(Đã dịch) Hoàn Mỹ Thế Giới - Chương 1404: Khiêu chiến
"Ngươi dám động thủ, giết người của ta sao!?" Kim Chí Phi tóc tai bay tán loạn, quát lên một tiếng, cuồng phong gào thét, đó chính là khí thế hắn bùng nổ! Lúc này, hắn như một ngọn thương thẳng tắp phóng đến, "phanh" một tiếng rơi xuống đất, phá nát mặt đất kim cương cứng rắn, đá bay bụi mù ngút trời.
Thạch Hạo trước mặt mọi người kích sát hai người, sắc mặt bình tĩnh, đáp lại một cách đơn giản và trực tiếp: "Ngươi tính là gì?"
"Hôm nay ta trảm ngươi!" Kim Chí Phi sắc mặt âm hàn, toàn thân phát sáng, trong lỗ chân lông phun ra ngàn vạn đạo thần mang hừng hực, rực rỡ như mặt trời chói chang.
"Ngươi không phải vẫn muốn động thủ với ta sao, tìm nhiều cớ như vậy, hiện tại ta cho ngươi cơ hội, đừng giả dối như thế!" Thạch Hạo lạnh lùng nói.
"Chậm đã!" Tề Hoành tiến lên, chắn giữa hai người, không cho bọn họ đại chiến.
"Tề gia tiểu huynh đệ, ngươi tránh ra đi, đừng bảo vệ hắn, hôm nay ta nhất định phải tru diệt lão già này!" Kim Chí Phi đôi mắt hung ác nham hiểm, sát cơ lộ rõ, cất bước tiến tới.
"Nói hay lắm, cứ như ngươi có thể bễ nghễ thiên hạ, vô địch nhân gian vậy, kỳ thực nhằm nhò gì, lần trước còn chẳng phải bị Thạch Hạo đánh đến miệng phun máu tươi, ngoan ngoãn dâng lên tọa kỵ, bại trốn mà đi sao? Hiện tại lại làm ra vẻ cái gì!" Tào Vũ Sinh chế giễu.
"Đừng trương dương như thế, ngươi không đủ tư cách, cẩn thận kẻo ta trực tiếp đánh bạo ngươi!" Kim Sắc Kiến Tiểu cũng mở miệng, lạnh giọng nói.
Hôm nay, ai nấy đều bị khi dễ tới tận mặt, Kim gia ngay cả một hậu bối cũng dám khiêu khích, ngay cả một tên gia nhân cũng dám quát lớn Thạch Hạo, điều này thật sự là khinh người quá đáng!
Sau khi kết thù kết oán với Thạch Hạo, Kim Chí Phi rõ ràng muốn giết hắn, ngay từ đầu đã liên tục thêu dệt chuyện, không ngừng gây hấn, ân oán không thể hóa giải.
Vì vậy, khi Thạch Hạo bị một tên gia nhân và một tiểu bối Kim gia lăng nhục tới tận mặt, hắn đã không hề lưu tình, chém giết bọn chúng! Bởi vì, song phương nhất định là cừu địch, chẳng có gì để nói.
"Tốt, tốt, tốt! Nếu các ngươi đã nói như vậy, nếu không ra tay, không trấn áp được ngươi, ta thật sự có lỗi với các ngươi!" Kim Chí Phi quát lên, ánh mắt sắc bén, sát khí ngút trời.
Cùng lúc đó, Kim Triển cũng đã đến gần, đứng sau lưng tộc thúc của mình, thần sắc lạnh lùng, nhìn chằm chằm Thạch Hạo, hiển nhiên lập trường kiên định, cùng phe với Kim Chí Phi.
"Hoang, ngươi quá kiêu ngạo, dám coi Kim gia ta có thể dễ bề bắt nạt sao? Giết một tộc đệ của ta, mối thù này cần phải đổ máu, ngươi muốn bị bắt, hay là chờ chúng ta ra tay?!" Kim Triển mở miệng, bức bách nói.
Không khí tại hiện trường thoáng chốc trở nên căng thẳng, mọi người đều tâm thần chấn động, không ngờ sự việc lại phát triển đến bước này.
"Người Kim gia các ngươi quá giả tạo, đừng giấu giếm làm gì, người ở đây ai mà không biết, các ngươi chính là nhắm vào Thạch Hạo mà đến, bây giờ lại nói năng đường hoàng như thế, đáng thẹn!" Tào Vũ Sinh nói.
"Đã là cừu địch, đều đối lập, còn bày ra vẻ cao thượng cái rắm à, không phục thì ngươi cứ thả ngựa qua đây!" Thiên Giác Kiến trực tiếp hơn.
"Ta cứ đứng đây, muốn động thủ thì cứ qua đây!" Thạch Hạo kiên quyết không sợ, ánh mắt như Lôi Đình màu vàng, chấn động tâm hồn.
Trên Bích Lạc Đảo, tất cả mọi người đều nghiêm nghị, buổi tụ hội mới bắt đầu mà mùi thuốc súng đã nồng nặc như vậy, trực tiếp muốn phân sinh tử, triển khai một trận Long Hổ đại chiến.
Chẳng qua, có một số người không hy vọng đổ máu, không muốn thấy ở đây phát sinh tranh chấp.
Chủ nhân Ngũ Linh Chiến Xa là Tề Hoành, Chân Long của gia tộc Thác Cổ là Thác Cổ Ngự Long, Tứ Hoàng gia tộc Vệ cùng nhau tiến lên, ngăn cách hai bên ra.
"Một thịnh hội như vậy, nếu vì một chuyện tranh chấp mà bị đảo lộn, thật sự không hay, ta cho rằng các ngươi có thể mỗi người lùi một bước, hôm nay đừng nên động vũ khí." Thác Cổ Ngự Long nói.
"Thác Cổ huynh, ngươi nói thế không đúng, thiên vị quá rõ ràng." Vương Hi đi tới, dáng người yểu điệu thướt tha, một thân y phục tuyết trắng không nhiễm chút bụi trần, cả người thanh lệ thoát tục.
Nàng từng cưỡi Thiểm Điện Chiến Xa của gia tộc Thác Cổ mà đến, song phương hiển nhiên có giao tình, nhưng bây giờ quan điểm lại đối nghịch.
"Lời ta nói là tình hình thực tế, vô luận thế nào, hôm nay chư vị đồng đạo khó có được dịp tụ họp một chỗ, lý ra nên tận hứng luận đạo, há có thể lẫn nhau sinh tử tương hướng, thù địch lẫn nhau?" Thác Cổ Ngự Long nói.
Vương Hi mang trên mặt nụ cười nhàn nhạt, thiếu đi sự ôn hòa, có phần lạnh lùng, tiến đến gần, nói: "Bất kể nói gì, người này ở đây hành hung, giết một đệ tử trọng yếu của Kim gia, còn làm một tên hạ nhân ngã xuống, đây là sự thật. Mà trong Đế Quan có quy củ, không được tùy ý hành hung, người vi phạm là trọng tội, lấy mạng đền mạng, thậm chí sẽ liên lụy cả tộc!"
Mọi người vừa nghe, đều hít một hơi khí lạnh, nữ tử này mỹ lệ như vậy, bạch y không tì vết, thế nhưng lại quả quyết vô tình đến thế, đây là muốn đưa Hoang vào chỗ chết, thậm chí còn liên lụy đến Thạch tộc.
Lúc đầu, chẳng ai để ý, suy cho cùng đệ tử Kim gia và tên hạ nhân kia quá đáng, đã sỉ nhục vị tu sĩ lập công chém giết mười Vương ở biên cương, ngôn ngữ ác liệt, sau khi chém bọn chúng, rất nhiều người còn thầm vỗ tay tỏ ý vui mừng.
Nhưng bây giờ vừa nghĩ lại, quả thật có phiền phức, Vương Hi xuất đầu, trực tiếp lấy ra thành quy này, làm cho Thạch Hạo rơi vào tình thế nguy hiểm.
"Ta nhớ rằng, nếu có ý khiêu khích, nhắm vào, dùng lời lẽ nhục nhã người khác để chủ động mở ra chiến đoan, mà bị chém giết, loại sự việc này sẽ không bị xếp vào hàng tội đáng nói." Thạch Hạo bình tĩnh nói.
"Không sai, quả có thuyết pháp này." Một thiếu nữ trong Tứ Hoàng gia tộc Vệ gật đầu.
"Nếu các ngươi chủ động khiêu khích, không ngừng dùng lời lẽ kích động, muốn cho Hoang ra tay, vậy hắn thành toàn cho các ngươi, bị giết, đáng đời!" Tào Vũ Sinh vô cùng không khách khí.
"Mọi người đều có thể làm chứng, vừa rồi là lão già kia muốn quyết đấu với Thạch Hạo!" Kim Sắc Kiến Tiểu chỉ về Kim Chí Phi, làm cho người sau lập tức sắc mặt tối sầm.
Lão nhân, rồi lão già, cuối cùng lại thành lão già kia, Kim Chí Phi trong một ngày bị gọi bằng nhiều cách, khiến hắn vô cùng giận dữ.
"Đồng thời, con thỏ nhỏ vừa chết kia đã minh xác yêu cầu Thạch Hạo quyết đấu với lão già kia, lại còn nói lời nhục nhã, người như vậy bị giết, ta thấy đó là đáng đời!" Thiên Giác Kiến bổ sung.
Trong nháy mắt, sắc mặt Vương Hi trở nên lạnh lùng.
Kim Triển mày kiếm dựng đứng, trong mắt đằng đằng sát khí, còn Kim Chí Phi thì sắc mặt tái xanh, muốn lập tức làm khó dễ.
"Như vậy, cứ theo quy củ mà làm, Hoang giết một đệ tử trọng yếu của Kim gia, cho dù là khiêu khích, cũng có thể nói là đã đồng ý tỷ thí với người Kim gia, song phương cần phải tỷ thí một trận!" Vương Hi nói.
"Không sai, nhưng mà người đã chết, tranh đấu đã thành sự thật, vậy thì cứ tiếp tục đi!" Kim Chí Phi lạnh giọng nói.
Thác Cổ Ngự Long, Tề Hoành, Tứ Hoàng lại muốn ngăn cản, muốn khuyên can, nhưng lúc này Thạch Hạo tự mình tiến lên, cười ha ha, tiếp nhận khiêu chiến.
"Muốn chiến thì ta sẽ cùng các ngươi, cứ thả ngựa qua đây!" Thạch Hạo nói.
Tại đây, lập tức có một tràng tiếng nghị luận vang lên, sau đó tiếng người huyên náo, từng ánh mắt đều cực kỳ nóng rực, nhìn chằm chằm phía trước.
Phải biết rằng, hai người này đều rất không tầm thường, Hoang thì khỏi phải nói, bây giờ không ai là không biết hắn, lúc này rất nhiều người đều rất muốn xem rốt cuộc hắn bất phàm đến mức nào, rốt cuộc là làm cách nào một mình giết mười Vương.
Còn Kim Chí Phi là thiên tài lừng lẫy tiếng tăm của tộc họ từ cận đại tới nay, mới ba mươi mấy tuổi mà thôi, cũng đã tấn thăng Trảm Ngã cảnh, có tư chất ngút trời.
"Được, ta chính là đang chờ những lời này của ngươi đây, rốt cuộc có thể ra tay, hôm nay ta sẽ trấn áp ngươi!" Kim Chí Phi cười ha ha, tự phụ và thần thái phi dương.
"Lão gia hỏa, ngươi đã quên ngươi mới đại bại cách đây không lâu sao?"
"Ngươi lão già này, vết sẹo vừa lành đã quên đau rồi!"
Có thể nói, cái khí thế hào hùng trước đó của Kim Chí Phi, đã bị hai câu này lập tức phá hủy tâm tình.
"Đừng nóng vội, từng người từng người tới, chờ ta trấn áp xong Hoang, sẽ cùng các ngươi thanh toán!" Kim Chí Phi nói.
Đại chiến hết sức căng thẳng, đến đây Thác Cổ Ngự Long, Tề Hoành cùng những người khác không còn ngăn cản nữa, mặc cho bọn họ giao thủ.
"Bích Lạc Đảo từng có Cổ Tiên ở lại, có nhiều chỗ vô cùng bất phàm, có thể lên đạo đài Bích Lạc Đảo mà quyết chiến, sẽ không phá hư nơi này." Một người trong Tứ Hoàng nói.
Đạo đài Bích Lạc vô cùng to lớn, cách rất xa đã có thể nhìn thấy, nó như một ngọn núi bị đốn ngang, mặt cắt bằng phẳng, vô cùng bóng loáng.
Tương truyền, đây vốn là một tòa thông thiên chi sơn, bị người chém đứt, lưu lại một đoạn "Cọc gỗ", có Cổ Tiên quanh năm ngồi xếp bằng bế quan ở trên đó, vì vậy theo dòng chảy tuế nguyệt, nó dần dần trở nên thần thánh.
Dù Cổ Tiên đã sớm rời đi, đã sớm không còn ở nhân gian, nó vẫn kiên cố không gì sánh được, khó mà bị binh đao làm tổn thương.
"Một mình ngươi có ổn không, có cần ta cho phép ngươi tìm người giúp sức không?" Khi đi tới đạo đài này, Thạch Hạo bình thản hỏi.
Đối phương đã quá ngông cuồng, liên tục gây hấn, muốn ra tay diệt sát hắn, Thạch Hạo cảm thấy, cũng không cần phải khách khí hay nhân hậu, cứ thế mà chèn ép.
"Này, Kim gia ngươi cùng Vương gia thông gia, không bằng hai nhà các ngươi lúc này liên thủ, ta chấp hết, ba người các ngươi cùng lên đi!" Thạch Hạo nói.
Ánh mắt hắn đảo qua Kim Chí Phi, Kim Triển, rồi nhìn về phía Vương Hi, muốn đồng thời quyết đấu với cả ba người.
Kim Triển sắc mặt lạnh lẽo, hắn được khen là thiên kiêu một đời, đi con đường kiếp này pháp, trước đoạn nhai tái tạo đường tu hành, có đủ loại hành động vĩ đại, ai dám khinh thường?
Nhưng bây giờ Hoang lại muốn bọn họ liên thủ, sự khinh miệt như vậy, làm cho thần sắc hắn khó coi.
Vương Hi đóng chặt đôi môi đỏ mọng, một câu cũng không nói.
"Tiểu bối, ngươi nạp mạng đi!" Kim Chí Phi sâm hàn nói, nhào giết về phía Thạch Hạo.
"Lão gia hỏa, tiễn ngươi lên đường!" Thạch Hạo nói, nghênh đón mà lên.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi Tàng Thư Viện.