(Đã dịch) Hoàng Long Chân Nhân Dị Giới Du - Chương 23:
Buổi đấu giá ma pháp kiếm đã thu về hơn 2,3 triệu kim tệ! Dù ban đầu đã đoán được giá sẽ không thấp, nhưng con số này vẫn khiến Hoàng Long kinh ngạc.
Hơn 2,3 triệu kim tệ, hơn nữa vì thanh ma pháp kiếm đầu tiên bị trộm, gia tộc Kiều Trì đã phải bồi thường thêm không ít kim tệ, tổng cộng thu về 3 triệu kim tệ! Trong khoảnh khắc, Hoàng Long đã trở thành một "tiểu phú ông" danh xứng với thực.
Hoàng Long biết, Lôi Ưng Quân Đoàn của phụ thân Hoàng Hùng có quân phí hàng năm cũng chỉ khoảng 3 triệu kim tệ mà thôi.
Ba triệu kim tệ này đủ để duy trì chi phí luyện đan và luyện khí sắp tới của Hoàng Long.
Đêm đó, sau khi thu về 3 triệu kim tệ từ gia tộc Kiều Trì, Hoàng Long lập tức bắt đầu mua số lượng lớn dược liệu và quặng sắt, chuẩn bị luyện chế Hoàn Thần Đan cùng pháp bảo. Chỉ cần có Hoàn Thần Đan để bổ dưỡng thần tủy, Hoàng Long tin tưởng trong vòng hai năm có thể đột phá tới cảnh giới Luyện Thần Hoàn Hư.
Về phần ma pháp và đấu khí của thế giới này, Hoàng Long cũng không cần vội vàng tu luyện. Điều quan trọng nhất bây giờ là phải khôi phục pháp lực, bởi vì bất kỳ pháp thuật và thần thông nào cũng cần pháp lực chống đỡ. Ba tháng nữa là ngày tân sinh ghi danh vào Thần Phong học viện, đến lúc nhập học xong tu luyện ma pháp và đấu khí cũng không muộn.
Khi vào Thần Phong học viện, hắn có thể thoát khỏi sự "giám sát" của cha mẹ, sau này Hoàng Long muốn tu luyện hay làm việc gì khác cũng sẽ dễ dàng hơn. Hơn nữa, hắn cũng biết nhập học là chuyện không thể tránh khỏi, dù sao cha mẹ hắn đều hy vọng hắn sẽ trở thành một Ma pháp sư tôn quý.
Những ngày kế tiếp, ngoài việc tu luyện vào ban đêm, luyện đan và luyện khí vào ban ngày, Hoàng Long còn bận rộn huấn luyện mười nô lệ thú nhân cùng giúp đỡ Bác Cách khôi phục thương thế. Bởi vì thương thế của Bác Cách là cựu bệnh đã hơn mười mấy năm, nên muốn chữa khỏi hoàn toàn không phải chuyện một sớm một chiều.
Tuy nhiên, dù vậy, mười ngày sau, kinh mạch xung quanh khí hải của Bác Cách, vốn bị Tử Linh ma pháp ăn mòn mà trở nên tê liệt, cũng bắt đầu khôi phục, chỉ sau nửa tháng nữa sẽ hoàn toàn khỏi hẳn.
Mấy ngày nay, Hoàng Long cũng không quên chú ý nhất cử nhất động của lão thần côn Thái Nhược.
Thế nhưng, dù Hoàng Long đã bí mật sai hộ vệ Lăng Chí đi mua dược liệu và quặng sắt, nhưng cuối cùng vẫn bị cha mẹ hắn phát hiện.
Một ngày nọ, Hoàng Long vừa tạm dừng luyện công thì nghe thấy tiếng bước chân của phụ thân Hoàng Hùng cùng mẫu thân Triệu Dung đi tới. Vừa vào cửa, Triệu Dung liền hỏi: “Long nhi, nghe nói gần đây con mua rất nhiều dược liệu và quặng sắt, con mua mấy thứ đó làm gì?”
“Con dùng để luyện đan và chế tạo vũ khí.” Hoàng Long suy nghĩ một lát rồi quyết định nói rõ với cha mẹ.
Dù sao, tiết lộ chuyện thu mua dược liệu và quặng sắt cũng chẳng nói lên được điều gì, ai mà tin một đứa bé l���i có thể biết luyện đan cùng chế tạo vũ khí cơ chứ?
Quả nhiên, Triệu Dung nghe xong, khẽ nhíu mày, mỉm cười nói: “Con trai ta ơi, muốn ham chơi cũng không thể tốn tiền như vậy.”
Hoàng Hùng cũng cười nói: “Long nhi, muốn luyện đan thì phải trở thành Luyện Dược Sư mới được.” Sau đó, ông nhìn quanh tiểu viện, nói thêm: “Con muốn chế tạo vũ khí? Vậy lò rèn ở đâu? Bàn tay nhỏ bé của con làm sao có thể cầm được đại chùy chứ?”
Hoàng Long nghe xong, thầm cười. Đúng vậy, không ai tin được cánh tay nhỏ bé này lại hàm chứa một lực lượng cường đại.
Mặc dù kỳ lạ khi không biết dược liệu và quặng sắt đã mua đi đâu, nhưng Hoàng Hùng và Triệu Dung cũng không tiếp tục truy vấn. Chỉ là khi rời đi, Triệu Dung trầm giọng nghiêm túc nói: “Long nhi, con muốn trở thành Luyện Dược Sư, điều này rất tốt, nhưng mẫu thân nói cho con biết, muốn trở thành Luyện Dược Sư cũng không hề dễ dàng đâu.”
Ở Hằng Nguyên đại lục, muốn trở thành Luyện Dược Sư, điều kiện thứ nhất là phải tu luyện hỏa hệ ma pháp hoặc đấu khí, điều kiện thứ hai cũng rất hà khắc đó là phải tu luyện mộc hệ ma pháp hoặc đấu khí.
Nói cách khác, một Luyện Dược Sư chính là một Ma pháp sư hay Chiến sĩ có tư chất hỏa mộc song tu. Bởi vậy, trong một trăm Ma pháp sư hay Chiến sĩ cũng chưa chắc đã có một Luyện Dược Sư.
Tất nhiên, mọi kiến thức về Luyện Dược Sư trên Hằng Nguyên đại lục, thậm chí cả đan dược cao cấp nhất do Luyện Dược Sư cao cấp nhất luyện chế ra, trong mắt Hoàng Long xem ra cũng chỉ là rác rưởi mà thôi.
Hoàng Long nhìn mẫu thân Triệu Dung với ngữ khí trầm trọng, đành gật đầu nói: “Con biết rồi.”
Nhìn bóng dáng cha mẹ rời đi, Hoàng Long lẩm bẩm: “Trở thành một Luyện Dược Sư khó đến vậy sao?” Hắn lắc đầu, rút Ngũ Ngục Thần Đỉnh đang đeo trên ngón tay ra, tiếp tục luyện đan ngay trong tiểu viện.
Sau khi từ Bạo Tuyết Đế Quốc trở về, Hoàng Long đã luyện chế lại Ngũ Ngục Thần Đỉnh, gia tăng phẩm cấp của nó lên không ít.
Luyện chế xong một lô đan dược, Hoàng Long bắt đầu luyện khí. Hôm nay, hắn muốn luyện chế một pháp bảo đặc biệt, gọi là Quần Tiên Các.
Quần Tiên Các sau này sẽ là nơi ở của tiên nhân ở dị giới.
Trước khi luyện chế, Hoàng Long nhớ lại một số pháp bảo lợi hại ở kiếp trước, thầm định bắt chước mô phỏng Phiên Thiên Ấn để luyện chế.
Phiên Thiên Ấn là pháp bảo của Quảng Thành Tử – một trong Thập Nhị Kim Tiên của Xiển Giáo, đây cũng là một Cực Phẩm Hậu Thiên Linh Bảo vô cùng lợi hại.
Thế nhưng, Phiên Thiên Ấn của Quảng Thành Tử được Nguyên Thủy dùng sơn thể của Bất Chu Sơn luyện chế. Bất Chu Sơn là đệ nhất Thần Sơn của Hồng Hoang, do xương sống của Bàn Cổ sau khi xẻ thân hóa đạo mà thành, bởi vậy, Quần Tiên Các mà Hoàng Long luyện chế bây giờ căn bản không thể sánh với Phiên Thiên Ấn do Nguyên Thủy luyện chế năm đó.
Nó chỉ có thể coi là một chế phẩm mô phỏng mà thôi. Bởi vì tài liệu Hoàng Long dùng để luyện chế không phải là Bất Chu Sơn mà chỉ là một ngọn núi nhỏ bình thường trên Hằng Nguyên đại lục.
Tuy nhiên, dù chỉ là núi nhỏ bình thường, nhưng Hoàng Long tin tưởng rằng, sau khi được Ngũ Ngục Thần Đỉnh phối hợp với Chân Hỏa rèn luyện, ngọn núi này sẽ cứng rắn đến mức cho dù là một Chiến Sĩ cửu cấp, một khi không đề phòng bị nện xuống đầu cũng sẽ biến thành một đống thịt vụn.
Mặc dù tài liệu thiếu thốn, nhưng trong quá trình luyện chế Hoàng Long đã dốc không ít tâm tư.
Trải qua Chân Hỏa của Hoàng Long rèn luyện suốt một ngày một đêm, tất cả tạp chất trong sơn thể được loại trừ. Sau đó, Hoàng Long bắt đầu bố trí các đại trận vào bên trong sơn thể.
Không lâu sau, Phiên Thiên Ấn phiên bản Dị giới cuối cùng cũng ra lò từ Ngũ Ngục Thần Đỉnh.
Pháp bảo bay lên, lơ lửng giữa không trung, độ lớn chừng bàn tay, xung quanh tản ra những tia sáng kỳ dị, trên bề mặt có khắc hai chữ “Quần Tiên”. Nếu như Phiên Thiên Ấn có dạng hình vuông thì Quần Tiên Các lại có hình kim tự tháp.
Quần Tiên Các có tác dụng kiêm cả công kích lẫn phòng ngự, nên Hoàng Long suy tính về sau sẽ thông qua nhiều lần luyện chế, biến nó thành một pháp bảo trọng yếu của mình.
Nhìn Quần Tiên Các lơ lửng giữa không trung, Hoàng Long bức ra một giọt tâm huyết rồi luyện hóa. Tiếp đó, Quần Tiên Các hóa thành một đạo kim quang tiến vào trong tổ khiếu [1] ở mi tâm của hắn.
Đem Quần Tiên Các thu vào tổ khiếu, như vậy sau này mỗi khi Hoàng Long tu luyện hấp nạp linh khí trong thiên địa, cũng đồng thời chế luyện Quần Tiên Các khiến nó không ngừng tăng thêm phẩm chất.
Hoàng Long dùng ý niệm tiến vào không gian bên trong Quần Tiên Các. Chỉ thấy không gian không lớn lắm, tầm khoảng vài dặm, ước chừng bằng một nửa phủ viện của Hoàng gia. Bố cục bên trong còn rất đơn giản, nhưng Hoàng Long biết muốn hoàn thiện pháp bảo này cũng không thể nóng vội.
Cứ liên tục như vậy, ban đêm tu luyện, ban ngày luyện đan, thấm thoắt đã hai mươi ngày trôi qua.
Đêm đó, Hoàng Long đang khoanh chân ngồi tu luyện, bỗng đột nhiên mở mắt, trong mắt hiện lên sát ý.
Lão thần côn Thái Nhược này, rốt cuộc đã rời khỏi Lục Thông Vương Quốc.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, xin trân trọng giới thiệu.
[1] Tổ khiếu, còn gọi là: Huyền khiếu, Huyền Quan khiếu, Thiên môn. Nó ở trong bộ não, phía dưới Nê hoàn cung, ngang cặp lông mày (Nê Hoàn Cung là Thượng Đan Điền. Huyệt của nó là Bá Hội, ở giữa đỉnh đầu)