ban mặt đến bắt người, hơn nữa còn không thèm nói lý lẽ, việc này thật sự không đơn giản chút nào.
“Chỗ dựa?” Hoàng Long rất muốn nhìn xem Đỗ gia rốt cuộc dựa vào cái gì.
Trong đại sảnh, hai bên đang giương cung bạt kiếm, đám người Hoàng Long bước đến.
Nhìn thấy Hoàng Long và mấy người kia, hai bên đều giật mình.
Hoàng Long không lên tiếng, tiểu gia hỏa Hoàng Dịch lại kêu lên trước: “Phụ thân, là cái tên Đỗ bại hoại kia chửi Lão Hùng trước, chúng con mới mắng hắn.” Trong giọng nói non nớt lộ rõ vẻ tức giận.
Hoàng Lượng cũng kêu lên: “Hắn còn mắng chúng con là tiểu thí hài.” Đối phương dám mắng hắn là tiểu thí hài, điều này cũng làm hắn rất bực bội.
Nghe hai tiểu tử Hoàng Dịch và Hoàng Lượng ngươi một lời ta một câu, Hoàng Hùng và Triệu Dong dần dần hiểu được chuyện đã xảy ra.
Nghe xong, Hoàng Hùng giận dữ, lông mày rậm dựng thẳng, hai mắt bộc phát hàn mang khủng bố, bắn thẳng về phía Đỗ Đông Nam: “Lão già họ Đỗ kia, ngươi giải thích thế nào đây?”
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép khi chưa có sự đồng ý.