Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hoàng Long Chân Nhân Dị Giới Du - Chương 114:

Trên lưng con Bỉ Mông ở giữa, chính là Gia chủ Nạp Chân của Ai Lam gia tộc. Ánh mặt trời chiếu xuống ba đầu Bỉ Mông tạo thành ba cái bóng dài đổ xuống mặt đất. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm.

Ba con Bỉ Mông Cự Thú, mỗi con cao khoảng năm mươi đến sáu mươi trượng, bộ lông vàng óng được ánh mặt trời bao phủ càng trở nên lấp lánh. Sau lưng ba đầu Bỉ Mông là tầng tầng lớp lớp quân đội của Đế quốc Thú Nhân đang đứng nghiêm trang cách đó vài trăm dặm. Đây là quân đội của Đế quốc Thú Nhân, đồng thời cũng là quân đội của Ai Lam gia tộc. Trên Đại lục Hằng Nguyên, một số đại gia tộc đều có tư binh, từ đó có thể thấy địa vị của Ai Lam gia tộc tại Đế quốc Thú Nhân.

Ánh mắt Nạp Chân nhìn về phía chân trời, vẻ mặt trầm ổn, không chút dao động. Nạp Đa là con trưởng của y, cũng là đứa con mà y yêu thương nhất, không ngờ lần này lại bị người ta giết chết trên đường trở về từ buổi đấu giá. Một đi không trở lại! Kẻ tóc bạc tiễn người tóc xanh! Lúc biết được tin này, y ngây dại cả người, cho đến khi trưởng lão gia tộc lay gọi mới hồi tỉnh.

Đa nhi đã chết! Đã chết!

Hoàng Long! Nạp Đặc!

Trong hai mắt Nạp Chân ẩn chứa luồng sát khí ác liệt. Tựa hồ cát bụi cũng cảm nhận được sát ý của Nạp Chân mà cuốn bay lên. Dần dần, xuyên qua cát bụi, Nạp Chân đã nhìn thấy một vài nhân ảnh xuất hiện ở phía chân trời. Khi nhìn thấy mấy nhân ảnh này, hai mắt Nạp Chân bắn ra hàn khí mãnh liệt. Rốt cuộc cũng đã tới sao? Cuối cùng cũng đã tới! Hoàng Long, cái tên khuấy đảo phong vân trên Đại lục Hằng Nguyên, cuối cùng cũng đã hiện diện trước mặt y.

Cát bụi tựa hồ vì sự xuất hiện của nhóm người Hoàng Long mà càng lúc càng nhiều, bay lượn đầy trời, tạo cảm giác như đang ở trong sa mạc.

Nhìn thấy nhóm người Hoàng Long đã đến, hai Thú nhân Truyền kỳ Tế tự đang ngồi trên hai đầu Bỉ Mông còn lại cũng đứng thẳng người lên.

– Thiếu chủ!

Bác Cách nhìn thấy đội ngũ phía trước, sắc mặt nghiêm trọng nói với Hoàng Long.

– Đi thôi!

Chuyện đối phương bày trận chờ đón mình ở đây, Hoàng Long đã sớm biết. Có điều, hắn cảm thấy né tránh cũng không phải là biện pháp tốt nhất, vả lại, hắn cũng không cần phải né tránh.

Nạp Đặc định nói gì đó rồi lại thôi. Y nhìn về phía đội ngũ của Ai Lam gia tộc ở phía trước, trong lòng không tránh khỏi kích động. Mười năm rồi, đã mười năm rồi.

Hoàng Long cưỡi Thiên Thanh Mãng Ngưu chậm rãi đi tới, từng bước từng bước. Lúc này Thiên Thanh Mãng Ngưu đã biến ra bản thể cao đến hai mươi trượng, trông chẳng khác nào một ngọn núi di động. Toàn thân Thiên Thanh Mãng Ngưu bao phủ một lớp khí lưu màu xanh, lúc ẩn lúc hiện, ngăn cách lớp cát bụi đang bay đầy trời bên ngoài. Mỗi một bước chân của nó lại khiến mặt đất rung chuyển. Một cỗ uy thế toả ra, thẳng tắp hướng về đội ngũ phía trước. Khí thế bậc này khiến cho toàn bộ quân đội Ai Lam gia tộc đứng sau ba đầu Bỉ Mông Cự Thú đều biến sắc.

Bác Cách và Nạp Đặc đều bay lên, đứng hai bên trái phải Hoàng Long. Uy thế của Thiên Thanh Mãng Ngưu khiến cho Bỉ Mông Cự Thú cảm thấy một sự uy hiếp nghiêm trọng. Ba đầu Bỉ Mông đồng loạt ngửa mặt lên trời cất tiếng rống như tiếng kim loại va vào nhau, tiếng rống khiến không trung cũng phải rung động, thiên địa biến sắc. Ba thú cùng rống, uy thế tạo ra mơ hồ còn lớn hơn uy thế của Thiên Thanh Mãng Ngưu.

Nạp Chân vẫn bất động, ngồi xếp bằng trên đầu con Bỉ Mông Cự Thú ở chính giữa, ánh mắt lạnh lùng nhìn thân ảnh đang ngồi trên lưng Thiên Thanh Mãng Ngưu, thỉnh thoảng lại chuyển sang nhìn Nạp Đặc ở phía sau Hoàng Long.

Khi còn cách đối phương vài trăm trượng, Thiên Thanh Mãng Ngưu mới dừng bước. Lúc này, cát bụi dần lắng xuống. Ba đầu Bỉ Mông đang ngửa đầu gào thét cũng dừng lại. Tất cả mọi âm thanh đều biến mất.

Nạp Chân là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm. Thế nhưng, y không nói với Hoàng Long mà lại hướng về Nạp Đặc đang đứng sau lưng Hoàng Long: – Ngươi, tên khốn kiếp phản bội tông tộc! Năm đó ta đã nể tình mà tha cho ngươi một mạng, nào ngờ hôm nay ngươi lại dám liên thủ với người ngoài, giết chết chất nhi của mình!

Giọng Nạp Chân bình tĩnh, nhưng lại ẩn chứa sự tức giận và sát ý như núi lửa, có thể bùng phát bất cứ lúc nào.

Sắc mặt Nạp Đặc trở nên khó coi. Y ngửa mặt lên trời cất tiếng cười đầy phẫn nộ, giọng nói toát ra hận ý sâu sắc: – Ha ha ha! Ngươi nói năm đó tha cho ta một mạng? Nói như vậy, đệ đệ ta đây thật đúng là phải cảm kích huynh trưởng ngươi mới phải! Cảm tạ đại ân đại đức không giết của ngươi.

– Nhưng mà ta vẫn nhớ rõ, năm đó trước mặt tộc nhân, ngươi đã sỉ nhục ta như thế nào.

– Mười năm rồi. Mười năm! Ta vẫn nhớ rõ cái ngày ngươi trục xuất ta ra khỏi gia tộc. Mà sau khi ta bị trục xuất khỏi gia tộc, ngươi vẫn cho người áp bức ta, ta vẫn còn khắc cốt ghi tâm!

– Nếu như không phải tại ngươi, Ái Lan sẽ không phải chết!

– Nếu không phải tại ngươi, Nạp Tân sẽ không phải chết!

Nói xong câu cuối cùng, Nạp Đặc chỉ thẳng vào Nạp Chân đang xếp bằng trên đầu Bỉ Mông Cự Thú, nói như gào thét, nước mắt trào ra. Ái Lan và Nạp Tân là vợ và con y. Mỗi lần nhớ tới hình ảnh vợ con chết thảm, trong lòng y lại trào dâng nỗi ân hận, y hận bản thân bất lực, hận vị huynh trưởng vô tình và lạnh lùng này.

Sắc mặt Nạp Chân lạnh lùng, toàn thân toả ra một luồng khí lưu. Mà lúc này, một Truyền kỳ Tế tự ngồi trên đầu Bỉ Mông bên cạnh phẫn nộ quát lên: – To gan! Nạp Đặc, cái tên chết tiệt ngươi cũng dám phạm thượng, trách móc Gia chủ!

– Theo tông luật của gia tộc, kẻ dưới phạm thượng, bất kính với Gia chủ, lập tức xử trọng tội!

Một gã Truyền kỳ Tế tự tên La Khắc cũng lạnh lùng quát lên.

Hoàng Long lạnh nhạt nhìn bâng quơ, Bác Cách cười lạnh nói: – Ai Lam gia tộc thật uy phong, tộc pháp quả nhiên nghiêm khắc.

– Đừng nói hiện tại Nạp Đặc không còn là người của Ai Lam gia tộc, cho dù là có phải đi chăng nữa, cũng không đến lượt mấy tên tiểu nhân của Ai Lam gia tộc đứng đây mà huênh hoang!

Kiệt Phu và La Khắc giận dữ, đang định mở miệng thì bị Nạp Chân giơ tay ngăn lại. Y chắp tay hướng về Hoàng Long rồi hỏi: – Ngươi chính là Hoàng Long? Là ngươi đã giết Thánh Vực của Ai Lam gia tộc ta, giết chết nhi tử của ta ư?

Nạp Chân cất giọng lạnh lùng, khí thế trên người toả ra.

Hoàng Long cũng lạnh nhạt nói:

– Ta chính là Hoàng Long.

Lời vừa nói xong, Hoàng Long xoay đầu nhìn thẳng vào Nạp Chân, mắt toả ra hàn quang: – Có điều, nhi tử ngươi không phải do ta giết.

Nạp Chân cất tiếng cười ha hả:

– Hoá ra nhân vật truyền kỳ gần đây khuấy đảo Đại lục Hằng Nguyên lại là một kẻ nhu nhược dám làm không dám nhận! Ngươi giết người mà lại không dám thừa nhận ư?

Bác Cách và Nạp Đặc trào dâng sự phẫn nộ, có điều, Hoàng Long giơ tay ngăn cản hai người lại. Hắn chẳng muốn tốn công giải thích, quét mắt nhìn đội ngũ đối phương, lạnh nhạt nói: – Xem ra hôm nay ta không cho các ngươi một bài học, thì các ngươi sẽ không chịu rời đi.

Nạp Chân cười hắc hắc:

– Không sai!

Trong mắt Nạp Chân, phe Hoàng Long chỉ có vẻn vẹn ba Thánh Vực. Nạp Đặc, một chiến sĩ cấp chín, căn bản không đáng kể. Còn phe y, ngoại trừ bản thân y cùng hai gã Tế tự ra, còn có ba đầu Bỉ Mông Cự Thú đẳng cấp Thánh Vực, tuyệt đối chiếm thượng phong.

– Chỉ bằng ba con tinh tinh này ư?

Hoàng Long chỉ tay vào ba đầu Bỉ Mông mà nói. Trong mắt Hoàng Long, ba đầu Bỉ Mông kia chẳng qua cũng chỉ là ba con tinh tinh to xác hơn đôi chút mà thôi. Điều này không chỉ khiến Nạp Chân, Kiệt Phu, La Khắc giận dữ đứng phắt dậy, mà ba đầu Bỉ Mông cũng nổi giận gầm vang.

Trên Đại lục Hằng Nguyên, tinh tinh có thể nói là loài thú cấp thấp nhất rồi.

– Nhân loại nhỏ bé kia, ngươi dám đem Bỉ Mông Thánh Thú vĩ đại chúng ta so sánh với sinh vật đê tiện đó sao? Ta sẽ giết ngươi!

Đầu Bỉ Mông ở chính giữa, với bộ lông màu vàng kim nhàn nhạt, vì phẫn nộ mà dựng đứng lên. Nó tức giận gầm vang một tiếng, miệng há ra, một đạo gió lốc cực lớn bắn thẳng về phía Hoàng Long. Gió lốc cuốn theo mọi thứ trên đường lao thẳng về phía nhóm người Hoàng Long. Tiếp theo, một vệt sáng thẳng tắp bắn ra, khiến cho mặt đất xung quanh chấn động không ngừng.

Một lúc lâu sau, cát bụi dần lắng xuống. Cách đó vài trăm trượng xuất hiện một cái hố sâu, mặt đất cũng bị cày thành một rãnh rộng vài chục thước. Xung quanh miệng hố và cái rãnh đều bao phủ một lớp kim quang, không ngừng loé lên ánh sáng nhàn nhạt.

Hoàng Kim Bào Hao!

Chiến kỹ của Bỉ Mông Cự Thú!

Bỉ Mông Cự Thú còn được gọi là Hoàng Kim Bỉ Mông. Đế quốc Thú Nhân không có cường giả Thánh Vực Đỉnh phong. Nhưng trong số năm Đế quốc, thực lực của Đế quốc Thú Nhân được xếp hạng ba, mà nguyên nhân quan trọng là vì có được những đầu Hoàng Kim Bỉ Mông này. Hoàng Kim Bỉ Mông cũng giống với Hoàng Kim Thánh Long của Long tộc, khi vừa sinh ra đã có thực lực cửu giai, khi trưởng thành có thể tiến vào Thánh Vực. Thậm chí, hơn năm ngàn năm trước, Đế quốc Thú Nhân còn xuất hiện một đầu Hoàng Kim Bỉ Mông tiến hóa đến Thần Vực. Dù là về thiên phú hay lực công kích, Hoàng Kim Bỉ Mông cũng không h�� thua kém Hoàng Kim Thánh Long.

Mà Nạp Chân đang ngồi trên đầu Bỉ Mông cũng có thực lực Thánh Vực Cao giai. M��t đ��n vừa rồi, uy lực huỷ diệt của nó cũng đủ khiến chúng nhân biến sắc. Quân đội Ai Lam gia tộc đứng phía sau đều tỏ ra kinh sợ, cất tiếng hoan hô. Có điều, ba người Nạp Chân, Kiệt Phu, La Khắc hơi nhíu mày, bởi vì bọn họ không cảm nhận được khí tức của nhóm người Hoàng Long. Nhóm người Hoàng Long đã biến mất một cách quỷ dị.

Đúng vậy, biến mất thật rồi! Trực tiếp biến mất trước mặt ba người.

– Chuyện gì đã xảy ra?

Nạp Chân kinh hãi, quét mắt nhìn khắp vùng đất trống xung quanh. Thế nhưng nơi này là một vùng đất bằng phẳng, không hề có chỗ ẩn nấp. Ẩn thân? Trong đầu Nạp Chân loé lên ý nghĩ đó, nhưng y lập tức phủ định. Chỉ có cường giả Thần Vực mới có khả năng khống chế không gian lĩnh vực, lập tức thi triển để ẩn mình vào trong đó. Đối phương tuyệt đối không thể là cường giả Thần Vực.

Nhưng khi Nạp Đặc còn đang kinh hãi tìm kiếm tung tích của nhóm người Hoàng Long, thì y chợt nhìn thấy họ đã xuất hiện, vẫn đứng nguyên ở vị trí trước khi biến mất. Nạp Chân cùng những người khác đều cứng đờ người. Điều này làm sao có thể xảy ra? Kiệt Phu và La Khắc nhìn nhau, trong mắt đối phương tràn ngập sự kinh ngạc.

Thật kiêu ngạo! Hoàng Long lạnh lùng nhìn thẳng vào đầu Hoàng Kim Bỉ Mông ở chính giữa, sau đó bay lên, toàn thân toả ra lôi quang lập loè, từng đạo lôi trụ phóng thẳng lên trời, một cỗ Long khí chấn áp thiên hạ, che trời phủ đất toả ra xung quanh. Hoàng Long chỉ cần một niệm, liền đưa Bác Cách, Nạp Đặc và Thiên Thanh Mãng Ngưu vào trong Quần Tiên Các.

Khí thế của Hoàng Long không ngừng tăng lên. Theo uy áp toả ra từ người Hoàng Long, quân đội Ai Lam gia tộc kinh sợ mà lùi bước. Hoàng Long ngửa mặt lên trời gầm vang, chính là tiếng Long ngâm. Âm thanh bao trùm mười dặm xung quanh, khiến vạn thú đều rung động. Ngay cả ba đầu Bỉ Mông cũng lộ rõ sự kinh hãi.

Ba người Nạp Chân cũng không còn thời gian suy nghĩ xem làm cách nào mà Bác Cách, Nạp Đặc và Thiên Thanh Mãng Ngưu đột nhiên biến mất. Sắc mặt ba người đều ngưng trọng, từ trong miệng cất lên một bài ca kỳ lạ. Đó chính là “Thị Ca Ngữ”. Thú Nhân Tế tự khác với Ma pháp sư. Khi thi triển ma pháp, Ma pháp sư cần đọc chú ngữ, còn Thú Nhân Tế tự thì cất tiếng ca. Ma pháp sư đọc pháp chú thì yêu cầu phải có ma lực, còn Thú Nhân Tế tự thi triển hành khúc thì cần phải có Ca lực.

Ba người Nạp Chân ngâm xướng, Ca lực mênh mông tuôn trào, một đạo lực lượng thần bí lấy ba người làm trung tâm dần toả ra xung quanh.

Để dõi theo những diễn biến kế tiếp, độc giả hãy tìm đọc bản dịch chuẩn nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free